Dịu Dàng Yêu Em


258. Phòng ngủ của Mộc Duệ Thần và toàn bộ nơi này đều nằm dưới lòng đất, ngoài những người Mộc Duệ Thần tín nhiệm ra không có ai khác, cho nên cả hai đã ngủ một giấc rất ngon, lúc Ngải Ái và Mộc Duệ Thần ra khỏi phòng, Kiều An Kỳ ngồi trong phòng khách, mắt thâm quầng. Ngải Ái biết, cô bé đã canh Vệ Thu Ninh cả nên đêm không ngủ. “Anh, chị Tiểu Ái”. Cô bé chào hỏi hai người, thiểu não. “Chúng ta phải đi rồi sao?” “Ừ.” Mộc Duệ Thần gật đầu. “Em có khỏe không Angel?” Ngải Ái lo lắng hỏi Kiều An Kỳ, “Mặt em tái lắm” “Mẹ…” Kiều An Kỳ sắc mặt rất khổ sở, ánh mắt đau đớn. “Tối qua mẹ cả đêm không ngủ, nhưng cũng không để ý tới em bắt em cút đi… em…” Ngải Ái biết Vệ Thu Ninh rất hận Mộc gia, đành an ủi. “Có lẽ khi rời khỏi đây mọi chuyện sẽ khác, dù sao mẹ cũng đang hận Mộc gia”. “Anh cần phải đảm bảo sự an toàn cho chúng ta”. Mộc Duệ Thần nhìn Kiều An Kỳ, bình tĩnh nói. “Chỉ cần rời khỏi đây, mọi chuyện sẽ ổn, hãy tin anh” “Vâng”, Kiều An Kỳ gật đầu, “Em tin anh.” Ba người cùng đi đến phòng khác, thấy Vệ Thu Ninh đang mệt mỏi nằm ngủ trên ghế sofa. Ngải Ái nhìn Kiều An Kỳ, không muốn đánh thức bà vì bà đã được cho uống thuốc ngủ, chắc chắn sẽ ngủ rất sau, sau đó Mộc Duệ Thần đưa tất tới nơi khác. Đường hầm này dẫn thẳng ra bờ biển, khi theo Mộc Duệ Thần ra ngoài trời, cô nhìn thấy cách đó không xa có một người đàn ông quen thuộc, đó là Mộc Giản.D Mộc Giản nhìn thấy Mộc Duệ Thần và mọi người đi đến, ông không cười, ánh mắt cảnh giác. Ngải Ái nhận thấy có gì đó không ổn, ngay lập tức nắm tay Mộc Duệ Thần, nhỏ giọng nói. “Anh, không ổn rồi”. “Bé con có tiến bộ”. Mộc Duệ Thần không chút hoảng sợ, nhìn về phía trước. “Ra đi”. Dứt lời, Ngải Ái nhìn thấy người của Mộc gia mặc đồ đen lũ lượt xuất hiện, đi đầu là Mộc Thần và các nhân vật máu mặt trong Mộc gia. Mộc Thận nhìn Mộc Duệ Thần, Ngải Ái và người của anh đi từ trong đường hầm ra, cười lạnh lẽo. “Duệ Thần, mày muốn dẫn Vệ Thu Ninh đi đâu?” Mộc Duệ Thần ra hiệu bằng mắt cho Mộc Giản, ông cùng người của anh tiến lên bao vây Vệ Thu Ninh. “Chú Giản, phiền chú rồi” “Thiếu gia, người của chúng ta đã tập trung toàn bộ trên đảo, hiện giờ đã cứu được phu nhân, tôi sẽ tập trung toàn lực lựng để bảo vệ cho phu nhân được an toàn” Mộc Duệ Thần gật đầu, nhìn Mộc Thận. “Đây là lần cuối cùng tôi gọi ông là ông nội”. Mộc Thận biến sắc, “Mày muốn gì?” “Thả chúng tôi đi, từ nay về sau tôi không còn bất kỳ quan hệ gì với Mộc gia”. Mộc Duệ Thần lẳng lặng nói ra điều kiện với thái đội ngạo mạn không thể coi thường. “Nếu bắt giữ chúng tôi, tôi sẽ buộc phải phá hủy toàn bộ hòn đảo”. Mộc Thận trừng mắt với Mộc Duệ Thần, nhìn đứa con trai đang uy hiếp mình, mặt đỏ như gan heo. “Duệ Thần, mày có biết mày đang nói chuyện với ai không. Mày tưởng chỉ cần mày đưa Vệ Thu Ninh rời khỏi đây tao sẽ không có cách nào uy hiếp được mày ư, cứ chống mắt lên mà xem chỉ cần bà ta rời khỏi đảo, mẹ mày sẽ bị nổ tan xương nát thịt”. Không khí im ắng không ai dám lên tiếng, chỉ có tiếng sóng biển đập vào bờ cuồn cuộn, Ngải Ái quay sang thấy mặt Mộc Duệ Thần trông rất khó coi. Anh đang rất tức giận nhưng thái độ vẫn bình tĩnh. “Còn con bé kia là ai sao tự tiện lẻn vào đây”. Mộc Thận nhíu mày, thái độ tự tin. “Mười mấy năm trước, toàn bộ tư liệu của Ngải tiểu thư đã bị hủy trong hỏa hoạn ở trung tâm nghiên cứu, cho nên Mộc gia không tra ra được… Duệ Thần, mày quá trì độn, vì đàn bà mà làm hỏng nhiều việc”. “Thật không?” Mộc Duệ Thần liếc mắt nhìn Mộc Thận một cái, nhẹ nhàng nắm vai Ngải Ái, “Tôi lại thấy rất đáng”. “Đáng giá? Cho dù bị tao đâm mày một nhát cũng dám. Đồ ngu, đàn bà chỉ là công cụ để sinh đẻ, không có con đàn bà nào đáng giá để mày làm vậy?” Mộc Thận giận dữ quát, tức giận đỏ bừng cả mặt. Bị Mộc Duệ Thần ôm chặt, cả người Ngải Ái cứng ngắt, ngước nhìn anh, cô chỉ thấy một bên của gương mặt đẹp như thiên thần, người mà cả đời này cô cảm thấy an toàn nhất khi ở bên anh. Cô sực nhớ ra, ngực là nhược điểm của anh và điều đó không thể để lộ ra, nếu không sẽ bị thương nhưng anh v mẹ mà chấp nhận. Cô không thể nào có thể ngờ được rằng, Mộc Duệ Thần lúc đó còn rất nhỏ… “Năm mày mười ba tuổi tự tung tin máy bay có vấn đề rồi nhảy ra khỏi mày bay để đi tìm con bé này, mày xem, giờ nó lại bắn vào ngực mày, máu của mày không sạch sẽ cho cam…” [Sh........ lão già này toàn nói tùm lum tùm la khó edit như quỷ...] “Người Mộc gia chúng ta tuy rằng có sức mạnh trời sinh, nhưng điểm yếu là ngực, gần ngực có trái tim, chỉ cần bị thương đều có thể chết, huống hồ mày đã bị tao tiêm thuốc thoái hóa xương sụn hai ngày trước” “Duệ Thần, nghe lời ông nội, trở về! Bắc Minh Hàn đã tiết lộ cho ta biết, máu của con bé kia hoàn toàn giống với máu của con đàn bà họ Ngải kia, nhanh đi, đưa nó về, cháu và nó sẽ sinh ra người thừa kế ưu tú, cháu sẽ thay ông nội cai quản toàn bộ cơ ngơi của Mộc gia này, một cơ ngơi hàng trăm năm, đừng nhẫn tâm để nó bị hủy trong tay cháu”. Nghe có vẻ giống như đang khuyên nhủ nhưng Ngải Ái càng nghe càng cứng đờ cả người. Cô không biết rằng Mộc Duệ Thần vì cô mà làm nhiều như vậy. Và cô cũng đã không biết rằng, cô chẳng qua chỉ là một con cờ trong tay Bắc Minh Hàn mà thôi. Từng câu Mộc Thận nói ra như những mũi dao xoáy vào tim cô, vừa đau vừa nhức nhối. Cô nhẹ nhàng bước ra khỏi người Mộc Duệ Thần, hai mắt buồn bã, giọng nói run rẩy. “Mộc Duệ Thần, tại sao anh không nói gì với em… Anh không nói gì với em hết… Anh lừa em…” “Anh không có lừa em”. Đôi mắt anh vẫn sáng lấp lánh, cố chấp. “Hãy tin anh, bé con”. Ngải Áingẩng đầu lên, mấp máy môi không nói gì. “Chủ tịch, chủ tịch! Ngài tới đón ta ư? Thu Ninh tới đây! Thu Ninh sẽ quay về bên cạnh chủ tịch, xin chủ tịch đừng trừng phạt Thu Ninh, Thu Ninh sẽ về bên cạnh chủ tịch”. Đột nhiên bên tai có tiếng hét thất thanh của Vệ Thu Ninh, tập trung sự chú ý của mọi người, không biết bà đã tỉnh lại từ khi nào, nhân lúc Mộc Giản không chú ý vùng ra chạy tới chỗ Mộc Thận. “Ngăn phu nhân lại, nhanh lên” Mộc Giản không ngờ lại xảy ra tình huống ngoài dự kiến này, càng không ngờ tới việc phu nhân chủ động chạy về phía chủ tịch, cho nên ông kinh hoảng, lệnh cho mọi người phải giữ Vệ Thu Ninh lại. Nhưng bước chân của Vệ Thu Ninh rất nhanh và khéo léo, đợi đến khi tất cả mọi người chú ý thì bà đã chạy đến bên cạnh người của Mộc Thận. Mộc Giản biến sắc, hét lên, “Phu nhân, Cậu chủ đã bị chủ tịch uy hiếp hai mươi năm nay, luôn lo lắng cho phu nhân, xin phu nhân đừng đối xử với cậu chủ như thế! Tại sao bà lại có thể nhẫn tâm như vậy! Cậu chủ…” Vệ Thu Ninh bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn Mộc Duệ Thần, mỉm cười. “Mộc Giản, ta cũng có muốn như vậy đâu”. Bà giơ đôi tay bị còng cười phá lên. “Ta không còn cách nào khác, ta rất hận nó. Và hận cả nơi này. Ta không thể dừng lại. Ông có hiểu không? Vợ của ông chẳng phải cũng đã chết trong tay chủ tịch sao? Sao ông lại không hận? Ông là đồ hèn, tại sao ông lại có thể trung thành với con của kẻ thù đã giết vợ mình? Ta xót thay cho ông, vì sự hèn hạ của ông”. Vệ Thu Ninh gào lên, vẻ mặt Mộc Giản đau đớn, quay sang chỗ khác. “Phu nhân, người giết vợ tôi là chủ tịch, không phải cậu chủ”. Vệ Thu Ninh càng cười rộ lên, điên dại. “Thu Ninh, đủ rồi, bà chạy trở lại là tốt rồi, đừng có lảm nhảm nữa”. Mộc Thận mắng bà, mặt Vệ Thu Ninh liền biến sắc, xám ngoét, ánh mắt tối tăm, quay người đi lại gần Mộc Thần. Ngải Ái nhìn thấy cảnh ấy, trong giây phút đó, Vệ Thu Ninh cười khẩu với Mộc Duệ Thần, một nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt đắc ý. Và cô nhìn thấy, Mộc Duệ Thần nắm chặt vết thương ở cổ tai trái, nắm rất chặt, các ngón tay nổi cả gân xanh. Ngải Ái đột ngột nhớ lại, đứa bé mà cô đã truyền máu năm năm trước, trên cánh tay trái có một vết đâm sâu hoắm khoảng năm phân, rất sâu, lệch một xíu nữa là đã cắt trúng động mạch chủ, tắt thở mà chết. Vết thương đó là do Vệ Thu Ninh cắt, bà ta vì nỗi hận thù của mình mà cắt tay Mộc Duệ Thần lúc đó chỉ mới một ngày tuổi và để lại vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ mờ đi, đến tận bây giờ bà ta vẫn còn hận, và quyết tâm trả thù. Lòng hận thù đáng sợ của bà ta làm Ngải Ái lạnh run. Chỉ còn khoảng mười bước nữa Vệ Thu Ninh sẽ trở lại bên cạnh Mộc Thần, và Mộc Duệ Thần tiếp tục là con rối cho Mộc Thần điều khiển. Không thể được! Tay Ngải Ái đụng phải một thứ rất lạnh trong người, tay cô nặng nề nhưng lý trí lại thúc đẩy cô phải làm như thế nào. Mộc Duệ Thần, từ trước tới giờ anh luôn bảo vệ em… Lần này, em sẽ bảo vệ anh. “Đoàng!”. Một tiếng súng vang lên. Tất cả mọi người đều sửng sốt, ngay cả Mộc Duệ Thần cũng đờ người. Phu nhân của Mộc Gia – Vệ Thu Ninh bị bắn vào lưng, cơ thể gầy yếu ngay lập tức ngã xuống đất nhắm mắt lại, tắt thở. “Không – - – -!” Kiều An Kỳ gào lên. “Mẹ, mẹ ơi!” Ngải Ái mở to mắt, nhìn bàn tay của chính mình đã giết chết mẹ của Mộc Duệ Thần. Cô vứt súng, không dám quay lại nhìn Mộc Duệ Thần. “Em… em đã bắn…” “Mẹ, cứu mẹ! Tôi cầu xin các người hãy cứu mẹ tôi…” Kiều An Kỳ thét lên chạy tới chỗ Vệ Thu Ninh, Mộc Giản thấy thế đành phải ra lệnh. “Nhanh ngăn tiểu thư Angel lại”. “Đưa Angel quay lại.” Ngải Ái nghe được giọng nói bình tĩnh của Mộc Duệ Thần. “Bây giờ tất cả rời khỏi đảo, cả hòn đảo này sẽ bị phá hủy”. Lạnh lùng vàtuyệt tình, sau đó Ngải Ái nhìn thấy Kiều An Kỳ bị người ta bắt phải quay lại, cô bé đã ngất đi. Cô cũng nhìn thấy người của Mộc Duệ Thần đã tập trung lại, định cùng quyết chiến với người của Mộc Thận. Ngải Ái cắn môi, lặng lẽ lùi lại. Cô đã làm một việc ngu xuẩn phải không? Mộc Duệ Thần chắc chắn đang rất hận cô, chắc chắn là như thế. Cô… Đã giết mẹ của anh… Tốt hơn hết, nên trốn đi… Cô không muốn nhìn thấy anh hận cô, không muốn điều đó… “Em định đi đâu?” Ngải Ái nghe thấy có tiếng gọi mình, vội ngẩng đầu lên. Nhìn thấy một một khuôn mặt đầy tức tức giận, lắp bắp. “Em…” Mộc Duệ Thần nhìn cô gái muốn bỏ trốn, mặt cau lại. “Em phải ở bên cạnh anh, không được đi lung tung”.” Vẫn là cái giọng nói như ra lệnh ấy, nhưng Ngải Ái không thấy sợ. Cô cúi đầu, gục gật, lí nhí nói. “Em sẽ đi với enh… Anh đừng bỏ em”. “Đồ ngốc, sao anh có thể bỏ em lại”. Khi nghe anh nói như thế, Ngải Ái khẽ ừ một tiếng rồi ngoan ngoãn đứng sau lưng anh. Cô ngẩng đầu lên, nhìn hai phe đang nhìn nhau đầy sát khí, hiểu ra rằng, trên hòn đảo này, cuộc chiến giữa hai phe đối địch trong Mộc gia đã chính thức bắt đầu. 259 VÁN BÀI LẬT NGỬA Trong cuộc chiến giữa hai phe, không đao kiếm, không vũ khí đạn dược mà chỉ là hai người để trần vật lộn… Trong không khí hỗn loạn, Mộc Thận đứng trong đám đông đến cả nghìn người, cười lạnh. “Duệ Thần, cháu thực sự muốn trở mặt với ông nội? Cháu là cháu ngoan của ông mà”. “Nếu ông sợ đánh không lại”. Mộc Duệ Thần cười nhạt, thái độ tự tin. “Ông có thể chịu thua”. “Được, lúc này rồi cháu mày vẫn còn ngoan cố được, đúng tính cách của ta, nhưng…”. Mộc Thận nhìn Ngải Ái, cau màu. “Cháu bị tiêm thuốc thoái hóa xương sụn vẫn chưa có thuốc giả, ta e rằng cháu sẽ phải chết trong tay ta”. “Đừng nói nhiều, vô ích thôi”. Mộc Duệ Thần cởi áo khoác, vén ống tay áo. “Bắt đầu đi”. Ngải Ái nghe thế, vội nắm tay Mộc Duệ Thần. “Mộc Duệ Thần, anh đừng đánh nhau, anh đang bị thương, lại còn bị tiêm thuốc…” “Bé con, em cứ đứng đó chờ anh là được”. Mộc Duệ Thần mỉm cười với cô. “Anh không sao, hãy tin anh”. Nụ cười của anh luôn có thể làm cho Ngải Ái tin tưởng anh bởi vì đó là nụ cười của sự tự tin. Nhưng cô nhìn thấy vết thương trên ngực của anh đang rỉ máu. “Không – -! Không được!” Cô bướng bỉnh níu áo sơ mi. “Em sợ…” “Tiểu thư Ngải”, Mộc Giản thấy vậy, bước tới nói với cô, “Khi cậu chủ thi đấu, sẽ không có ai ra tay, và còn, chỉ cần cậu chủ thắng được chủ tịch sẽ là người có quyền lực cao nhất, không ai được ngăn cản”. Trong lúc Ngải Ái ngập ngừng, Mộc Duệ Thần gỡ tay cô ra, bước đi thật nhanh. Tuy Mộc Thận đã cao tuổi nhưng xem ra ông ta vẫn còn rất khỏe, thấy ông ta cởi áo, cơ bụng sau múi xuất hiện. Mộc Thận đi trước những ánh mắt sùng bái của mọi người, cứ thế mà tiến lên trong khi Mộc Duệ Thần bước đi bình tĩnh, tuy cả người anh cũng toác ra sát khí và không khí lạnh lẽo tuy nhiên vẫn không thể bằng được Mộc Thận. Đôi mắt đằng đằng sự giẫn dữ, cơ thể cường tráng đó. Nhưng không làm Mộc Duệ Thần nao núng và sợ hãi. Anh sửa lại ống tay áo, nhếch môi cười một cái, nụ cười ẩn chứa những tia áp bức vô hình trong dáng dấp của một thủ lĩnh thực thụ. Mộc Thận giơ chân lên đá một cái, Mộc Duệ Thần híp mắt khéo léo né được, bắt được cánh tay của Mộc Thân ghì chặt lấy, sau đó nhấc chân đá xoáy vào ngực nhưng Mộc Thận không có vẻ gì là đau giống như đang được gãi ngứa vậy, vẻ mặt khinh bỉ. “Cháu trai, lực tác động quá kém”. Mộc Thận tung đòn vun vút, cú đấm này có thể khiến người khác tan xương. Nhưng Mộc Duệ Thần đã né được. “Phòng thủ tốt”. Mộc Thận cười lạnh. “Nhưng cứ phòng thủ không tấn công muốn thắng ta, sẽ khó đấy”. Mộc Duệ Thần thở dốc. Thuốc thoái hóa xương sụn đã tiêm vào người anh được nhiều ngày và mới uống một liều rất nhỏ thuốc giải, khi vận động thuốc độc sẽ phát huy tát dụng khiến động tác của anh trở nên chậm chạp… khó mà… “Khó à, chưa thử sao biết”. Mộc Thận cau có, hiếm có người dám nói chuyện với ông ta bằng thái độ đó, thái độ khinh thường này làm cơn giận của ông ta càng bốc lên ngùn ngụt. Ông ta nhướng mày. “Tao sẽ không để cho mày yên” Bốp bốp. Những đòn mạnh liên tiếp được tung ra trúng vào cây dừa cao chót vót, cây dừa ngay sau đó đổ ầm xuống. Mộc Duệ Thần vẫn tránh được. Mộc Thận giận dữ, “Ra đòn đi” Mộc Duệ Thần mỉm cười, mắt nhìn đồng hồ đeo tay, nhẩm tính thời gian, khi kim đồng hồ chỉ vào số giờ, tất cả các loa phát thanh trên đảo đều phát ra một giọng nam quen thuộc. “Chủ tịch và cậu chủ đối đầu, xem ra ngày tàn của Mộc gia đã đến rồi”. Gương mặt Mộc Thận biến sắc, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh. “Mộc Tung”. Ngải Ái quang sang hỏi Mộc Giản. “Chú ơi, ai vậy ạ?” “Một cán bộ cao cấp trong Mộc gia”. Mộc Giản lên tiếng. “Đó là giám đốc chi nhánh của Mộc gia tại Nhật và cũng là cha của thiếu gia Mộc Dịch Triệt, Mộc Tụng đã bị chủ tịch ban lệnh không cho phép được đặt chân lên đảo dù chỉ là nửa bước”. “Tại sao” “Mộc Tụng có mối thù sâu sắc với chủ tịch, ngoài việc thiếu gia Mộc Dịch Triệt rời khỏi Mộc gia, còn có chuyện con gái yêu của Mộc Tụng bị bắt vào sở nghiên cứu… Hai năm nay Mộc Tụng không có liên lạc gì với phía chủ tịch, không hiểu sao hôm nay lại xuất hiện…” Ngải Ái cười khổ, “Lại là sở nghiên cứu đó, nơi đó đã hại quá nhiều người”. “Đó là nơi di một tay Thang giáo sư sáng lập, đó cũng là người sáng nay đột nhiên mất tích không biết đã bị ai bắt đi”. Ngải Ái hốt hoảng, lẳng lặn trả lời. “Cháu nghĩ, cháu biết người đàn ông họ Thanh đó…” “Anh họ, anh nghĩ tôi đột nhập vào đảo? Đáng tiếc, tôi không có trên đảo, tôi chỉ gọi đến để báo cho anh họ biết, cả hòn đảo này sắp bị phá tan, ta được người của Bắc Minh gia tiết lộ thông tin mọi nơi trên đảo đều đã được cài bom. Anh họ, tôi đây việc gì phải hận anh, có người muốn giết anh đấy, vui thật, tôi cũng muốn tham gia. Những chuyện anh làm nhiều năm nay rất quá đáng. Chỉ còn nửa tiếng đồng hồ, à không… là 20 phút… Mọi người cứ ở trên đảo mà đợi đi, rồi cũng sẽ bị nổ tan xác”. “Mày là người của Mộc gia lại bắt tay với Bắc Minh gia”. Mộc Thận gào lên, cầm điện thoại. “Gọi cho Mộc Tụng, bắt hắn phải khai ra nơi cài bom, nhanh chóng đi tìm rồi gỡ hết cho ta”. Không còn không khí của cuộc chiến nữa mà mọi người bắt đầu xì xào bàn tán. Nửa tiếng để gỡ bỏ toàn bộ bom trên đảo, cơ bản không làm được. Ngải Ái nói. “Có nhiều người muốn hủy diệt hòn đảo đến vậy ạ” “Ừ”. Mộc Duệ Thần không biết đã sửa lại áo từ lúc nào kéo cô đang ngồi dưới đất, cười nói. “Chúng ta đi nào”. “Mộc Duệ Thần, lúc nãy anh đánh nhau có phải để kéo dài thời gian không?” Ngải Ái khẳng định. “Anh biết đảo bị đặt bom từ trước? Anh chờ…” “Thông minh lắm”. Anh vuốt tóc cô. “Cách đánh người dã man như thế này anh không thích”. “Chúng mình có thể rời đảo bây giờ à?”. Ngải Ái quay đầu nhìn Mộc Thận đang tức giận. “Ông ta sẽ bỏ qua cho chúng ta?” “Không thể rời đảo, tất cả đều phải ở lại.” Mộc Thận nghiêm giọng. “Ai dám rời khỏi đảo, đừng có trách ta”. Ngải Ái đứng bên cạnh Mộc Duệ Thần cười. “Chủ tịch đang đùa phải không, ở lại đây chỉ còn đường chết, có ngốc mới ở lại đây”. Mộc Thận đột ngột quay đầu lại, trừng mắt nhìn Ngải Ái. “Vậy giờ ta giết cô trước, thế nào?” “Dĩ nhiên không được!” Một giọng nam vang lên từ xa, tất cả mọi người ngoái đầu nhìn người đang đi tới, một tay cầm bản đồ, tay kia dắt theo Mộc Lị Vi đang bị trói. “Cô ấy là người nắm giữ mạng sống của tất cả các người, chỉ cần ai tới gần cô ấy, không cần tới nửa tiếng, tất cả những quả bom sẽ phát nổ, dĩ nhiên cả hòn đảo, bùm…” [Anh Mộc Dịch Triệt ~~ Anh dễ thương quá đi, lúc nào là lúc nào mà còn bỡn cợt ha ha ha ]. Nghe Mộc Dịch Triệt nói như vậy, tất cả mọi người đều mặt đen thui như đất, nhất là sau khi nghe anh nói “bùm”, liền rụt đầu. Ngải Ái ngẩn người nhìn Mộc Dịch Triệt. “Ý anh là gì?” “Xem trong túi áo em có gì?”. Mộc Dịch Triệt chỉ vào cô. Ngải Ái đút tay vào túi áo liền đụng vào một vật hình tròn, lấy ra, ngờ vực. “Cái gì đây nhỉ?” Mộc Dịch Triệt không trả lời, đẩy Mộc Lị Vi cho Mộc Giản. “Chú Giản, giao lại cho chú cô con gái cưng”. Mộc Giản vội vàng đỡ Mộc Lị Vi, mắng. “Con tới đây làm gì? Con còn muốn cha nói bao nhiêu lần nữa thì con mới dừng mọi việc con làm với cậu chủ hả?”. Mộc Lị Vi mở trói, gào lên với Mộc Giản. “Cha à, con không làm gì xấu cả, con…” “Đúng như cô ấy nói, chủ Giản, lần này chúng ta phải cảm ơn cô ấy, đây là thứ mà cô ấy đã đổ hết tâm huyết một ngày một đêm để làm ra, rất tiếc là tôi đã đánh cắp được”. Mộc Dịch Triệt giơ tấm bản đồ trong tay lên, nhếch môi cười. “Đồ hèn, Mộc Dịch Triệt, đó là đồ của tôi”. “Mộc Lị Vi, do cô muốn dùng thứ này để đe dọa Một Duệ Thần, tiếc rằng,… Cô đã sai lầm”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận