Đồ Ngốc! Đứng Lại Cho Anh!!!


Chẳngbiết từ lúc nào Hạo Kì luôn luôn đi theocô và hai người cứ dính chặt với nhau. Reng chuông hết giờ, anh vội vã chạy đếnlớp cô đứng đợi trước cửa. Tiểu Mi dạo gần đây, khi ngồi trong lớp chốc chốc lạinhìn ra phía cửa, mỉm cười một mình, dường như cô đang mong chờ một bóng hìnhai đó. Hôm nào, Tiểu Mi phải trực nhật, ra trễ hơn bình thường, Hạo Kì lại tiunghỉu vì phải đợi, để rồi sau đó Tiểu Mi phải mất cả tiếng đồng hồ lon ton chạytheo anh năn nỉ, Hạo Kì dỗi đấy, thật là…………..-


- Minày, nghe nói lúc đi xuống cầu thang, nếu vừa đi vừa nhắm mắt, thì điều ước củamình sẽ thành sự thật đó.( Cause I can’t stop thinking about you, girl- chuôngđiện thoại). Đợi anh một chút.


Anhquay sang chỗ khác nói chuyện


1s2s3s


“Bịch…bịch…rầm” ( Âm thanh nghe vui tai nhỉ! ). Hạo Kì hoảng hồn quay lại, một cảnh tượng có một không hai đậpvào mắt anh. Một cái xác mang tên Tiểu Mi đang nằm bẹp dưới chân cầu thang, taycô quơ quào đằng trước, hai chân dạng ra hình chữ V, mặt úp xuống hôn đất ngonlành….Anh vội chạy xuống.


- - Emthật là bao nhiêu tuổi rồi mà đi cầu thang cũng không xong.- Nhìn cái mũi đangsưng đỏ lên cùng với cú ngã quá ư là ngoạn mục khiến anh không thể nhịn nổi cười.Không ổn rồi chắc anh phải cười thêm 5 phút nữa.-


- Nè,thấy em té anh vui lắm hả- Tiểu Mi phụng phịu-


- Sorrysorry, anh không cố tình cười trên nỗi đau của em, nhưng mà em hậu đậu quá ^^-


- Thìtại hồi nãy anh nói, lúc đi xuống cầu thang vừa đi vừa nhắm mắt thì điều ước sẽthành hiện thực.


Ngheđến đó Hạo Kì cười như điên dại, cười đến chảy cả nước mắt. Đúng là ngốc, ai lạiđi tin vào câu chuyện vớ vẩn thế bao giờ, đã thế lại còn làm theo nữa chứ. Saomà khờ thế không biết.-


- Emcó ngốc không vậy, ngốc thế mà cũng được tuyển thẳng vào lớp A, anh nói giỡn vậymà cũng tin- vừa nói vừa cười.-


- Aishhhhhhhh…………..-tức xì khói


HạoKì ơi là Hạo Kì, Tiểu Mi đang đau kìa không biết đỡ người ta đứng dậy mà còn cườinữa là sao???????????????-


- Tránhra đi, thấy ghét!!!!!!!!!!-


- Nèanh có bảo em làm theo đâu, thôi để anh đỡ em đứng dậy. -


- Khôngthèm, tự đứng dậy được.


Miệngthì hùng hổ nói thế, nhưng còn làm thì…Một tay chống vào thành tường, Tiểu Mi gắnggượng đứng lên, lưng cô đau nhói hình như là bị bầm rồi, hai chân cũng cảm thấynhói nhói, tay phải thì bị xước do lúc té, cà vào các bậc cầu thang. Muốn đứngmột cách hiên ngang cũng khó, lưng cô đau nhói cả lên.-


- Thôiđược rồi, lỗi của anh. Đừng giận nữa mà.-


- Khôngthèm, anh chơi em như vậy còn chưa đủ hả?- nói trong bức xúc.-


- Ừ,vậy em tự đứng lên được phải ko? Anh về trước nhé, bye


Nóirồi anh bước đi, có một con người đang shock toàn tập, mặt cô thay đổi tâm líliên tục, lúc đầu là ngạc nhiên, rồi đơ ra khoảng mấy phút, và kế đó là ngọnnúi lửa phun trào-


ĐỒXẤU XA, ANH ĐI LUÔN ĐI, ANH LÀ ĐỒ CON LỪA, CON LỪA VƯƠNG HẠO KÌ. SAO MÀ ANH CỨĂN HIẾP TÔI HOÀI VẬY, SAU NÀY ĐỪNG ĐẾN TÌM TÔI NỮA , XÓA SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA TÔILUÔN ĐI, CÓ BÀI TẬP KHÓ THÌ TỰ LÀM ĐI, ĐỪNG CÓ NHỜ TỚI TÔI. ĐỒ TRƠ TRẼN, ĐỒ SÚNRĂNG, ĐỒ BÒ ĐEO NƠ, ĐỒ………..-


-Tạianh đỡ em mà em ko chịu , giờ sao ngồi đây **** anh thậm tệ thế, anh sún răngkhi nào. Sao bây giờ có chịu đưa tay đây không hay là muốn ngồi đó **** tiếp.


TiểuMi im lặng không nói gì, cô ngước lên nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau thì…………Oaoa oa, em tưởng anh bỏ em rồi chứ, không biết đâu- Mắt ướt, miệng chu ra mếumáo.


- - Nènè đừng có khóc, đã bảo bao nhiêu lần là không được khóc rồi, thôi mà nín đi,anh mua kẹo cho ăn, khóc nữa là anh bỏ thiệt đó.


HạoKì luống cuống ngồi xuống bên Tiểu Mi, anh rụt rè đặt tay lên vai cô rồi nâng cằmcô lên, lau đi những giọt nước mắt của cô.Cóngười đỏ mặt quay đi chỗ khác, Anh mỉm cười rồi nhẹ nhàng đỡ cô dậy cô quàngtay qua vai anh, anh giữ lấy eo cô( đây đã được gọi là ôm chưa nhỉ?). Sự tiếpxúc khá là gần gũi giữa anh và cô khiến Tiểu Mi cảm thấy bồn chồn khó tả. Ra đếnchỗ để xe, anh với tay mở cửa xe rồi dìu cô vào trong chỗ ngồi.-


- Nè,điều ước của em là gì?-


- Saoanh hỏi vậy?-


- Thìhồi nãy chẳng phải em đang mong đợi điều gì nên mới nghe theo câu chuyện anh bịara sao?-


- Khôngcó gì đâu, anh đừng bận tâm.-


- Giấuanh điều gì đúng không????????-


- Anhđúng là đồ, tự kỉ…..


TiểuMi pov’- Đồ ngốc,chẳng lẽ em lại nói điều ước của em làmuốn mãi mãi ở bên cạnh anh sao. - Endpov’


HạoKì hứa sẽ dạy cô lái xe, còn cô sẽ là gia sư cho anh môn ngoại ngữ.


Giờlái xe:


-


SAOMÀ EM NGỐC QUÁ VẬY, NÃY GIỜ ANH NÓI GÌ CÓ NGHE KHÔNG, KHÔNG PHÂN BIỆT ĐƯỢC TRÁIPHẢI NỮA HẢ. ĐÈN ĐỎ KÌA, DỪNG LẠI. AAAAAAA SAO CỨ NHẰM VÀO XE HÀNG MÀ TÔNG VẬY,MUỐN CHẾT À. ĐỒ NGỐC, TỰ NHIÊN MỞ THANH GẠT NƯỚC LÀM CHI VẬY, CÁI NÚT ĐÓ ĐỂ MỞMUI XE MÀ, EM CÓ BIẾT MÌNH ĐANG LÀM GÌ KHÔNG? EM MUỐN CHẾT THÌ CHẾT MỘT MÌNH ĐIANH CÒN YÊU ĐỜI LẮM, CHO ANH XUỐNG XE. TẤP VÀO LỀ ĐƯỜNG ĐI, NÈ COI CHỪNG TÔNGVÀO CÁI CỘT ĐÈN………….


Thậtlà buổi lái xe đầy kịch tính, và tiếp theo:


Giờphụ đạo ngoại ngữ:-


ANHLÀ ĐỒ NGỐC À, CHỖ NÀY EM GIẢNG MẤY LẦN RỒI. SAU NGÔI THỨ BA SỐ ÍT( HE, SHE, IT)ĐỘNG TỪ PHẢI THÊM S, ES CHỨ. ANH HỌC LỚP MẤY RỒI MÀ CÒN GỌI ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNGLÀ COMPUTER, CÁI GÌ CON CHÓ LÀ APPLE HẢ, ANH ĐI DU HỌC BAO NHIÊU NĂM MÀ NÓI TIẾNGANH DỞ ẸC VẬY HẢ, SAO ANH LÊN LỚP ĐƯỢC VÂY? TRỜI ƠI CÁI ĐỒ CHẬM PHÁT TRIỂN KIA,ANH NÓI NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ TO LỚN( BIG) MÀ SAO CUỐI CÙNG ANH KÊU NGƯỜI TA LÀ HEOLUÔN VẬY( PIG)…………….


Buổiphụ đạo cũng náo nhiệt không kém.


Cãinhau chí chóe là vậy, nhưng cả anh và cô đều cười ko ngớt. Khoảng cách của cảhai gần được rút ngắn. Hai con người, hai con tim, hòa cùng một nhịp đập, sưởi ấmcho nhau…………….-


- Ngàymai cuối tuần em có muốn đi đâu không?


- - …………………….


- - Saovậy? Anh đang rủ em đi chơi đó, có thích đi chỗ nào không?


- - Côngviên, lâu lắm rồi em không tới công viên.


- - Không, thiếu chỗ để đi à, sao lại đến chỗ tầm thường như vậy.


- -Khôngem muôn đi, dẫn em đi nha( puppy eyes, hai tay níu áo Hạo Kì)


- - Thôiđược rồi muốn tới đó thì đến, nhưng đừng có kéo áo anh nữa. Em mà còn như thế nữa,anh không biết mình sẽ làm gì đâu nha.


- - Làmgì là làm gì??


-


- Quênđi, anh nói đùa thôi- cười gian khủng khiếp. Vậy mai 9h gặp nhau tại công viênnhé…………..


9hsáng tại công viên-


-Nhanhlên, nhanh lên, anh làm gì mà lâu quá vậy?


TiểuMi háo hức kéo tay anh đi, cô hớn hở cười toe toét. Trò tàu lượn siêu tốc côđòi chơi mãi, một lần, hai lần, bốn lần rồi 12 lần, chơi mãi ko biết chán. Côcũng đòi chơi vòng ngựa gỗ nhưng có chết anh cũng ko chịu vì anh cảm thấy ngungu lớn rồi mà còn ngồi trên mấy con ngựa giả, quay lòng vòng. Cô lại kéo anhvào khu bảo tàng bướm, rồi khu du lịch sinh thái, rồi rạp xiếc. Anh thấy cái đókhông có gì thú vị chẳng hiểu tại sao cô lại thích thú như vậy, nhìn bộ mặtngây ngô của cô khiến anh buồn cười nên đành chiều theo cô.-


-Anhmệt rồi, nghỉ một chút đi, em đi mua nước, anh ngồi đây đợi,-


-Nướcsuối nhé?-


- Saocũng được mau đi nóng quá.TiểuMi tung tăngchạy đi mua kem, trông côvui vẻ lắm. Anh nhìn theo bóng cô từ phía sau, tự nhiên cười một mình. Trôngđáng yêu thật.-


- Ngồinghĩ gì mà mặt anh đơ ra vậy?- Tiểu Mi áp chai nước lạnh vào mặt anh khiến anhgiật mình.-


- Làmgì mà lâu vậy, mua mấy chai nước mà cũng lâu nữa.-


- Ashi……củaanh nè kem chocolate đó


Côchìa hộp kem ra trước mặt anh. Cô ăn kem vani, anh ăn chocolate. Anh chợt nhìncô chằm chằm, Hạo Kì đưa tay lên mặt cô. Tiểu Mi hơi né đôi bàn tay anh, Hạo Kìdùng ngón cái quệt đi một chút kem đinh trên mép Tiểu Mi, anh mỉm cười rồi đưangón tay lên miệng mút ngon lành.-


- Ngọtthật đấy…………..


Mộtcâu nói hồn nhiên mà khiến một con bé ngốc mặt đỏ như quả cà chua. Là kem haycái gì ngọt đấy Hạo Kì???


Anhvà cô ngồi trên một băng ghế, cả 2 đã khá mệt không ai nói gì. Nhìn dòng ngườilại qua rồi bất chợt tiếng cười kế bên làm Tiểu Mi chú ý. Có một cô bé đang làmnũng vớ ba mẹ, do ham vui nên chạy không cẩn thận vấp ngã. Chân cô bé chảy máuvà cô thì đang khóc mếu máo. Ba mẹ hết sức dỗ dành nhưng hình như càng dỗ cô bécàng làm tới, cứ khóc to hơn. Họ đã đi xa rồi nhưng Tiểu Mi vẫn nhìn họ tha thiết,cô khẽ thở dài.-


- Này,bị sao thế đang vui sao lại thở dài?-

- Này,bị sao thế đang vui sao lại thở dài?-


- Khôngcó gì đâu, chỉ là………….-


- Chỉlà sao?-


- Anhcó thấy gia đình 3 người kia không, trông họ hạnh phúc quá. Ngày xưa gia đìnhem cũng vậy, khi em còn bé lúc em té như vậy ba mẹ đều chạy đến dỗ dành em…Vậymà bây giờ.


Anhcốc nhẹ vào đầu cô, lên tiếng-


- Thôinào, hôm nay đang chơi vui mà, đừng nghĩ đến chuyện buồn. Đi kiếm cái gì bỏ bụngthôi, buồn thì đi ăn cho hết buồn. Còn ngồi đó làm gì đứng dậy mau lên.


- Anhquay lại nhìn cô, cô mỉm cười đi theo anh. Anh xoa đầu cô, cả 2 đi bên nhau, thỉnhthoảng các ngón tay khẽ chạm vào nhau, rồi ngượng ngùng co lại, rồi từ từ đanxen vào nhau.


Ănxong Tiểu Mi đòi Hạo Kì đưa tới một nơi.Trướctấm bia đá hoa cương, di ảnh mẹ cô mỉm cười dịu dàng bên đóa huệ tây.-


- Mẹ,ngay cả khi con chỉ gọi tên mẹ thôi, Tại sao tim con lại đau đến thế. Mẹ đã chocon tất cả, nhưng mẹ vẫn buồn rằng không thể cho con được nhiều hơn.- Vìsao những giọt nước mắt cứ lăn dài như thế, tiếng nấc nghẹn ngào không ngăn nổinước mắt đau đớn đang tuôn. Xung quanh mờ đục mông lung qua màn nước dày đặc.


Anhđứng đó nhìn cô, bóng dáng nhỏ nhắn đang gục khóc. Chết tiệt! Con tim anh nhứcnhối, cả người anh tê buốt như hàng vạn mũi kim đâm vào…


Tôithấy em đang khóc nơi đó.Ngaytrước mặt tôi, em chỉ khóc… và khóc…Embiết rằng…nó làm tim tôi tan nát…Tôicảm thấy thật bi thương…từ tận sâu thẳm trong tim mìnhTôicảm thấy thật tệ…như thể đó là nỗi đau của chính mìnhEmcó biết rằng…tôi chỉ muốn lao ngay đến đó…ôm chặt lấy emƯớcgì tôi có thể…lau khô nước mắt emTôivẫn đứng đây…đấu tranh với bản thân mìnhTôicó thể làm gì đây…thật buồn, tôi không biết phải làm như thế nào nữaKhôngai có thể làm đau tôi,nhưng điều đó không còn đúng nữa từ khi có emTôikhông quan tâm bất cứ thứ gì…nhưng lại chú ý tất cả mọi thứ thuộc về emChợttự hỏi cảm xúc trong tôi nên gọi là gì đây…Cưngà, tôi nghĩ … Tôi yêu em mất rồi


- Mi à! Đừng khóc nữa mình ra khỏi đây thôi. Anh đưa em đến một nơi-


2con người nắm tay nhau rời khỏi nghĩa trang. Chiếc BMW chỉ còn như chấm đen nhỏphía xa. Anh chở cô ra biển, cả hai sẽ cùng ngắm hoàng hôn. Biển trải dài trướcmặt, mênh mông từng đợt sóng vỗ về. Cô xuống xe chạy như bay về phía trước. anhthì chậm rãi đi đằng sau, tận hưởng cái cảm giác yên bình.


Côrủ anh chơi đắp cát, cằn nhằn một hồi cuối cùng cả hai cũng xây được một tòalâu đài hoành tráng. Tay, chân, quần áo, mặt mũi tèm lem đất cát. Cô lấy một nắmcát ném vào anh, anh cũng chẳng hiền lành gì mà đứng yên cho cô ném, anh rượttheo cô suốt chiều dài của bờ biển, ném cát không ngừng.Rượtcát đã thấm mệt cô tựa vào vai anh ngủ ngon lành.HạoKì mở mắt ra, chẳng biết đã ngủ bao lâu rồi. Mặt trời xa xa phủ ánh đỏ bao trùmkhắp nơi.-


- Dậyđi Mi, mặt trời lặn đẹp lắm.


TiểuMi mở mắt ra, đầu vẫn gục trên vai anh. Cô dụi dụi mắt, rồi khi đã tỉnh ngủ hẳn,cô reo lên thích thú trước vẻ đẹp lộng lẫy của ánh hoàng hôn, màu đỏ ấm áp phủlấy vạn vật, xoa dịu lòng người. Cả hai im lặng ngắm nhìn vẻ đẹp kì diệu củaánh hoàng hôn, anh tựa cằm lên vai cô. Hạo Kì xoay người Tiểu Mi lại, ánh mắtchạm vào nhau. Anh nhìn cô trìu mến. Tim đập mạnh quá, gần quá. Côngượng ngùng dùng tay đẩy anh ra, anh mỉm cườinâng tay cô lên hôn nhẹ vào các ngón tay. Rồi từ từ, khéo léo môi anh chạm vàomôi cô,mặt trời đỏ rực khiến nụ hôn càng thêm mặn nồng, không nỡ buông nhaura……………-


- Achoooooo…….


- - Embị cảm rồi kìa, mau vào nhà thay đồ đi…….-Côluống cuống mở cửa xe, đang bước xuống thì anh cầm tay cô lại:-


- Saoim lặng vậy? Không kiss goodbye à?-


- Em…em…em,uhm, anh về cẩn thận, chúc anh ngủ ngon……….-


- Ngủngon nhé vợ yêu của chồng, nhớ uống thuốc nhé, chồng không muốn vợ bệnh đâu-anh hôn một cái chóc vào má cô.


Cômỉm cười hạnh phúc, bước đi chậm rãi về nhà, bước qua một cái cột đèn, bên cạnhcột đèn đó là một bóng người cao lớn.-


- HuyềnMi- Một tiếng gọi khe khẽ.


Côsững người quay đầu lại, cô nhìn thấy một đôi mắt đen buồn được che dấu bởi cặpkiếng trắng. Dưới ánh đèn đường, bộ dạng người đó thật u buồn, người đó chínhlà Trần Thanh Tùng.-


- Anh…anhkhông về nhà sao?- TiểuMi đứng trước mặt Thanh Tùng, ngây người ra hỏi.-


- Anhở đây đợi em về, hôm nay về về muộn nhỉ. Đã ăn tối chưa?-


- Em…emăn rồi!- Tiểu Mi cúi mặt nói lí nhí-


- Đichơi với Hạo Kì vui không? Haingười có vẻ hợp nhau thật đấy.-


- Em………………-Tiểu Mi bối rối nhìn Thanh Tùng.-


- Thôichúng ta về nhà nào


Trong bóng đêm , hai người cứ bước rồi lại bướckhông ai nói với ai câu nào.Flashback:-


- Thưaphu nhân, tôi có chuyện muốn nói với bà.-


- Chuyệngì vậy Thanh Tùng???????????????-


- Bàbiết Hà Huyền Mi chứ!??????????-


- Cóchuyện gì quan trọng sao.


-


- Thưabà, Hạo Kì yêu cô bé đó.


-


- Tabiết.


-


- Bà biết sao còn để yên như vậy!- Thanh Tùng tò mò trước vẻ mặt bình thản của bà Hoàng Oanh


-


- Tamuốn xem con nhỏ này diễn trò được bao lâu, không ngờ!


-


- Bàđịnh tính sao?


-


- Tasẽ gặp con bé đó


-


- Phunhân, bà…có thể đừng làm hại cô ấy…được không?- Thanh Tùng nói như van lơn


-


- ThanhTùng, cậu đã biết yêu rồi sao, cậu yêu con bé đó rồi đấy- Bà Hoàng Oanh nhìn anh khẽ cười mà không phải là cười


-


- Tôi…tôi-anh đỏ mặt, bối rối.


-


Connhỏ đó, còn khiến cậu khổ dài dài- Giong bà thoáng buồn.


-Endflash back


-


- HuyềnMi


- - Dạ!


- - Nếunhư…chỉ là nếu như thôi nhá! Nếu như em và Hạo Kì vì anh mà không đến được vớinhau liệu em có hận anh không?


- - Emcũng không biết, nhưng chắc là không đâu!!!!!!!!!


- - Tạisao!??????????????


- - Emcũng không biết nữa, chắc là bởi vì em chưa bao giờ nghĩ em sẽ hận anh cả.


- - Vậyà! Anh hiểu rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


ThanhTùng pov’: Mi à! anh xin lỗi………………………-EndThanh Tùng pov’;


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...