Đồ Đệ Nhà Ta Lại Treo Rồi (Đồ Đệ Của Ta Lại Chết)


“Xin chào Thái sư thúc!”


Chưởng môn đại thúc cùng người còn lại cũng đi ra. Rất là cung kính hướng nam tử ở phía cửa hành lễ. Sau đó nhìn Chúc Diêu một chút nói:


“Thái sư thúc muốn thu cô gái này làm đồ đệ sao?”


Hắn lúc đầu còn tưởng rằng với độ tuổi của cô gái này, Thái sư thúc cùng lắm là thu nàng vào làm nội môn đệ tử trong ngọn núi, không nghĩ tới sư thúc là trực tiếp thu nàng làm đồ đệ?


Thái sư thúc bình thản, không một gợn sóng nhìn cả đám, sau đó mở miệng đính chính lại:


“Đệ tử thân truyền.”


“Cái gì?”


Nữ tử hồng y mang vẻ mặt không thể tin tưởng, tiến lên một bước nói:


“Thái sư thúc, tuy rằng nàng là Lôi linh căn vạn năm khó gặp, nhưng đệ tử thân truyền, chỉ có thể thu một người, tuổi của nàng lại… Không thích hợp làm đệ tử thân thân truyền cho lắm?”


Thái sư thúc xoay người nhìn về phía nữ tử hồng y, mặt lạnh như băng, nghi ngờ hỏi:


”Liên quan gì tới ngươi?”


“…”


Nữ tử hồng y nghẹn lời, không thể làm gì khác hơn là dời ánh mắt sang chỗ khác, hung hăng trừng mắt nhìn về phía Chúc Diêu bên cạnh. Ngay lập tức một cỗ khí tức điên cuồng chĩa súng vào nàng, cùng nàng không chết không thôi.


“Bái sư!”


Thái sư thúc thay đổi đầu súng, tiếp tục hướng Chúc Diêu nã pháo.


Chúc Diêu yên lặng một lúc.


“Điều này… Đại ca nghe ta nói này, hai ta thương lượng một chút. Tại sao ta nhất định phải bái người làm thầy đây?!?


“Bởi vì ngươi là Lôi linh căn!”


Thái sư thúc lãnh khốc nói.


“Ồ!”


Chúc Diêu gật đầu,


“Xin hỏi có luật pháp nào quy định Lôi linh căn nhất định phải bái người làm thầy không?!?”


Thái sư thúc nhíu mày thật sâu, nhưng vẫn tiếp tục lắc đầu.


”Vậy mẹ ngươi chứ, ngươi lấy đâu ra sự tự tin là ta nhất định bái người làm thầy đây?!? Ta phỉ nhổ nước bọt vào mặt người bây giờ ngươi có tin không??”


Thái sư thúc giống như bị vấn đề này làm cho nan giải, nghĩ ngợi một lúc rồi mới chậm rãi nói:


“Chỉ có ta ở ngọn núi Ngọc Lâm này, mới có công pháp tu luyện Lôi linh căn, cho nên ngươi phải bái nhập chúng ta rồi.”


Hắn cúi đầu, nhìn thẳng tắp về phía nàng:


“Cô nương nói xem điều này cùng cô nương có quan hệ gì không?”


“…”


Chúc Diêu hít thật sâu, bình tĩnh lại, không thể cắn người:


“Ta vì sao phải nhất định tu hành cái công pháp kia?”


Hắn đương nhiên nói:


“Muốn thành tiên, nhất định phải luyện môn công pháp này.”


“Ha ha ha!”


Chúc Diêu rút tay ra, cười nhạt một tiếng:


“Thật không biết ngượng, ta không muốn trở thành tiên, cảm tạ, hẹn gặp lại!”


Thái sư thúc dường như bị lời nói của nàng làm cho chấn kinh, ngây ngốc đứng im tại chỗ. Chúc Diêu cũng nhân cơ hội này khoái trá chuồn mất. Đáng tiếc còn chưa đi được hai bước. Thái sư thúc đột nhiên đuổi theo, không phải do nàng không nỗ lực, mà là quân định quá mạnh mẽ. Tuy rằng Chúc Diêu chạy trốn trước, Thái sư thúc lại như là một cơn gió, thoáng cái liền đuổi kịp Chúc Diêu. Lần này hắn không có nói nhảm nữa. Sau khi bắt được nàng liền phi thân lên, hướng về ngọn núi cao nhất trong không trung bay đi.


Chúc Diêu cảm thấy đầu óc choáng váng muốn xỉu, ngay lập tức nàng đánh một đòn lên người Thái sư thúc, không ngoài dữ đoán…. Quá dữ.


Cha mẹ tiên sư nó chứ!


Sau khi thanh tỉnh lại, nàng đã thấy mình đứng ở trên mặt đất, Thái sư thúc còn đang đứng ở trước mặt nàng.


“Bái sư.”


“Băng đại ca, người có thể dùng từ khác mới mẻ hay không?”


Thái sư thúc dừng lại một chút, lại nói:


“Ta thu đồ đệ!”


“…”


”Có gì khác nhau sao?


“Ta họ Ngọc, không phải họ Băng.”


“…”


“Tên ta là Ngôn. Người đã vào nơi đây, tự nhiên theo họ của ta. Ta ban thưởng cho người chữ… Vượng.”


”‘Vượng’ em gái ngươi!”


“Ai muốn ngươi ban thưởng tên, ta đã bảo ta không muốn tu tiên”.


” Người tên là ‘Ngọc Vượng’, ta nói rồi ta không có muội muội.”


“…”


Thật hết biết mà, nàng sống tới chừng này tuổi rồi không nghĩ tới tiếng phổ thông lại khó câu thông tới như vậy, Chúc Diêu khóc không ra nước mắt:


”Đại ca, ta van ngươi, tha cho ta đi. Ta thật sự không muốn tu tiên. Hãy để ta bình an trở về đi!”


Ngọc Ngôn ngẩn người, vẫn lạnh băng như cũ trả lời:


“Ta thu ngươi làm đồ đệ, chứ không bảo người làm em gái của ta, ngươi nên gọi ta là sư phụ, không phải là đại ca.”


“…”


”Cửa xuống núi nơi nào gần nhất, mau nói cho ta!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận