Dịu Dàng Yêu Em


232. “Sao thế?” Mạnh Á Xuyên thấy Ngải Ái không nói gì liền quơ tay qua lại trước mặt cô, la lớn: “Tiểu Ái, Tiểu Ái, cô không sao chứ, cô không khỏe ở đâu, hay tôi đưa cô tới bênh viện?” “Tôi không sao!” Mặt Ngải Ái tối sầm lại, đứng dậy: “Tôi muốn về phòng nghỉ ngơi, ngay mai tôi sẽ đi làm với anh, cứ vậy đi, gặp lại sau”. Nói xong, cô vác bộ mặt uể oải đi vào trong phòng ngủ. Hu… Mạnh Á Xuyên, không chơi với người đả kích người khác… Điều quan trọng nhất là… Trong mắt cô Tổng giám đốc đã từng là một tên bệnh hoạn cô chấp thích ngược đãi người khác và bị thần kinh, nội tâm Ngải Ái dấy lên cảm giác… áy náy…? ************ Công ty Mộc thị. Ngải Ái bê tách cà phê tiến vào phòng Tổng giám đốc, cung kính đặt lên bàn: “Tổng giám đốc, đây là cà phê của ngài”. “Ừ!”. Người đàn ông đẹp trai phong độ khẽ gật đầu, dặn dò. “Đi ra ngoài đi, có việc gì tôi sẽ gọi”. Ngải Ái như được hưởng ơn đại xá, lê đôi giày cao gót ra thuần thục ra ngoài. Ra đến cửa, cô ngồi vào bàn làm việc của trợ lý cách phòng Tổng giám đốc không xa, xếp gọn lại những tài liệu được dùng trong hội nghị. Đi làm đươc ba ngày, tất cả đều bình thường, cả hai đều chẳng ai nhắc tới chuyện video clip, ngoại trừ yêu cầu cô phải đi làm ở Mộc thị ra, Mộc Duệ Thần không hề đưa ra những yêu cầu nào quá đáng, vì thế thuận theo tự nhiên, cô coi quan hệ giữa cô và Mộc Duệ Thần là quan hệ giữa sếp và nhân viên. Anh ta khá lạnh lùng, trong giờ làm việc không hề liếc cô dù chỉ là một cái, cũng chưa thấy nói câu nào ngoài lề với cô, Ngải Ái cố gắng hết sức để hoàn thành tốt mọi việc anh giao. Cô coi ba ngày đó là một giấc mơ, là một ác mộng hay giấc mơ đẹp? Có lẽ trong tiềm thức, chính cô cũng không rõ, nhưng cô chỉ có thể coi đó là giấc mơ mà thôi. “Trợ lý Ngải”. Tổng giám đốc Mộc lên tiếng. “Đặt cơm trưa”. Ngải Ái nói trong điện thoại, dè dặt hỏi. “Tổng giám đốc muốn ăn gì?” “Tùy cô”. “Cái gì cũng được chứ…” “Đừng quên món tráng miệng là đồ ngọt…” Nói xong, cúp máy ngay sau đó. Ngải Ái mở to mắt, lần nào cũng nói “tùy cô”, ngày nào cũng nói “tùy cô”, cả thế giới này đều dùng bữa “tùy cô” sao? Tuy nhiên, đối với Mộc Duệ Thần, bữa ăn của anh ta có thể gọi gì cũng được, nhưng nhất thiết phải có đồ ngọt. Sau khi gọi điện đặt cơm, Ngải Ái nhìn phòng Tổng giám đốc lè lưỡi, nghĩ bụng, to đầu hai mươi tuổi rồi mà vẫn còn thích ăn món tráng miệng là đồ ngọt… rõ là… Cô khẽ nói: “Trẻ con!” Vừa dứt lời, điện thoại bàn lại reng reng. “Vâng thưa Tổng giám đốc, có gì không”. Cung kính như trước. “Tôi đã đặt cơm rồi, ngài còn muốn dặn dò gì thêm?” “Trong giờ làm việc cấm cô nói mấy câu vớ vẩn”. “A?” “Nếu không, đừng có trách tôi phạt cô”. “A?” Tút, ngắt. Ngải Ái ngố tàu nhìn điện thoại tút tút tút, thì thầm mắng một tiếng: “Ngố tàu” [Ngố tàu thực tế là ù ù cạc cạc. Đây là một thành ngữ của người Trung Quốc được hiểu sơ là không thể hiểu nổi một hành động của một ai đó... bla bla...]. Hai mươi phút sau, đồ ăn đặt bên ngoài được mang đến, Ngải Ái bê vào phòng, chỉnh sửa lại đôi chút, sau đó quay đầu mỉm cười. “Tổng giám đốc, bữa trưa đã chuẩn bị xong”. “Tốt!” Anh đứng dậy, đi tới ngồi xuống ghế, dáng người đẹp đẽ sinh động không nhìn kịp. Ngải Ái suýt nữa thì bị mê hoặc, quay đầu đi ra ngoài. “Đứng lại!”. Mộc Duệ Thần gọi cô. “Lại đây!” Cô không thể không dừng lại, đành đi chậm rì lại: “Tổng giám đốc, đồ ăn không hợp khẩu vị của ngài à?” “Trợ lý Ngải”. Mộc Duệ Thần không động đũa, giương mắt nhìn cô. “Tôi muốn hỏi cô hai vấn đề”. “Tổng giám đốc cứ hỏi”. Tổng giám đốc Mộc cao ngạo mà cũng có lúc muốn học hỏi ư! Ngải Ái phấn khởi trong lòng. “Tôi sẽ dùng kiến thức mà tôi đã phải học hành vất vả cả đời trả lời vấn đề của ngài”. “Cô thấy…”. Anh ngừng lại một lúc. “Tôi trẻ con sao? Sặc…………….. “Còn nói, tôi ngố tàu nữa?” Sặc sặc…….. Đờ người mấy giây, Ngải Ái cuống quít tỉnh táo lại, quơ tay liên tục: “Không có đâu, tôi không có nói Tổng giám đốc như vậy, tổng giám đốc phong độ oai nghiêm, thông minh, quyết đoán, luôn đưa ra những lựa chọn xác đáng trong công việc, cái từ ngố tàu là cái từ vô lý hết sức làm sao có thể dùng cho ngài, tôi không có nói ngài như vậy, thật đấy”. Mộc Duệ Thần nghe cô nói, mỉm cười, nhìn Ngải Ái đan hai tay vào nhau. “Trợ lý Ngải trông có vẻ luống cuống, trưa nay tình cơ nghe được tin đồn đó nên hỏi cô cho biết thôi”. Cô đã nói nhỏ xíu, vài đề xi ben là cùng, vậy mà cách cánh cửa anh ta vẫn nghe được… Thằng nhãi này có thể khẳng định là người nhà trời thất lạc nhiều năm xuống thế gian! “Ai đồn linh tinh vậy, cho cô ba mươi phút phải điều tra cho ra”. Anh ra lệnh. Ngải Ái há hốc miệng nhìn Mộc Duệ Thần: “Tra… tra…” “Nếu tìm không ra thì đó là Mạnh Á Xuyên”. Tổng giám đốc Mộc đe dọa. “Tổng giám đốc! Không có liên quan tới Mạnh Á Xuyên đâu! Tại sao lại đổ cho anh ta…” “Sao cô biết, cô có quan hệ gì với anh ta?”. Môc Duệ Thần nhướng mắt nhìn cô, chậm rãi hỏi. “Không lẽ cô biết người phát tán tin đồn kia là ai?” “Đúng vậy… Được rồi… Là tôi… Là tôi nói”. Ngải Ái cúi đầu, thừa nhận. “Thực tình xin lỗi Tổng giám đốc, hãy tha cho tôi, tôi vô ý quá”. Mộc Duệ Thần phì cười, vẻ mặt kiêu ngạo. “Tốt, tôi thích nhân viên chủ động nhận lỗi”. “Cảm ơn Tổng giám đốc”. Ngải Ái lí nhí trả lời, cấp dưới không thể không luồn cúi. “Công ty này có thưởng có phạt, không thể dễ dàng bỏ qua như thế”. Mộc Duệ Thần dịu dàng nói, chỉ cái bánh kem trên bàn. “Cô ăn cái này đi”. Ngải Ái không biết đầu óc anh chàng này nghĩ gì nữa, hình phạt của anh ta là bắt cô phải ăn bánh kem, hạnh phúc quá đi. Cô hớn hở mở ra, cầm nĩa khoanh một miếng thật to đưa vào miệng… Đây là chuyện hạnh phúc nhất đời, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi… 233. Ngải Ái vui vẻ mắt lim dim, đây là hành động quen thuộc của cô khi thưởng thức bánh kem. Miếng bánh thơm mềm, với hương vị bơ quện trong hương vị dâu tây tan vào trong miệng…. Ngải Ái khẽ ừ một tiếng, giữa lúc hoảng hốt, bất chợt cảm giác được một đầu lưỡi mềm mại xa lạ. “Ừ…” Mặt nóng bừng, cô có cảm giác đầu mình được giữ trong lòng bàn tay của ai đó. [Người mà ai cũng biết là ai đó]. Đầu lưỡi linh hoạt quấy đảo trong miệng cô như muốn tham lam nuốt hết những hương vị thơm ngon… phẫn nộ vì không thể nuốt cô vào trong bụng. “Á…”. Ngải Ái thấy khó thở, mở lớn hai mắt. Lờ mờ, ngạc nhiên trước gương mặt đẹp trai – cô nhìn thấy gương mặt của Mộc Duệ Thần gần sát trong gang tấc… không biết đã hôn cô từ lúc nào, cùng cô thưởng thức mùi vị của bánh kem. “Tổng… Tổng giám đốc”. Cô nghe tiếng bản thân mình lảm nhảm, nhìn gương mặt Mộc Duệ Thần mà quên cả việc phải làm gì. “Rất ngọt, tôi thích ăn”. Anh nhỏ giọng lên tiếng. Hàng mi của Ngải Ái run rẩy, dùng sức đẩy Mộc Duệ Thần ra. “Vừa rồi anh đã làm gì thế?” “Ăn bánh kem”. Mộc Duệ Thần lạnh nhạt. “Không phải”. Cô đưa tay lên đôi môi đỏ mọng. “Vừa rồi anh… vừa rồi hôn tôi”. “Không có”. Anh phủ nhận. “Anh mới nói cái gì ăn rất ngon”. “Bánh kem có mùi vị rất ngon”. Mộc Duệ Thần uống cốc nước, thấy cô vẫn đang nhìn mình chằm chằm, giơ tay lên. “Đi ra ngoài, ở đây không có việc của cô”. Anh ra lệnh đuổi người, Ngải Ái vẫn đứng chôn chân tại chỗ, lẩm bẩm: “Không hôn ư… Tôi nhầm sao?” “Còn không đi ra ngoài?” Mộc Duệ Thần đứng dậy, nhìn chằm chằm vào cô, “Trợ lý Ngải, cô lúc này đang quyến rũ tôi hôn cô?” “Không có, không có đâu”. Ngải Ái hốt ha hốt hoảng quay người nhanh chân đi ra ngoài, nghe được phía sau có tiếng cười phì cười. Nhanh chóng đóng cửa lại, chạy tới bàn làm việc, cầm gương lên soi khuôn mặt đỏ bừng của mình. Cô bị hoang tưởng chắc rồi, thế mà lại đi hoang tưởng Mộc Duệ Thần hôn cô giữa ban ngày ban măt? Nghĩ ngợi, ảo nảo đập đầu xuống bàn n lần, mới bình tĩnh trở lại. ******************* Mộc Duệ Thần nhìn hình ảnh và âm thanh trong máy quay, hơi nheo mắt không vui. Cô nàng mang vẻ mặt ảo nảo là sao? Cô nàng vẫn không cho rằng đã hôn anh sao? Đã thế lại còn đập đầu xuống bàn. Đồ ngốc, cứ đập đầu như thế coi chừng hoa mắt như chơi. ********************* “Cô Ngải”. Đang bận bịu Ngải Ái nghe có tiếng nói của người lớn tuổi vang vang, ngẩng đầu lên thì bắt gặp một nụ cười hiền hòa, trong nụ cười đó có hàm ý gì đó cô không hiểu. “Vâng xin chào”. Ngải Ái đứng dậy, cúi đầu đon đả. “Xin hỏi chú tìm Tổng giám đốc ạ, có hẹn trước không?” Mộc Giản lấy giấy xác nhận ra được cho Ngải Ái xem. “Cô Ngải, tôi là người của Mộc gia, đây là giấy chứng nhận, giờ tôi muốn gặp Cậu chủ”. “Dạ, được ạ, cháu sẽ thông báo ngay với Tổng giám đốc”. Mặc dù không biết người này là ai, nhưng Ngải Ái rất có cảm tình với ông chú này, cảm giác như chú này trông rất quen. Từ lúc Ngải gọi điện thông báo cho tới khi được vào gặp Tổng giám đốc, Mộc Giản đều cười hiền hòa với cô, sau đó liếc nhìn cô một cái rồi mới đi vào trong. Trong phòng, Mộc Duệ Thần đứng trước cửa kính sát đất, nhíu mày nhìn bầu trời xám xịt trầm lặng suy nghĩ. Mộc Giản đóng cửa phòng, đi tới đứng sau lưng Mộc Duệ Thần: “Cậu chủ, tôi đã trở về”. “Tình hình phía chủ tịch thế nào?”. Mộc Duệ Thần quay người lại, trong đôi mắt đen là ánh mắt thâm trầm khiến người khá khó dò được thái độ của anh. “Ông nội vẫn nắm quyền không buông tay à?” “Chủ tịch đã hạ lệnh, cậu chủ là người thừa kế duy nhất đã đến lúc tiếp quản sự nghiệp, còn chuyện của bà chủ…” Mộc Giản thở dài, nói tiếp. “Tôi đã báo cáo với chủ tịch về cô Angel, nhiều ngày nay phía chủ tịch đang gấp rút tổ chức lễ đính hôn cho cậu và cô Angel”. Mộc Duệ Thần khựng lại một lúc rồi gật đầu. “Cậu chủ…”Mộc Giản muốn nói lại thôi, nhìn về phía cửa, cúi người. “Tôi thay Lị Vi xin lỗi cậu chủ và cô Ngải, nếu trước đây Lị Vi không dùng mọi thủ đoạn để lừa gạt cậu chủ thì cô Ngải và ngài đã không…” “Chú Giản”. Mộc Duệ Thần nhìn xuống. “Chú không cần phải xin lỗi, vì cuối cùng… tôi cũng sẽ bắt cô ấy phải quay về bên tôi. Vấn đề đó không còn quan trọng nữa”. Mộc Giản cảm động, hai mắt đỏ hoe, lui ra ngoài. Ra khỏi văn phòng Tổng giám đốc, nhìn thấy Ngải Ái vẫn khỏe mạnh như trước đây, Mộc Giản thả hai tay xuông, yên lặng cúi đầu trước Ngải Ái. Mặc dù đã tốn khá nhiều công sức những vẫn chưa điều tra ra được nguyên nhân Ngải tiểu thư bị mất trí nhớ nhưng đã xác định được rằng độc chất có tên M7 do con gái ông bào chế Ngải Ái chưa từng dùng, chỉ cần thế thôi cũng nhẹ cả người, đây có thể xem như là trong cái rủi có cái may. ************************* Công ty M chỉ mới được thành lập nhưng đã hoạt động với tốc độ như tia chớp, trang thiết bị hiện đại, hoạt động như một công ty lớn, phát triển mạnh mẽ nhiều công ty không theo kịp. Chưa đầy một tuần từ khi thành lập, doanh thu của công ty chiếm lợi thế cao nhất, đưa công ty M thị trở thành một trong những công ty có thị trường tiêu thụ lớn nhất Trung Quốc, thậm chí còn chiếm thị phần trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương… [Công ty này kinh doanh nhà hàng khách sạn và sòng bài nhé]. Ngải Ái đã làm việc trong Mộc thị được một tuần, theo thường niên, công ty sẽ tổ chức một bữa tiệc chúc mừng… Đây là thông báo khiến đông đảo các nhân viên nữ trong công ty phấn chấn, bởi vì vị Tổng giám đốc, người trước giờ luôn được vệ sĩ đưa đón, sử dụng thang máy riêng biệt, thậm chí các cuộc họp hay hội nghị trong công ty đều sử dụng máy tính đều điều hành từ xa, đối với những nhân viên bình thường, muốn nhìn thấy mặt sếp bự quả thực còn khó hơn lên trời. Người duy nhất được tiếp xúc hàng ngày với Tổng giám đốc là Ngải Ái nghiễm nhiên trở thành đối tượng bị các fan của sếp bự ghen ghét, mỗi lần Ngải Ái cùng mọi người chen chúc trong thang máy, khi ngón tay run rẩy nhấn tầng trên cùng đều có vô số ánh mắt hình viên đạn chỉa thẳng vào cô, phẫn uất không thể quét mắt một cái để cô chết tan xương… “Bữa tiệc lần này có thật là Tổng giám đốc cũng tham dự không vậy?”. Nư nhân viên A hào hứng. “Tôi chỉ mới được nhìn thấy Tổng giám đốc trên báo, không biết ngoài đời anh ấy có đẹp trai như vậy không nhỉ?” Ngải Ái đứng trong góc điên cuồng lắc đầu, đó là một tiên biến thái rất rất biến thái! Đừng có bị vẻ ngoài hào nhoáng của anh ta mê hoặc! “Cô không biết phần mềm PS à, các cấp trên đều toàn là đàn ông, nên Tổng giám đốc phải ra oai là đúng rồi…” Nhân viên B trả lời chắc nịch. “Cô thử nói xem tại sao Tổng giám đốc không xuất hiện trước mặt bọn mình, hay Tổng giám đốc mắc bệnh sợ phụ nữ, hoặc cũng có thể bị mắc chứng sợ bị giam giữ?” [Sợ bị giam giữ là sao ta?] Chứng sợ bị giam giữ, rồi mắc bệnh sợ phụ nữ hoàn toàn không thích hợp để nói về tên Mộc Duệ Thần kia đâu! “Haiz? Không thể nào! Hay là thật nhỉ?”. Nữ nhân viên C tham gia thảo luận. “Rất có thể Tổng giám đốc là gay?” “Những người nhìn bề ngoài càng đẹp trai đều có thể là gay”. Có người đau khổ thở dài. Phụt! Ngải Ái phì cười! Nói có lý, bộ dạng của Tổng giám đốc top bot đều được, giống trong YY truyện. “Không có chuyện đó đâu, chẳng phải mấy ngày trước có xì căng đan giữa Tổng giám đốc và một diễn viên điện ảnh đó thôi”. Nữ nhân viên D nói. “Điều này có thể cho thấy Tổng giám đốc thích phụ nữ?” Ngải Ái ngẫm nghĩ, cũng đúng, Tổng giám đốc sao có thể là gay chứ? “Này các cô, đừng đứng đây bàn tán mấy chuyện đó nữa, nếu tới tai Tổng giám đốc không khéo sẽ bị đuổi việc cả lũ bây giờ…” Tiếng nói chuyện nhỏ dần, trong thang máy, hoàn toàn yên tĩnh… Ngải Ái nuốt ực một cái, an phận trong góc… Đột ngột, một loạt ánh mắt bắn về phía cô: “Trợ lý Ngải, những gì chúng tôi mới nói, cô có đi tâu lại với Tổng giám đốc không vậy?” Vì không muốn bị mọi người tẩy chay, Ngải Ái điên cuồng xua tay: “Không đâu! Thực ra tôi cũng đồng tình với các cô. Tôi cũng thấy Tổng giám đốc rất có thể mắc bệnh sợ phụ nữ, sợ bị giam giữ, và chắc chắn Tổng giám đốc là gay rồi, theo như tôi thấy thì cậu chủ là một bot hơi bị đỉnh đấy…” Đinh! Cửa thang máy mở ra. Tất cả mọi người há hốc miệng, Ngải Ái như bị cắn trúng lưỡi, đứng ngây người. “Chào Tổng giám đốc”. Cả nhóm cúi đầu, chim thú gì cũng tản cả ra. “Tổng tổng tổng tổng tổng…”. Ngải Ái lắp ba lắp bắp nhìn vẻ mặt tức giận của Tổng giám đốc, lùi ra sau mấy bước. “Giám giám giám giám…” “Trợ lý Ngải”. Mặt Mộc Duệ Thần đen thui. “Lặp lại những gì cô vừa nói không được bỏ sót dù chỉ là một chữ”. 234. “Tổng giám đốc… Tôi chưa nói gì cả”. Ngải Ái xụ mặt, uể noải, thương cô với, cô chỉ vì muốn hòa đồng với mọi người nên mới hùa theo, xui xẻo thế nào hôm nay Tổng giám đốc lại đi thang máy dành cho nhân viên bình thường cơ chứ? “Lặp lại”. Tổng giám đốc ra lệnh. “Nói” “Tổng giám đốc rất có thể mắc bệnh sợ phụ nữ…” Mộc Duệ Thần bước vào trong thang máy, bĩu môi. “Sợ bị giam giữ…” Ngón tay ấn mạnh vào nút thang máy. “Và…chắc chắn Tổng giám đốc là gay rồi…” Đinh! Cửa thang máy nặng nề đóng lại, cứ như là khép lại cánh của địa ngục. “Theo như tôi thấy thì cậu chủ là một bot hơi bị đỉnh đấy…”. Đôi mắt nheo lại thành một đường, ánh mắt nguy hiểm như kiếm sắc, bắn thẳng vào tâm can đang run rẩy của Ngải Ái khiến chân cô mềm nhủn cả ra. “Trợ lý Ngải…: Mộc Duệ Thần tiến đến gàn Ngải Ái, chống hai tay vào mặt kính bóng loáng trong thay máy, nhốt cô bên trong. “Nói cho tôi biets, cách cô đã quan sát tôi đi”. Ngải Ái đột ngột ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt rực lửa giận. “Tôi… tôi… tôi không cố ý”. “Cô muốn quan sát thì hãy quan sát đi”. Anh gằn giọng ra lên, thang máy lên đến tầng trên cùng, mặc cho cô chống cự, xốc cô trên vai vác vào trong phòng Tổng giám đốc. Ngải Ái bị xốc trên vai hốt hoảng, tay nắm chặt vai anh, luôn miệng xin tha: “Xin lỗi Tổng giám đốc, hãy nghe tôi giải thích, xin ngài đừng nổi nóng, tôi vô ý quá, ôi tôi vô ý quá…: Trong phòng, anh đặt cô xuống ghế nệm rồi nằm đè lên trên. “Tôi không có hứng thú với phụ nữ”. Giọng anh lạnh nhạt nhìn cô chằm chằm. Ngải Ái sững sốt run rẩy đưa tay lên che miệng đang há hốc. “Nói vậy là Tổng giám đốc đúng là G…” “Tôi chỉ có hứng thú với một mình cô”. Không khí trong phòng nhất thời bị ngưng đọng. Cả người Ngải Ái khựng lại, ánh mắt kinh ngạc chuyển biến thành mơ hồ. “Tổng giám đốc… anh… đang nói gì…” “Bé con…” Anh gọi tên cô, cúi đầu xuống, gương mặt đẹp trai ghé sát vào cô, đôi mắt đen nhìn cô không chớp mắt, Ngải Ái có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng hổi từ người anh truyền sang da thịt cô, sau đó, nghe tiếng anh nhàn nhạt ra lệnh. “Hôn tôi đi”. Ngải Ái chắc chắn, cô bị điên thật rồi. Giờ phút này, cô chẳng những không phản kháng mà còn nghe theo mệnh lệnh của Mộc Duệ Thần, choàng tay ôm cổ anh, rướn người lên áp đôi môi đỏ mọng vào bờ môi mềm mại của anh. Cảm giác này… Mơ hồ…. Ánh mắt chân thành, tiếng anh thì thầm, mùi cơ thể anh gần sát khiến cô điên cuồng… Phục tùng mệnh lệnh của anh, ôm anh, thật chặt… vĩnh viễn không muốn buông anh ra… Mộc Duệ Thần. Ba chữ đó không ngừng sôi sục trong đáy lòng, tựa như muốn nuốt chửng cô… Cô ôm cổ anh, nút lấy bờ môi anh như đang nhấm nháp món bánh kem, mùi vị thơm ngọt khiến cô không kìm lòng được, bật khóc… “Mộc Duệ Thần”. Cô nói trong vô thức, hai cơ thể dán sát vào nhau. “Anh… anh đừng đi”. “Anh ở đây! Mộc Duệ Thần ôm cô vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay mình, cảm nhận được cơ thể mềm mai của cô đang cuộn tròn trong lòng anh, nghe cô gọi tên anh. “Bé con”. Anh cười khẽ. “Xem ra em chưa hoàn toàn quên anh”. Ngải Ái rời môi anh, thở dốc, tay vuốt ngực nằm trong lòng anh, trong vòng tay dễ chịu, hơi thở ấm áp, trong giọng nói êm tai… Một cơn gió thổi thốc qua ô cửa, thổi tung rèm cửa, thổi mái tóc Ngải Ái, gương mặt cô đẹp không tì vết… Cả người mát rượi, Ngải Ái đột nhiên rùng mình, đầu óc hỗn loạn dần khôi phục. Khi cô ý thức được bản thân mình đang nằm trong lòng anh, nghĩ tới việc mình vừa chủ động ôm Mộc Duệ Thần rồi còn cưỡng hôn anh, cả người lấm tấm mồ hôi. Cô đẩy Mộc Duệ Thần ra, nhảy xuống ghê, hoảng loạn chỉnh sửa lại quần áo. “Tổng giám đốc… Vừa rồi tôi… có phải đã…”. Ánh nắng rọi qua ô cửa chiếu xuống gương mặt Mộc Duệ Thần, trên môi anh có một vết son như cánh hoa, mắt anh gian manh mà ấm áp. “Sao nào, trợ lý Ngải”. Giọng nói của anh không nóng cũng không lạnh. “Tổng giám đốc”. Ngải Ái bụm miệng. “Tôi có làm chuyện gì… thô lỗ với ngài không?” “Có”. Anh hào phóng thừa nhận. “Cô ôm tôi, áp đảo tôi, sau đó cưỡng hôn tôi”. Tôi… Cả người Ngải Ái mềm oặt, khuỵu xuống ngồi trên sàn. “Sao tôi có thể làm chuyện đó… Ôi…” “Có!”. Mộc Duệ Thần từ từ đứng dậy. “Chuyện không bằng cả cầm thú đó mà trợ lý Ngải cũng làm được”. “Không bằng cầm thú”. Ngải Ái ngẩng đầu trừng mắt. “Có nghiêm trọng đến thế không? Đây chắc chắn không phải là nụ hôn đầu tiên của Tổng giám đốc. Tôi là con gái mà anh cũng ăn thua ư?” “Thế sao?” Mộc Duệ Thần chỉ vào ngực mình, mấy nút áo do có ngoại lực tác động bị sút chỉ, chiếc sao sơ mi nhăn nhúm cho thấy vùa bị Ngải Ái níu lấy. Đầu óc trống rỗng! Có nằm mơ Ngải Ái cũng không bao giờ nghĩ rằng mình lại làm cái chuyện bỉ ổi đó với sếp. “Nhưng mà chẳng phải Tổng giám đốc nói tôi hôn anh mà”. Cô bấu víu vào lí do đo. “Cả hai ta đều có trách nhiệm”. “Chứng cứ đây?”. Mộc Duệ Thần nheo mắt lại. “Ai có thể chứng minh rằng tôi đã nói câu đó”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận