Dịu Dàng Yêu Em


221. “Tổng giám đốc khó khó tính nhưng cô Ngải lại được tuyển thẳng vào làm việc trong công ty chắc chắc cô có năng lực hơn người”. Trưởng phòng Trịnh quét mắt nhìn Ngải Ái. “Có phải cô Ngải đã từng đạt được thành tựu gì đó hơn người mới được Tổng giám đốc chú ý…” Ngải Ái ngẩng đầu lên đăm chiêu: “Thành tựu? Thành tựu?”. Nghĩ mãi mà không ra. “Năng lực hơn người hả? Hồi tiểu học tôi được giải nhất kỳ thi HSG máy tính bỏ túi có tính không?” “Sặc…”. Trưởng phòng Trịnh gặng hỏi. “Hay gia đình cô Ngải chắc là… À, người thân của cô có ai làm chủ tịch tập đoàn nào không? Có quan hệ hợp tác với Tổng giám đốc?” “Tôi mồ côi cha mẹ!”. Ngải Ái trả lời lưu loát. “Hơn nữa, tôi cũng chưa gặp Tổng giám đốc bao giờ. À, tôi cũng muốn hỏi trưởng phòng, tại sao Tổng giám đốc lại chọn tôi vào vị trí trợ lý?” Trưởng phòng Trịnh ho mấy cái, quay đầu đi: “Ừ… Đây là quyết định của Tổng giám đốc”. Cô hỏi tôi tôi biết hỏi ai! Tôi đã suy nghĩ về vấn đề của cô suốt cả đêm. “Đinh!” Thang máy lên đến tầng trên cùng, trưởng phòng nói: “Đi thẳng, rẽ trái sẽ thấy văn phòng Tổng giám đốc”. Ngải Ái bước ra khỏi thang máy, hít vào thở ra thật sâu, sau đó đi thẳng tới văn phòng sáng choang của Tổng giám đốc. Nói thật, cô rất mong ngóng được nhìn thấy vị Tổng giám đốc trẻ tuổi tài cao Mộc Duệ Thần. ******** Đứng trước cửa phòng Tổng giám đốc, Ngải Ái vừa chỉnh sửa quần áo vừa hít thở thật sâu, giơ tay định gõ cửa thì “cạch” một tiếng, cánh cửa bật mở, từ trong phòng có một cô gái xinh đẹp váy áo thời trang đi ra ngoài, cô gái đóng cửa lại ngay sau đó, cổ áo xộc xệch, tóc tai rối tung, nhìn thấy Ngải Ái khẽ nhíu mày: “Cô là trợ lý mới của Tổng giám đốc?” Ngải Ái ngẩng đầu lên, gương mặt lễ phép nhanh chóng biến thành kinh ngạc. Ơ! Đây là cô gái hôm qua ở trong thang máy làm chuyện đó đó với gã biến thái. “Cô… cô… cô là…” Mắt Ngải Ái mở to, đưa tay chỉ vào cô gái: “Cô là cô gái hôm qua?” “Tôi là trưởng phòng Kế hoạch”. Cô ta nhìn Ngải Ái khinh thường. “Tổng giám đốc hiện không có trong phòng, dặn cô đứng đây chờ và không được đi đâu”. “Nhưng mà…”. Ngải Ái khó hiểu hỏi. “Tôi có thể tìm Tổng giám đốc ở đâu chứ…” “Tổng giám đốc ở đâu là việc cô hả? Được rồi, tôi đã chuyển lời của Tổng giám đốc cho cô, hãy đợi ngày ở đâu. Đã biết chưa?” Nói xong, cô gái xinh đẹp nện gót giày bỏ đi. Ngải Ái giơ tay chơi với, mặt kinh ngạc, không phải chứ, ngày đầu tiên đi làm sao lại kỳ quặc thế này?” Cô thử gõ cửa phòng Tổng giám đốc. Không có tiếng đáp lại. Thử vặn tay nắm cũng không thể mở ra. Cho nên, cô liền dựa người vào cửa, cầm di động lên định nhắn tin cho Mạnh Á Xuyên cái tin nhắn nhưng thấy sóng yếu lại thôi, tiếp tục đứng đợi. Loáng cái đã tới giờ cơm trưa, Ngải Ái đưa tay sờ bụng đói mẹo, định đi tới cửa thang máy, ngón tay nhấn nút thì phát hiện ra một bi kịch, thang máy đã dừng hoạt động. “Gì nữa?” Cô khẽ nói, nhanh chân chạy đến cầu thang bộ để đi ăn cơm thì… Khi cô chạy đến cầu thang, suýt nữa thì ngất xỉu vì ngay cầu thang bộ cháng ngữ một cánh cổng sắt to đùng khóa lại, không hề có bất kỳ khe hở nào. Ngải Ái đành quay trở lại phòng Tổng giám đốc, ngồi xổm xuống chờ đợi. Ôi, đói quá rồi. Hay là Tổng giám đốc không đi làm? Chờ mãi… Một tiếng đồng hồ trôi qua… Ba tiếng đồng hồ trôi qua… Sáu tiếng… Rồi mười tiếng trôi qua… [Thằng này ác...] Đúng boong 10 giờ tối, Ngải Ái mở mắt, hóa ra cô nãy giờ cô ngồi ngủ, cầm di động lên định gọi cho Mạnh Á Xuyên liền hoảng hốt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Di động mất sóng. Ơ… Cô hoảng sợ. Đừng nói với cô đây là công ty buôn bán phụ nữ, muốn nhốt cô lại rồi đem bán. Đang nghĩ ngợi thì “phụt” một tiếng, trong nháy mắt, toàn bộ dàn đèn sáng choang trong hành lang đều tắt, cả tầng trên cùng rộng lớn bỗng chốc tối om, tay Ngải Ái run run, lồng ngực nhảy dựng lên. Cảm giác rùng rợn vây quanh cô! “Hơ… Sợ quá!”. Cô nhấc chân bước về phía trước, từng bước một phát ra những tiếng vang trên hành lang hun hút, khủng bố thấy sợ. “Cái nơi quái quỷ gì thế này!”. Cô run rẩy mắng chửi một tiếng, lần mò trong bóng tối, cả người run lập cập, những bước đi đều nhũn cả ra. “Xin chào! Có ai không? Cứu tôi với! Ở đây còn người, đừng tắt điện”. “Này!” “Có-người-ư-?” Cô la lên nhưng lại chỉ nghe thấy giọng nói của mình vang vang, sau đó im bặt… Nếu biết trước thế này cô đã không đến đây… Ngải Ái vỗ bụng trống rỗng, ảo nảo. “Đêm nay có ai quay lại đây không… Mai ra được khỏi đây mình sẽ nghỉ việc ở cái nơi quái quỷ này. Thật khủng bố!” “Khủng bố lắm sao?” Một giọng nói trầm ấm của đàn ông xuyên qua không khí vào thẳng màng nhĩ của cô, cả người Ngải Ái chấn động, vội quay người lại, cảnh giác: “Ai?”. “Nếu tôi nói… cô không thể ra khỏi đây thì sao?” Giọng nói khàn khàn như phát ra từ địa ngục từ từ đi về phía cô, từng bước từng bước một, rất chậm rãi… Cô có thể cảm giác được thân hình cao lớn kia đang bước từng bước về phóa cô. “Anh là ai?” Ngải Ái vội lùi lại. “Tôi…” Anh ta đã đứng trước mặt cô, trong bóng tối, Ngải Ái không thể nhìn thấy mặt mũi của anh ta nhưng vẫn cảm nhận được khí thế bức người khiến người khác phải run sợ. “Tôi là…”. Anh cúi đầu, hơi thở phả vào má cô… “Người đàn ông của cô”. 222. “Anh nói gì tôi không hiểu…?” Ngải Ái sợ sệt dựa lưng vào tường, cảnh giác được hai bàn tay lạnh lẽo của người đàn ông này đang vuốt ve làn da cô, cô lơ mơ trong run rẩy. Cả người đàn ông này tản mác ra luồng hơi thở nguy hiểm đáng sợ. “Anh là…”. Mũi hít phải một mùi hương thoảng qua, Ngải Ái chợt nhớ lại và bừng tỉnh. “Anh là tên biến thái trong thang máy”. “Tốt” Anh cười nhẹ, bàn tay lạnh lẽo không vuốt ve cô nữa mà chống lên tường nhốt cô bên trong không để cô có cơ hội bỏ trốn. “Cô nhớ tôi, tốt, bé con, tôi sẽ thưởng cho cô”. “Rốt cuộc anh là…” Ngải Ái hét lên, sau đó có cảm giác chân được nhấc bổng lên, cả người nằm trong lồng ngực rắn chắc, hai cánh tay ôm chặt cô khiến cô không thở nổi. “Khoan đã, anh định làm gì thế?” “Giúp cô nhớ lại một vài chuyện”. Giọng nói lạnh như băng không có nổi một hơi ấm, cảm giác yết hầu của anh run run, giọng nói này khiến Ngải Ái hoảng sợ. Cô lẳng lặng, ngẩng đầu lên nhìn anh trong bóng tối: “Tôi không quen anh, này anh, anh… nhầm tôi với ai”. “Nhầm cô với ai?” Đôi mắt sâu thẳm của Mộc Duệ Thần lóe sáng. Khóe môi đang cười dần thu lại, cúi đầu nhìn cô gái ngây thơ trong lòng, lạnh nhạt: “Này cô, cho dù cô có hóa thành tro đi nữa, tôi cũng biết đó là cô”. Trái tim cô đau nhói khi nghe những lời này, thì thầm theo phản xạ: “Thật chứ…. Nếu đúng như vậy thì tại sao… lúc đó anh liếc mắt nhìn thấy tôi nhưng lại không nhận ra…” Tiếng bước chân chợt dừng lại, Ngải Ái có cảm giác một ánh mắt đang nhìn thẳng xuống đỉnh đầu mình, vội chỉnh lại: “Tôi lảm nhảm đất, anh nhầm tôi với ai rồi, tôi thật sự không quen anh, chỉ mới gặp anh một lần trong thang máy thôi, anh đừng…” “Đừng phủ nhận”. Giọng anh như ra lệnh. “Tôi sẽ làm cho em buộc phải thừa nhận… chính miệng em thừa nhận em là bé con của tôi”. Anh ôm cô đi về phái trước, mở cửa phòng Tổng giám đốc, sau đó đi vào trong. “Khoan! Sao anh có thể mở được cửa phòng Tổng giám đốc”. Da đầu Ngải Ái run lên, lòng náo loạn. “Anh là ai vậy?” Tiếng cười nhẹ lọt vào tai, tiếng cười rất đáng yêu. Khóa trái cửa lại, ôm cô vào trong phòng ngủ của Tổng giám đốc, đặt cô lên chiếc giường màu trắng rộng cả ba thước, âu yếm vỗ má cô: “Bé con, tôi nói câu này với cô đây là lần thứ hai, và không có lần thứ ba”. Ngải Ái nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay anh, trừng mắt, lẳng lặng không nói gì. “Cô nhớ cho rõ, tôi là Mộc Duệ Thần”. Anh vừa nói xong, có luồng sáng vụt qua rồi vụt tắt, Ngải Ái lắc đầu… “Hình như tôi đã từng nghe thấy câu này ở đâu…” Đôi mắt Mộc Duệ Thần tối sầm lại, trèo lên giường, vươn tay kéo cô lại. “A!”. Cô hét toáng lên, vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng ôm của anh. “Anh là.. anh là Tổng giám đốc của Mộc thị! Anh là tổng giám đốc của tôi ư?” Mộc Duệ Thần khẽ đáp lại: “Ừ!” “Không thể nào?”. Ngải Ái không thể chấp nhận được sự thật này, bò dậy muốn bỏ chạy. “Tổng giám đốc của Mộc thị lại là một tên biến thái, thế giới này điên thật rồi, tôi chắc chắc đang nằm mơ! Tôi muốn về nhà!” “Muốn trốn cũng vô ích”. Mộc Duệ Thần dựa người vào giường nhìn Ngải Ái kích động muốn bỏ trốn, giọng nói khá bình thản. “Cô luôn thích chơi trò trốn tìm, nhưng trò đó giờ tôi chán rồi”. Những tiếng gằn giọng này làm cho Ngải Ái có cảm giác vừa lạ vừa quen. Cô không hiểu, đối với một người hoàn toàn xa lạ như Mộc Duệ Thần, ở đây để bị anh bắt nạt… lại thấy không ghét bỏ… thậm chí còn hơi nhớ nhung… “Anh muốn gì?”. Cô trốn vào góc giường, mở to đôi mắt sợ hãi. “Không bao giờ tin tưởng cô để bị cô lừa, nhốt cô lại, cầm tù cô, vĩnh viễn không bao giờ cho cô có cơ hội bỏ trốn”. Anh lẳng lặng nói, đứng dậy bước tới gần cô, đưa tay nhấn vào tường. “Bốp” một tiếng, bật sáng tất cả các đèn, lúc này Ngải Ái có thể nhìn rõ người trước mắt. Dáng người cao lớn, đôi mắt như nước hồ, ánh mắt như ác thú. Cô từ từ bò ra sau, nhìn Mộc Duệ Thần bước từng bước lại gần, sợ hãi lắc đầu lia lịa: “Khoan đã, anh muốn làm gì? Chúng ta phải nói ra suy nghĩ của nhau… Anh đừng kích động… Giết người là phạm pháp”. Cô hét lên rồi che mặt, rúc vào trong xó không dám động đậy. Mộc Duệ Thần nhếch môi cười châm chọc, ngồi xuống giường bên cạnh. “Ngốc, bé con, ai muốn giết cô! Tôi chỉ muốn cầm tù cô thôi”. Ngải Ái thả tay xuống, mặt đau khổ. “Tôi không phải chim chóc, anh nhốt tôi làm gì? A! Hay là anh coi tôi như thú cưng? Sao anh phải tìm một người sắp 25 tuổi là tôi. Ngoài kia có biết bao cô gái trẻ đang tuổi mới lớn xinh đẹp đếm không xuể. Tổng giám đốc, xin ngài đấy, thả tôi ra đi”. Tên này đúng là một kẻ biến thái. “Ngoài cô ra, tôi không cần ai khác”. Giọng nói tùy hứng và bình thản. “Đừng!”. Ngải Ái xua tay. “Cầm tù người khác cũng là phạm pháp. Còn nữa, tôi không có kỹ năng đặc biệt, cũng không có năng lực đâu, rồi anh cũng chán tôi thôi…” “Cũng đúng…”. Đôi môi gợi cảm của anh mỉm cười. “Sẽ có ngày tôi chán cô?” “Có phải… anh đồng ý thả tôi rồi không?”. Ngải Ái thận trọng hỏi. “Vậy, vậy Tổng giám đốc nghĩ ngơi nhé, tôi xin nghỉ việc, thấy tôi anh sẽ chán thôi”. Nói xong, quay người định bước xuống giường để chạy trốn thì câu nói ngay sau đó làm Ngải Ái hóa đá. 223. “Đúng lucs tôi đang nghĩ có nên chán cô không thì tôi lại chẳng thấy chán”. Mộc Duệ Thần nói sau lưng cô. “Này cô, hãy nghĩ cách khiến tôi chán cô”. Cả người Ngải Ái Ái cứng ngắc như rô bốt, chậm rãi quay đầu lại, giọng nói nặng nề: “Ý anh là sao?” “Cô vẫn ngu ngốc như trước”. Mộc Duệ Thần vươn tay kéo cô lại. Ngải Ái nằm trong lòng Mộc Duệ Thần mở to mắt nhìn gương mặt đẹp trai gần sát, thở cũng không dám thở. Gương mặt đẹp trai này quá đáng sợ, sao lại có người đẹp trai ngời ngời thế này? “Giờ làm gì nhỉ?” Ánh mắt Mộc Duệ Thần quét qua người cô, đặt tay lên ngực cô. “25 tuổi rồi sao? Để tôi kiểm hàng”. Này! Ngải Ái quát to, giương nanh múa vuốt túm lấy tay Mộc Duệ Thần, đá đạp để Mộc Duệ Thần không thể lại gần, cố hết sức vũng vẫy khoát khỏi vòng tay như gông xiềng của anh. Kết quả càng bị Mộc Duệ Thần ôm chặt, còn bị anh đè lên trên, Mộc Duệ Thần chiếm ưu thế tuyệt đối. Cô có cảm giác móng vuốt của cô như của con gà con còn trong trứng trong khi Mộc Duệ Thần là một con mãnh thú nguy hiểm với hơi thở hoang dã bao quanh cô. Hai tay Ngải Ái bị một tay anh kéo lên trên đầu, tay cò lại đang lần cởi từng chiếc nút áo. “Anh định làm gì?”. Ngải Ái gào lên. “Anh mà dám chạm vào người tôi, tôi sẽ tố cáo cho anh tàn đời”. “Tốt, tôi đã chờ ngày này”. Mộc Duệ Thần không thèm quan tâm tới cô, cởi áo cô ra nhìn chằm chằm vào làn da trắng mịn và dáng người xinh đẹp, đôi mắt sâu thẳm: “Bé con!” “Đừng có gọi tôi là bé con”. Cô hét. “Đồ biến thái, buông tôi ra!” “Buông cô ra?”. Mặt Mộc Duệ Thần biến sắc. “Một khi cô đã lựa chọn việc phản bội tôi tức là… cô tự chọn cái chết và tôi rất thích điều này”. “Anh nói quỷ nói ma gì đấy. Tôi nói với anh rồi, anh nhầm tôi với ai”. Ngải Ái có lẽ đã phát điên bởi vì cô sắp bị tên này làm nhục. Ánh mắt của tên này như muốn ăn thịt cô và tuyệt đối không bao giờ tha cho cô. Cô hít vào thở ra thật sâu, bình ổn tâm trạng, ngẩng mặt lên nhìn Mộc Duệ Thần, nhỏ nhẹ: “Tổng giám đốc Mộc, nếu mặt tôi giống người mà anh hận hay người đó gây thù gì với anh thì tôi thay cô ấy lấy làm ân hận vì điều đó. Cho nên, tôi xin anh hãy mở rộng lòng mình ra, cái gì qua rồi thì hãy cho qua luôn đi, đừng giữ trong lòng, rồi anh cũng sẽ gặp được người con gái tốt hơn cô ấy”. Gáy Ngải Ái lấm tấm mồ hôi, nuốt ực một cái, khổ sở nói tiếp. “Ai mà chẳng có quá khứ không muốn nhắc lại, tuy tôi đã biết được bí mật này nhưng tôi sẽ không nói cho ai biết. Tổng giám đốc, đêm đã khuya rồi, ngài muốn nghỉ ngơi thư giãn đúng không, vì ngài đã bận rộn suốt cả ngày, chắc tinh thần của ngài…” Để mặc cho cô thao thao bất tuyệt, Mộc Duệ Thần không nói câu nào chỉ nằm đè lên người cô, mắt híp lại, nhìn cô không chớp mắt. Hai hăm không gặp, trông cô thông minh hơn, vẫn xinh đẹp mê người như trước, tỏa ra mùi hương quen thuộc, ngay cả cái cách kiếm cớ bỏ trốn, nói lý lẽ đều không thay đổi. Nếu cô vẫn như trước đây ôm choàng lấy anh, cuộn tròn trong lòng anh, làm nũng và nói với anh rằng em yêu anh, em thật sự rất yêu anh thì anh vẫn sẽ như trước… cưng chiều cô như trước đây. Nếu… cô không phản bội anh… Nếu cô không lợi dụng việc được anh yêu chiều mà lừa anh, ngủ với những tên đàn ông khác… Nghĩ đến đây, ánh mắt anh trầm xuống, nắm chặt eo cô, lẳng lặng ra lệnh: “Từ nay trở đi, tôi là người đàn ông duy nhất của cô. Nghe rõ chưa?” “Hả?”. Miệng lưỡi Ngải Ái khô khốc, sững sờ nhìn Mộc Duệ Thần, lòng bực bội, tiếc thay cho việc nãy giờ cô thao thao bất tuyệt cảm thông với hắn vậy mà hắn chỉ nói một câu đơn giản như vậy… Cô thầm phân tích câu nói này, điều đó có nghĩa là Bé con của hắn là người đã chụp cái mũ xanh lên đầu tên đại biến thái họ Mộc này. [Ngoại tình] Nghĩ như vậy, ánh mắt cô không giấu được sự thương cảm, tặc lưỡi, anh này vừa đẹp trai vừa giàu có lại có một cô vợ ngoại tình, thảo nào trái đất này đang “xanh hóa”. “Anh thành ra thế này là do trước kia anh bị thất tình, người con gái đã phản bội anh không còn ở bên cạnh anh nữa thì việc gì anh phải đau khog? Chắc hiện giờ cô ấy đang rất hạnh phúc, chỉ có mình anh vẫn không quên được tình cũ và ngày đêm đau khổ”. Ngải Ái cố nhớ lại mấy câu đọc trong cuốn sách tâm lý, có chương đại khái thế này, người thất tình có thể sẽ tìm cách chữa bệnh thất tình bằng những hành vi biến thái? À, đúng rồi, cần phải đồng cảm với sự đau khổ của anh ta để anh ta thấy bản thân được an ủi rồi sau đó từ từ khuyên nhủ… “Ừ… Ặc ặc… Tổng giám đốc có một ngoại hình siêu sao, một thân phận cao quý mà khối đàn ông ước ao nhưng không được, tôi nghĩ cái cô gái mà rời xa anh rồi đấy chắc bây giờ hối hận lắm. Ngài đừng sống vì quá khứ, nên tìm một cô bạn gái thích hợp hơn với ngài rồi cô ấy sẽ làm cho ngài được hạnh phúc, tốt nhất ngài nên quên mối tình đã qua thì hơn”. Ngải Ái giương mắt chờ đợi, trong lòng hò hét, thả tôi ra đi, bà đây sắp chết đói rồi đây. “Nói hay lắm!”. Mộc Duệ Thần giật mình rồi gật đầu, thả Ngải Ái ra ngồi dậy chống cằm đăm chiêu. Có tác dụng. Ngải Ái mừng rỡ ngồi dậy nhanh chóng mặc lại áo, trịnh trọng nói: “Hãy cứ để quá khứ u ám đó qua đi, anh hãy nhìn về tương lai, rồi anh cũng sẽ tìm được hạnh phúc đích thực của mình. Cho nên, Tổng giám đốc, cố lên nhé”. Dứt lời, cô chạy như bay tới cửa, và rồi hoàn toàn bị chấn động khi thấy cửa phòng khóa chặt, mặt hoảng hốt như đang đứng ngay ranh giới giữa sống và chết. 224. Mộc Duệ Thần nhìn lưng cô cười thầm. Đồ ngốc, định dùng mấy quyển sách nhập môn tâm lý để đối phó với anh ư? Đúng là… tác phong của bé con. Anh tựa người vào đầu giường, cầm ly nước liếc nhìn tập tài liệu chưa xem trong tay, im lặng không nói gì. Sau khi ra sức vặn chốt cửa 10 phút liền, Ngải Ái thả bàn tay đau nhức ra, chán nản quay lại nhìn Mộc Duệ Thần lạnh nhạt nhàn nhã, chỉ vào cửa, sợ hãi nói: “Tổng… tổng giám đốc, mở giùm tôi cái của”. Mộc Duệ Thần từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt như đang thẩm tra cô, gằng từng tiếng một: “Tại-sao-phải-mở-cửa?” Ngải Ái cố kìm lửa giận, cười nói: “Khuya rồi,tôi muốn về nhà”. Anh nhìn đồng hồ đeo tay: “Tôi sẽ trả tiền làm thêm cho cô”. Tuy người trước mặt không còn đáng sợ như trước và hiển nhiên cũng không còn dáng vẻ của một gã biến thái nhưng Ngải Ái vẫn không hề có chút cảm tình nào với vị Tổng giám đốc trẻ tuổi của Mộc thị này. “Xin lỗi Tổng giám đốc, tôi muốn nghỉ…” “Không có khả năng đó”. Mộc Duệ Thần liếc cô. “Cô không đọc hợp đồng mà cô đã ký với bộ phận nhân sự à? Khi tùy ý bỏ việc phải bồi thường, nếu giờ cô đưa tôi tôi sẽ duyệt đơn xin nghỉ việc cho cô”. “Bồi thường ư?”. Ngải Ái sờ ví còn khoảng mấy trăm đồng, dè dặt hỏi. “Tôi không mang theo nhiều tiền, quét thẻ được chứ?” “Công ty này luôn đề cao uy tín lên trên hết, nên chuyện lật lọng sẽ lấy gấp trăm lần để răn đe, trợ lý Tổng giám đốc là vị trí được trả lương không thấp, phạm vi công việc khá rộng, nếu đã tự ý bỏ việc phải bồi thường khoảng…”. Anh đăm chiêu vài giây. “Mười vạn!”. [Là nhiêu ta?] “Mười vạn! Mười vạn! Mười vạn!”. Ngải Ái điên cuồng hét lên. “Chỉ là tự ý bỏ việc thôi mà, vi phạm hợp đồng bồi thường gì lắm thế? Anh tham lam vừa thôi”. “Đúng là như thế!”. Anh lạnh lùng liếc mắt nhìn cô. “Mai giờ hành chính cô đến bộ phận nhân sự xem lại hợp đồng, trong đó viết rất rõ”. Khocs Ngải Ái suýt nữa thì té xỉu, mười vạn ư, có bán cô đi cũng không đủ. Mới vừa rồi còn là một tên thất tình sao trong nháy mắt lại biến thành một gã keo kiệt, bủn xỉn vắt cổ chày ra nước, bắt người ta phải làm theo yêu cầu của gã như thế này. “Tổng giám đốc”. Cô chợt thấy Mộc Duệ Thần trong vai một tên biến thái vẫn là tốt nhất. Vì cô có thể giả làm bạn gái của anh ta rồi sau đó cao chạy xa bay. “Trợ lý Ngải”. Anh đứng dậy, mở cửa chỉ vào chồng tài liệu trên bàn, ra lệnh: “Đây là những nghiệp vụ cơ bản của công ty trong đó có năm bản hợp đồng cần được chỉnh sửa không sai một chữ, sáng mai đúng 8h phải nộp lại cho tôi, trong đó còn một bản báo cáo phải làm gấp nhưng có thể cho cô thêm thời gian, đúng 10h sáng mai nộp lại. Giờ cô có thể ra ngoài”. Mộc Duệ Thần gằn từng tiếng một cách máy móc, Ngải Ái sửng sốt một lúc lâu rồi nhẹ nhàng thở ra, anh ta có thể xem là người bình thường, cô không còn phải lo lắng tới việc thất thân. Cô đã hẹn với Bắc Hàn giữ gìn cho đêm tân hôn… Hiện giờ, chỉ cần làm việc chăm chỉ là được. “Vâng thưa Tổng giám đốc, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ được giao”. Ngải Ái gật đầu, chạy ra ngoài ôm chồng tài liêu cao ngất cười nói: “Khuya thế này rồi sao ngài còn chưa rời công ty?” “Tối nay tôi ngủ ở đây”. Mộc Duệ Thần lạnh nhạt lên tiếng, quay người đi vào phòng ngủ. Đây quả thực là một vị tổng giám đốc cần cù – trẻ tuổi mà đã có tinh thần làm việc tận tụy. Ngải Ái nhìn Mộc Duệ Thần sùng bái ba giây sau đó chạy tới cửa phòng. Lách cách lách cách. Nước mắt uốn lượn như hình cọng mỳ ~ Tại sao lại không mở ra được. Vì không ra ngoài được nên Ngải Ái đi đi lại lại trong phòng sau đó bước tới phòng ngủ, gõ nhẹ mấy cái: “Tổng giám đốc ơi… Tổng giám đốc ngủ chưa?”. “Chưa!”. Trong phòng phát ra giọng nói lãnh đạm như nước và trông khá bình tĩnh. “Sao, có chuyện gì thế?” “Tổng giám đốc, mở giùm cửa phòng được chứ?”. Ngải Ái dè dặt thận trọng nêu ra vấn đề. “Không!” “Hả?”. Cô la lên, sắc mặt vô cùng khó coi đứng trước cửa. “Tôi có nghe nhầm không? Tổng giám đốc nói… không hả?” “Cô hoàn thành công việc của ngày hôm nay rồi hãy nói tới chuyện rời công ty”. Lạnh lùng ra lệnh, sau đó giọng nói chuyển hướng có chút nhân tính. “Hoặc cô cũng có thể lựa chọn việc ngủ với tôi”. “Không không không không không không không ~”. Sau khi lắc đầu điên cuồng, Ngải Ái chạy ngay tới bàn của sếp, ôm tập tài liệu cố gắng làm. Tên Mộc Duệ Thần này giống mấy gã trong ngược văn thật, đối xử với nhân viên là cô đây quá mức tàn nhẫn, ôi nỗi lòng của tôi có thấu được trời xanh không! Cánh một cách cửa, Ngải quay sang nhìn thấy đèn trong phòng ngủ vẫn sáng, liền cảm thấy như được an ủi, không sao, ít ra cũng có sếp cùng tăng ca, trong lòng thấy cân bằng trở lại. Cô lấy tập tài liệu đầu tiên ra, bắt đầu nghiên cứu, lòng nghĩ cách làm sao để hoàn thành nhanh nhất lượng công việc, để nhanh chóng về nhà ăn cơm, cô không muốn là nhân viên bị chết đói trong văn phòng của Tổng giám đốc. Tài liệu khá khó hiểu, Ngải Ái khó khăn ngồi đọc, toàn bộ các hợp đồng đều bằng tiếng Anh, cho dù trình độ tiếng Anh của cô khá ốt nhưng có rất nhiều từ cô không hiểu nghĩa. Khổ sở nhìn vào chúng, bụng lại sôi ọc ọc… Đầu cô chỉ có ba chữ! Đói! Đói! Đói. Đúng lúc đó thì cửa phòng ngủ đẩy mạnh ra, Ngải Ái ngẩng đầu nhìn, Tổng giám đốc Mộc cao ngạo đang đứng trước cửa nhìn cô chằm chằm? “Tổng giám đốc!”. Cô vội vã chạy tới, run rẩy. “Đã khuya thế này sao ngài còn chưa ngủ?” Mộc Duệ Thần dựa người vào cửa, cau mày: “Cửa phòng cần phải có mã số mở cửa và vân tay, thang máy cũng thế, nếu cô không hoàn thành xong công việc thì không thể đi bất kỳ đâu”. “Đúng thế, thưa Tổng giám đốc”. Tôi không phải nô lệ, đây là nhiệm vụ của tôi mà, Ngải Ái nghĩ ngợi. “Xin hỏi Tổng giám đốc, thế còn tiền làm thêm giờ…” “Tính theo giờ, không trả thiếu cô khoản nào, nhưng…”. Anh dừng lại rồi nói tiếp. “Nếu không làm xong thì một khoản cũng không có. Nhớ cho rõ, phải hoàn thành tất cả”. Anh! Anh! Anh! Ngải Ái chửi thầm Mộc Duệ Thần. Anh là Chu Bái Bì. Có nhất thiết phải keo kiệt như vậy không?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận