Dịu Dàng Yêu Em


248. KHẮC TINH CỦA MỘC THIẾU GIA Mộc Duệ Thần nghe tiếng lách cách của xiềng xích, lạnh lùng nhìn về phía đó, thấy có một người phụ nữ đang bò vào phòng. Tóc tai rũ rượi, mặc đồng phục của người hầu, đầu không ngước lên, cẩn thận tỉ mỉ lau chùi sàn nhà. Trên cổ và chân đều bị cùm lại, mỗi khi nhúc nhích phát ra tiếng lách cách. Mỗi lần tiếng lách cách vang lên, Mộc Duệ Thần đều nhíu mày. Anh hiểu, đây là đòn cảnh cáo của Mộc Thận. “Mẹ!”. Mộc Duệ Thần cúi người, cung kính gọi người phụ nữ đang quỳ. Bà vờ như không thấy, cắm đầu tiếp tục lau chùi sàn nhà. Mộc Thận cười khằn, quay sang Mộc Duệ Thần. “Duệ Thần, người ta yêu thương nhất là cháu, ta rất mong chờ hôn lễ của cháu, cháu không thấy sao?” Im lặng một lúc, Mộc Duệ Thần không nói gì nữa, gật đầu sau đó quay người đi ra ngoài. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng – Việc cần làm bây giờ là cho hủy diệt cơ ngơi của Mộc thị. *********** “Bắc Hàn”. Ngải Ái từ từ quay đầu lại. “Anh là ai?” Bắc Hàn nhếch môi mỉm cười, đứng dậy tay mân mê lọn tóc: “Anh ư? Anh là thầy Bắc của em, Tiểu Ái”. Cô gạt hành động thân mật của anh ra, giọng nói xa cách và thơ ơ: “Tôi không biết anh là ai, Bắc Hàn, huống hồ anh không được sự cho phép của tôi lại tự ý lấy mất trí nhớ của tôi”. “Do anh không muốn em bị tổn thương”. Anh cười. “Giúp em loại bỏ những ký ức không quan trọng”. “Tôi không có ký ức đó thì tôi còn lại gì chứ…” Ngải Ái ngước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, khổ sở thở dài. “Cho dù anh là Bắc Hàn, người mà tôi luôn tin tưởng cũng không được quyền lấy mất ký ức của tôi”. Mặt cô đỏ lên, Bắc Hàn nhìn cô một lúc lâu không cười nữa. “Vì tôi biết, cô vẫn còn một đoạn ký ức đau đớn bị lãng quên”. “Sao…?” Ngải Ái đột ngột khiếp sợ ngẩng đầu lên, mở to mắt nhìn người trước mắt: “Anh nói…” “Ký ức trước khi cô lên năm đã bị lãng quên”. Bắc Hàn đứng thẳng người, cái bóng đen của anh bao phủ cả người cô. “Bây giờ tôi sẽ làm cho cô nhớ lại, được không Tiểu Ái?” Gương mặt anh phủ một tầng sương mù vô hình. Ngải Ái nhìn anh, Bắc Hàn vẫn ôn hòa như trước nhưng cô lại có cảm giác Bắc Hàn thật xa lạ, cứ như đây là một Bắc Hàn mà cô chưa gặp bao giờ. Cô chưa bao giờ hiểu rõ người đàn ông này. “Cô bé, đừng có hận tôi đấy”. Anh đặt tay lên vai Ngải Ái, dịu giọng. “Bởi vì khi đã nhớ lại, cô sẽ hận người đàn ông cô yêu, rất hận”. Ngải Ái nhìn vào đôi mắt xanh thẳm, cả người ngay lập tức rơi vào ảo ảnh, không biết bấu víu vào đâu, chỉ có một màu xanh lam, trầm xuống, trầm xuống… Cuối cùng, hai mắt nhắm nghiềm. Mộc Duệ Thần… đừng để em hận anh. Em không muốn quên anh, không bao giờ muốn quên anh. Hiện tại, em sẽ đem nụ cười và hình bóng của anh mãi mãi khắc sâu vào trong trái tim em. Em hứa đấy. ******** “Tại sao lại đi xe lửa?” Thanh Dạ cố kìm nén cơn tức giận, nhíu mày hỏi người ngồi bên cạnh trong toa xe lửa đông đúc, ngửi thấy vô số mùi thối hoắc của đàn ông ngộp trong không khí, cô bịt mũi. “Mộc Dịch Triệt, tốt hơn hết anh đừng có chạy trốn. Tôi muốn quay về trong thời gian sớm nhất nên anh đừng có giở trò”. Mộc Dịch Triệt ngồi ngay cửa sổ, dựa lưng vào ghế, im lặng không nói gì. Thanh Dạ nhìn một bên mặt của anh, bắt gặp gương mặt sầu đời liền ngậm miệng lại, không muốn nói thêm nữa. Cô gục đầu xuống, tay chạm vào chiếc túi màu đen chắn giữa anh và cô. Cô im lặng. Người ngồi bên cô có đúng là Mộc Dịch Triệt mà cô biết từ khi lên tám tuổi? Vẻ mặt đó mà cũng có thể là của một gã đa tình được sao? Không thể nào. Thanh Dạ quay sang liếc nhìn Mộc Dịch Triệt chợt bắt gặp ánh mắt anh, hung dữ quát: “Nhìn cái gì?” Mộc Dịch Triệt tay chống cằm, nhìn gương mặt đỏ lên của Thanh Dạ. “Cô nhìn tôi trước mà còn hỏi” “Ai nhìn anh”. Thanh Dạ tức giận nhích người ra xa. “Anh tránh xa tôi ra”. “Cô bảo tôi đi theo cô” “Anh ngồi cạnh tôi làm gì, ngồi phía đối diện đi”. “Chắc chứ?” “Cút” “Đồ đệ Tiểu Dạ, tôi đi rồi sẽ có nhiều gã đàn ông xa lạ vừa thối vừa hôi hám vừa thô lỗ ngồi cạnh cô, nếu cô đã nói như vậy thì tôi…” “Anh ngồi xuống! Không được đi đâu hết” Thanh Dạ giận dữ trừng mắt. “Mộc Dịch Triệt, anh câm mồm cho tôi, từ giờ không được mở miệng nói chuyện” “Do cô nói chuyện với tôi trước” “Câm mồm” “Ok” Mộc Dịch Triệt nhún vai, quay mặt đi. N giây sau. “Mộc Dịch Triệt, anh làm gì đấy?” “Tôi… Tôi làm sao?”. Mộc Dịch Triệt ngây thơ nhìn tiểu đồ đệ đang nổi bão. “Tôi không có nói chuyện với cô” “Ai bảo anh cởi nút áo ra…” “Tôi nóng” “Gài lại” “Tiểu Dạ, tôi có đụng chạm gì cô đâu” “Tôi ghét” “Tôi…” Bên hông đột nhiên lạnh toát, Mộc Dịch Triệt im bặt, mắt liếc nhìn khẩu súng đang dí vào thắt lưng, bất đắc dĩ: “Tiểu Dạ, chừng nào không thể khống chế được đàn ông thì cô không thể nào có thể trở thành sát thủ xuất sắc được”. “Cả tôi và anh đều đã rời khỏi tổ chức và cũng không còn quan hệ thầy trò, anh đừng có dạy khôn tôi”. Cô thu súng lại, nhắm nghiền mắt. “Đề nghị anh giữ trật tự” Mộc Dịch Triệt thở dài, quay người nhìn ra ngoài cửa, nghĩ bụng. Đồ đệ mà lại nói chuyện với sư phụ thế sao? Một lúc lâu sau đó, không khí im ắng hẳn. Thanh Dạ mở mắt, khẽ liếc qua thấy Mộc Dịch Triệt đang ngủ, cởi hai nút áo để lộ cơ bắp trước ngực và làn da màu đồng đẹp đẽ như tượng thần Hy lạp khiến các cô nàng đi qua đi lại đều liếc nhìn. Cô bỗng thấy khó chịu vô cùng. Khó chịu với Mộc Dịch Triệt đang ngồi bên cạnh, khó chịu với tên đào hoa này và nhất là hơi thở nam tính của anh ta… Tóm lại, Mộc Dịch Triệt là một tên đáng ghét. Hít sâu mấy lần, cô run rẩy đeo bao tay đen tới gần Mộc Dịch Triệt, nắm nút áo. Gài lại! Gài lại! Dùng lý trí kiềm chế bản thân không xúc động, dùng nội công khống chế bản thân không bị hút hồn bởi người đàn ông này. “Gài lại, gài lại, phải gài lại” Cô thì thầm, cuối cùng cũng gài lại được, ánh mắt Thanh Dạ lộ vẻ sung sướng. Ngón tay dịch xuống tiếp tục cài nút áo thứ hai. “Gài lại nào…” Tiếp tục gài lại nút áo, vẫn sử dụng cách đó, cô lại thì thầm tự cổ vũ mình. Mộc Dịch Triệt đang ngủ, giật mình đổi tư thế, khiến Thanh Dạ đang cài lại nút áo anh ngồi không vững… “Á!” Ngực cô lúc này đã đè lên trên ngực của Mộc Dịch Triệt. Không khí lạnh bỗng nhiên từ chân lên tới gáy, cố lên. Cắn răng kiên trì tiếp tục gài lại nút áo. “Ừm” Mộc Dịch Triệt lại đổi tư thế, Thanh Dạ ho khan, cả người cô đã ngã ập vào người Mộc Dịch Triệt. Mình phải giết anh ta. Ý định này xoẹt qua đầu. Đoàng! Một tiếng súng vang lên. Nhìn lại, thấy anh đã sớm né được viên đạn. Mở to hai mắt vô tội, Mộc Dịch Triệt sầu não: “Sao thế?” “Tôi phải giết anh” “Tôi đang ngủ” “Mộc Dịch Triệt, tôi-muốn-giết-anh” Đoàng! Đoàng! Đoàng! Những tiếng súng liên tiếp vang lên, cả toa xe náo loạn, những tiếng la hét nhốn nháo. Mộc Dịch Triệt buồn bực mở cửa sổ: “Tiểu Dạ, trước khi cô bình tĩnh lại thì tôi phải đi đây, tạm biệt”. Nói xong, vèo một cái bay ra khỏi cửa sổ. Tiểu Dạ thấy vậy thu súng lại, khéo léo nhảy ra, đuổi theo Mộc Dịch Triệt, hét lên: “Mộc Dịch Triệt, anh chạy đâu cho thoát”. Những người trong xe lửa hỗn loạn nhưng vẫn có thể nghe được tiếng rít gào không dứt của con gái. “Tôi-sẽ-giết-anh”. Mọi người đổ mồ hôi. (Tiểu Mạc Mặc: Thật nghi ngờ không biết hai người này có tới nơi an toàn được không nhỉ? Nhưng cá nhân Mạc Mạc rất thích Tiểu Dạ, khắc tinh của Mộc Dịch Triệt). 249. NGOẠI TRUYỆN THỜI THƠ ẤU CỦA NGẢI ÁI Ngải Ái mơ một giấc mơ, đó chỉ là giấc mơ. Trong giấc mơ cô nhìn thấy mẹ xinh đẹp mỉm cười, nghe giọng nói dịu dàng của mẹ. Năm cô lên ba, lúc mẹ đang lau chùi di ảnh của ba, trước cửa dồn dập những tiếng bước chân. Có rất nhiều người, họ phá cửa, nói với mẹ rất tôn kính nhưng có thể khiến người khác không chống cự. Sau đó, đám người mặc đồ đen đó bắt mẹ đi mất. Cô ba tuổi, đơn độc đứng trước cửa khóc gào cầu xin bọn họ đừng đưa mẹ đi nhưng vô ích. Khi đó cô còn rất nhỏ, ba tuổi, mới chỉ ba tuổi mà thôi nên chỉ có thể khản giọng cầu xin họ. Cô nhớ rất rõ trước khi bị bắt đi, mẹ nhìn cô cười, bảo, Ái Ái, mẹ sẽ về, con phải ngoan ngoãn ở nhà đợi mẹ. Vì thế, cô đã tin và ngồi đợi trước cửa. Mất mẹ, trẻ con sẽ bị đưa vào cô nhi viện nên cô cũng được đưa vào cô nhi viện. Suốt hai năm ở trong đó, việc duy nhất cô làm là ngồi trước cửa cô nhi viện, ôm búp bê và chờ, cọi sự chờ đợi là bạn, chờ từ sáng cho đến chiều tối. Năm lên năm, viện trưởng nói với cô, ” Ái Ái, con không thể cứ mãi là một cô bé cô độc, từ mai, con cần phải đi học.” Cô lắc đầu không chịu, mỉm cười nói với viện trưởng, “Con sẽ chờ mẹ con, mẹ nói mẹ sẽ đưa con đến trường, mua cặp sách cho con, mua quần áo và giày mới cho con”. Cô chưa nói xong thì viện trưởng đã ôm cô vào lòng. Nghe viện trưởng vừa khóc vừa nói, “đừng đợi nữa con, mẹ con không quay lại đâu”. Cô không tin, xô viện trưởng ra. Ngày thứ hai, có một chiếc xe rất dài màu đen đỗ trước cô nhi viện, có rất nhiều người đàn ông mặc đồ đen bước ra khỏi xe, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên. Ông ta nhìn thấy cô, vui mừng chạy tới bế cô lên, “đúng là Tiểu Ái rồi” “Đúng vậy, nhất định là Tiểu Ái. Chú là bạn của ba cháu, chú sẽ dẫn cháu đi gặp mẹ”. Ngải Ái không biết chú đó là ai, cô từng nhìn thấy người đàn ông này trong album ảnh của mẹ nhưng không nhớ tên, nên gọi chú đó là chú Thang. Chú Thang đưa cô đến một ngôi biệt thự trên một hòn đảo nhỏ, biệt thự đó rất nguy nga, nguyên một màu xanh ngắt nhưng cả hòn đảo lại một màu trắng, màu trắng lạnh lẽo. Cô được đưa đến một căn phòng màu trắng. Chú Thang bảo cô đợi, sai đó sẽ đưa cô đi gặp mẹ. Lòng cô vui sướng nên nghe theo mọi yêu cầu của chú Thang. Tỷ như mỗi ngày lấy máu xét nghiệm, mỗi ngày bị tiêm thuốc vào người rồi bị nhốt cùng với các cô bé bằng tuổi khác. ********** Người bạn cùng phòng đầu tiên của Ngải Ái là một cô bé có mái tóc đen và đôi mắt to trong rất gầy gò, khi nói chuyện đều run rẩy. Lần đầu tiên nói chuyện với Ngải Ái, hoảng sợ như một con thỏ nhỏ, trốn trong góc nhìn Ngải Ái bằng đôi mắt sợ hãi cứ như mọi thứ trên thế giới này đều có thể làm hại cô bé. Ngải Ái cố làm quen với cô bé, hai người sau đó trở thành bạn bè. Cô gọi tên cô bé là Tiểu Cảnh. Hàng đêm, Tiểu Cảnh đều bị đau đớn, nằm bên cạnh Ngải Ái khóc. Ngải Ái thấy cô bé cắn rách môi, dường như càng cắn càng đau, cả người run rẩy như có thể chết bất cứ lúc nào. “Tiểu Ái, nếu họ hỏi bạn ban đêm bạn có đau không, bạn phải trả lời giống tớ nếu không bạn sẽ bị họ đưa đến một nơi rất khủng khiếp”. Tiểu Cảnh nói đâylà một trung tâm nghiên cứu, biến các cô bé trở thành vật thí nghiệm, nơi này là một trung tâm điên loạn và biến thái, những cô bé ở đây sẽ có hai khả năng, thành công được làm vợ, thất bại sẽ là nô lệ vĩnh viễn. Chạy trốn ư? Không bao giờ có khả năng đó. Một tháng sau, Tiểu Cảnh chết. Ngải Ái tận mắt chứng kiến người tự xưng là chú Thang tới bế thi thể của cô bé, ra lệnh cho người đứng phía sau, đưa tới phòng giải phẫu, xác định nguyên nhân thất bại. Nói xong, mỉm cười nhìn Ngải Ái. “Tiểu Ái à, đừng sợ,rồi cháu sẽ có bạn mới”. Mẹ… “Không lâu nữa đâu, không lâu nữa đâu, mẹ Tiểu Ái sẽ đến” Chú Thang bế thi thể Tiểu Cảnh đi rồi, đêm đó Ngải Ái ôm búp bê thức trắng đêm. *********** Hôm sau, cô có người bạn thứ hai. Cô bé này lớn tuổi hơn Ngải Ái, khoảng bảy không tám tuổi mới đúng, cô bé rất gầy, không cao lắm và cũng không chủ động nói chuyện với Ngải Ái nên cô không biết được tên của cô bé, chỉ thấy trên cánh tay của cô bé có hình xăm – Alin, cô liền gọi cô bé là Alin. Đêm đầu tiên khi Alin đến, thức trắng đêm không ngủ. Cô bé sợ đêm tối, sợ những người bên ngoài, sợ Ngải Ái, sợ tất cả mọi thứ. Khi nhóm được tiêm thuốc, Ngải Ái nhìn Alin ngồi trong xó hỏi, “Bạn đau không?” Cô bé không trả lời. Ngải Ái nói, “Cho dù có đau hay không đau bạn vẫn phải nói bạn rất đau nếu không bạn sẽ rất mệt đấy” Alin không để ý đến cô, cũng không tin cô. Sáng sớm hôm sau, chú Thang đến kiểm tra đo lường như mọi ngày, Ngải Ái làm bộ đau đớn nhưng Alin lại nói thật, cô bé nói cô bé khong đau, rất khỏe, gào thét đòi được thả ra. Ngải Ái nhìn thấy ánh mắt vui sướng của chú Thang, chỉ tay vào Alin, kích động nói, “Cuối cùng cũng thành công, có thể chuyển sang giai đoạn hai, nhanh nhanh, đưa cô bé đi” Alin bị đưa đi, Ngải Ái muốn hỏi chú Thang về mẹ nhưng chú Thang không hề nhìn cô, đi nhanh tới phòng thí nghiệm. Trong khoảng thời gian Ngải Ái được ra ngoài để hít thở không khí, nhìn thấy có nhiều nhân viên bê cáng từ trong phòng thí nghiệm đi ra. “Cô bé khi được thử nghiệm giai đoạn hai đã chết. Cô bé muốn bỏ trốn, chạy ra ngoài để rồi bị bắn chết.” “Thi thể sau đó thế nào?” “Như cũ, đem về giải phẫu.” “Chuyện như thế chỉ có chú Thang mới làm được.” “Chú Thang nói nếu thí nghiệm của họ thành công, chính là thí nghiệm đánh dấu một bước tiến trọng đại của nhân loại”. Ngải Ái nghe tiếng họ họ trao đổi với nhau, nhìn cánh tay có hình xăm, mím môi, ôm búp bê về phòng. Người bạn mới đến rất nhanh sau đó, rất xinh đẹp, đôi mắt màu xanh lam, tóc bạch kim, đẹp như búp bê, nói một tràng tiếng Anh, Ngải Ái nghe không hiểu gì cả. Hai cô bé chỉ có thể ra hiệu bằng mắt. Ngải Ái không hỏi tên, cũng không chủ động bắt chuyện, bởi vì cô không biết đến khi nào thì mình sẽ chết nên không nói gì cả. Đêm đầu tiên, hai cô bé yên tĩnh ngủ. Câu hỏi vào sáng sớm, cô bé không nói gì, im lặng như búp bê, mỉm cười với chú Thang. Chú Thang dặn dò, “Tiếp tục quan sát Tiểu Ái” Đêm thứ hai, cô bé bò lên giường Ngả Ái, nằm bên cạnh rồi ôm cô. Hai cô bé ôm nhau ngủ. Đêm thứ ba, đêm thứ tư… cứ thế… Hai cô bé không nói chuyện với nhau nhưng lại rất thân thiết, cho dù bị đưa đến bất cứ đâu đều nắm chặt tay. Ngải Ái dường như đã quên mất con búp bê của mình. *********** Ngải Ái nhớ rất rõ vào cái ngày cô bé đó chết. Đó là đêm, cửa bị đẩy ra, Ngải Ái và cô bé bị bắt nhốt vào trong một căn phòng khác. Trong phòng có một đứa trẻ sơ sinh đang nằm cựa quậy. Thằng bé không thở được, gương mặt trắng bệch không hột máu, trên cánh tay có một vết thương khá sâu tuy đã được băng lại nhưng nhìn vẫn rất sợ. “Cậu chủ mất quá nhiều máu cần được truyền máu ngay lập tức”. “Nhưng chúng ta vẫn chưa tìm được nhóm máu hiếm có thể truyền được cho cậu chủ”. “Phải thử! Nếu cậu chủ bị chết non thì cả cái trung tâm này sẽ bị chủ tịch phá hủy. Không được, tôi không thể đánh mất mọi thành quả nghiên cứu bao năm của tôi”. Chú Thang gào lên sai hai người chuẩn bị dụng cụ. “Chủ tịch đang ở bên ngoài, nói ngài ra có chuyện gấp” Sau đó, chú Thang đi ra ngoài. Ngải Ái và cô bé ngồi trong phòng thí nghiệm, Ngải Ái rất yêu trẻ con nên vươn tay ra vuốt ve gương mặt của thằng bé, vỗ về, “Ừ ừ, không đau không đau nữa, sẽ tốt thôi, không đau…” Thằng bé không khóc nữa, yên lặng để Ngải Ái vuốt ve, nở nụ cười. [Định mệnh - Gặp nhau từ hồi còn bé tí thảo nào...] Nụ cười thuần khiết hơn cả thiên sứ. Ngải Ái quay lại nói với cô bé, “Mình muốn cứu em bé” Cô bé gật đầu. Cầm ống tiêm thuần thục gắn kim tiêm vào thằng bé và cánh tay của Ngải Ái, máu bắt đầu được truyền sang. Ngải Ái kinh ngạc, “Bạn…” Cô bé cười, đôi mắt xanh thẳm không gợn sóng, nói một câu tiếng Trung, “Bạn cứu nó, sau này bạn sẽ không có đường lui…” [Nhà tiên tri nhí] Ngải Ái còn quá nhỏ để hiểu. Cô bé ngẩng đầu, đặt ngón tay giữa trán Ngải Ái khẽ nói, “Coi như đây là món quà chia tay của tớ, đoạn ký ức khổ đau này sẽ không còn trong đầu bạn, bạn sẽ quên tất cả”. Sau đó, Ngải Á i ngủ thiếp đi. Cô không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó. Sau khi tỉnh lại, cô nhìn thấy chú Thang nước mắt chảy dài lay vai cô, hét toáng lên, “Là cháu, Tiểu Ái, ta tìm cháu về quả nhiên chính xác, cháu và mẹ cháu giống nhau, sinh ra để trở thành người của Mộc gia. Sau này cháu sẽ là vợ người thừa kế của Mộc gia, cháu đã cứu cậu chủ, may mà có cháu”. Ngải Ái nhìn giường bên hỏi. “Bạn ấy đâu ạ?” “Cô bé chết rồi”. Chú Thang trả lời. “Không có vết thương nào, cô bé bị tim bẩm sinh, thuốc khiến tim cô bé không chịu được. Chết rồi” Ngải Ái biết, buổi tối hôm qua cô bé đã ngủ ở đó, nằm trên ra giường màu trắng như một con búp bê, đôi mắt màu xanh lam xinh đẹp ngắm nhìn ************ Cô vĩnh viên không được nhìn thấy mẹ. Sau khi được kiểm tra rất kỹ lưỡng, cô được đưa trở lại cô nhi viện, có chuyên gia trông coi, lại thành trẻ mồ côi. Hôm sinh nhật năm tuổi, trong đêm tối yên tĩnh, cô không biết ai đã bất ngờ đột nhập, đánh ngất người kia, đưa cô đến một cô nhi viện xa lạ, với những người xa lạ. Bắt đầu cuộc sống mới. Và đoạn ký ức đó đã bị chôn vùi vào nơi sâu thẳm nhất không bao giờ có thể nhớ lại được. ********* Ngải Ái mở mắt ra, ngơ ngác nhìn trần nhà, đưa tay lên má, ướt đẫm nước mắt. “Ngủ ngon không?”. Trên đầu phát ra giọng nói nhẹ nhàng của Bắc Hàn. Cô không biết tại sao mình lại nằm ngủ trong lòng Bắc Hàn. “Bắc Hàn, rốt cục anh là anh?” Bắc Hàn cúi đầu nhìn đôi mắt sũng nước của cô. “Hôm nay cô đã phải suy nghĩ quá nhiều. Có mệt không??” “Anh và cô bé đó có quan hệ gì?”. Ngải Ái nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh lam quen thuộc. “Bắc Hàn, anh tiếp cận tôi để làm gì?” Bắc Hàn lấy ra một chiếc đàn violong cũ kỹ nhìn khá đắt tiền. Anh đưa cho cô, Ngải Ái mở ra xem, bên trong là một bức ảnh chụp, đứng cạnh người con trái khoảng mười mấy tuổi là một cô bé khoảng bảy tuổi, cậu bé có mái tóc đen, cao gầy, còn cô bé mỉm cười xinh xắn, mái tóc dài, hai người nhìn rất giống nhau, cùng có đôi mắt màu xanh lam, không khác nhau mấy. “Cô bé này…”. Môi Ngải Ái run rẩy, trong đôi mắt là sự hoảng sợ vô cùng. “Anh là gì của cô bé?” Bắc Hàn lẳng lặng nói. “Cô bé là em gái tôi” 250. NHỮNG NGƯỜI QUEN “Tôi đã nghĩ…”. Giọng Bắc Hàn nhàn nhạt. “Nếu con bé có thể nghe được tin hai chúng ta kết hôn chắc chắn nó sẽ rất vui nhưng thật đau lòng… Nó bị Mộc gia bắt đi khi còn rất nhỏ, rồi chết trong phòng thí nghiệm của Mộc gia…” Cả người Ngải Ái run lập cập, gập khung ảnh, khiếp sợ không nói được gì. Bởi vì trong ánh mắt của Bắc Hàn là sự hận thù sâu sắc. *************** “Tiểu Ái, cô không hận cậu ta?”. Bắc Hàn lạnh lùng nhìn Ngải Ái, giọng nói vẫn bình tĩnh như trước. “Cô có muốn biết tại sao mẹ cô không quay về tìm cô không?” Cho dù trong lòng đã đoán ra được phần nào, Ngải Ái vẫn cố chấp lắc đầu. “Mẹ… có chuyện quan trọng”. “Đừng trốn tránh như đứa con nít”. Bắc Hàn nói. “Cô được di truyền nhóm máu hiếm từ mẹ của cô, cho nên người trong Mộc gia đương nhiên không bỏ qua cho cô.” “Mẹ của cô thà chết chứ nhất quyết không muốn theo cha của Mộc Duệ Thần nên tự sát”. “Cha của cô không phải chết vì bệnh mà lúc đưa mẹ cô trốn thoát khỏi Mộc gia bị đuổi bắt trúng đạn chết” “Đứa trẻ năm đó cô cứu chính là Mộc Duệ Thần” “Cô cứu nó rồi nó lại vứt bỏ cô” “Trong đời cô, cô tồn tại chỉ vì một mục đích duy nhất là để sinh con nối dõi cho nó” “Không, đừng nói nữa…”. Ngải Ái đẩy Bắc Hàn ra xa, ôm đầu. “Tại sao lại muốn tôi nhớ lại, tôi không muốn biết, tôi không muốn biết” Từng câu của Bắc Hàn khiến lòng cô rối như tơ vò, từng nhát dao không ngừng đâm vào cô. Từng câu từng chữ đều muốn nói cho cô biết. Ngải Ái, hận hắn đi! Mộc Duệ Thần là kẻ thù lớn nhất cuộc đời này của mày. “Không!”. Ngải Ái lắc đầu trong đau khổ, mở to hai mắt, quỳ sụp xuống. “Tôi không muốn hận anh ấy..” “Tốt thôi” Bắc Hàn ngồi xuống nhìn Ngải Ái hoảng loạn, dịu giọng: “Cô không hận nó, luôn yêu nó, một lòng một dạ yêu nó trong khi nó lại sắp kết hôn với người khác” “Bắc Hàn” Ngải Ái không kìm lòng được quát to, kéo áo Bắc Hàn. “Xin anh đừng nói nữa, tôi xin anh” “Được thôi” Rất lâu sau đó khi đã bình tĩnh lại, Ngải Ái khàn giọng hỏi: “Tại sao, anh lại biết rõ ký ức của tôi như vậy?” “Tôi từng dùng thuật thôi miên để đọc được ký ức của cô”. Bắc Hàn nói. “Cô có liên quan tới em gái tôi nên tôi phải làm thế” Thấy Ngải Ái không nói gì, anh tiếp tục giải thích. “Cô bé cũng biết thuật thôi miên cơ bản, đây là truyền thống gia truyền, cô bé đã xóa ký ức của cô, đó là nguyên nhân khiến cô quên” Ngải Ái im lặng. Cô có cảm giác nơi cô đang quỳ rất lạnh, càng quỳ càng lanh, lạnh tới mức cô không nhớ nổi mình đang ở đâu. Ngày hôm qua, sau khi ngủ với Mộc Duệ Thần, cô đã ôm anh thật chặt, ôm anh và chấp nhận lời hứa sẽ mãi bên nhau, anh cũng đã hứa với cô, vĩnh viễn yêu một mình cô. Hôm nay, phát hiện nguyên do cha chết, mẹ chết, bản thân mình khổ sở đều có liên quan tới người này. Mộc Duệ Thần, em có nên hận anh không? Anh chưa bao giờ cho em một lời hứa hẹn nhưng lại nhốt em bên anh cả đời, cả đời. Tất cả mọi chuyện về em anh đều biết phải không? Nhưng tại sao anh không kể với em, giấu em, coi em như con bé ngu ngốc chỉ để thỏa mãn anh thôi. Cô đã ôm anh và nói với Mộc Duệ Thần “em yêu anh, rất yêu anh” Anh có thể có rất nhiều phụ nữ… Người anh muốn kết hôn là Kiều An Kỳ… Anh còn giết con của em… Làm sao bây giờ? Em bắt đầu… thấy hận anh. ********* Bất chợt, điện thoại vang lên, Ngải Ái liếc mát, đây là người cô quen. “Trợ lý Ngải, tôi là quản gia của Mộc gia, cô đang ở đâu?” “Quản gia Mộc, tôi đang ở nhà”. Cô cười gượng. “Có gì không ạ?” “Cậu chủ đã đi công tác, nhờ tôi chăm sóc cô, còn dặn… Nếu trợ lý Ngải đọc được những thông tin trên báo, đừng vội kết luận mà hãy đợi cậu chủ về sẽ giải thích rõ ràng với cô” Im lặng một lúc Ngải Ái lên tiếng. “Tôi biết rồi” “Trợ lý Ngải, tôi đề nghị cô chuyển đến ở trong khách sạn, người của tôi sẽ bảo vệ cô”. “Được ạ, mai tôi sẽ đến khách sạn chờ anh ấy” “Vâng, tôi sẽ đợi cô” Ngắt cuộc gọi, Ngải Ái buông điện thoại xuống, trầm tư một lúc lâu. “Này cô bé”. Tiếng Bắc Hàn vang vang trên đầu, anh bế Ngải Ái đang mất hồn ra khỏi phòng ngủ, đặt trên ghế nệm. “Trên đất rất lạnh, không lên ngồi laai. Đói không? Tôi đi nấu món cô thích”. “Bắc Hàn” Cô níu áo anh lại, giọng nói chưa bao giờ kiên quyết đến thế. “Tôi muốn gặp anh ấy, tôi muốn đi tới khu biệt thự của Mộc gia” “Sao? Cô muốn đi dự lễ đính hôn của Tổng giám đốc Mộc?” Ngải Ái gật đầu. “Vâng” “Được”. Anh cười lịch thiệp. “Còn chờ một người nữa, khi nào anh ta đến chúng ta sẽ xuất phát”. “Cảm ơn anh, Bắc Hàn. Giờ tôi chỉ có thể tin anh”. ************** Rồi Ngải Ái cũng gặp được người Bắc Hàn đã nói. Có một người dáng người nhỏ bé đưa người đó lên máy bay, Ngải Ái mới nhìn rõ mặt. Khi người đó nhìn thấy cô, anh ta trố mắt kinh ngạc, sau đó mới thong thả đi tới. Anh ta tới cạnh cô, nửa muốn nói nửa lại thôi, cười gượng gạo rồi định bỏ đi. “Mộc Dịch Triệt”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận