Dịu Dàng Yêu Em


251. KHỞI HÀNH Mặt Mộc Dịch Triệt biến sắc, hơi khó coi. “Em đã… nhớ lại tất cả”. Ngải Ái không trả lời câu hỏi của anh, giữa cánh tay anh lại, hỏi. “Anh có nhớ mình đã hứa với tôi bao nhiều việc?” Mộc Dịch Triệt cười gượng gạo. “Anh ở trong lòng em vốn đã là là kẻ không giữ chữ tín”. “Đúng thế, anh chưa bao giờ thực hiện được”. Ngải Ái nhìn anh không chớp mắt. “Hai năm trước, anh bỏ mặt tôi, hai năm sau, anh vẫn bỏ mặc tôi… Còn nữa, anh lại cho tôi uống thuốc kích thích, đẩy tôi cho Mộc Duệ Thần…” Mộc Dịch Triệt lúng túng, gạt tay cô ra. “Anh tưởng em cũng muốn như vậy”. “Mặc dù tôi biết tôi không được tin anh”. Cô đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Mộc Dịch Triệt. “Nhưng tôi vẫn muốn nhờ anh một lần nữa. Tôi muốn đi tới trụ sở chính của Mộc thị! Anh hãy giúp tôi”. “Không được”. Anh từ chối cô, nhíu mày. “Đó không phải là nơi em nên đến”. Ngải Ái kiên quyết, mặt nghiêm túc. “Tôi phải đi, tôi nhất định phải đi. Đi gặp người đã giết cha tôi, mẹ tôi, bạn bè tôi, tới cái nơi đã lấy mất một phần ký ức của tôi… Cho dù không có sự trợ giúp của anh, tôi vẫn sẽ tìm cách để đi đến đó”. Mộc Dịch Triệt nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng gật đầu. Ngải Ái mỉm cười. “Lần này nhớ đừng nuốt lời đấy”. “Đây chính là mục đích Thanh Dạ đưa anh đến đây à?”. Mộc Dịch Triệt dựa lưng vào ghế bên cạnh, đưa mắt nhìn Thanh Dạ đang đứng dối diện với một người đàn ông, nhàn nhạt phun ra ba chữ. “Bắc Minh Hàn”. Thanh Dạ quay đầu lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc. “Anh đã sớm biết người tôi dẫn anh tới gặp là ai…” Mộc Dịch Triệt cười. “Năm đó tại sao Yamaguchi lại phát lệnh đuổi giết tôi? Dĩ nhiên tôi đã năm mười hỏi cho ra, Thanh Dạ, tôi không phải thằng ngốc, tất cả những điều này rất dễ đoán được”. “Nhưng tại sao anh vẫn đi theo tôi”. Thanh Dạ nhìn Mộc Dịch Triệt hoài nghi. “Không sợ mắc bẫy ư?” “Tôi biết ở đây có người đang đợi tôi”. Mộc Dịch Triệt đưa mắt nhìn Ngải Ái, Ngải Ái quay mặt nhìn sang hướng khác. Thanh Dạ nhìn chằm chằm vào Mộc Dịch Triệt đang đưa mắt nhìn Ngải Ái, mặt liền tái mét. Cố bình tĩnh lại, Thang Dạ nói với người đối diện: “Thiếu gia… Người đã đưa tới rồi, giao cho ngài”. “Cất cánh đi”. Bắc Hàn đứng dậy nhìn vẻ mặt của Mộc Dịch Triệt và vẻ mặt kinh ngạc của Ngải Ái, cười nói: “Chúng tôi muốn dự lễ đính hôn của người thừ a kế Mộc gia, dĩ nhiên cần phải có người dẫn đường đúng không? Huống hồ, xung quanh hòn đảo đó có rất nhiều vệ sĩ canh gác nên rất khó vào. Thanh Dạ, sao không rót nước mời khách quý Mộc thiếu gia?” Thanh dạ cắn môi, lui xuống. Mộc Dịch Triệt quét mắt nhìn Bắc Minh Hàn thấy anh ta ngồi xuống bên cạnh Ngải Ái, cười nhạt, không nói gì. “Bắc Minh… Hàn”. Anh nghe tiếng Ngải Ái thì thào tự nói với mình. “Bắc Minh Hàn là sao?” “Chây Á có hai thế lực hùng mạnh, Nam cung và Bắc Minh”. Mộc Dịch Triệt cố ý nói nhỏ, ghé sát vào Ngải Ái. “Bé con, Bắc Minh là một thế lực nguy hiểm, am hiểu chuyên sâu thuật thôi miên và những chiến thuật tâm lú, anh đoán anh ta có âm mưu và mục đích gì đó, em đừng để bị hắn dẫn dắt”. “Anh ta chỉ giúp tôi tới đó”. Ngải Ái thấp giọng phản bác. “Là do tôi kiên quyết muốn đi gặp Mộc Duệ Thần”. “Trong lòng anh ta nghĩ gì ai mà biết được”. Mộc Dịch Triệt nắm tay cô. “Em không thấy thời gian đưa em đi trùng khớp với thời gian hắn mời anh sao? Anh đoán Bắc Minh Hàn đã sớm sắp đặt tất cả”. Những lời của Mộc Dịch Triệt nhằm cảnh báo cho Ngải Ái. “Ý anh là Bắc Hàn muốn dùng thuật thôi miên để tôi chủ động muốn đi Mộc gia?” Cô nhìn Bắc Hàn ngồi cách đó không xa đang chơi đùa với chiếc violong. “Tôi không tin, anh ta không phải là người như thế, anh ta chỉ muốn giúp tôi mà thôi… huống hồ” “Hắn ta giấu diếm thân phận thực sự của mình nhiều năm như vậy, tại sao em không ghét hắn?. Mặt Mộc Dịch Triệt u uất. “Có câu này em đã nghe qua chưa, tâm càng độc càng giỏi che giấu, bé con, em đừng tin tưởng hắn, hãy cảnh giác với hắn ta”. Ngải Ái trong lòng bắt đầu thấy bất an. “Ý của anh là… không được tin tưởng bất kỳ ai bên cạnh tôi?” “Đúng thế, ai cũng không được tin”. Mộc Dịch Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. “Kể cả anh”. Cô lờ mờ ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt chân thành của Mộc Dịch Triệt, nhíu mày, không nói được câu nào. Đúng rồi, Mộc Dịch Triệt đang nhắc nhở cô, cô sẽ không chỉ gặp được Mộc Duệ Thần, mà cô còn phảo đối mặt với những âm mưu to lớn và chiến tranh, đó là cuộc chiến giữa Bắc Minh và Mộc gia… Mà cô, có lẽ là vật hy sinh trong cuộc chiến này, không chỉ cô mà có lẽ còn rất nhiều người… Máy bay bắt đầu cất cánh, Mộc Dịch Triệt đập vai mình. “Nếu mệt thì dựa vào vai anh mà ngủ”. Ngải Ái đột nhiên rùng mình. “Lạnh quá”. Mộc Dịch Triệt vươn tay ôm cô. “Anh ôm em ngủ, sẽ không lạnh nữa” “Không phải tôi thấy lạnh”. Ngải Ái đưa mắt nhìn ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người. “Là người tình của anh đang muốn giết tôi bằng mắt kìa”. Anh bật cười. “Anh không dám dính vào cô ấy, cô ấy đóng vai ác”. Ngải Ái ừ một tiếng, dựa đầu vào vai Mộc Dịch Triệt, nhắm nghiền mắt. “Hai năm rồi không gặp”. Anh điều chỉnh tư thế để cô thoải mái ngủ. “Sao em không tâm sự với anh”. “Ừ…”. Cô chun mũi, quát. “Nói xàm, rõ ràng mấy ngày trước gặp nhau rồi, Mạnh Á Xuyên”. Anh không nói gì, nhìn chằm chằm vào cô ngây ngô người: “Chuyện xảy bảy năm trước, anh bức bạn thân nhất của em phải uống thuốc,… Anh xin lỗi”. “Tôi…”. Ngải Ái chớp mi mắt, ngẩng đầu lên. “Không trách anh nên anh không phải xin lỗi tôi”. Chú Thang… Trong nhà Thang Tiểu Y cô đã xem ảnh gia đình của họ, người đàn ông đứng giữa cười rất xán lạn, cùng với người trong ký ức của cô, giống nhau. Có rất nhiều chuyện cô đã bắt đầu hiểu ra. Thang Tiểu Y từng nói rằng đã có cam kết giữa Mộc Duệ Thần và cô ấy, cô đã hiểu ra. Thang Tiểu Y muốn hy sinh bản thân mình để bù đắp những sai lầm… Cho nên… Không thể đổ lỗi cho ai cả… “Chuyện của tôi, anh cũng biết phải không?”. Cô hỏi. “Lý do những người thân của tôi chết, chuyện trong phòng thí nghiệm của Mộc gia xảy ra với tôi…” “Ừ”. Anh thấp giọng nói. “Anh biết tất cả”. Ngải Ái cười. “Mộc Duệ Thần nói quả không sai, tôi quá ngốc, bị lừa hoài mà không biết, thật sự rất ngu ngốc”. “Em có hận Mộc Duệ Thần không?” Cô im lặng. “Không trả lời tức là hận?” Cô vẫn không trả lời. Mộc Dịch Triệt lấy từ trong người ra một khẩu súng tinh xảo đặt vào tay Ngải Ái. “Cầm đi, sẽ có lúc dùng nó để tự vệ”. Ngải Ái nhìn khẩu súng, cất đi. ************************* Máy bay bay trên bầu trời xanh, Mộc Dịch Triệt nói với Ngải Ái phải mất mười mấy tiếng đồng hồ mới đến nơi, nói cô có thể ngủ nhưng cô không thể nào chợp mắt được. Trong đầu không ngừng vang lên câu hỏi của Mộc Dịch Triệt. Em có hận Mộc Duệ Thần không? Cô nên hận anh, hận thằng bé xuất hiện mười mấy năm trước, vốn tưởng bất ngờ gặp mặt là tốt đẹp, không ngờ những vết máu đỏ thẫm chảy đầm đìa khiến người khác không dám nhìn. Người họ Ngải, cả nhà họ Ngải đều bị Mộc gia giết… Hiện tại, cô phải nhanh chóng gặp người đó. Nhưng khi gặp được rồi thì sẽ ra sao? Nhìn thấy anh đính hôn với người khác, nhớ lại tất cả những tổn thương mà anh đã gây ra cho mình… Cô phải làm thế này, cô sẽ ra sao? Tay cầm khẩu súng lạnh như băng, bắt đầu run rẩy không ngừng. Mộc Dịch Triệt phát hiện ra, ôm vai cô, an ủi: “Ngủ đi, đừng nghĩ gì cả”. Anh nói xong, Ngải Ái ngủ thật. Mộc Dịch Triệt có cảm giác sau lưng anh từng cơn gió lạnh thổi qua… Anh quay lại, thấy Thanh Dạ đang nghiến rằng tay cầm khẩu súng chỉ vào anh, trong mắt ám chỉ, tên đàn ông chết tiệt, tên đàn ông thối nát, tên đàn ông háo sắc, tôi muốn bắn lủng sọ anh! Mộc Dịch Triệt không nói gì quay đầu lại. Tiểu Dạ muốn đuổi giết anh, e rằng nếu giờ không phải đang ngồi trên máy bay có lẽ cô bé đã nổ súng vào đầu anh. Lý do ư? Hôm qua khi đang đấu đá nhau vô tình sờ phải ngực cô bé, sau đó anh có thốt lên. “Tiểu Dạ, em lớn rồi, không ngờ em gầy như vậy mà lại size 32E?” “Mộc Dịch Triệt, tôi muốn bắn lủng sọ anh giống than tổ ong”. Nhớ tới bộ dáng nổi bão của cô, Mộc Dịch Triệt cười hì hì, buồn cười thật, vì thế vì tò mò, anh quay lại nhìn Thanh Dah cười đểu rồi đưa mắt nhìn xuống ngực cô. Vèo! Một cơn gió xoẹt qua gò má, Mộc Dịch Triệt nhìn thấy chiếc nĩa bén nhọn bay xoẹt qua má anh mấy milimet, cắm phập vào ghế. Gò má đau rát, anh đưa tay lên, có mấy giọt máu. Nhếch môi cười, anh tặc lưỡi lắc đầu. Sở dĩ Thanh Dạ an toàn đi theo anh mười mấy năm, bởi vì người con gái như vậy, có đánh chết anh cũng không dám đụng vào. 252. ĐÍNH HÔN Lễ đính hôn người người trong dòng hộ Mộc gia không nói là lớn, nhưng cũng khá long trọng, ngoài những người được mời và những nhân vật cộm cán trong Mộc thị cũng đủ chật kín cả đảo. Gia tộc đã nhiều năm nay chưa bao giờ tưng bừng đến thế, những người hầu trên đảo đều xếp thành hai hàng để chờ để đón cô chủ, đàn ông mặc vest đen, còn phụ nữ chỉ xuất hiện ở những nơi cần thiết, làm những việc hèn hạ, trừ những người có tài năng hay kỹ năng hơn người, còn không thì phải làm người hầu trên hòn đảo này. Bầu trời phát ra tiếng máy bay vù vù, mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên, sau đó chiếc máy bay tư nhân cỡ nhỏ hạ cánh, cửa cabin mở ra, hai chuyên gia mặc đồ trắng đi ra trước, sau đó là cô chủ yếu ớt Kiều An Kỳ. Mộc Lị Vi đỡ Kiều An Kỳ xuống máy bay, một đoàn người hầu đứng cách đó không xa liền đi tới. “Từ nay về sau cô sẽ sống ở đây”. Mộc Lị Vi chỉ vào khu biệt thự hùng vĩ, cười nói với Kiều An Kỳ. “Có hài lòng không?” Kiều An Kỳ nhìn khối kiến trúc đồ sộ nguy nga, cả người lạnh toát, rùng mình một cái. “Sao thế, không khỏe à?” Mộc Lị Vi nhíu mày nhìn Kiều An Kỳ run lẩy bẩy. “Đừng sợ những người đó, họ đều là người hầu, sẽ nghe theo mọi yêu cầu của cô, cô chủ”. “Ở đây… ở đây tôi…” Kiều An Kỳ muốn nói lại thôi, nắm chặt tay Mộc Lị Vi. “Tôi ở đây, Lị Vi, tôi không muốn tới đó, bên trong đó rất đáng sợ…”. [Mệ con nhỏ này ghê, còn cái mụ Lị Vi kia nữa...] “Đừng nói linh tinh, sao cô không thể tới đó chứ, ngay cả tôi đây nhờ vào tài năng mới được tới đây”. Mộc Lị Vi lôi Kiều An Kỳ theo chân những người mặc đồ đen. “Nhanh đi, chủ tịch không thích ai đến muộn, nếu không bảo vệ được cô thì ngay mai chúng ta sẽ không còn sống sót đâu”. Kiều An Kỳ bị Mộc Li Vi kéo đi như một con rối… Trong ký ức, cô có cảm giác nơi này rất quen thuộc… Cánh cửa chính cao lớn mà tối tăm kia, những gương mặt lạnh lùng tàn ác, còn có cả những đôi mắt sợ hãi… Ký ức vĩnh viễn không bao giờ quên được… Có một người với đôi mắt sáng ôm cô dịu dàng nói. “Angel, Angel, con là thiên thần của mẹ”. “Đến rồi”. Mộc Lị Vi lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Kiều An Kỳ, cả hai đứng trước cửa. “Không được sự cho phép của tôi cô không được vào bất cứ phòng nào, nếu không tôi không thể giúp được cô đâu”. “Vâng!”. Kiều An Kỳ gật đầu. “Chị Lị Vi, thế còn chuyện chị đã đồng ý với tôi…” Mộc Lị Vi nheo mắt lại, thiếu kiên nhẫn: “Sau khi nghi thức đính hôn kết thúc, tôi sẽ đưa cô đi gặp Ngải tiểu thư”. Kiều An Kỳ mỉm cười, yên tâm đi theo người dẫn đường, thong thả bước vào trong phòng. Mộc Lị Vi nhìn bóng dáng gầy gò xa dần, nhếch môi cười… Ả lại vừa đem một người nữa đẩy vào trong vực sâu. Ả đã làm rất nhiều việc chỉ với một mục đích. Nhưng đã dốc hết sức lực ả vẫn không có được thứ ả muốn, ả phải làm gì đây? Không có đường lùi. Mộc Lị Vi không muốn bỏ cuộc, ả đã đi thì sẽ tiếp tục đi tiếp. Nếu không, khi ả xuống địa ngục, ả sẽ không có cách nào có thể tha thứ cho bản thân mình, tha thứ cho việc tự tay ả hại chết mẹ ruột. *********** Buổi tối là thời gian cử hành nghi thức đính hôn. Mộc Duệ Thần bị Mộc Thận nhốt lại, không có cách gì liên lạc với bên ngoài, trong phòng chỉ có anh và bà ấy. Anh có thể dùng vô số cách để trốn đi, nhưng anh không muốn. Mộc Duệ Thần nhìn người phụ nữ luống tuổi đang chùi sàn nhà, đứng dậy đi tới. Nhẹ nhàng đi về phía trước. Một bước, hai bước, anh đếm thầm từng bước chân của mình… Chỉ còn vài bước nữa thôi, ba bước, không, chưa tới hai bước là anh có thể ôm mẹ… của anh, người được gọi là mẹ của anh. “Đừng có tới đây” Những tiếng lách cách của xiềng xích vang lên và trở thành những âm thanh sắc bén trong căn phòng vắng. Anh thấy bà nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác, bà ôm đầu, điên cuồng trút cơn phẫn nộ nào anh: “Mày cút đi, đừng có tới gần tao! Cút đi! Cút đi” “Mẹ…” Anh nuốt ực những lời định nói. Mộc Duệ Thần đứng tại chỗ, bĩu môi, buông hai tay xuống. “Đừng có tới gần tao, tránh ra, tránh ra kia!” Bà phẫn nộ như căm ghét mọi thứ, điên cuồng lắc đầu, tiếng xiềng xích va vào nhau càng vang vang. “Con không làm mẹ bị thương, đừng sợ”. Anh đảm bảo. Bà ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng ánh mắt mờ mịt. Ngực anh đau nhói. Đây chính là ánh mắt của mẹ. Cho dù giờ đang đối mặt cũng trống rỗng như vậy, trong mắt bà không hề có anh, chỉ có hận thù, ghét bỏ, oán hận và tuyệt vọng. Sau đó, bà tiếp tục cúi đầu lau chùi sàn nhà, không nói gì nữa. Soạt soạt soạt. Căn phòng được lau chùi sáng bóng. Mộc Duệ Thần đứng giữa phòng, quay mặt nhìn ánh nắng mặt trời bên ngoài cửa sổ chiếu sáng một góc tối trong phòng, chói lóa mắt. Thái độ của bà và tình cảnh hiện giờ anh đã sớm đoán được. Vì sao anh lại chọn sự trừng phạt của Mộc Thần là bị tiêm thuốc thoái hóa xương sụn vào người và bị nhốt ở đây cùng với bà ấy? Có lẽ, bởi vì anh vẫn muốn biết ý nghĩa của chữ ”mẹ”. **************** Nghi thức đính hôn sắp bắt đầu. Lúc này, cánh cửa mở két ra như âm thanh từ địa ngục, có vài người cầm lễ phục đi vào, đứng phía sau Mộc Duệ Thần, cung kính nói nhưng không hề có chút tình cảm nào: “Cậu chủ, hai tiếng nữa sẽ bắt đầu, chủ tịch nói ngài nhanh chóng thay lễ phục”. Gương mặt Mộc Duệ Thần không chút cảm xúc, gật đầu nhận bộ lễ phục. “Cậu chủ, chủ tịch có dặn, chúng tôi phải đưa phu nhân đi rửa mặt chải đầu để chuẩn bị tham gia nghi thức”. Nghe có vẻ tôn kính nhưng lại ẩn chứa đằng sau đó là sự ép buộc. Bà ngu ngốc đứng dậy đi theo họ. Nhìn vẻ mệt mỏi của bà, Mộc Duệ Thần đột nhiên giơ tay lên ngăn lại, không để tâm đến ánh mắt sợ hãi của bà, mỉm cười dịu dàng, nói khẽ: “Mẹ đừng sợ, mẹ sẽ tham gia nghi thức đính hôn của con”. Bà nhìn láo liên rồi quay đầu lạnh lùng cười với anh: “Con bé nào gả cho mày đúng là xấu xố, đáng thương quá, đáng thương quá”. Mộc Duệ Thần không nói gì, mỉm cười nhìn họ rời khỏi phòng. Đợi cho đến khi họ đi mất hút, mới xoa vết sẹo nơi cổ tay, bất giác thấy đau nhói. ************** Khi những vị khách mời đến dự đông đủ, Mộc Thận nhìn đám đông bằng ánh mắt kiêu ngạo. Đây mới là Mộc gia, gia tộc thế lực hiển hách và ông ta là người đứng đầu một gia tộc hùng mạnh. “Khách đã đến đủ thưa chủ tịch”. Có một nhân viên đứng sau lên tiếng, Mộc Thận ho mấy tiếng, nói: “Hôm nay là ngày trọng đại của Mộc gia, người thừa kế đã đến ngày kết hôn, cưới người vợ có dòng máu chính thống, mấy ngày sau sẽ cử hành hôn lễ ở New York, mọi người hiểu chứ?” [Lão già nói cái gì lấp la lấp lửng, để hồi nào lục lại bản tiếng Trung coi lại coi lão nói cái gi] “Vâng thưa chủ tịch” Đám đông đồng loạt lên tiếng. Dàn nhạc tấu lên những bản nhạc du dương, người chủ trì tiến lên bắt đầu nghi thức, đọc những lời chúc sau đó giơ tay giới thiệu chú rể. Mộc Duệ Thần mặc một bộ vest màu trắng trông như một bạch mã hoàng tử, quanh anh bao phủ một luồng ánh sáng nhàn nhạt bức người khiến tất cả mọi người đều nhìn anh bằng ánh mắt kính nể. Nhưng họ đều biết rằng, cho dù cậu chủ có xuất sắc thế nào đi chăng nữa thì quyền lực vẫn tập trung vào tay chủ tịch, từ kinh tế cho đến quân lực, ai nấy đều phục tùng lão già này. Bên kia, Kiều An Kỳ được trang điểm kỹ lưỡng mặc một bộ lễ phục màu hồng càng nổi bật vẻ đẹp của cô, đẹp không tì vết. Kiều An Kỳ cúi đầu, không dám ngẩng đầu nhìn những người ở đây kể cả người cô sắp lấy làm chồng. Cô đi tới đưa tay cho anh nắm. Sau đó, cô thấy anh thả tay cô ra rồi nghe giọng của người đứng bên cạnh hô lớn. “Mời cô dâu chú rể đeo nhẫn đính hôn”. Mộc Duệ Thần không thay đổi nét mặt nhận chiếc nhẫn, nhìn ngón tay của Kiều An Kỳ. Mọi người im lặng chờ đợi vẫn không thấy cậu chủ đeo nhẫn cho cô dâu. “Cậu chủ?”. Người chủ trì lên tiếng. “Mời cậu chủ đeo nhẫn đính hôn”. Hai mắt Mộc Duệ Thần híp lại, vẫn không lên tiếng trả lời. Lúc này Kiều An Kỳ bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía bên cạnh Mộc Duệ Thần. Và cô bắt gặp một ánh mắt. *************** Đôi mắt đục không có tia sáng, khuôn mặt tuyệt vọng và đau đớn. Bốn mắt giao nhau, Kiều An Kỳ đột nhiên rụt tay lại, cả người run rẩy chạy tới đài ở phía trên. “Đúng là… mẹ thật rồi”. @Hai anh em lại kết hôn. Nghiệp chướng. Đây đúng là nghiệp chướng. Nhớ hồi đọc truyện… À đúng rồi Ác bá Cửu vương gia, đọc mà nổi hết cả da gà. Anh này ảnh cho hai anh em ruột ăn xuân dược rồi nhốt hai người trong phòng… Sau đó hai người đó tử tự luôn trỏng sau khi đã… Giờ nhớ lại vẫn còn nổi hết cả da người rần rần. Bà mẹ này cũng độc ác như thế, muốn cho hai em [có thể là cùng mẹ khác cha hoặc hai anh em ruột]…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận