Đồ Đệ Nhà Ta Lại Treo Rồi (Đồ Đệ Của Ta Lại Chết)


“Khụ khụ, sư muội! Đây là đồ đệ mà Thái sư thúc mới thu nhận.”


Nhìn sát khí Ngọc Ngôn bắt đầu thành bão tố, Tử Đan đành phải nhắc nhở Hồng Trù buông đứa bé đang ôm kia ra.


Hồng Trù ngẩn ra. Nàng quay đầu nhìn lại sắc mặt Thái sư thúc đang còn tỏa ra sát khí kia. Nhưng nàng cũng không muốn từ bỏ ý định của mình. Nàng ôm đứa bé thật chặt vào lòng rồi hỏi,


“ Thì ra là đệ tử của Thái sư thúc, không biết đứa nhỏ này tên là gì?”


Ngọc Ngôn nghe thấy vậy liền sửng sốt một chút. Hắn suy nghĩ một chút, rồi nói,


“Nàng là đồ đệ của ta tất nhiên sẽ mang họ Ngọc giống ta rồi, hiệu của nàng sẽ là… Hai!”


Chính là cái tên này. Người đồ đệ thứ hai.


Nghe thấy vậy, Chúc Diêu muốn đá một cước vào mặt của hắn cho bõ tức. Ngươi mới là Hai. Cả nhà người mới là Hai!


“ Ơ, đứa bé này làm nũng với ta nè.”


Nhìn đứa bé trong ngực quơ tay quơ chân loạn xạ, Hồng Trù càng thêm thích thú. Nàng không nhịn được liền thơm một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn kia.


Chúc Diêu bị nước miếng dính lên mặt:


“……..”


“ Nhưng mà đứa trẻ này quá nhỏ. Ta nghĩ chắc là nó vẫn chưa có cai sữa. Vừa hay gần đây ta có bắt được một con Linh Thú có vú sữa. Ta có thể lấy sữa của nó cho nàng ăn một chút. Hay là ta giúp Thái sư thúc nuôi hộ đứa bé này mấy năm?”


Ngọc Ngôn phất tay lên, liền thấy đứa bé trong ngực Hồng Trù bay ngược trở về lồng ngực của hắn. Hắn lạnh lùng trả lời,


“ Không cần.”


Hồng Trù thấy mình thất bại liền thở dài. Nhưng nàng vẫn không có ý định từ bỏ. Hai mắt nàng sáng lên khi nhìn đứa bé,


“ Đứa bé nhỏ như vậy, nó phải bú sữa mẹ mới có thể lớn lên được.”


Nghe thấy vậy, Chúc Diêu run hết cả người lên. Nàng xoay người rúc đầu vào lồng ngực sư phụ. Nàng ra sức cọ cọ nước miếng vào người sư phụ. Cái thế giới này sao có nhiều thúc thúc, bác gái biến thái vậy trời. Tốt nhất, ở với sư phụ cho an toàn.


A! Không đúng! Không phải sư phụ là người đầu tiên bắt cóc nàng đi sao?


Ngọc Ngôn thấy đồ đệ của mình hành động như vậy liền cảm thấy rất là ưng ý. Hắn sửa sang đồ lót của nàng lại một chút, rồi nói với Hồng Trù,


“ Đã như vậy, ngày mai ngươi đem con Linh Thú kia tới đỉnh Ngọc Lâm Phong cho ta là được.”


Nói xong, cũng không đợi Hồng Trù phản ứng, liền mang tiểu đồ đệ mới thu nhận bay trở về Ngọc Lâm Phong.


———–


Chúc Diêu cảm giác nàng sắp biến thành con heo rồi. Mỗi ngày, nàng ngoài việc ăn ra thì việc thứ hai chính là ngủ. Còn sư phụ nàng thì lại làm hết mọi việc mà cuộc sống nàng cần phải làm. Hắn tự tay nấu nước cho nàng tắm. Hắn tự tay may vá và thay đồ lót cho nàng. Ngay cả ngủ, nàng cũng nằm trên giường của hắn.


Dĩ nhiên người ngủ chính là nàng, còn sư phụ nàng chẳng qua là ngồi bên cạnh giường mà thôi.


Điều duy nhất khiến cho nàng không chịu được chính là, vì sao chuyện nàng đi tắm, hắn cũng muốn làm thay cho nàng chứ?? Mặc dù bây giờ nàng chỉ là một đứa bé xấu xa, nhưng đứa bé này cũng có cảm giác xấu hổ khi người khác giới đụng chạm lên người chứ?? Mỗi ngày, nàng bị một người đàn ông lột trần hết cơ thể của mình ra, rồi ném nàng vào chậu nước chà chà xát xát, xoa xoa nắn nắn, chuyện như vậy khiến cho nàng…. nàng…. khiến cho nó cũng thành thói quen của nàng.


Chúc Diêu co quắp mặt lại rồi ngửa đầu nhìn trời. Còn sư phụ thì cứ chà xát, rồi lại chà xát. A! Ta chết mất thôi!! Huhuhu!! Dù sao thì trinh tiết của nàng đã rơi rụng rồi, bây giờ còn lại chắc cũng không được bao nhiêu.


Ngọc Ngôn bế đồ đệ từ trong chậu nước ra ngoài. Hắn lau khô cho nàng, rồi mặc quần áo lại cho nàng. Sau đó hắn ngắm nghía khuôn mặt tròn trịa của nàng. Nhìn khuôn mặt nàng, khiến cho hắn nổi lên một sự nghi hoặc. Tên đồ đệ này của hắn thật sự kỳ lạ. Cách đây mấy hôm khi hắn bế nàng về, nàng còn hay cáu giận với hắn. Khuôn mặt thì lúc nào cũng khóc. Thế nào mà hắn càng nuôi nàng, thì nàng lại càng im lặng vậy? Hiện tại đừng nói là nàng khóc, đến ngay cả biểu tình trên khuôn mặt của nàng cũng không còn nữa. Cái khuôn mặt nhỏ nhắn này bây giờ chỉ biết mở to đôi mắt tròn trịa ra nhìn bầu trời mà thôi. Rõ ràng trên khuôn mặt nàng không có một vết thương nào, hắn thật sự hoài nghi không biết nàng có bị con gì đó cắn hay không mà tại sao mặt nàng lại đơ đơ như vậy.


Ngọc Ngôn buông lỏng tay mình ra, rồi mặc quần áo chỉnh tề cho Chúc Diêu. Sau đó hắn để nàng nằm ngửa mặt về phía bầu sữa của con Linh Thú. Bị dí mặt vào bầu sữa khiến cho nàng càu nhàu kêu lên. Nàng càu nhàu kêu lên thêm vài lần nữa rồi sau đó làm vài hớp là hết sạch. Tốt rồi, ăn no có thể ngủ được rồi. Đầu nghiêng một cái nàng đã nằm ngay trên mặt đất. Dù sao thì trinh tiết đã không còn nữa, cho nên nàng quyết định yên tâm làm con heo.


Vú em Ngọc Ngôn thở dài. Hắn bế nàng đang nằm dài trên mặt đất dậy rồi đi vào trong phòng. Sau đó, hắn nhẹ nhàng đặt nàng trên giường,rồi đắp chăn lại cho nàng.


Khi thấy nàng không có dấu hiệu cựa quậy, lúc đó hắn mới chịu đi ra ngoài cửa. Hồng Trù đưa tới cho hắn một con Hổ Linh Thú vào thời kỳ cho con cai sữa, cho nên sữa của con Linh Thú này không có sinh ra nữa. Chính vì vậy, hắn cần phải đi bắt một con khác về thay thế.


Con nít chơi và nghỉ ngơi thật là kỳ lạ. Cho dù nội tâm Chúc Diêu là một cô gái già đời đi chăng nữa, nhưng nàng cũng không thể nào khống chế được nhu cầu của thân thể này. Khi Chúc Diêu tỉnh lại đã là nửa đêm. Trong phòng trống rỗng. Nàng nhìn quanh quẩn không thấy bóng dáng sư phụ đâu cả. Chúc Diêu đợi chờ một lúc, thế nhưng vẫn không thấy bóng dáng sư phụ đâu, cho nên nàng quyết định leo ra cửa nhìn một chút.


Mặc dù hiện tại bắp tay bắp chân của nàng rất nhỏ, nhưng nàng leo trèo lại rất chi là nhanh. Chỉ một lát, nàng đã leo ra ngoài sân rồi.


Phía bên ngoài rất là an tĩnh. Thỉnh thoảng nàng còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu. Bốn phía tối đen như mực, nhưng kỳ lạ là nàng lại có thể nhìn thấy, nghe thấy một cách rõ ràng. Cảm giác này không khác gì cảm giác khi nàng Trúc Cơ vậy. Chẳng lẽ tu vi của nàng cũng xuyên không theo nàng khi nàng sống lại.


Chúc Diêu liền cảm thấy hưng phấn. Nàng muốn điều động linh khí trong cơ thể lại phát hiện đan điền rỗng tuếch. Căn bản trong đan điền không có thứ gì để điều động cả.


Bỗng nhiên trước mặt có một cái móng vuốt lao tới. Nàng không tự chủ được liền bổ nhào về phía trước. Sau khi nàng càu nhàu càu nhàu kêu lên mấy câu, rồi sau đó nàng cứ vậy mà lăn về phía trước. Thôi xong!


Chúc Diêu liền theo phản xạ ôm lấy cái đầu để tránh cho nó bị thương. Nhưng thân thể nàng vốn mập mạp, nên khi ôm lấy đầu nàng không khác gì quả bóng cả, chính vì vậy nàng lăn càng nhanh hơn. Dọc theo đường lăn, bùn đất không ngừng bám lên trên người nàng, cho tới khi nàng đụng trúng một vật mềm mềm mới dừng lại được.


“A!”


Bên tai truyền tới một giọng nam trầm thấp, một khắc sau nàng đã bị bế lên,


“ Mình nhặt được một cái bánh bao nhỏ.”


Trước mắt chính là một nam tử bạch y. Nam tử này cầm một thanh kiếm, hơn nữa còn là người quen,


“ Tiểu hài tử xấu xa!”


Chúc Diêu bật thốt ra âm thanh, nhưng âm thanh phát ra lại là âm thanh của một đứa bé. Tùy tiện lăn vài vòng thế mà lại gặp được hắn. Đúng là số đỏ của Nguyễn Trọng Phụng.


A! Không đúng. Tiểu hài tử xấu xa tại sao lớn lên lại không giống trước. Mặc dù có cùng khuôn mặt, nhưng so với khuôn mặt ngây ngô lúc nhỏ thì bây giờ có vẻ thành thục hơn rất nhiều. Khuôn mặt hắn càng thêm nhiều góc cạnh hơn, ngay cả cằm cũng có râu ria ngắn ngủn mọc ra nữa. Mới có mấy tháng không gặp, tại sao lại có biến hóa lớn tới như vậy.


Tất nhiên, Vương Từ Chi không có nhận ra nàng. Hắn nhẹ nhàng cười một cái, rồi đem nàng ôm vào ngực. Tiện thể hắn ngắt một cái Bí quyết “Dọn dẹp” đánh tan bùn đất đang dính đầy trên người nàng. Hắn giúp nàng gỡ mái tóc rối bời ra rồi nói,


“ Quả là một cái bánh bao đáng yêu.”


Chúc Diêu liếc nhìn hắn một cái. Thân hình nàng bây giờ có hơi mượt mà một chút. Tại sao tiểu tử này lại gọi nàng là cái bánh bao. Đứa trẻ mượt chính là phúc khí đấy. Khi hắn mười tuổi, hắn trông cũng giống như cái bánh bao thôi, thế mà bây giờ lại dám gọi nàng là cái bánh bao. Hừ!


“ Làm sao, không phục?”


Vường Từ Chi xấu xa bẹo má nàng một cái,


“ Người tròn như vậy, lại còn vừa trắng vừa mềm, không phải là bánh bao thì là cái gì?”


Chúc Diêu giãy dụa cố gắng thoát khỏi móng vuốt của hắn. Hừ! Tiểu hài tử xấu xa, ngươi nhớ đấy cho ta. Khi nào lão nương ta đây biết nói, ta sẽ nói ra hết lịch sử đen tối của ngươi cho mọi người biết.


Thấy nàng vô cùng tức giận, nhưng hắn vẫn liều lĩnh bẹo má nàng một cái nữa. Càng véo Vương Từ Chi càng cảm thấy sung sướng. Đột nhiên, lương tâm hắn trỗi dậy, hắn vội vàng xoa xoa vết đỏ trên đôi má nhỏ nhắn của nàng, rồi nói,


“ Được rồi! Người đứng có tức giận ta nữa. Sư huynh ta chỉ đùa với ngươi một chút thôi. Đã tối thế này rồi, cái bánh bao nhỏ như người sao lại còn chạy loạn khắp nơi một mình vậy?”


Chúc Diêu quay đầu đi, không thèm để ý tới hắn. Ta chạy tới đây hồi nào?? Là ta lăn tới đây mà!


“ Ngươi là đệ tử của ngọn núi nào vậy? Ta sẽ đưa ngươi trở về.”


Vương Từ Chi hỏi.


Chúc Diêu ô ô nhô nhô chỉ chỉ đỉnh núi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận