Dịu Dàng Yêu Em


235. Rồi anh chỉ tay vào cổ áo nhăn nhúm. “Chiếc áo này ngoài tôi ra chưa có ai đụng vào, chắc chắn vẫn còn dấu vân tay của trợ lý Ngải, nếu muốn tôi sẽ cho mời chuyên gia đến để giám định…” “Tôi xin lỗi Tổng giám đốc”. Mặt tái mét, Ngải Ái đứng dậy, cúi đầu với thái độ chân thành nhất có thể. “Xin lỗi Tổng giám đốc, đây đều là lỗi của tôi, kính xin cấp trên ngài không chấp nhặt lỗi lần của cấp dưới, quên chuyện này đi”. Mộc Duệ Thần nhìn cô một lúc, nở nụ cười: “Nhận sai là tốt”. Hơ! Ngải Ái thở ra, quay người định đi ra ngoài. “Nhưng…” “Hành vi này bị cấm trong nội quy của công ty, dù sao cũng phải xử phạt để răn đe”. “Phạt…?” “Đêm nay có tiệc”. Mộc Duệ Thần sửa sang lại quần áo ngồi xuống ghế của Tổng giám đốc, nhàn nhã nói. “Tất cả các nhân viên đều có mặt, lúc đó cô phải xin lỗi tôi trước mặt họ”. “Ý Tổng giám đốc là… muốn tôi nói với mọi người là tôi cưỡng hôn anh?” “Còn một cách nữa, có thể không cần phải xin lỗi tôi trước mặt mọi người”. “Ngài nói đi…”. Ngải Ái quay người lại. “Nếu trong khả năng tôi sẽ làm”. Mộc Duệ Thần nhướng mắt nhìn Ngải Ái lạnh nhạt nói như đã lên công thức. “Trợ lý Ngải, có thể suy nghĩ chuyện làm tình nhân của tôi”. “A! Rất muốn lấy thanh bảo kiếm gia truyền của dòng họ Ngải một kiếm đâm chết tên dong joan không biết xấu hổ này. “Tổng giám đốc”. Ngải Ái cười. “Ngài muốn đặt quy tắc ngầm với tôi ư?” “Dĩ nhiên”. Ai đó dõng dạc. “Nếu không với điều kiện của cô sao có thể được tuyển thẳng vào vị trí trợ lý Tổng giám đốc?” “Anh!”. Nói câu nào đâm người câu đó mà. “Hay muốn tôi dùng video clip để ép cô làm tình nhân của tôi?” Mộc Duệ Thần khẽ cười, mắt nheo lại như hồ ly tinh. Ngải Ái tức giận, anh ta đang muốn nhắc cho cô biết, anh ta không đem chuyện video clip ra ép cô làm tình nhân nhưng để ép cô không được nghỉ việc ở Mộc Thị, phải ở bên người anh ta. Anh ta khi tức giận đều không khác gì một con sư tử hung ác, hoặc gian xảo như một con cáo, đúng, chính xác là một cáo già nếu không sao có thể dụ dỗ cô hôn anh ta đươc chứ? Ánh mắt Mộc Duệ Thần bình tĩnh, quay sang: “Đi ra ngoài đi, cho cô 10 phút để nghĩ”. Quay người lại, Ngải Ái kiên quyết, nhìn anh khiêu khích: “Khỏi suy nghĩ, tôi quyết định rồi, tôi sẽ xin lỗi anh trước mặt toàn thể nhân viên trong công ty. Còn việc làm tình nhân của Tổng giám đóc, tôi có điều này chưa nói với anh, tôi có chồng sắp cưới rồi”. Nói xong, cô bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Chồng sắp cưới? Mộc Duệ Thần nhìn theo cô, mắt híp lại, áp suất trong phòng đột ngột giảm xuống, không có nổi một hơi ấm, lạnh cực độ. Trong không khí tưng bừng để chuẩn bị cho bữa tiệc chúc mừng, Ngải Ái cùng với các nhân viên khác trang khí phòng hội nghị, trong lòng có cảm giác bất an. “Trợ lý Ngải”. Lưu Linh Linh đang trang trí hoa tươi đưa đồ uống cho Ngải Ái. “Có chắc là tối nay Tổng giám đốc sẽ đến không vậy?” “Ừ!”. Ngải Ái gật đầu. “Tổng giám đốc nói tất cả mọi người đều tham dự thì ngài cũng sẽ đến cho nên tất cả chúng ta không ai được vắng mặt”. “Tốt quá”. Lưu Linh Linh vỗ tay, mặt phấn chấn. “Hết giờ làm việc, tôi phải đến salon làm tóc mới được, còn phải chuẩn bị một bộ váy dạ hội thật sang trọng…” Ngải Ái thấy cô nàng cứ đứng đó mà lẩm bẩm liền đi lên giúp cô nàng cắm hoa, không nói gì. “Trợ lý Ngải, cô xác định giùm chúng tôi chưa đấy?”. Không chỉ có Lưu Linh Linh mà vài nhân viên nữ khác trong phòng quảng cáo cũng chạy tới, vây quanh Ngải Ái líu lo. ”Tổng Giám đốc có bị gay không?” Ngải Ái dừng tay, quay đầu nói: “Tổng giám đốc không bị gay”. Các cô gái vui mừng, gật đầu: “Tốt quá rồi, vậy là chúng ta đều có hy vọng”. “Aaa, hôm nay tớ được gặp Tổng giám đốc rồi, đẹp trai lắm, đẹp hơn trong hình nhiều, Ps gì mà chẳng khác gì làm xấu hình tượng của Tổng giám đốc”. [Tội nghiệp mấy bà mê trai, làm việc trong công ty mà không được gặp sếp bự mình thần tượng. Hic hic... Ôi anh GD, biết bao giờ em mới được gặp anh đây........................]. “Không biết Tổng giám đốc thích mẫu người như thế nào nhỉ? Tối nay tớ có nên mặc một bộ váy nóng bỏng không nhỉ?” Lại bàn tán rôm ra, Ngải Ái đứng giữa các cô gái phì cười, nghiêm túc cắt ngang: “Đúng là Tổng giám đốc không bị gay, nhưng Tổng giám đốc cũng có bệnh trong người đấy”. Vô số ánh mắt liếc cô. “Đơn giản mà nói, đó là bệnh tâm thần phân liệt”. Ngải Ái thở dài. “Người mắt bệnh này rất ghét bị người khác nhắc tới bệnh tình của họ. Tổng giám đốc rất sợ đám đông, bởi vì lúc đó Tổng giám đốc sẽ phát điên lên không một ai có thể ngăn cản nổi. Còn nữa nhé, Tổng giám đốc mắc bệnh hoạn tưởng… như hôm nay…” “Hôm nay? Hôm nay sao?”. Bọn họ nhao nhao. “Tổng giám đốc bỗng dưng bị kích thích, luôn hoang tưởng có người hôn ngài, xúc phạm ngài, cứ ngố tàu nói mình bị xúc phạm, bắt tôi phải công khai xin lỗi để chứng minh bản thân ngài không bị hoang tưởng…” Ngải Ái so vai, phiền muộn nói: “Tổng giám đốc hạ lệnh cho tôi thì tôi nào dám không nghe, căn bệnh đó chuyên môn bắt người khác phải thực hiên yêu cầu của người bệnh để thỏa mãn như hoang tưởng của bản thân… Tổng giám đốc ở những nơi đông người sẽ càng phát bệnh dễ dangfm cho nên tốt hơn hết mọi người nên lánh đi”. “Thật chứ?”. Mấy cô nàng trong bộ phận quảng cáo mở to mắt. “Hoang tưởng! Ghét thật! Đẹp trai thế kia mà bị hoang tưởng! Ô…. Chỉ mới nghĩ tới tôi tôi đã thấy nổi hết cả da gà”. “Nhưng đừng có ai tiết lộ ra đấy…”. Ngải Ái nói nhỏ. “Đó là bí mật của Tổng giám đốc, ngoài bọn mình ra tôi chưa nói với ai cả, mọi người phải giúp tôi giữ bí mật này đấy nhé”. “Trợ lý Ngải yên tâm đi”. “Trợ lý Ngải vất vả rồi”. Từ khóe mắt đến khóe môi của Ngải Ái đều ngập tràn hạnh phúc, rất có thể trong bữa tiệc tối nay sẽ chẳng ai chỉ trích cô khi cô công khai xin lỗi nữa. Tổng giám đốc Mộc, anh gặp rắc rối to rồi. Nghĩ thế, Ngải Ái khẽ hát líu lo rồi tiếp tục làm việc. 236. Quả nhiên không ngoài dự đoán của Ngải Ái, tin đồn Tổng giám đốc Mộc biến thái lan truyền như gió xuân, tất cả những người trong phòng hội nghị không ai là không biết không hiểu, những người đứng cạnh ngải Ái, ai nấy đều nhìn cô bằng ánh mắt đồng cảm. Mang theo nụ cười tươi trên môi, sau khi chuẩn bị xong mọi thứ ở phòng hội nghị, cô nhìn thấy Mạnh Á Xuyên đi về phía mình, liền giơ tay lên chào: “Tiểu Ái, có cần giúp gì không?” “Không cần đâu, tôi làm xong rồi”. Ngải Ái cười toe, đập hai tay lên vai Mạnh Á Xuyên. “Tôi có thể giúp anh, anh cần gì tôi giúp?” Mạnh Á Xuyên nhìn Ngải Ái chằm chằm, lắc đầu lia lịa: “Tiểu Ái, trông cô rất vui?” “Ừ ừ ừ!”. Ngải Ái gật mạnh đầu. “Tâm trạng của tôi lúc này như đang ca bài ca khải hoàn của giai cấp nông dân đấy”. Mạnh Á Xuyên nhìn gương mặt phấn chấn của cô, muốn nói lại thôi, lắp bắp lùi lại: “Ừ… Việc của tôi bên kia vẫn chưa xong, tôi đi trước”. Ngải Ái nghi hoặc nhìn theo bóng dánh anh rồi quay người bỏ đi. Tiệc chúc mừng bắt đầu, đầu tiên là quản lý các ngành lên đọc diễn văn, Ngải Ái ngồi đợi cùng với Mộc Duệ Thần trong phòng VIP trên tầng 2. Cô đứng nhìn qua ô cửa kính thấy phía dưới chắc cũng có tới 1o00 người, hít thở mấy cái thật sâu, quay đầu, nở nụ cười xinh đẹp. “Tổng giám đốc!” “Ừ!” Đang thưởng thức ly rượu nho, Mộc Duệ Thần không ngẩng đầu, lắc nhẹ ly rượu, rượu màu đỏ tứ trong ly rót vào qua môi anh, khiêu gợi chết người. Ngải Ái tự nhận bản thân mình có khả năng miễn dịch trước anh nhưng vẫn không thể tránh được trái tim đập loạn xa… Sau khi cô chủ độnghôn anh, cô luôn bị hành động của anh thu hút. “Sắp tới lượt Tổng giám đốc đọc diễn văn rồi, sai khi ngài đọc xong, tôi sẽ công khai xin lỗi Tổng giám đốc về việc đã cưỡng hôn ngài”. “Tốt”. Anh đặt ly rượu xuống, cười nhạt. “Trợ lý Ngải phải nói cho rõ ràng, nếu không tôi không bỏ qua cho cô đâu”. “Tổng giám đốc yên tâm”. Ngải Ái giơ ba ngón tay ra hiệu ok, bước chân tới đứng sau lưng anh để chờ được ra ngoài. Cô đang háo hức muốn xem thái độ của mọi người khi nhìn thấy Mộc Duệ Thần. Mộc Duệ Thần đang định đứng dậy thì có tiếng chuông điện thoại của ai đó vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Ngải Ái phát hiện ra đó là nhạc chuông điện thoại của mình luống cuống rút ra, nhìn màn hình, khẽ nhăn trán, lẩm bẩm: “Bắc Hàn gọi ư?” “Tổng giám đốc, xin lỗi, tôi muốn ra ngoài nghe điện thoại”. Ngải Ái lúng túng nói, quay đầu nhìn Mộc Duệ Thần xin chỉ thị nhưng lại đối diện với đôi mắt đóng băng ba thước của Mộc Duệ Thần. “Tổng giám đốc” “Nghe ngay bây giờ”. Anh đột ngột nổi giận. “Ngay tại đây”. Ngải Ái nhìn gương mặt của Mộc Duệ Thần chuyển sang đen thui, dưới sức ép của anh đành nghe điện thoại, núp vào trong góc, nói nhỏ với Bắc Hàn: “Bắc Hàn, em đang trong giờ làm việc, tối gọi lại”. Nói xong, cúp máy ngay sau đó, thở phào sửa lại áo, quay mặt lại: “Tổng giám đốc xin lỗi vì đã làm trễ nãi thời gian của Tổng giám đốc… Tổng giám đốc… định làm gì…” Nhìn bước chân thong thả đang đến gần, gương mặt của anh tái đi vì cơn giận đang tích tụ, đầu óc Ngải Ái chấn động, dựa vào vách tường, phát hoảng. ************** “Thiếu gia, hủy kế hoạch để về nước ư?” Thanh Dạ đứng sau lưng người đàn ông mặc bộ vest sáng màu đang trầm tư nhìn điện thoại. “Thiếu gia?” “À, xin lỗi, tôi đã suy nghĩ”. Quay người lại, nở nụ cười ôn hòa, anh thả tay xuống, hai mắt rất sáng. “Dĩ nhiên là phải trở về, cô bé đang đợi tôi”. “Thiếu gia, thứ ngài dặn đã chuẩn bị xong”. Thanh Dạ đưa cho anh một chiếc hộp nhỏ màu đỏ xinh xắn, anh mở ra, mỉm cười. Trong chiếc hộp màu đỏ là một chiếc nhẫn lóe sáng, ánh sáng lấp ánh cùng với nụ cười của người đàn ông như hòa làm một, ẩn chứa tia sắc bén. Thanh Dạ nhìn lưng vào nụ cười chói sáng đó, nghĩ bụng, đằng sau vẻ hiền lành đó ai biết được tay đang cầm con dao sáng loáng sắc bén. ******************** “Cô dám nghe điện thoại của người đàn ông khác trước mặt tôi”. Hơi thở lành lạnh phả vào má Ngải Ái, nhìn gương mặt Mộc Duệ Thần gần sát, chân chặn đường đi của cô, nhốt cô trong góc tường như một tường thành đến gió cũng không thể lùa vào khiến Ngải Ái thấy khó thở. “Tổng giám đốc, chính anh muốn tôi nghe”. Cô ngước đôi mắt vô tội nhìn anh, đầu oán ghét. “Tôi chỉ nghe lời anh mà thôi”. “Bắc Hàn thật chứ?” Ánh mắt anh tối đi, chuyện trong quá khứ ập về. Từng bức ảnh chụp cảnh thân mật, cô chủ động nhón chân hôn Bắc Hàn. Nhếch môi lên, vì quá tức giận nên hơi thở của Mộc Duệ Thần khá nặng nề, anh nhìn gương mặt ngây thơ của Ngải Ái, kìm chế để không làm đau người có gương mặt thiên thần đáng yêu này, nhẹ nhàng hít vào thở ra thật sâu mới dời bước chân, quay mặt đi. “Trợ lý Ngải”. Giọng nói của anh bình tĩnh trở lại. “Tôi muốn hỏi cô một vấn đề”. Ngải Ái thấy anh đi lại ghế sofa, cánh xa mình mới thở ra. Lần nào đứng gần anh cô cũng thấy sợ hãi nhưng cũng hơi mong chờ, lòng không hiểu sao lại xao xuyến… “Ừ” Cô đứng trong góc bất an gật đầu. “Nếu người cô yêu sâu sắc phản bội cô, cô sẽ làm gì?” 237. Ngải Ái ngẩn ra, nhỏ giọng: “Tổng giám đốc bị đội nón xanh hả?” [Ám chỉ bị cắm sừng] Mộc Duệ Thần: “Đừng hỏi mấy câu vớ vẩn”. “Tôi nhất đinh sẽ… sẽ rất hận anh ta, càng yêu bao nhiêu, càng hận anh ta bấy nhiêu”. Lòng cô quét qua một vết thương không rõ ràng. “Nếu không thể cho tôi tất cả thì đừng nên hứa hẹn điều gì… Tôi với anh ta thật… Nhưng…” Mộc Duệ Thần giật mình cúi đầu lắng nghe Ngải Ái nói, dựa người vào ghế nệm không nói một lời. Cô ôm ngực, ngồi xổm xuống đất, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. “Nhưng… tại sao tôi lại có cảm giác này”. Anh bước tới cạnh cô, bế cơ thể mềm mại của cô, cả hai cùng ngồi xuống ghế nệm. “Cô sao thế?”. Anh thấp giọng hỏi. “Hãy nói cho tôi biết ai đã phản bội cô, nhìn mặt cô rất đau khổ?” Đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt sũng nước. “Tôi… Tôi…” Thật kỳ lạ, tại sao cô phải đau lòng chứ, đây là vấn đề Mộc Duệ Thần hỏi cô cơ mà. Ngải Ái biết bản thân mình luôn được người đàn ông tốt nhất trên đời dùng cách dịu dàng nhất để yêu cô – Bắc Hàn, chưa bao giờ anh khiến cô bị tổn thương nhưng tại saoo từ cảm thông lại chuyển thành cảm giác đau lòng thế này. “Nếu người đã phản bội cô xuất hiện một lần nữa trước mặt cô cô sẽ làm gì?” Mộc Duệ Thần ghé sát vào cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của cô: Cô không né tránh anh, kinh ngạc nhìn vào gương mặt anh, lắp bắp nói: “Tôi không có” Anh cười. “Cô không có gì?” “Tôi không có phản bội anh” “Thật chứ?” “Hãy tin tôi, tôi không…” Khoan đã! Cô đang nói gì. Ánh mắt Ngải Ái bừng tỉnh, bình tĩnh xô Mộc Duệ Thần ra, nhảy xuống ghế: “Tổng giám đốc, nãy giờ tôi nói linh tinh đấy, tôi cũng không hiểu tôi nói gì”. “Không sao”. Ánh mắt Mộc Duệ Thần ấm áp trở lại. “Tôi hiểu là được”. “Tổng giám đốc”. “Tôi tin cô”. Anh ghé sát mặt vào má cô. “Cho nên không được hận tôi, đây là mệnh lệnh”. Ngải Ái như bị rơi vào trong sương mù, nỗ lực nhớ lại tình cảnh vừa xảy ra với Mộc Duệ Thần, cô nhớ rằng cô đã nghe điện thoại của Bắc Hàn, sau đó… lộn xộn. Trời ơi! Cô chưa già mà đã lẩm cẩm rồi ư? Mộc Duệ Thần đứng dậy: “Trợ lý Ngải, bữa tiệc bắc đầu rồi” “Vâng, đúng thế, thưa Tổng giám đốc” Cô vội vã bước chân theo sát phía sau Mộc Duệ Thần, hai tay xoa trán, nhíu mày. Môc Duệ Thần nhìn thẳng về phía trước, không nói gì với Ngải Ái, môi nở nụ cười lạnh lẽo. Nguyên nhân bé con bị mất trí nhớ, người đứng sau chuyện xảy ra hai năm trước là ai… Không cần đoán nữa… Bây giờ lý lịch của gã đó rất đáng ngờ. *********** Ngải Ái và Mộc Duệ Thần ra khỏi phòng, đứng ngay cầu thang nhìn đám đông phía dưới, các đầu ngành vẫn đang phát biểu nên đành phải đứng đó đợi. “Trợ lý Ngải, chuyện cô đã đồng ý với tôi chưa quên chứ?” Mộc Duệ Thần đột nhiên quay đầu lại nói với người đứng cạnh mình. “Tôi không thích những ai nuốt lời”. “Dĩ nhiên là không”. Ngải ái ngẩng mặt lên, cười tươi, thoải mái tự tin. “Nhiệm vụ Tổng giám đốc giao nhất định tôi sẽ hoàn thành, tôi sẽ tường thuật lại cụ thể chi tiết quá trình tôi cưỡng hôn Tổng giám đốc và bày tỏ sự áy náy của mình”. Khẽ nhíu mày, Mộc Dịch Triệt dịch người qua, hai tay đặt lên lan can, hứng thú nhìn cô. “Cô đã lên kế hoạch gì” Không phải câu hỏi mà là câu khẳng định. Bởi vì anh quá hiểu cô bé ngốc nghếch này. “Không có” Ngải Ái xua tay, khóe miệng cong lên. “Tổng giám đốc đang đe dọa tôi mà, sao tôi dám không làm theo chứ?” “Cô không muốn làm người tình của tôi?” “Ngài lại hỏi tôi vô ích rồi”. “Tại sao?” “Tổng giám đốc, tôi đã có bạn trai”. “Bạn trai của cô là tôi”. Ngải Ái hít vào thở ra thật sâu, quay mặt đi không dám nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của Mộc Duệ Thần. “Tổng giám đốc lại coi tôi là bạn gái cũ của ngài, tôi không phải bé con của anh”. “Cô dựa vào gì để khẳng định như vậy”. Mộc Duệ Thần nói. “Cô có phải là bé con của tôi hay không điều đó không còn quan trọng nữa, vì sớm hay muộn gì cô cũng sẽ là của tôi”. Ngải Ái lạnh lùng. “Tổng giám đốc tự tin quá nhỉ? Sao ngài cứ muốn đặt quy tắc ngầm với tôi vậy?” “Nếu bây giờ cô hôn tôi”. Mặt không đổi, anh ra lệnh. “Tôi sẽ hủy yêu cầu cô thừa nhận đã cưỡng hôn tôi”. “Không cần đâu”. Ngải Ái chán nản, có lúc cô có cảm giác Mộc Duệ Thần rất lạnh lùng nhưng cũng có lúc cô thấy anh ta ngây thơ chẳng khác một đứa con nít, như bây giờ vậy. Cô nhún vai: “Không cần Tổng giám đốc hủy yêu cầu đó, chỉ mở miệng xin lỗi vì đã cưỡng hôn ngài có gì khó đâu”. Ánh mắt sắc bén quét qua cô, quá hiểu cô đang nghĩ gì. Anh lấy từ trong người ra một chiếc USB màu đen, nắm trong lòng bàn tay. “Một nụ hôn đổi lấy cái này, cô thấy sao?” Hai mắt Ngải Ái sáng lên, kinh ngạc: “Đây là… Đây là USB chưa video clip?” Mộc Duệ Thần mỉm cười. Cô dè dặt thận trọng nhìn Mộc Duệ Thần thấy anh cười, thái độ khá nghiêm túc, chẳng lẽ anh ta có ý định tha cho cô. “Thật chứ?”. Cô xác nhận lại một lần nữa. “Anh có sao ra cái nào không?” “Cho ba mươi giây quyết định”. [:") Mình thích em zai quá]. Giọng nói có vẻ thiếu kiên nhẫn. “Nhanh” Ngải Ái nhướng mày, nhón chân lên choàng tay qua cổ Mộc Duệ Thần, hôn môi Tổng giám đốc. Cô cắn môi anh, cắn mạnh. Anh thả tay xuống, để cô từ từ cắn. Hai người không có sự xâm nhập, Mộc Duệ Thần cứ để cho cô cưỡng hôn anh, sau đó rời khỏi môi cô mỉm cười. Ngải Ái nhìn nụ cười đó, cảm thấy gió lạnh nổi lên bốn phía. 238. Cô máy móc quay đầu lại, thấy phía dưới lặng ngắt như tờ, mọi người đang chăm chú theo dõi chuyện xảy ra bên trên, đặc biệt là những ánh mắt của các nữ đồng nghiệp sắc bén chỉa thẳng vào cô như muốn phóng hàng vạn phi tiêu, ánh mắt đó ám chỉ: Đồ con lừa. Cho dù có cả trăm cái miệng cũng khó mà giải thích, chỉ hận không thể chui xuống địa ngục ngay. Cô vội quay đầu lại, buông Mộc Duệ Thần ra oán hận: “Anh cố ý!” Mộc Duệ Thần phì cười. “Cô nói tôi mắc bệnh tâm thần phân liệt kiêm hoang tưởng đúng không?” Ngải Ái không thể phản bác. Tổng giám đốc quá siêu việt, bất kỳ phong thanh gì cũng đều truyền được tới tai của Mộc Duệ Thần là sao? “Bữa tiệc xin cứ tiếp tục”. Mộc Duệ Thần đặt USB vào trong tay Ngải Ái rồi quay người đi xuống cầu thang. Ngải Ái nhìn theo anh, đờ đẫn lê hai chân đi theo… Hình ảnh trợ lý Ngải chủ động cưỡng hôn Tổng giám đốc cứ ám ảnh các nhân viên trong công ty nên mọi ánh mắt đều đổ dồn vào “bạn gái tin đồn” của Tổng giám đốc đẹp trai thông minh của họ. Tổng Giám đốc bước lên bục, bên dưới đồng loạt vang lên những tràng pháo tay, phát biểu lưu loát về kế hoạch cũng như những định hướng phát triển của công ty trong thời gian tới, trình tự rõ ràng, hai hước thú vị khiến mọi người thích thú, chăm chú lắng nghe. Ngải Ái ngồi im ru, không dám quay đầu nhìn đi đâu do sợ đụng phải những ánh mắt oán hận. Cô ngồi trên ghế mà cứ như đang ngồi trên đống lửa. Tin đồn cô tại ra đã bị phá tan bởi thằng nhóc xấu xa họ Mộc kia. Hiện tại, cô đã là cái gai trong mắt của các đồng nghiệp nữ. Nhưng nếu USB đã ở trong tay cô, Mộc Duệ Thần sẽ không thể dùng thứ này để đe dọa cô được nữa… Từ khi vào làm trong Mộc thị, cuộc sống cô đã bị đảo lộn, không còn bình yên… Cho nên, cô quyết định sau khi bữa tiệc kết thúc sẽ xin nghỉ việc. Mộc Duệ Thần phát biểu xong liền đi thẳng lên tầng hai, bỏ Ngải Ái lại giữa bầy sói. Ngải Ái đang định đứng dậy thì thấy một đám các đồng nghiệp nữ cầm ly rượu đi tới như sói như hổ. “Trợ lý Ngải, chúng tôi đang chờ nghe cô xin lỗi sau bài phát biểu của Tổng giám đốc, tại sao lại không có vậy? “Trợ lý Ngải, tôi có nhìn nhầm không nhỉ? Cô đã cưỡng hôn Tổng giám đốc?” “Tổng giám đốc bị hoang tưởng thật chứ? E là trợ lý Ngải còn bị hoang tưởng nghiêm trọng hơn Tổng giám đốc đấy…” “Trợ lý Ngải…” Đám đông bu xung quanh lao nhao, cổ họng cô khô đét không nói được câu nào. Có câu này rất đúng với tình cảnh hiện giờ của cô: Gậy ông đập lưng ông… ****************** “Tôi… không…” Đối mặt với một loạt chỉ trích như vậy, Ngải Ái không biết phải trả lời thế nào, phải nói gì lúc này. Đúng lúc đó, một người cô quen tách đám đông bu quanh Ngải Ái nói: “Trợ lý Ngải, Trưởng phòng Trịnh có việc quan trọng cần tìm cô, cô đi nhanh đi”. Ngải Ái ngẩng đầu lên, đó là Mạnh Á Xuyên. Cô gật đầu lia lịa đi cùng với Mạnh Á Xuyên. Khi thoát khỏi đám người đó, cô thở dài. “Cảm ơn Mạnh Á Xuyên đã cứu tôi”. “Khỏi cần cảm ơn, tôi phải cứu cô vì tôi nợ cô”. Tiếng nhạc không lớn nhưng vẫn át được câu nói của anh. Ngải Ái nâng ly rượu lên uống cạn, sau đó ly rượu xuống. “Mạnh Á Xuyên, mai tôi sẽ xin nghỉ việc, cảm ơn anh mấy ngày nay đã giúp đỡ tôi…” Mạnh Á Xuyên và cô ngồi một bàn trong góc phòng, lắc đầu: “Quyết định là của cô, không cần áy náy với tôi”. Im lặng một lúc lâu, Mạnh Á Xuyên cầm ly rượu lên, khuôn mặt trắng hồng đỏ bừng, đôi mắt sáng nhìn Ngải Ái ôm đầu: “Tiểu Áu, cô và tổng giám đốc… có gì à…” “Không…”. Ngải Ái ngẩng đầu lên phủ nhận. “Tôi và Tổng giám đốc không có gì cả… Màn vừa nãy là trò đùa của chúng tôi đấy, đến anh mà cũng tin là thật ư?” Mạnh Á Xuyêncười, để lộ hàm răng sáng bóng. “Nhớ lần đầu tiên tôi gặp cô”. Thấy cô nhìn mình làm ra vẻ không hiểu, Mạnh Á Xuyên nói tiếp. “Lúc đó, cô đang đọc tin tức về Mộc thị trên báo, ánh mắt cô rất đau khổ như đang nhớ lại, đặc biệt mỗi lần tôi nhắc tới Tổng giám đốc, cô đều đánh tróng lảng, ngoại trừ việc cậu ta làm cô tổn thương ra, thì cô sẽ không có biểu hiện đó đâu”. Mạnh Á Xuyên lại uống rượu. “Nếu cô từng có quan hệ với Tổng giám đốc, tôi nghĩ đó là mối quan hệ rất đặc biệt”. Dưới ánh đèn, Ngải Ái không thể nhìn rõ được biểu cảm trên mặt Mạnh Á Xuyên. Giọng anh vững vàng, nghe có vẻ hơi ảm đạm. “Mạnh Á Xuyên, sao anh lại nói giùm Mộc Duệ Thần”. Ngải Ái khó hiểu. “Anh ta đã cho anh bao nhiêu tiền?” “Đó là cảm nhận của tôi thôi”. Anh ngẩng đầu lên, xúc một miếng bánh kem đưa cho Ngải Ái. “Qua rồi thì đừng để trong lòng nữa. Bánh kem pho mai hương chanh cô thích ăn nhất đây”. “Sao anh biết tôi thích ăn nhất?”. Ngải Ái thấy lạ, người mới gặp mấy ngày đã có thể biết cô thích ăn gì, thích mặc gì, thích nói gì sao. “Lần trước cô đã ăn tới mấy cái”. Mạnh Á Xuyên so vai. “Lần trước ư? Tôi đi ăn bánh kem với anh hồi nào?”. Ngải Ái nghiêng đầu cố nhớ lại. “Cô đã quên rồi”. Mạnh Á Xuyên đưa miếng bánh vào miệng. “Tôi không thích đồ ngọt, không hiểu tại sao cô và nó lại ăn ngon đến vậy?” Ngải Ái có cảm giác như mình đang nói chuyện với người ngoài hành tinh, bởi vì mỗi câu Mạnh Á Xuyên nói cô nghe chẳng hiểu gì cả.  


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận