Dịu Dàng Yêu Em


37. TÔI TẤT NHIÊN LÀ PHẢI MẠNH HƠN CON MÈO BỆNH Ngải Ái giật mình. “Cậu chưa ngủ hả?” Mộc Duệ Thần đưa mắt nhìn cô, giọng có chút không kiên nhẫn: “Chị đè lên tay của tôi”. “Thì cậu cứ rút tay ra”. Nhìn cô, Mộc Duệ Thần muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Ngải Ái nhích nhích người, giọng nói không lớn nhưng lại khá rõ ràng: “Chiếc giường này hai chúng ta ngủ thì quá nhỏ. Tốt nhất tôi ra kia ngủ”. “Hãy ngủ với tôi”. Mộc Duệ Thần nói lớn. “Không cho phép chị ra ngoài kia”. Ngải Ái quay đầu nhìn Mộc Duệ Thần: “Chật chội quá…” “Vô ích”. Cậu buông lỏng tay đang nắm cổ tay trái của Ngải Ái. “Cậu cũng có chút lương tâm đấy. Sau này không được bạo lực như thế nữa”. Ngải Ái cúi đầu nói với Mộc Duệ Thần rồi ngả người nằm xuống. “Được thôi! Tôi ngủ với cậu”. Sau khi cô nằm xuống rồi, cả hai cũng không nói gì với nhau nữa. “A!”. Ngải Ái chợt vỗ tay bốp một cái. “Hay là… tại cậu sợ ma nên muốn tôi ngủ với cậu?” “Hừ! Chị nghĩ khả năng đó có thể có à?” Mộc Duệ Thần mở choàng mắt, ánh mắt sắc bén như báo hiệu giờ tử sắp đến, bất cứ lúc nào cũng có thể ăn cô không còn một mảnh. “Không… không có!”. Trên đời này người giám hộ vô dụng nhất và không có uy nghiêm nhất chính là cô. “Này!” “Gọi tôi là mẹ!” “Cái gì?” Đột nhiên cô thấy cổ tay ấp áp cũng hơi hơi tê tê, ngứa ngứa do dù sao cũng đang bị sưng. Ngải Ái run rẩy: “Sao… sao lại làm thế?” Mộc Duệ Thần… đang… vuốt ve cổ tay cô. Trong chốc lát, cậu dịu dàng hỏi: “Đau lắm ư?” “Ừ!”. Ngải Ái gật gật đầu. “Tôi… tôi sợ đau lắm”. Mộc Duệ Thần cầm cổ tay cô lên, đưa tới trước mặt, im lặng một lúc. Cậu chỉ siết nhẹ một cái như gãi ngứa không ngờ lại làm cho cổ tay cô sưng phù thế này, còn thấy rất đau. “Sợ đau sao còn vật lộn với tôi?”. Cô biết thừa cậu sẽ làm gì nếu cô cứ khiêu khích cậu. “Vì… vì tôi cũng có sức mạnh”. Ngải Ái nghẹn giọng đầy uất ức. “So với con mèo bệnh”. 38. VẾT MÀU HỒNG BẰNG VIÊN Ô MAI Mộc Duệ Thần cười phá lên. “Bé con, chị khờ thật!”. Ngải Ái chun mũi, kéo cổ tay lại. “Không được nói chuyện với mẹ như thế!” Nhưng lần này lại không có bất kỳ sự tức giận nào từ phía Mộc Duệ Thần. Cậu ta nhắm mắt lại, ngủ say. Đồng hồ điểm 4 giờ sáng. Ngải Ái chờ Mộc Duệ Thần ngủ mới ôm tấm thảm tới ghế sofa trong phòng khách ngủ được hai tiếng đồng hồ, đến lúc trời sáng bảnh mắt mới bò dậy. Giặt quần áo đem phơi, quét dọn, nấu bữa sáng… Lúc cô đeo túi xách trên vai đang định mở cửa đi học thì cửa phòng ngủ bật mở. Chiếc áo ngủ trắng tinh cậu ta mặc có vài nếp nhăn, quần ngủ xộc xệch để lộ ra một góc quần lót. Mới sáng sớm mà trông cậu ta ngây thơ vô tội như thiên sứ. Ngáp dài một cái, cậu lảo đảo đi tới bàn ăn. “Bé con, tôi đói bụng!” Ngải Ái tức quá chạy tới trước mặt thằng nhóc, chỉnh lại lưng quần. “Tôi nấu bữa sáng rồi. Giờ đi đánh răng rửa mặt đi. Tôi còn phải đi học, trưa mới về. Cậu ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi”. “Đi học… Không được đi!” Cậu cố gắng mở hai mắt đang còn ngái ngủ, trầm giọng nói. Ngải Ái kéo Mộc Duệ Thần tới phòng tắm, trong lúc cậu ta đang đánh răng, cô xách túi xách co chân chạy ra ngoài cửa. Trốn là thượng sách. “Tiểu Ái, chỉ có hai ngày cuối tuần này thôi đấy” Vào tiết thể dục, hai cô nàng nhàn nhã ngồi trên bãi cỏ buôn chuyện. Thang Tiểu Y nhìn Ngải Ái mở to mắt: “Này cậu, cậu có muốn đi mua một bộ đồ ngủ sexy không?” “Nói bậy bạ không à!”. Hai má Ngải Ái đỏ lên. “Thang Thang, cậu suy nghĩ bình thường chút đi. Tớ chỉ muốn cùng lớp trưởng Chu hẹn hò đơn giản”. “Hẹn hò đơn giản…” Thang Tiểu Y lặp lại, gõ gõ tay lên cằm, mắt quét qua người Ngải Ái. “Sao tớ lại thấy cả người cậu đang tản mác ra loại mùi hương của con gái nhỉ?” “Mùi hương của con gái? Thật hả?”. Ngải Ái cười phá lên. “Thang Thang hôm nay đổi tính còn khen tớ nữa cơ đấy…” “AAA! Tiểu Ái, cậu giấu tớ ăn cỏ non phải không?” “Cái gì trời…!” “Cái gì đây. Ôi trời. Đây chính là chứng cứ. Máu chảy đầm đìa này. Cậu đừng có mà ngụy biện nhé”. Thang Tiểu Y túm cổ áo Ngải Ái, chỉ chỉ vào chỗ khớp xương quai xanh. Ngải Ái nghệt mặt nhìn xuống ngớ người. Một vết màu hồng bằng viên ô mai nằm chình ình trên làn da thịt trắng nõn cửa cô, sáng choang. 39. CHỈ LÀ MỘT CÔ BÉ ĐƠN THUẦN “Cậu còn ngụy biện được không nữa hả Ngải Ái. Tớ không thể tưởng tượng được cậu lại dám đùa giỡn với tớ. Tớ nhìn lầm cậu rồi. Cậu ăn trong bát, còn cá kiếm trong nồi làm gì. Một đóa cỏ non bị hủy trong tay cậu. Cậu với thằng nhóc đó như thế nào khai ra mau”. Thang Tiểu Y gào khàn cả giọng, kêu trời kêu đất. Ngải Ái phải lấy tay che miệng cô nàng lại. “Không phải! Tớ bị muỗi cắn. Cậu đừng có nói to như thế”. Bị che miệng nên Thang Tiểu Y cũng tỉnh táo lại đôi chút, sau đó gạt tay cô ra, oán hận liếc mắt nhìn Ngải Ái: “Mũi cắn sao có thể giống như vết bị hôn như thế?” Ngải Ái cứng họng. Cô chờ Mộc Duệ Thần ngủ say mới ra ghế sofa ngủ. Một người ngủ trong phòng ngủ, một người ngủ ngoài phòng khách, làm sao có thể có cái vết này. Vết hôn! Lòng cô bức rứt! Trời ơi! “Không có gì ngụy biện thì thôi. Không có gì để nói thì thôi. Cậu hãy tự trách mình đi. Cậu nỡ lòng nào đối xử với lớp trưởng Chu như thế. Còn tớ thì thua thiệt thế này trong khi đã hao tâm tổn trí giúp cậu hẹn hò với người ta…” “Tớ thế nào?” Một giọng nói nhẹ nhàng khoan khoái cắt ngang cuộc nói chuyện của cả hai. Lớp trưởng Chu đi từ sân bóng rổ tới, miệng nở nụ cười nhạt: “Các cậu đang thảo luận vấn đề gì mà vui vẻ thế?” Ngải Ái quay đầu nhìn Chu Thế Dương, hoảng hốt, theo thói quen lùi lại đứng sau Thang Tiểu Y, không nói gì cả. “Hì hì! Không có gì! Bọn tớ đang nói tới chuyến đi cuối tuần nên mới nhắc tới tên cậu đấy, lớp trưởng”. Thang Tiểu Y túm tay Ngải Ái kéo lên phía trước. “Phải không Tiểu Ái?” Mặt Ngải Ái đỏ bừng, không biết có phải do ánh nắng mặt trời gay gắt hay không. Cô thẹn thùng cúi đầu nhìn mũi giày, gật đầu một cái. “Ừ!” Chu Thế Dương nhìn Ngải Ái nở nụ cười để lộ chiếc răng khểnh đáng yêu, còn xán lạn hơn cả ánh mặt trời. “Đừng lo lắng, tớ đã chuẩn bị cho chuyến đi rồi, cậu và Tiểu Ái chỉ cần mang người tới và chơi vui vẻ là được”. “Lớp trưởng chuẩn bị hết rồi thì chúng tớ yên tâm quá đi chứ”. Thang Tiểu Y vỗ ngực, khều khều cùi chỏ vào người Ngải Ái. Ngải Ái chẳng dám ngẩng đầu lên gật gật đầu: “Ừ ừ!” Chu Thế Dương nói với Thang Tiểu Y phải trở lại sân bóng rổ. Khi cậu ta đi rồi, Ngải Ái mới thở phào, mặt đỏ bừng nhìn những động tác chơi bóng rất đẹp của Thế Dương mà ngẩn cả người. “Tiểu Ái. Cậu thật là nhát. Ngay cả một câu cũng không nói là sao, cứ cắm đầu xuống đất”. Thang Tiểu Y tức giận nói nhìn mặt Ngải Ái còn đỏ hơn cả cà chua, càng bực mình. “Đi rồi đi rồi. Còn đỏ mặt làm gì!” “Hồi nãy… hồi nãy… lớp trưởng…” Ngẩng mặt lên, vẻ mặt mỉm cười rạng rỡ không che dấu hạnh phúc sáng bừng. “Lớp trưởng… Nói với tớ… Tiểu Ái…” Tiểu Y nghe giọng nói lắp của Ngải Ái muốn té ngửa. Giờ thì cô cũng hiểu ra. Cô bé đơn thuần như thế này không thể có chuyện ăn cỏ non được. 40. ĐÚNG LÀ CON CỦA CÔ RỒI Được Chu Thế Dương gọi bằng tên thân mật, tới tận lúc trưa, lồng ngực Ngải Ái vẫn còn đập thình thịch, mặt luôn ửng đỏ cùng ngây người như ngố. Giữa trưa, Ngải Ái và Thang Tiểu Y được hội học sinh giao nhiệm vụ quét tước, dọn dẹp nên hai người tới phòng ăn để dọng dẹp. Cho đến khi hoàng hôn buông xuống đúng lúc tiếng chuông buổi chiều tan học vang lên mới mệt mỏi đeo túi xách, đi ra khỏi phòng. “Cậu định không học tiết phụ đạo buổi tối mà đi làm thêm hả”. “Ừ! Tối nay tới phải đi đưa pizza, sẽ sớm xong thôi. Cậu đừng lo lắng”. Đợi đã! Nhà! Ngải Ái đứng trên bậc cầu thang, giật mình. Hình như cô quên mất điều gì đó. Đúng rồi, cô đã quên mất một người! Mà người đó lại ở nhà chờ cô. Trời ơi! Sao cô không nhớ gì hết! Cậu ta chắc chắn sẽ không có đủ kiên nhẫn để chờ cô về. Thế nào cậu ta cũng sẽ siết cổ tay cô cho tới khi cô thở không được nữa thì thôi. Người đó chính là Mộc Duệ Thần. Và cũng chính là con của cô. Người đó mặc áo đen và quần sáng màu với vẻ mặt ngây ngô kiêm lỳ lợm, kiêu ngạo. Người đó bây giờ đang đứng trước mặt cô, cách không quá mười mét. Mộc Duệ Thần đứng dựa người vào tường, ánh mắt tức giận nhưng vừa nhìn thấy Ngải Ái liền tươi cười ngay. Nhưng đằng sau nụ cười đó là đôi mắt muốn bay tới cắn xé cô ra như con sư tử đói khát. “Sao thế Tiểu Ái?”. Đi cùng với Tiểu Ái ra tới cổng trường, Thang Tiểu Y chợt dừng lại hỏi: “Chẳng phải cậu nói là cậu muốn giờ làm thêm à?” “Thang Thang, tớ đoán tớ nên ăn trái bạch quả”. Cô chưa già mà đã lẩm cẩm rồi, không nhớ gì tới Mộc Duệ Thần. 41. KHÔNG BIẾT MỘC DUỆ THẦN “Ủa, bạch quả hả? Nhà tớ có nè. Để ngày mai tớ đem lên trường cho cậu. Mẹ tớ nói quả đó bổ não lắm. Tớ trí nhớ kém nên tớ với bà tới hay ăn lắm. Ha ha ha. Cậu cũng muốn ăn ha…” “Thang Thang”. Ngải Ái quay đầu như một cái máy cười với Thang Tiểu Y. “Tớ khuyên cậu để tránh bị liên lụy, đứng cách xa tới mười mét…”. “Haizzzz, đúng là Mộc Duệ Thần rồi”. Thang Tiểu Y nhìn thấy Mộc Duệ Thần đang thong thả đi tới vẫy tay nhảy nhót. “Em tới đón Tiểu Ái à?” Mộc Duệ Thần đi tới đứng trước mặt các cô, đưa đôi mắt rạng rỡ lấp lánh. “Ừ! Tôi đi đón chị ấy”. Thái độ dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng, khóe miệng còn hơi cong lên. Ngải Ái nắm chặt túi sách, vừa cảm thấy kinh ngạc, vừa cảm thấy khủng khiếp. Cứ ở trước mặt Thang Tiểu Y, xuất hiện một Mộc Duệ Thần mà cô không hề biết. Thang Tiểu Y đẩy Ngải Ái tới lên trước mặt Mộc Duệ Thần: “Tiểu Ái muốn đi làm thêm ở cửa hàng pizza, Tiểu Thần giúp chị đưa chị ấy đi há”. Mộc Duệ Thần gật đầu, cười: “Đi thôi”. Quay sang nhìn Ngải Ái, cậu giơ tay nắm tay cô dắt đi: “Đứng ngây ra đó làm gì. Sắp trễ giờ làm rồi. Để tôi đi với chị”. Nhìn Thang Tiểu Y vẫy tay chào tạm biệt cả hai, sau đó cậu và cô đi thẳng ra cổng trường. Trên đường đi, Mộc Duệ Thần vẫn nắm chặt tay Ngải Ái không thả ra. “Tôi… tôi… hồi trưa phải…”. Ngải Ái ấp úng, không biết phải giải thích thế nào. “Tóm lại là có lý do chính đáng. Tôi rất rất xin lỗi cậu. Buổi trưa cậu đã ăn gì chưa?” Mộc Duệ Thần im lặng không nói, thẳng tiến về phía trước nhưng đó không phải là đường Ngải Ái muốn đi. “Cậu dẫn tôi đi đâu thế này? Tôi còn phải làm việc!” Cậu đột ngột quay đầu lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn cô: “Chị có chắc là lời xin lỗi của chị là chân thành?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận