Dịu Dàng Yêu Em


239. “Cho tôi một miếng Mạnh Á Xuyên”. Ngải Ái nhìn thấy Mạnh Á Xuyên ngấu nghiến ăn bánh kem, la lên. “Anh cho tôi mà sao lại ăn nhanh vậy”. “Cũng không tệ”. Mạnh Á Xuyên liếm vết bơ dính trên môi. “Lấy cho tôi cái nữa, cũng cái này”. “Hả?”. Ngải Ái trừng mắt. “Anh ăn hết rồi à”. Mạnh Á Xuyên không nói gì, cắm cúi ăn chiếc bánh kem Ngải Ái đưa cho. Ngải Ái sững sờ nhìn Mạnh Á Xuyên ăn hết chiếc bánh, đưa tay sờ trán anh: “Anh không sao chứ?” “Không sao?”. Ăn như gió, lại yêu cầu. “Lấy tôi cái nữa”. “Anh!” “Ngoan”. Mạnh Á Xuyên gõ trán cô. “Đi lấy cho tôi đi”. Ngải Ái đành đứng dậy đi lấy bánh kem, lòng không thể nào hiểu nổi Mạnh Á Xuyên bị cái gì kích tích, ăn hết cái này đến cái khác. Mạnh Á Xuyên nhìn theo Ngải Ái, nụ cười trên môi biến mất, nhạt dầu, lộ vẻ cay đắng. Cầm ly rượu Ngải Ái lên, mắt Mạnh Á Xuyên lóe sáng, đầu ngón tay đặt trên miệng ly rượu thần không biết quỷ không hay nhỏ vào đó một giọt nước trong suốt, hòa tan vào trong ly rượu/ Lúc này, Ngải Ái cũng đã cầm bánh ngọt quay lại đưa ra trước mặt Mạnh Á Xuyên. “Cho anh này”. “Cảm ơn”. Mạnh Á Xuyên tiếp tục cắm cúi ăn. “Ăn ngon vậy sao?”. Ngải Ái mở to mắt nhìn anh. “Mặc dù tôi rất thích ăn món này nhưng cũng không tới mức như anh ăn được bốn, năm cái, ngưỡng mộ anh thật đấy”. “Ngon!” Mạnh Á Xuyên nhàn nhạt mỉm cười. Bé con, chắc là em quên rồi. Ánh mắt em nhìn anh, ngồi dưới ánh nắng mặt trời, ăn bánh kem, gương mắt đẫm nước mắt. Anh đã tưởng anh làm tổn thương em nhưng kết quả là em đau lòng vì nó. Bánh kem chẳng phải rất ngọt sao? Nhưng tại sao anh ăn vào lại thấy đắng nghét? Hóa ra đều có nguyên do của nó. Nhìn em tươi cười vui vẻ, nhưng anh lại không thể ôm em, không thể hôn em… Mà phải đưa em tới cho nó… Sau hai năm, anh gặp em trước nó nhưng người em yêu vẫn luôn là nó. Sau vụ nổ, anh đã hiểu ra được một điều… Chỉ cần em không mất tích… chỉ cần vĩnh viễn được nhìn thấy em… Với anh, thế là đủ… Không cần em phải thương hại anh, anh đã thấy mình là một thằng hèn. Bởi vì tất cả những gì bọn anh làm đều là để bảo vệ em. ***************** Mạnh Á Xuyên rót rượu vào ly Ngải Ái. “Tiểu Ái, sắc mặt của cô không khá lắm”. Ngải Ái thở dài. “Tuy ngày mai tôi quyết định xin nghỉ việc nhưng vì trò đùa lúc nãy, tôi thấy ánh mắt của những người ở đây nhìn tôi rất khác…” “Đừng để ý đến họ”. Mạnh Á Xuyên đưa ly rượu cho cô. Uống rượu vào sẽ thấy khá hơn đấy”. Nhận ly rượu anh đưa, Ngải Ái nhìn rượu sóng sánh trong ly không nghi ngờ gì đưa lên miệng uống. “Sao rồi?”. Mạnh Á Xuyên chùi miệng, cầm áo khoác của Ngải Ái để bên cạnh lên. “Nếu không muốn ở đây nữa thì để tôi đưa cô về”. Ngải Ái có cảm giác da mặt mình tê tê. “Được rồi” Cô mặc áo khoác vào, cùng Mạnh Á Xuyên bước ra khỏi phòng hội nghị, cảm giác hai chân nhẹ tưng: “Mạnh Á Xuyên” Hai tay đỡ vai Mạnh Á Xuyên, bước chân lảo đảo. “Tôi không… có say”. Mạnh Á Xuyên bế cô lên đi trong sảnh vắng người. Cho dù đang bế cô nhưng anh vẫn đi khá nhanh ra khỏi sảnh, đi tới chiếc xe thể thao màu đen, đặt Ngải Ái lên ghế trước, rồi ngồi vào xe. “Ừ”. Ngải Ái nửa nằm nửa ngồi, xoa trán đau ê ẩm. “Mạnh Á Xuyên… sao anh lái xe được?” “Lần này anh sẽ đưa em an toàn đến nơi cần đến”. Mạnh Á Xuyên quay sang, nhìn cô, không kìm lòng được đưa tay vuốt ve má cô. “Đừng lo bé con”. “Đi đâu thế?”. Nửa tỉnh nửa say, Ngải Ái mở mắt nhìn người đối diện. “Mạnh Á Xuyên… anh… sao trông anh rất lạ” Anh nắm tay cô, áp vào má mình dịu dàng hỏi: “Em nhận ra gương mặt này sao?” Hai tay cô lướt trên mặt anh. “Da rất đẹp và giống với Mộc Duệ Thần”. Mạnh Á Xuyên cười. Anh ngụy trang đơn giản, cố ý giữ lại một nửa dáng vẻ trước kia chỉ để mong chờ cô sẽ nhận ra… Nhưng cho dù hiện tại có để lộ bộ mặt thật của anh ra đi nữa, cô chỉ nhớ ra anh có gương mặt giống Mộc Duệ Thần… “Ha ha, giống Mộc Duệ Thần ư?”. Mạnh Á Xuyên nắm tay cô, cúi xuống. “Vậy có một cái tên, em có muốn nghe không?” “Hả?”. Ngải Ái nhíu mày. “Ai cơ?” “Mộc Dịch Triệt” Cô cau mày, một lúc lâu sau, lắc đầu mơ màng nói. “Tôi… không biết!” “Được rồi”. Mộc Dịch Triệt [Bắt đầu khôi phục danh hiệu <<< Câu này của tác giả]. Anh biết mà. Đầu óc Ngải Ái nặng nề không suy nghĩ được điều gì, mắt ríp cả lại, cô ưm vài tiếng, lẩm bẩm. “Ừm… mệt thật” “Đừng nghĩ gì nữa, ngủ một giấc đi” Mộc Dịch Triệt nhắm nghiền hai mắt, cúi xuống hôn vào mắt cô, rồi ngồi thẳng người, gương mặt lạnh lùng, vấn vương nét buồn thảm. Làm thế này là đúng hay sai, anh không rõ. Làm thế này là giải cứu hay đẩy cô vào địa ngục anh còn chưa biết. Chỉ vì anh không muốn lại phải nhìn thấy cô khóc… ******************* “Thiếu gia, đây là toàn bộ tư liệu đã điều tra được, mặc dù không thể điều tra toàn bọ người trong Mộc gia, nhưng danh sách các nhân vật cộm cán đều ở đây”. Thanh Dạ trình lên một chồng tài liệu, đứng nghiêm trang. Bắc Hàn nhận tư liệu chăm chú lật xem rồi đan hai tay vào nhau đặt lên bàn: “Họ đều bảo thủ hết sao?” “Không hẳn”. Thanh Dạ bước tới đứng trước mặt Bắc Hàn rút ra một tài liệu. “Rất có thể sẽ cạy được miệng người này”. “Chi nhánh của Mộc thị tại Nhật Bản được điều hành bởi Mộc Tụng, công ty này khá bí mật, chủ yếu phụ trách công việc ám sát, trong số những thuộc hạ có rất nhiều sát thủ ưu tú, trong đó không thể không nhắc tới con trai của Mộc Tụng là Mộc Dịch Triệt. Mộc Dịch Triệt hai năm trước đã bị gạch tên khỏi Mộc thị. Mặc dù anh ta chỉ là con riêng của Mộc Tụng nhưng không được coi là người của Mộc gia, thậm chí còn bị hạn lệnh trong ba năm không được đặt chân vào khu biệt thự của Mộc thị. Tôi đoán, anh ta có thể lợi dụng được”. Thanh Dạ từ tốn nói với Bắc Hàn. “Thiếu gia thấy sao?”. Bắc Hàn cười hiền nhưng trong đôi mắt xanh lam ẩn chứa thứ ánh sáng lạnh lẽo. “Sát thủ hạng 7 thế giới, công khai ám sát người của tổ chức xã hội đen lớn nhất Nhật Bản Yamaguchi, suýt nữa thì bị Yamiguchia giết chết – Mộc Dịch Triệt”. “Đúng thế thưa Thiếu gia”. “Tôi nên thấy may mắn vì anh ta đã tách khỏi Mộc gia”. Bắc Hàn ngả đầu trên ghế, quay mặt nhìn máy bay rẽ mây bên ngoài cửa sổ. “Cô quen hắn ta?” “Từng ở cùng với nhau trong trường đào tạo sát thủ”. Bắc Hàn hứng thú quay đầu lại. “Hả? Vậy cô có biết anh ta được gọi là gì không?” “Hắn ư?” Thanh Dạ nghĩ ngợi một lúc rồi nói. “Phế vật”. Đôi mắt xanh lam nhìn cô dò xét sau đó nở nụ cười. “Hãy tin cho ra tung tích của Mị, sát thủ hạng 7 thế giới bị gọi là “Phế vật” mất tích hai năm nay, rất có thể anh ta sẽ quấy rối kế hạch của chúng ta”. “Vâng thưa cậu chủ”. Thanh Dạ nghe xong, quay người định bỏ đi thì bị Bắc Hàn gọi giật lại. “Thiếu gia có yêu cầu gì?” “Thanh Dạ, nếu tôi nhớ không nhầm thì cô là sát thủ hạng 9 thế giới, không ghen tị với “Phế vật” sao?” “Xùy!”. Thanh Dạ khinh thường. “Ẻo lả như đàn bà…” [Cái đoạn này đang nghiên cứu, bữa nào quay lại bổ sung]. Bắc Hàn kinh ngạc rồi mỉm cười. “Tốt, cô ra ngoài đi”. “Vâng, thưa thiếu gia”. Thanh Dạ ngồi trước cửa sổ cabin, tay đặt lên kính vẽ những ký tự loằng ngoằng. Tuy khá khó đọc nhưng nếu nhìn kỹ có thể nhận ra đó là những chữ M. Tất cả những người trong tổ chức sát thủ đều biết đó là chữ viết tắt trong tên của Mị. Tuy nhiên từ khi Mị bị khai trừ khỏi tổ chức sát thủ, biệt danh này cũng biến mất, không một ai nhắc lại. ************************* “Cậu chủ, đến khách sạn rồi”. Mộc Giản mở cửa xe, nhắc nhở người đang ngồi trầm tư băng ghế sau. “Cậu chủ?” Mộc Duệ Thần bừng tỉnh, quay đầu lại, bước xuống xe, đi vào trong khách sạn. “Cậu chủ, cậu vẫn chưa ăn gì trong bữa tiệc, có cần chuẩn bị bữa tối không?”. Mộc Giản nhìn cậu chủ đi trong hành lang vẫn trầm tư không khỏi lo lắng. “Cậu chủ, sắc mặt cậu chủ không được tốt, có cần gọi bác sĩ không?” “Không cần đâu chú Giản. Tôi khỏe”. Mộc Duệ Thần nói như vậy nhưng mày càng nhíu chặt lại. “Phía chủ tịch định khi nào?” “Ba ngày nữa sẽ cử hành nghi thức đính hôn của cậu chủ và tiểu thư Angel, ngay ngày mai cậu chủ và Angel phải bay về khu biệt thự Mộc gia, đây là lệnh của chủ tịch”. Mộc Giản nhìn lịch trunhf. “Cậu chủ, tiểu thư Anglel đã thông qua lần xét nghiệm máu của người phía chủ tịch, cô bé đúng là có nhóm máu trùng với nhóm máu của cậu chủ, có thể mang thai con nối dõi, nên lần này chủ tịch không thể lấy phu nhân ra để đe dọa cậu chủ được”. “Chú Giản”. Mộc Duệ Thần ngắt lời Mộc Giản. “Trong thời gian tôi phải bay về Tổng, chú hãy chăm sóc cô ấy”. “Tiểu thư Ngải sao? Xin cậu chủ hãy yên tâm”. Mộc Duệ Thần gật đầu, dặn dò vài chuyện trong công ty rồi một mình đi vào trong phòng. Hôm nay anh đã đưa cho cô chiếc USB, vật duy nhất có thể trói buộc cô, anh chắc chắn ngày mai thể nào cô cũng sẽ xin nghỉ việc, rời xa anh. Sự đe dọa cũng có hạn chế, sẽ kéo dài được bao lâu? Cô đã quên anh, anh sẽ khiến cô nhớ lại. Cô coi anh như người xa lại, anh sẽ làm cho cô phải yêu anh. Sau chuyện dối trá về M7, anh nghi ngờ những gì Mộc Lị Vi nói là thật nên anh muốn hỏi bé con, cho dù cô không nhớ dudwwocj gì nhưng anh vẫn muốn hỏi cô rằng cô có phản bội anh không và anh sẽ tin cô. Cô mất tích bao nhiêu ngày, anh nhớ cô bấy nhiêu ngày. Nếu trước đây không nghi ngờ cô, có lẽ đã không để mất cô hai năm – Hai năm sống trong đau khổ, chỉ có anh mới cảm nhận được. Vì thế, anh cần phải nhanh chóng giải quyết chuyện ở Mộc thị. Hai năm tập trung ngồn nhân lực, lấy được lòng tin của phần đông những người trong Mộc gia mà không dựa vào vị trí người thừa kế… Có lẽ vẫn không đủ để chống lại cả gia tộc Mộc gia. Việc cần làm lúc này là tranh thủ lễ đính hôn, cứu mẹ ra. Cho dù không nắm chắc vẫn muốn thử một lần. Bởi vì anh còn phải bảo vệ bé con, làm cho cô yêu anh, tin tưởng anh. Mộc Duệ Thần đẩy cửa phòng khách sạn, trên mặt lộ vẻ mệt mỏi. Đóng cửa lại, anh cởi áo khoác quăng trên thành ghế ngã vật xuống ghế da màu đen, nhăn trán. Trên bàn là bản báo cáo kết quả xét nghiệm máu của Kiều An Kỳ mà Mộc Giản đã cung cấp, xác nhận vêệc trùng nhóm máu giữa cả hai, khó tin thật – Người có nhóm máu trùng với anh ngoài Ngải Ái ra không thể có người thứ hai, trừ khi… “Ưm… Nóng quá”. Tiếng thì thầm của con gái nghe rất quen… Hmm… Cắt đứt suy nghĩ trong đầu Mộc Duệ Thần. ((^o^)/ Chương sai có kinh hỉ nha) <<< Lời của tác giả. Còn giờ là lời của Bơ: Hic hic… Khổ, edit cảnh nóng ngại quá trời luôn á, đã thế lại là cảnh nóng bỏng mắt, cảnh nóng mà mình cho rằng táo bạo nhứt truyện… ] 240. ĐIÊN CUỒNG Ai? Ánh mắt Mộc Duệ Thần sắc bén nhìn về phía phát ra những tiếng thì thầm, rồi anh ngồi dậy, đi nhanh vào trong phòng ngủ. “Nóng quá… Khó chịu quá”. Tiếng cô gái rên rỉ, Mộc Duệ Thần bật sáng điện, đứng trước cửa phòng ngủ. Nhất thời bị cảnh tượng trước mặt làm anh ngẩn người. Trên chiếc giường lớn, có một cô gái đang nằm lăn lộn trện gường, mặt đỏ bừng, hai mắt lim dim say rượu, dáng người xinh đẹp kết hợp với màu trắng của ra trửi gường, khổ sở rên rỉ cong cả người lại. Cô mặc váy dự tiếc, áo khoác quăng dưới đất, nút áo sơ mi bị cô bứt ra, ẩn hiện bên dưới là cơ thể quyến rũ… “Ai vậy…” Cô mở đôi mắt mơ màng chớp mắt gợi cảm: “Ai đấy… Giúp tôi với… Tôi khó chịu quá…” Người đàn ông đứng trước cửa không nhúc nhích, Ngải Ái nhìn không rõ mặt, vươn tay đi tìm… Mộc Duệ Thần kinh ngạc, khó nén được kích động trong lòng… “Tiểu… Á…” Giọng nói của anh khàn khàn, bước chân bỗng trở nên nặng nề. “Sao cô lại ở đây?” Anh vừa nói xong đã thấy Ngải Ái xé toạc áo ra, ném xuống đất lộ ra cơ thể trắng mịn màng, bò xuống giường, lảo đảo đi tới… Rồi ôm cổ anh. Rầm. Mộc Duệ Thần bị Ngải Ái đẩy mạnh vào cửa. “Cô…” Mộc Duệ Thần mở to mắt nhìn cơ thể nóng bỏng của Ngải Ái, càng kinh ngạc hơn. “Sao lại thế này, Tiểu… A…” Cô dán sát cơ thể vào người anh, hôn anh một nụ hôn nóng rực như lửa, che lấp mọi lời anh đinh nói. Cơ thể Ngải Ái nóng rực như bị quay trong lòng chảo, trong ngực khó chịu vô cùng, cô không cách nào có thể dập tắt được hơi nóng hừng hừng trong người, chỉ biết ôm chặt người đàn ông trước mắt như gặp ốc đảo giữa sa mạc khô cằn. Trong cơn say rượu, cô hoảng hốt nhận ra đó là Mộc Duệ Thần, lý trí mách bảo cô phải dừng lại nhưng nháy mắt đã bị sự khó chịu dập tắt. Ngải Ái nhón chân, ôm hông anh, hôn anh ngấu nghiến, thở hổn hển, không kiềm chế được. “Khoan… A…” Vừa được buông ra để thở, Mộc Duệ Thần đang định mở miệng nói lại bị nụ hôn nóng bỏng của Ngải Ái che miệng lại. Hai tay đặt trước ngực anh, bắt đầu cởi bỏ nút áo, vuốt ve khắp nơi trên người anh. Cho dù là ôm anh, hôn anh đều có cảm giác như được giải cứu trong sa mạc, càng dựa sát vào người anh càng không thấy khó chịu nữa. Ngải Ái ôm chặt anh không hề muốn buông tay ra. Cô cúi đầu, bắt đầu từ vai anh, cắn cắn lên da thịt anh. “Ừ… ngon lắm”. Mộc Duệ Thần giật mình kinh ngạc, nhìn Ngải Ái mà rùng mình. Không để ốc đảo của mình lộn xộn, Ngải Ái đẩy mạnh anh vào tường, đột nhiên ngẩng mặt lên, giận dữ: “Cấm lộn xộn”. Mộc Duệ Thần nhìn gương mặt xinh đẹp ửng hồng của cô, cổ họng khô ráo như bị thiêu đốt. “Bé con… em muốn gì?” Roẹt! Chỉ nghe tiếng xé vải, Mộc Duệ Thần thấy thân trên của anh trần trụi. Cúi đầu nhìn xuống, áo đang bị Ngải Ái dùng sức xé ra. Vòm ngực trần lộ ra trong không khí, cơ bụng săn chắc đều xuất hiện trong tầm mắt của Ngải Ái, gợi cảm chết người. Cô thở dài, ngồi trong lòng Mộc Duệ Thần. “Tôi khó chịu quá… Giúp tôi đi”. Mộc Duệ Thần nhìn cô dò xét, nhướng mày không vui nói: “Em bị trúng thuốc kích thích?” Ngải Ái không quan tâm tới câu hỏi của anh, ôm chặt cánh tay anh, hai gò má mịn màng cọ qua cọ lại trên làn da màu đồng, đôi môi mềm mại nóng bỏng không ngừng hôn lên da thịt anh. Mộc Duệ Thần cố kìm nén ngọn lửa tình dục đang xâm chiếm mọi ý nghĩ, bế Ngải Ái đặt lên giường, kiểm tra nhiệt độ cơ thể và hơi thở của cô, hỏi: “Anh là ai?” Ngải Ái nằm trên giường mặc kệ bắt được thứ gì của Mộc Duệ Thần bắt đầu cọ xát. Cô ngồi dậy, ôm chặt lấy Mộc Duệ Thần, môi dán vào tai anh. “Không biết”. Sau đó há miệng cắn phập vào tai Mộc Duệ Thần. “Đau ~ “ Mộc Duệ Thần hít hà, có cảm giác rất rõ ràng nơi nào đó trên cơ thể đã bắt đầu có phản ứng. “Dừng lại” Kiềm chế, kiềm chế, anh tự nhủ với bản thân nhất định phải kiềm chế, anh cần phải biết rõ chân tướng. “Ai đã cho em uống thuốc kích thích, tại sao em vào được phòng anh, bé con, trả lời anh đi”. Ngải Ái không nghe rõ những gì anh nói, nghe cứ như tiếng vo ve của mấy con muỗi. Cô bất mãn, cả người đang nóng rực tới mức cô sắp không chờ được nữa. “Anh!”. Cô ngồi thẳng người, đặt hai tay lên vai anh, trừng mắt. “Ồn ào quá! Câm mồm”. Mộc Duệ Thần bị cô áp đảo, nhìn chằm chằm vào cô, lòng băn khoăn, ngoài thuốc kích thích ra còn có một lượng nhỏ thuốc mêm vì thế mới khiến cô không ý thức được bản thân đang làm gì. “Bé con, em bình tĩnh lại đi… Ơ…” Anh chợt im bặt. Anh đang cố kiềm chế trong khu cô lại dạng chân ngồi trên người anh. Cơ thể trần trụi trơn bóng của cô cọ xát trên người anh với bộ ngực không ngừng nẩy lên nẩy xuống, sự va chạm nóng rực khiến Mộc Duệ Thần khó thở. Trời! Cô đang cố ý tra tấn anh! [Tác giả: Tiểu Ái thật hoang dã? Bởi vì bổn tác giả rất muốn biết cảm giác của Tiểu Mộc Mộc bình thường bình thường quá bá đạo thích bắt nạt người khác khi bị người khác cưỡng bức thì thế nào... Ha ha ha. Đây là sở thích cá nhân đừng có chụp lại nha. Người edit: Huhuhuhu! Cảnh nóng táo bạo quá. :( Bà Ngải Ái... bị trúng thuốc kích thích nên... nóng bỏng quá... Ôi, dáng bà đẹp quá bà....]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận