Dịu Dàng Yêu Em


257. ANH KHÔNG SAO Ngải Ái có cảm giác cô là một con điên không hơn, cô đã tự tay làm bị thương người đàn ông mà cô yêu nhất, lại còn nức nở khóc lóc và giúp anh gắp đạn ra, băng bó vết thương. Cô là con ngu, ngu nhất trên đời. Cô rầu rĩ ngồi trong một căn phòng khác, cúi đầu tự hỏi bản thân, càng nghĩ càng thấy mơ hồ, nhớ tới lúc nãy cô đã gào khóc thế nào… Đang suy nghĩ thì cánh cửa mở ra. Ngải Ái quay đầu lại, thấy Kiều An Kỳ đi đến, ngồi xuống bên cạnh, nắm tay Ngải Ái, kích động. “Chị Tiểu Ái… Chị không sao là tốt rồi! Em có rất nhiều điều muốn nói với chị…” “Angel, lúc đứng ngoài cửa chị đã nghe rất rõ”. Ngải Ái xoa trán, thở dài. “Em là em gái của Mộc Duệ Thần, chuyện đó chị biết rồi….” “Không! Không phải chuyện đó!” Kiều An Kỳ lắc đầu, sốt ruột nói “Mà là chuyện xảy ra hai năm trước. Chuyện em đã lừa chị Tiểu Ái…” Ngải Ái sững sờ, quay sang. “Em… lừa chị ư?” Kiều An Kỳ gật đầu, buông lỏng tay Ngải Ái, vẻ mặt hối lỗi, “Hai năm trước, chuyện em là vị hôn thê của cậu chủ, và cả chuyện cậu chủ và chị Lị Vi trong khách sạn…” “Ừm, qua cả rồi”. Ngải Ái đưa tay ngăn cô bé, không muốn nhớ tới những chuyện đó. “Giờ chị không muốn nhắc lại mấy chuyện này”. “Chị Tiểu Ái, tất cả đều là giả dối đấy”. Kiều An Kỳ hét váng lên, nhìn thẳng vào Ngải Ái, “Tất cả đều là âm mưu của chị Lị Vi, cậu chủ vì muốn bảo vệ chị nên mới làm như thế…” [À, cái zụ M7... loãng toẹt của con mụ Lị Vi]. Ngải Ái mở to mắt nhìn Kiều An Kỳ, khó có thể ức chế trái tim mình kinh hoàng, mấp máy môi, “Nói tiếp đi”. ******************************************** Ánh trăng rọi vào trong cửa sổ, Ngải Ái rón ra rón rén đẩy cửa vào phòng, nhìn người đang say giấc trên giường, rột cục mới thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ đi đến bên giường, đo nhiệt độ cơ thể anh. Bị thương nặng như vậy và chỉ được băng bó đơn giản, Ngải Ái lo muốn chết, cho nên quyết định thức trắng đêm để chăm sóc cho anh. Tay cô vừa rời khỏi người Mộc Duệ Thần liền bắt gắp ánh mắt của anh, đôi mắt màu đen, có hình ảnh cô trong đó, rất rõ nét. “Em đánh thức anh??” Ngải Ái vẻ mặt hối lỗi, cúi người đắp chắn cho anh. “Em xin lỗi”. “Đừng nói xin lỗi anh, anh cảm nhận được mùi hương của em nên tỉnh lại”. Mộc Duệ Thần từ từ ngồi dậy, tựa vào đầu giường. “Khuya rồi, em đi ngủ đi”. “Không!” Cô bướng bỉnh. “Em đã làm anh bị thương, làm anh mất nhiều máu thế mà còn không biết xấu hổ đi ngáy khò khò, cho nên em muốn được chăm sóc cho anh”. Trước sự kiên quyết của cô, Mộc Duệ Thần đành phải đồng ý. Ngải Ái ngồi trên đầu giường day day vạt ái, trong lòng có hàng ngàn hàng vạn lời mưốn nói nhưng lại nói không ra hơi, chỉ ngồi yên tĩnh. Hai người không nói chuyện với nhau, bầu không khí trở nên im ắng. Cả hai lẳng lặng ngồi bên nhau như vậy, cảm nhận hơi thở của người kia,… Ngải Ái nhớ lại, khi cô và anh nằm yên tĩnh trên chiếc giường nhỏ, quay mặt vào nhau, ôm chặt, chợt nhoẻn miệng cười. Đã qua lâu rồi, những chuyện xưa cũ, nhưng giờ, tất cả từng mảng ký ức vụn vặt bắt đầu ùa về, ngọt như mật, chua ngọt hòa quyện, giống như đã cách nhau một thế hệ. Này chị, hãy cứu tôi, nếu không tôi sẽ giết chị. Lần đầu tiên gặp nhau, anh chỉ mới mười ba tuổi còn cô mười bảy. Lâu quá rồi, tình yêu của tôi. Lần gặp lại nhau, anh mười tám, cô đã hai mươi hai. Đây là lần cuối cùng tôi nói cho cô biết, Ngải Ái, cô hãy nhớ cho kỹ, tôi là Mộc Duệ Thần. Rốt cục, giờ anh hai mười, cô hai mươi bốn, anh bắt cô phải nhớ kỹ anh, nhưng cô lại quên anh, quên sạch mọi ký ức về anh. Nhớ lại… Người tàn nhẫn chính là cô. Thằng nhóc này, từ trước tới giờ luôn đuổi theo cô không bao giờ buông tay? Ngải Ái nhoẻn miệng cười. Chợt có cảm giác một vòng tay vòng qua eo, những ngón tay dài, mu bàn tay dày rộng, vòng tay ấm áp ôm cô vào ngực. “Đang nghĩ gì thế bé con?” Ngải Ái giương mắt, Mộc Duệ Thần đã lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng, cô vẫn cười, tựa đầu vào vai anh. “Em không có trúng độc M7…” Mộc Duệ Thần nhìn cô kinh ngạc, không nói gì. Anh hiểu, cô nói như thế để anh biết rằng cô đã biết tất cả mọi chuyện và không hiểu lầm anh nữa. “Mai lên thuyền anh sẽ đưa em rời khỏi đây”. Mộc Duệ Thần hôn má cô. “Cho dù em muốn đi bất kỳ đâu anh cũng sẽ dẫn em đi”. Ngải Ái nhắm mắt lại trong vòng tay ấm áp. “Ừ… Em muốn…” “Em muốn đi đâu?” “Em muốn trở về thành phố A”. Muốn nắm tay anh đi đến nơi ấy… Nơi mà cô gặp cậu bé mặc đồ đen lần đầu tiên, nói cho anh biết tình cảm của cô. “Ừ…” Anh trầm ngâm, gật đầu. “Được thôi”. Nghe Mộc Duệ Thần lên tiếng trả lời, Ngải Ái đứng dậy, rời khỏi vòng tay của anh, nửa như ra lệnh. “Khuya rồi, anh phải dưỡng thương, ngủ đi đấy”. Mộc Duệ Thần kéo cô lại, mè nheo như trẻ con. “Không, em phải ôm anh”. “Đừng làm nũng.” “Không làm nũng.” “Anh thế này mà không phải đang làm nũng thì gì?” “Anh không có ngốc tới mức làm nũng như ai đó”. “Anh đang ám chỉ em ngốc hả!” “Bé con”, Mộc Duệ Thần cười xấu xa, “Sao em lại biết là anh đang ám chỉ em?” Ngải Ái tức giận! Thằng nhóc chết tiệt! Rõ ràng ám chỉ cô ngốc mà! “Anh…” Ngải Ái mở to mắt nhìn anh, tức giận, “Nuôi mà không giáo dục, bà mẹ này thật thiếu trách nhiệm. Đau lòng quá– Sao con trai mẹ lớn lên độc mồm độc miệng thế này cơ chứ!” Con trai! Cô nhìn thấy sắc mặc Mộc Duệ Thần đen thui biết đã điểm trúng huyệt của anh, đắc ý cong môi cười. “Sao nào con trai, sao lại nhìn mẹ bằng ánh mắt sùng bái như thế? Ngoan nào, nghe lời mẹ đi, ngủ đi con yêu, mẹ sẽ hát ru cho con ngủ”. “Ngải Ái, em đang được đằng chân lân đằng đầu phải không”. Mộc Duệ Thần nhíu chặt mày lại, liếc cô. “Anh lớn lên thế nào em là người rõ nhất, bởi vì mấy ngày trước em còn cưỡng…” “Im miệng!” Mặt Ngải Ái đỏ ửng, xấu hổ vội bịt kín miệng anh. “Mộc Duệ Thần, anh dám nhắc lại chuyện đó em sẽ không tha cho anh”. Mộc Duệ Thần bật cười, “Đó là điều tự nhiên, cả đời này em đã là của anh, không được mơ tưởng tới thằng nào được nữa”. “Ai mơ tưởng đàn ông khác chứ!” Ngải Ái nhìn thằng nhóc bá đạo hết sức, hừ một tiếng, hất hàm đe dọa. “Nhưng mà này, anh từng quan hệ với nhiều phụ nữ như thế, trong khi em từ đầu tới cuối chỉ có một người, thực sự là không công bằng chút nào, lúc nào đó em nhất định phải đi bar dụ trai…. Á…” Anh hôn môi cô ngấu nghiến, ngăn chặn những lời cô định nói… Ngải Ái vươn tay ôm Mộc Duệ Thần, cười thầm trong lòng, thằng nhóc này mà ghen thì mặt đen thui như bao công luôn, ha ha! *********************************************** Sáng sớm tỉnh lại, Ngải Ái nhìn thấy Mộc Duệ Thần đã ngồi dậy được, đôi mắt nhìn xa xăm, trong tay có chiếc nhẫn nạm đá màu xanh lam, đúng, đó là nhẫn thấm lam. “Bé con, đây là nhẫn anh ta đưa cho em à??” Thấy cô rục rịch tỉnh dậy, Mộc Duệ Thần quay sang lạnh nhạt hỏi. Ngải Ái hoảng hốt, xua tay nói. “Đây là nhẫn cầu hôn của Bắc Hàn nhưng em đã từ chối rồi, mà em cũng quên mất tiêu…” Anh nhìn cô rối rít giải thích, mỉm cười, ánh mắt dịu dàng. “Em không cần phải giải thích, anh hiểu em”. Ngải Ái bĩu môi. “Em cứ tưởng anh muốn thẩm vấn em”. Ôm cô ngồi bên giường, Mộc Duệ Thần bỏ nhẫn vào tay cô, yêu cầu. “Đừng nhúc nhích, nhìn nó một phút thử xem”. “ Cô nghe lời anh cầm chiếc nhẫn nạm đá, nhìn chằm chằm vào viên đá quý màu xanh… Màu lam, một màu xanh khiến người ta thấy khó thở. Đầu óc đảo điên… Vừa tỉnh ngủ Ngải Ái lại cảm thấy mí mắt nặng trĩu, mơ màng, mông lung, cô buông tay ra, chiếc nhẫn rơi xuống đất… “Mệt quá – -! Chỉ muốn ngủ thôi – -!” Cô nhỏ giọng nỉ non, có cảm giác trái tim mình lạnh ngắt. Vừa mở mắt ra, Ngải Ái nhìn thấy mình cầm trong tay con dao gọt trái cây để trên bàn, đang muốn cắt cổ anh, chỉ cách mấy cm… “Á- -!” Hét lên thất thanh, cô quăng dao xuống, sợ hãi ôm chặt Mộc Duệ Thần, rối rít. “Anh, em không muốn làm thế… Không phải em… Anh có sao không? Em không muốn làm anh bị thương, sao anh lại không né qua! Mộc Duệ Thần, em xin lỗi”. “Anh không sao.” Anh ôm cô, tay giữ cằm cô. “Anh chỉ muốn xác nhận em hận anh đến mức nào”. Mắt Ngải Ái long lanh. Cho dù bản thân cô vì chuyện của cha mẹ mà hận Mộc Duệ Thần, nhưng cũng không đến mức hận thù sâu sắc và muốn giết chết anh, cả việc cô đã nổ súng bắn anh… Nói cách khác, từ lúc đặt chân vào khu biệt thự Mộc gia, cô đã bị thuật thôi miên khống chế. Vậy… Hãy hận đi! Bắc Minh Hàn đã nói câu đó vào tai Ngải Ái, cô rùng mình, mắt liếc nhìn chiếc nhẫn nạm đá lam, trái tim lạnh lẽo. “Suýt nữa thì em đã giết chết anh… Em…” “Bắc Minh gia nổi tiếng với thuật thôi miên, em vốn yếu, lại hoang mang và lo sợ nên càng dễ dàng bị khống chế”. Mộc Duệ Thần vuốt ve lưng cô. “Viên đá này là thấm lam thật không?” “Ừm”, cô lúng ta lúng túng gật đầu, “Bắc Hàn nói đây là vật gia truyền của Bắc Minh gia.” Mộc Duệ Thần cười nhạt, vứt chiếc nhẫn vào thùng rác. “Lần sau đừng có nhận bất cứ thứ gì của đàn ông”. Ngải Ái vẫn đang trong cơn hoảng loạn, lại nghĩ đến việc vừa nãy mình muốn giết Mộc Duệ Thần, càng hoang mang và sợ hãi. “Mộc Duệ Thần!” Cô đột nhiên vòng tay ôm hông anh, vùi mặt vào ngực anh. “Cho dù em bị lấy mất trí nhớ, cho dù em bị người khác điều khiển, nhưng có một điều không bao giờ thay đổi là tình cảm của em dành cho em, em sẽ không bao giờ quên và sau này cũng thế, em hứa”. “Anh biết rồi”. Anh cọ mũi mình vào mũi cô, rồi nâng chân cô lên, dịu dàng mang giày vào cho cô. Ngải Ái nhìn Mộc Duệ Thần, nhìn vết máu dính trên ngực áo, khóe mắt cay cay, lúc anh cúi xuống, cô nhắm mắt lại rồi cúi người hôn nhẹ lên lưng anh. Mộc Duệ Thần, em làm anh bị thương… Em xin lỗi… Rất xin lỗi… Bởi vì, em thực sự không muốn anh bị thương ở đâu cả, em thật tệ phải không. Anh còn nhớ không? Hồi đó, trong phòng tắm, em cũng ôm anh như thế này nói với anh khi chúng ta đã cùng sống chung dưới một mái nhà… Em sẽ không để anh bị thương nữa… Và em, sẽ bảo vệ anh… Em xin lỗi… “Em sao thế?” Mộc Duệ Thần nhận thấy có gì đó không bình thường, quay đầu nhìn mắt cô đỏ hoe, bối rối. “Bé con, anh làm em đau à?” Ngải Ái đi xuống giường. “Em đau ở đâu?”. Giọng nói vẫn bá đạo như trước. “Lại đây anh xem nào”. Ngải Ái quay người… Rồi cô nhón chân hôn lên môi anh, chỉ tay vào ngực anh. “Em không sao cả… chỗ này… Còn đau không?” Mộc Duệ Thần lắc đầu, “Anh đã nói với em rất nhiều lần. Đồ ngốc, anh ghét nhất là phải lặp lại lời của mình, đây là lần cuối cùng anh nói với em, anh không đau”. Ngải Ái nghe vậy, thôi không khóc nữa, cười hết sức trẻ con, “Thế là tốt rồi”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận