Dịu Dàng Yêu Em


214. Hai năm sau. “Khỉ thật, tớ điên mất” Cô gái mặc áo T-shirt màu hồng và quần đùi sáng màu ngồi trên bàn, giận dữ nhìn vào tờ báo, lấy bút gạch roẹt. “Sao thế?” Thang Tiểu Y đi từ trong nhà bếp ra, trừng mắt: “Tiểu Ái Tử, ai cho cậu ngồi lên bàn, ma ma tớ đây vừa mua chiếc bàn tám chân này đấy”. “Tầm bậy. Đây là cái bàn cậu vác về từ chợ đồ cũ, rõ ràng nó có bốn chân mà cậu lại bảo có tám cái chân”. Ngải Ái ném bút, tức giận quát lại, hai má hồng lên trông rất xinh đẹp. “Này Thang Thang, có cái bàn thôi mà cũng mắng tớ, muốn đuổi tớ đi thì nói cho rồi!”. “Á à, cậu cũng biết điều đấy chứ nhỉ? Nhanh đi! Tớ sẵn sàng giúp cậu gói ghém hành lý rồi đá cậu ra khỏi đây”. Ngải Ái bặm môi gào lên: “Nằm mơ, tớ không đi!” Cô trừng mắt một lúc lâu, hừ lạnh: “Này cô Thang kia, cô quên rồi sao? Đây là nhà của tôi, còn cái bàn này là do tôi cho tiền cô mua!” Thang Tiểu Y phì cười: “Tiểu Ái, tớ rất thích biểu hiện ngốc nghếch của cậu! Đời này tớ không hề thấy hối hận khi được làm bạn với cậu!” Ngải Ái nhìn cô khó hiểu: “Câu trước rõ ràng là đang chửi tớ còn câu sau lại nghe giống như đang khen tớ là thế nào? Đầu óc cậu rối rắm thật đấy, chẳng biết đâu mà lần!” “No, no, no”. Thang Tiểu Y giơ ngón tay lên quay vòng. “Tớ chỉ muốn hỏi cậu, bạn bè dùng để làm gì ấy nhỉ?” Ngải Ái lắc đầu. “Ngốc! Có vậy mà cũng không biết”. Thang Tiểu Y đẩy một cái. “Dĩ nhiên… là để bắt nạt rồi!” Tức thật đấy! Nắm tóc hay tát cho cô nàng này đây nhỉ. “Được rồi, được rồi”. Thang Tiểu Y đi đến bên cạnh cô. “Ai chọc cậu tức giận vậy, hay lại trượt phỏng vấn?” “Một tháng đi phỏng vấn liên tục mà không một công ty nào chịu nhận tớ”. Ngải Ái gào lên. “Tớ thất nghiệp lâu quá rồi. Chỗ này nói tớ không nhạy bén, chỗ kia nói tớ không có chí lớn, chỗ khác lại nói tớ không có kinh nghiệm nhưng họ không cho tớ cơ hội thì tớ lấy đâu ra kinh nghiệm cơ chứ”. “Quá đáng nhỉ!”. Thang Tiểu Y vỗ vai. “Hồi trước Gia Cát Lượng chỉ là một anh lính đấy thôi, sao cứ bắt cậu phải có kinh nghiệm?” Ngải Ái gật đầu như giã tỏi: “Chỉ có cậu hiểu tớ nhất” “Tuy thế nhưng bạn trai cậu giàu như vậy nên đừng có lo”. Thang Tiểu Y vỗ đầu cô, nhanh chóng chấm dứt đề tài. “Đừng chúi ũi vào tờ báo tìm việc nữa, nhà hết tương rồi, cậu đi mua tương đi”. “Trời nắng lắm, tớ không muốn ra khỏi nhà”. Ngải Ái cự nự. “Trưa nay ăn cơm khỏi cần tương được không, để tối tớ đi mua”. “Sang nhà hàng xóm mượn cho tớ”. Thang Tiểu Y đưa cho cô chai tương. “Nhà sát bên hai ngày trước có trai đẹp mới chuyển tới kìa. Hôm qua anh ta qua mượn tớ hết nửa chai tương giờ mình hết tương rồi thì cậu qua lấy lại đi”. Hả? Môi Ngải Ái run run, nước tương cho rồi mà cũng đi lấy lại được cơ á? Cô cần chai tương lê dép ra cửa, đi qua nhà hàng xóm. Thang Tiểu Y thường hỏi cô tại sao không vui vẻ kết hôn với Bắc Hàn rồi trở nên giàu có, việc gì phải đi tìm việc chi cho cực… Nhưng cô không muốn ỷ lại anh quá sớm, mặc dù anh đã theo đuổi cô 7 năm trời từ hồi cô học năm hai đại học hai người đã ở bên nhau, chỉ là… những lúc ở bên anh cô cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó… Còn cụ thể là cái gì… thì cô không biết. Cốc cốc cốc. Sau tiếng gõ cửa, cánh cửa mở ra. Anh chàng đẹp trai mang giày Tây đứng trước mặt cô, vừa nhìn thấy Ngải Ái, mặt đỏ lên: “… Ra… là cô à?” Chàng trai này đang ngượng. Ngải Ái giơ chai tương lên. “À… Nhà tôi hết tương rồi… nên qua đây mượn anh một ít…” “A”. Anh chàng lúng túng. “Thật ngại quá, tôi đang định mua cho các cô chai mới. Giờ trong nhà tôi không còn nhiều lắm. Cô ở đây đợi nhé, tôi xuống dưới nhà mua cho cô”. “Ôi, không cần không cần. Anh không có thì thôi vậy, để tôi tự đi mua”. Nhà anh ăn hết tương luôn chứ còn ai. Hôm qua dưng không qua xúc luôn nửa chai. “Chờ tôi năm phút!” Chàng trai trẻ vui vẻ. “Sao để cô đi được, giờ cô ở nhà đợi tôi, tôi mua về ngay”. Nói xong, chàng ta chạy đi mất hút. Mùa hè nóng bức khiến Ngải Ái cũng chẳng muốn ra ngoài nên đứng trước cửa nhà đợi. Năm phút… rồi mười phút trôi qua… vẫn không thấy anh chàng đâu cả. Ngải Ái tiện tay lấy một tờ báo lật ra xem thấy trang nhất đưa tin công ty quốc tế M quyết định thành lập chi nhánh tại Trung Quốc để phát triển thương hiệu, và sẽ do cậu chủ của tập đoàn M thị của Mộc gia điều hành. Ngải Ái nhìn chằm chằm vào chữ M và chữ Mộc, đầu lóe lên điều gì đó. Cuối cùng cô nhìn thấy hàng chữ công ty mới thành lập do có nhu cầu mở rộng quy mô nên cần tuyển thâm nhân viên và nhìn thấy mức lương… cao mất hồn. Vừa thả tờ báo xuống thì chàng trai trẻ quay về, đưa cho cô chai tương, lúng túng nói: “Siêu thị gần nhà không có nên tôi phải đi xa hơn, xin lỗi vì đã để cô chờ lâu”. “Không sao, cảm ơn nhé!”. Ngải Ái rối rỉ cảm ơn, đút tay vào túi quần. “Phiền anh ghê, bao nhiêu vậy để tôi gửi lại anh tiền…” “Không cần đâu, giờ tôi phải đi phỏng vấn rồi!”. Nói xong, anh chàng chạy đi. Tay cầm tiền lẻ của Ngải Ái chơi vơi giữa không trung, nhìn theo lưng chàng ta. “Này anh, anh còn chưa khóa cửa mà”. 215. Ngải Ái tốt bụng giúp Mạnh Á Xuyên khóa cửa rồi mới về nhà, cười đùa vui vẻ ăn cơm với Thang Tiểu Y. Ăn xong, Thang Tiểu Y đứng dậy vỗ đầu Ngải Ái: “Tiểu Ái, chiều nay tớ phải sửa luận văn cho sinh viên, tới giờ đến trường rồi, tối nay tớ sẽ ngủ lại trong ký túc xá, không về nhà với cậu được, đừng đi đâu lung tung nhé. Tạm biệt”. Nói xong, cô nàng ra khỏi nhà. Ngải Ái dọn bát đĩa, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ hối hận. Nhìn mà xem, cô nàng cũng tốt nghiệp đại học cùng thời điểm với cô mà lại có thể trở thành trợ giảng trong khi cô phải tìm việc trong mong mỏi. Thật phiền não và buồn bực. Ngồi trên ghế nệm, vào mục Tuyển dụng trên các tờ báo, cô phát hiện ra… trang nhất của các báo đều đăng tin về công ty M của tập đoàn Mộc thị. Đúng là cây to thì hút gió, không hổ danh là một trong mười công ty lớn nhất thế giới, đăng một tin bé xíu mà cũng thu hút được sự chú ý của dư luận. Nghĩ ngợi một lúc, cô cầm mấy tờ báo vứt vào trong sọt rác. Nhiều công ty cũ nát còn không cần cô, nói gì công ty M kia. Không chút hy vọng, dẹp cho rồi. ………………………………………………………… Ngải Ái ngồi trước máy tính soạn sơ yếu lý lịch, sau khi để điện thoại ở chế độ chuông to nhất, cô vào phòng ngủ làm một giấc. Đang say sưa ngủ thì bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập. Cô mở hai mắt nặng trĩu, đằng đằng sát khí chạy nhanh ra cửa quên cả mang dép. Mở bật cửa ra, Ngải Ái quát to: “Thang Tiểu Y, cậu có tin là tớ sẽ đem luo của cậu phát táng trên blog như là… Ủa, là anh hả?” [Hic... luo hình như có nghĩa là lạc...] Khi nhìn thấy mặt người đối diện, Ngải Ái im bặt. Là anh zai nước tương. “Xin lỗi, tôi đã làm phiền cô rồi chăng?”. Trên gương mặt trắng hồng của anh chàng lộ vẻ áy náy. “Hôm nay do đi vội quá nên tôi quên mang theo chìa khóa, gọi điện đến công ty, người ta nói ngày mai hãy đến cho nên…” “Nên sao?”. Cô cau mày nhìn người đàn ông đứng trước cửa. “Nên anh có thể đi khách sạn hay nhà trọ qua đêm mà” Sao lại lạc hậu như thế được nhỉ? Đầu gõ, bỏ chút tiền đi ok? “Xin lỗi”. Đầu anh ta cúi thấp. “Tôi chỉ mang theo người có 20 đồng do mua chai tương và thuê taxi nên trong người không còn bao nhiêu, cũng không đem theo điện thoại… Cho nên cho nên… Nếu cô không khóa cửa nhà tôi lại thì giờ tôi đã không như thế này…” Ngải Ái trừng mắt, gã đang trách cô ư? Cô nhìn anh chàng ngố tàu, sờ túi mới sực nhớ ra mình cũng không có tiền, credit Bắc Hàn đưa cho cô chưa bao giờ sử dụng. Anh zai nước tương nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt hình viên đạn. “Được rồi, anh vào nhà đi, tôi sẽ giúp anh liên hệ với công ty bẻ khóa”. Anh nghe cô nói thế, mỉm cười đi vào trong phòng khách ngồi xuống ghế. Ngải Ái rót cốc nước đưa cho anh rồi cầm di động gọi cho công ty chuyên bẻ khóa, người ta nói cuối tuần họ muốn nghỉ ngơi, sáng mai mới làm việc trở lại. “Mấy người đó cũng ác thật đấy!”. Ngải Ái tức giận cúp máy, quay sang bối rối nói với anh zai nước tương. “Giờ tôi cũng không có tiền hay là vầy đi, chờ lát nữa mặt trời lặn tôi đi lấy tiền rồi tìm khách sạn với anh để tôi đỡ áy náy nhé”. Cô vốn ngay thẳng, vui vẻ nói với anh. Anh chàng ngước mắt lên nhìn cô thật lâu. “Sao nào?”. Ngải Ái sờ má. “Trông tôi dữ dằn quá hay là giả dối quá. Sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái như vậy?” “Không sao, không sao đâu”. Anh zai nước tương xua tay. “Do tôi nhìn cô chằm chằm, thật mất lịch sự”. Anh cầm cốc nước lên mân mê miệng cốc. “Tên tôi là Mạnh Á Xuyên” “Ngải Ái!” Sau khi cho đối phương biết tên, cô thấy lúng túng hẳn. Không biết tám chuyện gì, cô đành ngồi xuống ghế đối diện lật báo đọc, mắt liếc đôi giày Tây anh chàng mang, ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay anh đi phỏng vấn à?” “Ừ!” Mạnh Á Xuyên gật đầu. “Công ty quốc tế M thành lập chi nhánh tại Trung Quốc, tôi muốn đi thử tiếc là có quá nhiều người, có lẽ hôm nay sẽ không tới lượt tôi, đành phải chờ ngày mai”. “Cố lên! Anh làm được mà”. Ngải Ái nắm tay lại làm tư thế cố găng nhưng trong lòng lại thầm trách mình như thế này có thân thiện quá mức không. “Cảm ơn nhé!”. Anh ngẩng đầu, cười xán lạn. “Cảm ơn cô đã động viên, tôi nhất định sẽ cố gắng”. Tôi chỉ thuận miệng nói thôi. Cô cười vang: “Haha. Hãy tin tưởng vào bản thân mình, nhưng tuyệt đối không được chủ quan đâu đấy”. Mạnh Á Xuyên gật đầu, sau đó hai người lại lâm vào trong tình cảnh xấu hổ. Đúng lúc đó điện thoại cứu nguy vang lên, Ngải Ái chạy đến cầm lên nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng nói ôn hòa: “Em đang làm gì?” Là giọng của Bắc Hàn. Ngải Ái mỉm cười: “Em không làm gì cả, còn anh?” “Anh phải xử lý công việc ở bệnh viện”. Bắc Hàn than thở. “Mấy ngày này anh rất bận không thể bay về thăm em được, em có giận anh không?” “Bận thì bận nhưng anh nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe nhé, thầy Bắc đáng kính”. Ngải Ái ngồi xuống ghế nệm. “Em cũng không phải trẻ con, ăn ngon ngủ ngon sống khỏe, hơn nữa anh lại còn gài bảo mẫu Thang Thang ở đây bắt nạt em hoài. Em không giận anh chút nào cả, em là hiền thê lương mẫu đấy nhé, còn phải để thầy Bắc yên tâm làm việc nữa chứ”. “Hả?”. Người ở đầu dây bên kia bật cười. “Thật ra anh rất mong được em giận anh một lần”. “Thầy Bắc à, anh có khuynh hướng thích bị ngược à? Sao lại trách em được nè”. “Nếu em giận, anh sẽ về nhà ngay lập tức để được gặp em”. “Đừng!”.. Ngải Ái vội la lên, từ chối theo phản xạ. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, giọng Bắc Hàn buồn bã. “Không phải em lại ghét anh đấy chứ?” 216. “Không có không có đâu, em làm gì có ạ. Công ty mới thành lập bên Pháp, không thể thiếu anh được. Bệnh viện và công ty Dược đều cần anh quản lý. Nếu anh cứ tự động bỏ về như vậy sẽ không hay đâu, anh chẳng phải nói với em là ba Bắc rất nghiêm khắc còn gì. Em không muốn ông có ấn tượng xấu với em”. Ra sức giải thích như vậy mà Bắc Hàn lại còn cười cho được. Ngải Ái cười khổ. “Được rồi, anh biết bé lo cho anh, cô bé”. “Dạ!”. Ngải Ái lặng lẽ thở dài. “Anh biết… là tốt rồi”. “Còn câu này nữa”. Bắc Hàn lạnh nhạt nói trong microphone. “Hôm nay em có nhớ anh không?” Ngải Ái ngẩn ra. Cuộc sống của cô không lúc nào là không có sự hiện diện của Bắc Hàn. Ngày nào trong năm cũng có anh ở bên cô và chăm sóc cô chu đáo, mỗi ngày anh đều gọi điện tán gẫu với cô rất lâu. Nhưng khi không có Bắc Hàn, cô không có hề có cái cảm giác bất ổn. Nhớ anh… không chắc… Cô cũng không biết nữa… “Nhớ ạ!”. Cô đáp. “Thầy Bắc vừa tốt bụng vừa đẹp trai, sao em lại không nhớ cơ chứ?” Bắc Hàn phì cười. “Anh cũng nhớ em, anh sẽ nhanh chóng quay về gặp em”. “Dạ, em đợi anh”. Nói dăm ba câu rồi cúp máy. Vừa đặt điện thoại xuống, quay đầu lại, mặt Ngải Ái biến sắc, hét toáng lên. Có một gương mặt đẹp trai đang ghé sát vào mặt cô. “Nước tương bất lực! A! Anh ghé sát mặt vào làm gì vậy hả?” “Nước tương bất lực?” Ngải Ái cụp mắt xuống, lúng túng. “Cô… coi tôi như vậy hả?” Ngải Ái lỡ miệng vội xua tay. “Tôi nhầm tôi nhầm… Do tôi bị anh làm mất hồn, tự nhiên anh đứng gần tôi quá, tôi không có thói quen dựa sát vào người lạ như thế này”. “Do mặt cô bị dính gì đó”. Mạnh Á Xuyên tội nghiệp đưa tay lên má cô nhưng lại rụt tay lại chỉ vào miệng mình. “Có dính hạt cơm”. Ngải Ái đỏ mặt lập tức chạy vọt vào trong toa lét, nhìn bên khóe môi mình quả nhiên có một cục cơm béo núc ních nằm chình ình. Cô gỡ hạt cơm rồi rửa mặt sạch sẽ mới ra khỏi phòng tắm. Thật mất hình tượng trước mặt em trai nước tương, cô hiểu lầm cậu trai ngây thơ này rồi. Ra khỏi toa lét, thấy không có người. Ngải Ái nghiêng đầu tìm kiếm, nhăn mặt gọi tên anh: “Mạnh Á Xuyên?” Không ai trả lời. Hay bị cô dọa sợ quá chạy mất rồi. Cô đi tới cửa, không thấy dây thừng thường treo đồ đâu cả, tái mặt nhìn mặt trời lặn. “Mạnh-Á-Xuyên!”. Ngải Ái la lớn rồi vọt ra ban công. “Nguy hiểm lắm”. “A a a a a a …”. Có tiếng la điếc tai ngắt lời Ngải Ái, cô thấy anh chàng đang đu dây qua lỗ thông gió và đang la oai oái. Đúng là đồ điên! Cô chạy tới ban công nắm được đầu dây thừng, lần theo ban công để sang nhà bên kia là việc làm hết sức điên rồ. “Anh dưng không trèo qua làm gì. Té chết như chơi”. “Cứu tôi với!”. Mạnh Á Xuyên vươn cánh tay dài ra khổ sở gọi cô. “Tôi sắp chết rồi. Cứu tôi với iiiiiiiiii!”. Ngải Ái lạnh lùng quét mắt nhìn anh, lẳng lặng nhìn một lúc lâu rồi buông dây thừng ra. “Á!”. Bịch. Và sau đó là tiếng kêu la của gã trai. 10 phút sau, trước cửa xuất hiện một anh chàng đi khập khiễng, mặt đỏ ửng nhìn Ngải Ái, thảm thiết trách cứ: “Cô, sao cô lại thả dây thừng”. “Đây là lầu hai mà, vừa rồi anh chỉ cách mặt đất 50 cm thôi. Anh nghĩ xem tôi nên kéo anh lên hay thả anh xuống đây?”. Ngải Ái nói. “Nếu tôi nới lỏng dây thừng ra, ngộ nhỡ anh bị té thật thì tôi phải làm thế nào?” Mạnh Á xuyên làm bộ đáng thương, ngồi xổm trước cửa nhìn Ngải Ái bằng ánh mắt hình lựu đạn. “Cô Ngải… sao cô lại có thái độ đó?” Nhìn như một nàng dâu ấm ức. Thật đáng tiếc cho vẻ ngoài đẹp trai của anh chàng. Ngải Ái đi tới cửa, tốt bụng đưa tay dìu anh chàng đứng dậy: “Anh có sao không?” “Có!”. Anh chỉ tay xuống chân. “Quần rách, giày rơi mất, còn tôi thì tóc tai rối tung…” Sặc. Phong độ đâu hết rồi ta? Cô vội rút tay lại, không muốn liên quan tới người này nữa. “Anh… có phải là người chuyên đi lừa tiền không vậy?” “Tôi muốn về nhà mà!”. Anh chàng há to miệng nói rồi bặm môi nhìn chẳng khác gì một cô dâu bé nhỏ mới về nhà chồng. Ngải Ái đến bó tay với chàng ta, nói luôn: “Được rồi, lỗi tại tôi. Anh chờ ở đây. Giờ tôi đi lấy tiền, sau đó đi mua cơm tối coi như tôi thanh toán hết cho anh, được chứ?” Anh zai nước tương cười toe: “Ừ, cảm ơn cô nhé!” Cô thay giày, tiện tay cầm bóp tiền chạy ra ngoài. Trước tiên cô tới tiệm thuốc tây mua thuốc sát trùng, băng gạc, thuốc bôi vết thương và những vật dụng khác rồi ôm tất cả đi lên lầu. Lúc về đến nhà, quả nhiên cô thấy Mạnh Á Xuyên đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế nệm đợi cô, thấy cô quay lại liền giơ tay lên chào. “Vết thương trên chân anh chỉ là vết thương nhỏ thôi nên tôi giúp anh băng lại ha. Nếu thấy cần thiết, mai tôi đưa anh đến bệnh viện”. Ngải Ái đi tới bên cạnh, đập tay lên chỗ để mấy tờ báo. “Gác chân lên nào”. Mạnh Á Xuyên nghe lời cô gác chân, xắn quần lên. Ngải Ái nhìn thấy vết máu loang lổ, đổ mồ hôi. “Vết thương… nặng quá!”. Cô nhíu mày. “Chắc đau lắm. Sao anh không nói sớm?” Mạnh Ái Xuyên cười. “Không sao, không sao đâu”. 217. “Không sao quỷ sứ á”. Ngải Ái mắng, cầm thuốc sát trùng và băng gạc để băng bó cho anh chàng, cố nhẹ tay để không làm anh chàng bị đau. 10 phút sau, băng bó xong xuôi. Cô vuốt mồ hôi rịn ra trên trán, thở dài: “Mai đi bệnh viện đi!” “Ừ, được thôi”. Mạnh Á Xuyên gật đầu, vô tình hỏi. “Ngải Ái, cô là y tá à? Nhìn kỹ thuật băng bó vết thương của cô rất tốt, không hề đau đớn chút nào, trông cô rất chuyên nghiệp đấy”. Ngải Ái giật mình, nhìn tay mình. “Kỳ lạ thật…”. Cô khó hiểu. “Sao tôi có thể làm được nhỉ?” Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô xử lý vết thương nhưng tâm lý lại khá bình tĩnh trong khi cô không hề có kinh nghiệm trong việc này, nắm rõ các bước và cách băng bó vết thương ví dụ như phải quấn băng như thế nào để người bị thương không bị đau đớn… Là sao nhỉ? Ba mươi giờ sau, Ngải Ái bật cười, kết luận về khả năng xử lý vết thương của mình. “Chắc là tôi quá thông mình nên gặp bất kỳ vấn đề gì cũng không làm khó được tôi”. Sau đó quay sang quả nhiên thấy Mạnh Á Xuyên đang ngây ngốc nhìn cô. Ngải Ái ho mấy cái rồi đứng dậy hối thúc: “Anh thấy đỡ chưa, đã đi được chưa? Hay để tôi đưa anh đến bệnh viên nhé”. Mạnh Á Xuyên thở dài một tiếng sau đó từ từ lắc đầu: “Không, tôi muôn nghỉ ngơi để mai còn đi phỏng vấn. Rất khó có cơ hội được vào làm trong công ty M, tôi không muốn bỏ lỡ…” Sau đó nhìn Ngải Ái bằng ánh mắt oán trách: “Cô Ngải, sáng mai 7 giờ tôi phải có mặt ở công ty”. Ngải Ái mỉm cười pha trò nhưng nhìn mặt anh chàng thấy dán trên đó mấy chữ: “Ngải Ái, cô phải đưa tôi đi”. Đùa à? 7 giờ có mặt, vậy khác nào 6 giờ phải bò ra khỏi giường rồi. Cô mặc kệ. “Cô Ngải đang làm việc gì nhỉ?” “Ừ… À… đang tìm việc…” “Vậy là ngày mai cô rãnh rỗi…”. Ánh mặt Mạnh Á Xuyên tối tăm len lỏi vào xương cốt Ngải Ái. Ngải Ái ngửa đầu lên làm bộ đăm chiêu. “A, xin lỗi nhé, mai tôi cũng đi phỏng vấn nên không đi cùng anh được”. “Đúng rồi!”. Mạnh Á Xuyên bỗng dưng phấn khích như con gà đá, phi tới máy tính bằng đôi chân què, tay gõ bàn phím như bay. Sau một loạt tiếng lách cách, anh chàng xoay người nhìn Ngải Ái cười hiền hòa: “Lý lịch của cô khá lắm, như vậy ngày mai hai chúng ta có thể cùng đến công ty M phỏng vấn”. “Yêu cầu của họ cao lắm tôi không…” “Tôi xem các vị trí rồi, tuy cô không đứng nhất trong các yêu cầu của thông báo tuyển dụng nhưng tại sao lại không thử xem. Tôi nghe đồn vị tổng giám đốc rất biết trọng người có năng lực, nên cô Ngải…” Nghe anh chàng thao thao bất tuyệt mà Ngải Ái thấy mệt cả người, cô cắt ngang: “Được thôi, mai tới đưa anh đi, đảm bảo sẽ đưa anh về nhà an toàn, còn việc phỏng vấn thì tôi không muốn lãng phí thời gian”. Sau đó Ngải Ái nấu bữa tối cho Mạnh Á Xuyên rồi hai người cùng ăn với nhau, cô nhường cho bệnh nhân phòng ngủ, còn mình thì đắp chăn năm trên ghế nệm, vừa đặt lưng xuống liền ngủ ngay. Trong giấc mơ, cô có cảm giác gò má ngứa ngáy, mơ thấy có cái gì đó vuốt ve má cô rồi hàng lông mày của cô, ấm áp và nhẹ nhàng. Cô đưa tay gạt ra, làu bàu: “Tránh ra, đồ muỗi chết!” Sau đó, không gian trở nên yên ắng. Thứ hai. Ngải Ái bị Mạnh Á Xuyên lôi đi, cô lái xe điện như vận tốc của ánh sáng đưa Mạnh Á Xuyên đến nơi phỏng vấn của công ty M. Sau khi dựng xe, cô dìu Mạnh Á Xuyên vào há hốc miệng: “Sao mới có mấy tiếng mà đông người xếp hàng thế này rồi cơ á?” “Mặc dù rất nhiều công ty phỏng vấn dựa trên bằng cấp và lấy từ trên xuống dưới, do công ty M có quá đông ứng cử viên nhưng vtất cả các hồ sơ xin việc đều có cơ hội được tham gia phỏng vấn, người người có cơ hội, sức cạnh tranh càng lớn…” Mạnh Á Xuyên thở dài, hai tay nắm chặt cánh tay Ngải Ái: “Cô Ngải, tự tin lên, cô vẫn có thể tham gia phỏng vấn, nếu không…” Anh còn chưa nói xong, đứng đực ra nhìn… cô buông tay anh ra, chạy biến. Ở đâu cũng có người. Ngải Ái có cảm giác như bị hút hết ô xi, theo phản xạ đi tới chỗ vắng người. Lang thang khắp tòa cao ốc định bụng sẽ đi dạo một vòng cho biết, ai ngờ đâu cô lại bị lạc. Đi đến trước cửa thang máy sáng choang, Ngải Ái nhấn nút, đợi một lúc lâu thang máy mới dừng lại, “đinh” một tiếng, cửa mở ra. Cô bước vào, vừa ngước mắt lên thì bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững người. Một người đàn ông đang xxoo với một cô gái. Một người đàn ông đang xxoo với một cô gái trần như nhộng. Tuy chỉ nhìn thấy một bên mặt nhưng cô vẫn có thể thấy anh ta đẹp long lanh tới mức có thể khiến nhiều cô gái tình nguyện xin chết và bị thương, trong khi anh chàng lại quần áo chỉnh tề, đồ vest thẳng tưng, chẳng có vẻ gì là đang làm chuyện đó cả. Bên trong thang máy vung vãi quần áo của phụ nữ, áo choàng, nội y màu đen khiêu gợi, văng chỗ này một cái chỗ kia một cái, hoàn toàn lộ thiên. “A…” Cô gái trần như nhộng đó rên lên, dựa vào thang máy, hai tay bấu mạnh vào vai anh chàng đó, chiếc eo thon không ngừng đẩy đưa lên xuống, miệng hết “a” tới “ô”. Ngải Ái đang nhấc chân lên nên tiến cũng không được mà lùi cũng không xong vì đã trót nhìn thấy cảnh cái đôi này đang “làm việc”, cuối cùng quyết định bước vào trong thang máy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận