Dịu Dàng Yêu Em


210. Mộc Duệ Thần dường như đã phát hiện ra là có người, quau đầu nhìn thẳng vào Ngải Ái, đôi mắt như nhìn xuyên qua cô, ra lệnh: “Đi ra!” “Nhân viên phục vụ đấy!”. Mộc Lị Vi vòng tay ôm chặt Mộc Duệ Thần. “Đừng để ý tới cô ta, cậu chủ, đừng dừng lại…” Mộc Duệ Thần quay sang tiếp tục thúc vào trong cơ thể Mộc Lị Vi. [ Một luồng không khí rét run quét qua người Ngải Ái, chân cô như bị đóng đinh xuống dưới nền, đầu óc trống rỗng. Tại sao Mộc Duệ Thần lại nhìn cô như người xa lạ, tại sao vẫn còn tiếp tục làm chuyện đó với Mộc Lị Vi? À, cô đã quên mất rằng cô vẫn còn đang mang mặt nạ của Mộc Dịch Triệt. Anh không nhận ra cô… Mộc Duệ Thần chỉ nhìn cô một cái rồi quay mặt đi… như người xa lạ. “A…! A a a! Cậu chủ… ư… ư…!” Tiếng kêu ré lên vang vang bên tai Ngải Ái, cô nhìn thấy Mộc Lị Vi càng nẩy cơ thể cô ta lên khiêu khích phối hợp với tư thế nguyên thủy của đàn ông, miệng không ngừng kêu rên. Tiếng kêu điếc tai, rất điếc tai…Trái tim cô như bị đao to búa lớn đập vào. Hai người đó… Làm tình trần trụi ở đây thản nhiên như nơi không người. Cô tự nhủ, phải quay mặt đi… Ngải Ái ơi! Chạy khỏi đây đi. Cô nhớ lại cũng gương mặt đó, cũng giọng nói đó… những tiếng thì thầm gọi cô là bé con của người đó… đã sớm vụt mất. Ngải Ái đứng ngẩn người nhìn một bên khuôn mặt của Mộc Duệ Thần, hàng lông mi của anh dày và đèn, sống mũi cao kiên nghị, khuôn mặt đẹp trai, ánh mắt âu yếm yêu chiều từng là của cô. Bé con, hãy gọi tên anh. Hãy nói yêu anh. Tất cả những thứ từng thuộc về cô quả nhiên không còn là của cô nữa rồi, cô đã mất tất cả. Cho dù anh không có vị hôn thê nào nhưng bên cạnh anh có Mộc Lị Vi, có hàng ngàn hàng vạn phụ nữ… Bản thân cô cũng chỉ là một trong số đó. Nếu không thì đáng lý ra anh phải nhận ra cô chứ. Angel, Mộc Duệ Thần và thậm chí là Mộc Lị Vi đều nhận ra cô mà… Chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhận ra cô. Ngải Ái nhìn thấy Mộc Lị Vi đưa mắt nhìn cô mỉm cười đắc ý. Đúng vậy, Mộc Lị Vi nhận ra cô. Ngải Ái bưới lùi ra cửa, nghe bên tai tiếng thở hổn hển và những âm thanh đặc trưng khi làm tình cứ lẩn quẩn quanh cô rất rõ ràng, tra tấn cô đến phát điên. … “Cậu chủ, hãy hôn Lị Vi…” Giọng nói nũng nịu của Lị Vi rót vào tai Ngải Ái. Cô ngẩng đầu lên và nhìn thấy Mộc Duệ Thần hôn lên môi Lị Vi… Mái tóc vàng óng của cô ta xõa trên vai anh, ôm cánh tay anh thở gấp gáp… Anh không từ chối, ôm eo ả, tiếp tục… Theo bản năng, Ngải Ái bước lùi dần về phía sau, lùi ra ngoài cửa, vươn tay đóng cửa lại cho họ. Bước từng bước nặng nề xuống cầu thang, sau đó đứng trước khách sạn ngẩng đầu nhìn lên cao bật nguồn điện thoại. Không có cuộc gọi thoại hay những cuộc gọi nhỡ nào, chỉ có duy nhất một tin nhắn được gửi bởi anh. “Bé con, về nhanh không thì em sẽ bị phạt”. Mộc Duệ Thần… Em về rồi đây. Để rồi… Phát hiện ra… Anh vẫn chỉ là gã lừa đảo…. Nghĩ thế rồi, Ngải Ái chớp hai mắt khô khốc. Có tầng sương mù bao quanh mắt cô lạnh lẽo, hình như là nước mắt. Cô bấm số của Mộc Duệ Thần, lặng lẽ đứng chờ. Điện thoại kết nối, đầu dây bên kia yên ắng. Ngải Ái lẳng lặng nói: “Mộc Duệ Thần” “Bé con?”. Giọng nói khá ngạc nhiên. Không ngạc nhiên sao được. Lúc này lại gọi điện tới phá đám cuộc vui của các người. “Là tôi. Mộc Duệ Thần, có tin xấu và tin tốt. Anh muốn nghe tin nào trước”. “Em đang ở đâu?”. Vẫn là giọng nói bình thường như ra lệnh và có hơi lo lắng. “Tin tốt trước nhé. Mộc Duệ Thần, tôi đã mang thai con của anh”. “…” Rất yên tĩnh, đầu dây bên kia rơi vào trong thái yên tĩnh. Thật lâu sau đó anh mới lên tiếng. “Đứng ở đó không được đi đâu. Anh sẽ tới đón em”. “Tin xấu là…”. Ngải Ái khẽ cười, hai hàng nước mắt lăn dài trên má. “Mộc Duệ Thần, tôi đã tự tay giết con của anh”. Nói xong, nước mắt rơi mãi không thể dừng lại được. Cô tắt điện thoại, ném mạnh xuống đất. Ngải Ái biết rằng, chắc chắn anh đã tìm được cô. Ngải Ái biết rằng, chạy đâu cho thoát. Ngải Ái không biết gì nữa cả, chỉ biết thêm một điều rằng, Mộc Duệ Thần, tôi hận anh, vĩnh viễn hận anh… Đột nhiên, sau lưng có tiếng xe thắng “két” điếc tai, cửa xe ô tô thể thao màu bạc hạ xuống, lộ ga khuôn mặt của Mộc Duệ Thần đeo kính râm. Anh lạnh lùng ra lệnh: “Lên xe ngay!” Cô đứng đờ người như khúc gỗ ở phía xa không hề nhúc nhích. Thấy cô không có động tĩnh gì, Mộc Dịch Triệt nhíu mày, gào lên: “Ngải Ái, lại đây nhanh. Nếu không chúng ta không thể rời khỏi đây”. Đang lúc hoảng loạn thì tay trái của cô bị ai đó kéo đi, lảo đảo ngã vào lồng ngực rắn rỏi của người đó, sau đó bị ném vào trong xe, chiếc xe thể thao lao vút đi. Ngải Ái ngồi trên băng ghế sau, hai mắt nhìn về phía trước, đời đẫn vô hồn. Mộc Dịch Triệt nhìn qua gương thấy cô như con rối, vòng tay lái, bánh xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng rít dài, chiếc xe đột ngột chuyển hướng. Cả người Ngải Ái đổ xuống nghiêng theo vòng quay của chiếc xe. “Ngải Ái!”. Mộc Dịch Triệt nổi giận, quát thật to. “Em tỉnh lại đi”. Đôi mắt mở to cô mở to trở lại trạng thái bình thường, Ngải Ái nắm chặt ghế bình tĩnh nhìn Mộc Dịch Triệt: “Sao anh lại quay lại?” “Vì anh biết chắn chắn rằng em sẽ hối hận”. Mộc Dịch Triệt lạnh lùng nói, không nhìn cô. “Anh đã đồng ý đưa em bỏ trốn nên anh không thể nuốt lời”. 211. Một lúc lâu sau. Ngải Ái nói: “Mộc Dịch Triệt, cảm ơn anh”. Cụp mắt xuống, Ngải Ái hít vào thở ra thật sâu: “Nhưng em không thể để anh bị liên lụy. Hãy thả em xuống xe”. “Em đừng có ngồi đó mà nói mấy câu điên khùng. Mộc Dịch Triệt này sao có thể bỏ mặc phụ nữ”. Anh khịt mũi, nhân ga tăng tốc, chiếc xe lao thẳng về phía trước như cơn lốc, tốc độ khiến người khác phải choáng váng. Bánh xe ma sát với mặt đường xẹt ra tia lửa, chiếc xe lao nhanh như bay. “Mộc Dịch Triệt”. Ngải Ái hấp tấp nói. “Mộc Duệ Thần đang đuổi theo… Có khoảng mấy chục chiếc xe đang đuổi theo chúng ta”. “Ừ!” Anh nhếch môi khinh thường, hếch mày. “Em yêu, nếu em sợ đua xe thì hãy nhắm mắt lại”. Ngải Ái hốt hoảng nhìn về phía trước hét lên. “Phía trước cũng có xe Mộc Dịch Triệt! Cẩn thận. Tránh-ra!” Khoảng cách gần trong gang tấc. Mộc Dịch Triệt không hề run tay, hay tay linh hoạt điều khiển tay lại, chiếc xe nhanh chóng lách qua hướng khác. Anh quay đầu lại cau mày. Ngải Ái hết hồn khi phải ngồi trong chiếc ô tô chạy với vận tốc180 km/h. Cảnh vật bên ngoài cửa sổ vịt qua rất nhanh, tất cả đều trở nên mờ ảo. Sợ hãi xen lẫn trong cảm giác mạnh khiến cô không thể không ôm ngực để ngăn cho tim mình đập càng lúc càng dữ dội. “Những chiếc xe đuổi theo càng lúc càng nhiều… Trước sau đều có xe, chúng ta phải làm sao bây giờ…?” Cô hốt hoảng. Anh không trả lời, tập trung nhìn thẳng về phía trước. “Không xong rồi!” Mộc Dịch Triệt đột ngột nói. “Hỏng bét!” Ngải Ái vội đưa mắt nhìn theo tầm mắt anh, thấy trong gương chiếu hậu các xe phía sau và cả phía trước đều ló ra ngoài cửa xe những bàn tay những khẩu súng màu đen. “Những khẩu súng trong tay họ là những khẩuDesert Eagle bắn tầm xa 30 mét, phía trước và phía sau đều nhắm vào chúng ta”. Mặt Mộc Dịch Triệt biến sắc. “Rõ ràng là muốn giết cả hai”. Vậy là họ muốn giết cả cô và Mộc Dịch Triệt. “Hai chúng ta… Á!” Cây nói của Ngải Ái có tiếng hét bởi vì cô nghe thấy tiếng cửa kính vỡ toang, bắn những mảnh vỡ vào cô, liền hét lên rồi nép sát vào ghế. “Nằm xuống, đừng có ngẩng đầu lên”. Mộc Dịch Triệt ra lệnh cho Ngải Ái, nhìn qua gương thấy gương mặt sợ hãi không còn giọt máu của cô, thở sâu mềm mỏng nói: “Đừng sợ, có anh ở đây”. Ngải Ái nằm sấp xuống ghế, nhắm tịt hai mắt lại. Lại nghe có tiếng đạn bắn vào cửa kính, những mảnh kính bắn vào người cô đau nhói, cô cắn môi để không hét toáng lên, không run rẩy. Tình hình quá nguy hiểm. Mộc Dịch Triệt nhìn thẳng về phía trước, phát hiện gần đó có một ngã tư, tình thế lúc này chỉ có thể nhanh chóng vượt qua chiếc xe đang ở gần nhất, căn cứ vào tốc độ của anh hiện giờ, trước sau gì cũng sẽ bị trúng đạn. “Mộc Dịch Triệt, hay là anh thả em xuống đi. Họ bắt được em sẽ thả anh ra”. “Đừng nói nhảm!”. Mộc Dịch Triệt lạnh lùng cắt ngang lời đề nghị của Ngải Ái, tay lái nhanh chóng xoay vòng, ánh mắt khẩn trương của anh khiến người khác không thể không tin rằng cả hai người đang đấu tranh giữa sống và chết. “Từ giờ đừng nói gì nữa và cũng đừng nghĩ gì cả”. Rơi vào tình cảnh như thế này, bất kỳ cô gái nào cũng sẽ mất bình tĩnh. Điều anh không muốn nhất lúc này là bé con ngồi sau bị thương. Dù gì cô cũng chỉ là người bình thường. Mộc Duệ Thần muốn lấy mạng của cả hai sao… Anh xoay tay lái, bánh xe ma sát với mặt đường xoẹt lửa, chuyển hướng sang ngã tư, thoát khỏi chiếc ô tô đang tiếp cận. Những chiếc xe vẫn ráo riết đuổi theo, Mộc Dịch Triệt nhíu mày, không dám lơ là, nhanh chóng phân tích chuyện đang xảy ra. Đây tuyệt đối không phải là người của Mộc gia. Anh tin chắc Mộc Duệ Thần không bao giờ muốn thuộc hạ mang về một xác chết. Nhưng là ai? Nếu không phải nhắm vào cô ấy thì chắc chắn là nhắm vào anh. Mỗi lần đi làm nhiệm vụ anh đều giả dạng thành nhiều người khác nhau, những người bị anh giết cho dù nhìn thấy mặt anh cũng không thể biết được anh là người của Mộc gia. Hiện tại… Trong lòng anh có một dự báo không lành. Vấn đề là ở đâu? Kiểu truy đuổi đến chết nhất định do thân phận sát thủ của anh. Là ai? “Mộc Dịch Triệt! Phía trước không có đường đi” Nghe tiếng hét lớn của Ngải Ái, mắt Mộc Dịch Triệt tối sầm lại nhìn thấy phía trước có một chiếc xe tải chắn ngang, phong tỏa cả con đường. Những chiếc xe đang đuổi theo sau bám rất sát, số lượng càng lúc càng nhiều. “Shit!”. Anh nắm chặt tay lái. “Bọn họ nhắm vào anh, anh sẽ dừng xe lại để trao đổi. Em nghe cho rõ đây, không được ra khỏi xe”. “Ngải Ái ngẩng đầu lên nhìn gương mặt ác liệt của anh, gật gật đầu: “Họ là… ai vậy?” Mộc Dịch Triệt lắc đầu: “Anh không rõ!” Dò ra được tung tích của anh, thế lực của mấy người này rất đáng gườm. Anh cho xe chạy chậm lại, dừng trước chiếc xe tải. Những chiếc xe theo sau dừng lại cách xe của Mộc Dịch Triệt một đoạn, rất đông người bước xuống xe, trong tay đều cầm theo súng. Đây là một thành phố nhỏ, việc sử dụng súng không thể dễ như trở bàn tay như vậy, trong khi ở đây có rất nhiều người sử dụng súng, đây rõ ràng là một gia tộc rất có thế lực. “Nấp kỹ vào!”. Mộc Dịch Triệt dặn dò. “Không được ló đầu ra”. Ngải Ái co rúm lại gật đầu, đưa mắt sũng nước nhìn anh. “Mộc Dịch Triệt. Anh phải quay lại… Cẩn thận nhé”. “Được!” Nói xong, anh mở cửa xe ra ngoài. Đối mặt với những người truy đuổi mình, anh không lo sợ khi họ bước tới gần. “Vì một mình tôi mà huy động lực lượng đông đảo thật”. “Hãy đi theo chúng tôi”. Người dẫn đầu cầm súng nhắm thẳng vào đầu anh. “Anh đại của chúng tôi cho mời, muốn gặp anh Mộc bàn chút chuyện”. 212. Những người đó nói tiếng Nhật. Hàng lông mày của Mộc Dịch Triệt nhíu lại, ánh mắt khinh thường, trả lời bằng tiếng Nhật: “Tưởng ai hóa ra là ngài Yamaguchi mời tôi tới làm khách… Nhưng tôi với các người vốn không quen không biết, không thể đi với các người mà không có lý do”. “Anh Mộc, Reiko và Yuko là người của anh đại chúng tôi, chắc chắn anh là người có liên quan đến cái chết đột ngột trên giường của họ”. Ánh mắt Mộc Dịch Triệt tối sầm lại. Anh là người hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất và luôn giỏi ngụy trang. [Đọc lại mấy câu này chán quá, edit dở tệ]. Nhưng rốt cuộc ai là người đã điều tra ra anh và cung cấp tin tức cho Yamaguchi. Là ai… “Anh Mộc”. Đối phương nhắc nhở. “Anh đại của chúng tôi là người thiếu kiên nhẫn, chỉ cần anh cung cấp tin tức người đã thuê anh tôi đảm bảo anh đại sẽ không đụng tới anh và Mộc gia”. Tình thế lúc này anh chỉ muốn bé con có thể thoát được. Mộc Dịch Triệt ngẩng đầu lên cười. “Ngài Yamahuchi muốn cho mời tôi thì chỉ cần báo một tiếng không nhất thiết phải đưa đón nồng nhiệt như thế này. Tôi đây rất lấy làm vinh dự”. Anh bước chân lại gần người đối diện. Khi đến trước mặt người đó, anh thấy mặt gã ta xuất hiện nụ cười quỷ dị, hơi ngẩng đầu lên. Mộc Dịch Triệt nhất thời cảm nhận được không khí có mùi hương rất lạ, chân anh sau đó bị khụy xuống. Bịch. Hai chân anh mềm nhĩn rồi ngã bịch xuống đất, trừng mắt bằng ý chí cuối cùng còn sót lại. “Tổ chức lớn đến vậy mà còn dùng thuốc mê. Mẹ kiếp, lũ hèn!” “Rất lấy làm tiếc, anh Mộc đây thân thủ quá xuất sắc nên chúng tôi buộc phải làm như thế, mới có thể bắt anh an toàn về cho anh đại”. Nói xong, gã ra hiệu bằng mắt cho thuộc hạ đưa Mộc Dịch Triệt lên xe. Mộc Dịch Triệt không thể giãy giũa, bị bọn người đó áp giải vào trong ô tô, vào họng súng lạnh chĩa vào đầu chỉ cần anh nhúc nhích sẽ có viên đạn bắn lủng sọ anh ngay lập tức. Anh đưa mắt nhìn về chiếc xe thể theo màu bạc trước xe tải, không thấy ai chạy đến đón, khẽ thở dài. Ít nhất, anh muốn chắc chắn bé con được an toàn. “Riêng xe của anh Mộc”. Gã đó nheo mắt cười. “Thông báo cho anh biết chúng tôi phải hủy nó”. “Các người muốn làm gì?”. Mộc Dịch Triệt tỉnh táo hẳn, quay đầu lại nhìn ra đằng sau. “Chúng tôi khi làm bất cứ việc gì đều không muốn để lại dấu vết”. “Khoan…” Bùm! Một tiếng nổ lớn, cả chiếc xe tải lẫn chiếc xe thể thao màu bạc trong nháy mắt bị bao phủ bởi khói lửa mù mịt. Cột khói hình cây nấm bốc lên giống như ma quỷ hiện hình tận bầu trời. Không khí nồng nặc mùi nitrat kali, khiến ai nấy đều cảm thấy ngột ngạt. Mộc Dịch Triệt sững sờ. Bọn họ đặt bom hẹn giờ trong xe tải. Anh bỗng mở to mắt, gương mặt tái xanh như sắp phát điên: “Bọn mày đã làm gì! Mẹ kiếp! Bên trong xe có người phụ nữ của tao!” “Cho nổ xe của anh Mộc sao anh lại phát điện?” Người đó bình tĩnh trả lời một cách lạnh lùng, nheo mắt lại. “Anh Mộc đã nhận ra cảm giác khi bị mất đi người thân như thế nào chưa. Chuẩn bị tinh thần đi, giữa anh đại và anh không bao giờ có tiếng nói chung”. “Cút!”. Anh ra sức vùng ra. “Mẹ kiếp, thả tao ra!” Mộc Dịch Triệt chưa bao giờ mất bình tĩnh như thế này. Lần đầu tiên anh biết thế nào là khủng hoảng. Bé con… Bé con… còn ở trong xe… trong ánh lửa rực cháy… bị nổ tan xương nát thịt. Chính anh đã hại em… Ý nghĩ đó lan tràn mọi tế bào trong cơ thể anh, anh không quan tâm đến những họng súng, kiên quyết đẩy cửa xe. Anh phải đi cứu bé con… Nhưng lúc anh còn chưa hành động thì bị một lực mạnh đập vào sau đầu, mắt tối sầm lại… Cả người rã rời… Bốp bốp… Tiếp tục bị đập phía sau đầu. Kiệt sức, mắt nhắm lại,… Ngất đi. Bé con… Anh… lại nuốt lời. “Tên này cũng lì thật, bị hít phải thuốc mêm mà phải đập nhiều như thế này mới chịu ngất đi…” “Hừ, lần nay may nhờ có những người đó hỗ trợ mới có thể bắt được tên sát thủ nổi tiếng thế giới này, nếu không chúng ta không thể nào có thể truy ra được tung tích của Mị và cũng không thể báo cáo cho anh đại được”. “Những người đã hỗ trợ chúng ta là…” “Đồ ngu! Anh đại ra lệnh nghiêm ngặt không được để lộ tin tức này ra ngoài, mày không biết à?” “Vâng…” Trong khói lửa dày đặc, một lực đập mạnh vào đầu, Ngải Ái nhắm nghiền mắt lại, ngất đi… Cô vẫn có thể cảm thấy… Có lửa… Có mùi khét lẹt…. Có bầu trời xanh… Có những tiếng thì thầm khe khẽ… Và một vòng tay quen thuộc… Sau đó, mất hết ý thức… “Thưa thiếu gia, kế hoạch đã hoàn thành…” “Ừ!” Giọng nói trả lời dịu dàng như nước, nhẹ nhàng như gió xuân phảng phất. Ngón tay anh lướt trên má cô, gỡ chiếc mặt nạ của cô ra, nhìn làn da ửng hồng, hơi nhíu mày: “Thật mẫn cảm!” “Thiếu gia, người trong trụ sở đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, đang chờ ngài đưa người tới”. “Được, về thôi” Lạnh lùng trả lời và dặn dò sau đó chiếc trực thăng bay hết tốc lực về phía trụ sở của họ. Người đàn ông ôm cô gái vào lòng, nhếch môi cười, nụ cười lạnh băng: “Cô bé, chào mừng em đã trở lại vòng tay anh!” *** “Cậu chủ…” Mộc Giản hoảng sợ nhìn thi thể cháy rụi trên băng ca, không đành lòng quay mặt đi. “Cậu chủ, thi thẻ bị cháy đen nhưng qua những bức ảnh chụp có thể khẳng định các xác này… chính là xác của Ngải tiểu thư”. Sắc mặc Mộc Duệ Thần không thay đổi, môi mấp máy. Anh không thể nào nói nên lời. Hơi nghiêng đầu, mắt híp lại. Đúng là bé con sao? 213. “Cậu chủ” Mộc Lị Vi ra từ đám cảnh sát, nện gót giày cao gót, đi về phía đàn ông đứng ngang tàng, thong thả tới trước mặt Mộc Duệ Thần, ngập ngừng đưa tấm ảnh do cảnh sát cung cấp: “Đây đều là những bức ảnh của cảnh sát, người ngồi trong xe đúng là Mộc thiếu gia và Ngải tiểu thư”. Nhìn vẻ mặt lạnh như băng của Mộc Duệ Thần, Mộc Lị Vi không cam lòng cắn cắn môi. Lúc cậu chủ và ả đang trong cơn điên cuồng thì bị cuộc gọi của con nhỏ kia phá đám, cậu chủ không quan tâm đến sự đe dọa của ả, đi ngay xuống tầng dưới để xác định vị trí của nó. Sau đó là màn bắn súng, rượt đuổi, nguyên nhân của vụ nổ vẫn đang được điều tra. Tất cả mọi thông tin đều do phía cảnh sát cung cấp. Nhưng Mộc Lị Vi không ngu ngốc tới mức bỏ qua vấn đề mấu chốt này. Bước tới đứng cạnh Mộc Duệ Thần, Mộc Lị Vi khoác tay anh, cố ý cọ sát bộ ngực đầy đặn của ả vào người anh: “Cậu chủ đừng thương tâm vì Ngải tiểu thư… Thôi, không nhắc tới chuyện đó nữa”. Mộc Duệ Thần không rút tay ra, chỉ quay đầu lạnh lùng nhìn ả: “Nói tiếp đi, tôi ghét nhất là những người nói chuyện úp mở”. “Trong xe chỉ có hai người là Mộc Dịch Triệt và Ngải tiểu thư. Cảnh sát nói do bình xăng bị rò rỉ, sau vụ va chạm với chiếc xe tải, động cơ khi khởi động bén xăng dẫn đến hỏa hoạn. Đó là nguyên nhân của vụ nổ”. Mộc Lị Vi lặng lẽ liếc nhìn Mộc Duệ Thần, thấy mặt anh khó coi tới mức khiến người khác phải sợ hãi thì trong lòng mừng rỡ, nói tiếp: “Mộc Dịch Triệt tuy mê gái nhưng không tới mức vì gái mà chết, nhất là thân thủ của anh ta khá nhanh nhẹn, chắc chắn đã thoát được ra ngoài, cho nên trong xe chỉ có thi thể bị cháy đen được xác định là của Ngải tiểu thư… Thật đáng tiếc cho Ngải tiểu thư khi đã chọn nhầm người đồng hành”. “Đủ rồi!” Mộc Duệ Thần cắt ngang lời ả, đồng thời đẩy ả ra, quay người bỏ đi. Anh cần được yên tĩnh. Không, lúc này anh khó có thể kìm chế được cơn phẫn nộ trong người, rất có thể sẽ giận cá chém thớt. Cô mang thai con của anh… Rồi giết con của anh… Cùng Mộc Dịch Triệt đua xe… Sau đó… Bị hỏa thiêu trong biển lửa. Những điều đó xoay mòng mòng trong đầu, lồng ngực co rút đau đớn. Những điều đó thật sự vẫn rất mơ hồ. Cô chết rồi ư? Anh không tin. “Cậu chủ…”. Chú Giản từ từ bước tới. “Giờ chúng ta phải làm gì?” Dập tắt điếu thuốc, Mộc Duệ Thần quay người lại, thân hình cao ngạo khiến người khác không dám khinh thường mà chỉ có thể ngưỡng mộ. Anh cười nhạt: “Về New York”. Trong nháy mắt, Mộc Giản thấy gương mặt của cậu chủ trở nên thờ ơ vô tình. Hay là cậu chủ thật sự chỉ coi Ngải tiểu htuw là công cụ để sinh con nối dõi cho nên hiện tại mới bình tĩnh và lạnh lùng đến vậy. “Vâng, thưa cậu chủ. Lúc nào thì khởi hành?” “Bây giờ!” Mộc Duệ Thần ngang tàng bỏ đi, để lại đằng sau hiện trường của vụ hỏa hoạn, ngồi vào trong chiếc xe màu đen, nhắm nghiền mắt lại để người khác không nhìn ra vẻ đau xót trong anh. Bé con muốn chết ư? Anh không cho phép em chết. Em… vẫn chưa được sự cho phép của anh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận