Dịu Dàng Yêu Em


204. Tuy trước mặt cô là một gương mặt lạ hoắc nhưng Thang Tiểu Y vẫn có thể nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn rất quen thuộc trên gương mặt ấy. “Cậu đến đây để từ biệt tớ à?”. Thang Tiểu Y cười hiền. “Vậy cứ mở miệng nói với tớ chứ viết thư là gì hả đồ ngốc?” “Thang, xin lỗi cậu… Giờ tớ chỉ biết phải rời khỏi đây… Ngoài việc đó ra tới không biết phải làm thế nào để tránh xa Mộc Duệ Thần”. “Ừ, cậu quyết định rời xa cậu ta là đúng”. Thang Tiểu Y vươn tay ôm Ngải Ái. “Cậu ta đã hại cậu, phá vỡ cam kết của bọn mình thì tớ đã biết cậu ta không phải là người tốt”. “Cam kết gì?”. Ngải Ái hoảng hốt. “Lúc đó cậu và Mộc Duệ Thần đã có cam kết gì?” “Từ lúc cậu ta xuất hiện lần đầu tiên, tớ nghi ngờ cậu ta có mục đích gì đó nên đã gặp và tra hỏi thì cậu ta nói tất cả đều vì muốn bảo vệ cậu”. Thang Tiểu Y nói. “Cậu ta nói sẽ có kẻ tới để giết cậu và nói nếu tới muốn bảo vệ cậu thì hãy uống thứ thuốc mà kẻ đó lấy ra. Thế là tớ đã đồng ý”. “Tại sao cậu lại làm thế?”. Ngải Ái run rẩy. “Tại sao cậu lại thay tớ…” “Tiểu Ái, có lý do cả đấy”. Thang Tiểu Y lắc đầu, khẽ cười. “À mà cũng không có gì quan trọng lắm. Điều quan trọng nhất ở đây là cậu là bạn tớ và tớ muốn bảo vệ cậu. Tớ đã đưa ra cam kết với Mộc Duệ Thần muốn cậu ta sau này không được đến tìm cậu và phải đảm bảo rằng người của Mộc gia không thể tiếp cận cậu nhưng cậu ta đã thất hứa. Cậu ta đã quay lại đây đấy thôi”. Ngải Ái mở to mắt nhìn Thang Tiểu Y chăm chú, ngờ vực hỏi: “Thang Thang, tại sao lúc đó cậu lại nói dối…giấu tớ bao năm?” “Tiểu Ái, hãy tránh xa Mộc Duệ Thần ra. Cậu ta không tốt đẹp gì đâu”. Thang Tiểu Y bước tới bàn, cầm bức thư lên xé nát rồi vứt vào sọt rác. “Tối qua có người của Mộc gia tới hỏi thăm tin tức về cậu. Tớ sợ họ sẽ lại đến đây. Cậu nhanh đi đi”. “Thang Thang à…”. Tại sao cô lại cứ có cảm giác Thang Thang vẫn còn giấu cô điều gì đó? Tại sao lại không thể nói cho cô biết? “Đi nhanh đi!”. Thang Tiểu Y đẩy cô ra cửa, mỉm cười vẫy tay. “Cậu đi tới đâu cũng phải nhớ tới tớ đấy”. “Thang!” Sầm. Cô còn có điều muốn nói nhưng Thang Tiểu Y đã đóng sầm cửa lại, để mặc cô bên ngoài. Ngải Ái cúi thấp đầu, lặng lẽ rời khỏi bệnh viện. Mộc Dịch Triệt vẫn đỗ xe trước cổng đợi cô. Ngồi vào trong xe, cô thở dài: “Đi thôi!” “Em không khỏe à?”. Mộc Dịch Triệt cau mày. “Sao bảo tạm biệt bạn bè mà nhìn em rầu rĩ vậy? Bé con đa cảm quá đấy”. Ngải Ái lắc đầu. “Không”. Im lặng một lúc rồi ngẩng đầu lên. “Không có gì đâu, chúng ta về thôi”. Mộc Dịch Triệt khẽ huýt sáo rồi khởi động xe, chiếc xe phóng vù đi. “Qua đêm nay chúng ta sẽ đi, có nơi nào em muốn đến không?”. Mộc Dịch Triệt hỏi do nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của cô. Ngải Ái ắc đầu, đinh ninh mãi về những lời Thang Tiểu Y nói, trong lòng rối tung cả lên. Thang Tiểu Y nói năm năm trước Mộc Duệ Thần muốn bảo vệ cô… Tại sao cô ấy lại nói như thế? Mà cũng có thể, Mộc Duệ Thần bảo vệ cô chỉ để sau này có thể lợi dụng cô sinh con cho anh? *** “Tỉnh lại đi!”. Mộc Dịch Triệt quơ tay trước mặt Ngải Ái. “Còn mất hồn là anh sẽ cắn em đấy”. Thấy má nóng ran, Ngải Ái giật mình đẩy Mộc Dịch Triệt ra. “Anh vừa nói gì?” Mộc Dịch Triệt nhún vai. “Em muốn đi đâu nữa?” Cô im lặng một lúc, lí nhí: “Đưa tôi tới tiệm bánh kem… Tiệm nào cũng được”. Không khí trong xe trở nên ngột ngạt. Ngải Ái cảm thấy Mộc Dịch Triệt không còn cười nữa, mặt anh lộ vẻ không vui. “Anh sao vậy?” Cô đưa mắt nhìn anh hờ hững. “Nếu không tiện thì thôi vậy”. “Không sao”. Anh nhếch môi cười, tăng tốc. “Không ngờ em hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà còn thích ăn bánh kem tụi con nít thích”. Ngải Ái không nói gì, quay mặt nhìn ra phía cửa sổ. Bánh kem tụi con nít thích! Đó là một kỷ niệm khiến cô thấy đau lòng. Mộc Dịch Triệt quay sang bắt gặp trên gương mặt xinh đẹp của cô là một vẻ mặt buồn bã có thể nhìn thấy được. Chiếc xe tăng ga, lòng anh bế tắc. Bánh kem cũng là món mà Mộc Duệ Thần thích. Trong tiệm bánh kem bình thường không lớn lắm, Mộc Dịch Triệt và Ngải Ái ngồi chiếc bàn cạnh cửa sổ. Cô nàng nhân viên phục vụ đi tới hỏi, mắt cứ liếc sang Mộc Dịch Triệt. Nếu lần đầu tiên bạn gặp Mộc Dịch Triệt, bạn sẽ thấy ở chàng ta vẻ lãng tử, đào hoa và phong độ đầy mình với ánh mắt không che giấu, ngoại hình đẹp trai với nụ cười khiêu khích lúc nào cũng ở trên môi. Tất cả đều khiến các cô gái đổ cái rầm. Ngải Ái có khả năng miễn dịch vì đã biết rõ về anh chàng. Cô gọi món mình muốn ăn, còn Mộc Dịch Triệt chỉ gọi một ly Mocha. Ánh nắng chiều chiếu vào gương mặt Mộc Dịch Triệt. Dưới ánh nắng ấm áp càng khiến gương mặt anh đẹp rực rỡ không tì vết, mọi hành động, lời nói của anh đều trở nên rất cuốn hút. “Sao thế?”. Anh nheo mắt. “Nhìn anh đẹp trai quá nên quên chớp mắt luôn hả?”. “Xùy!”. Ngải Ái định trêu chọc anh vài câu nhưng vẫn trả lời khá khôn khéo. “Không phải, tôi đang nhớ tới cảnh anh mặt tạp dề”. Mộc Dịch Triệt mỉm cười quyến rũ: “Với phụ nữ, cho dù anh làm gì ở đâu vào lúc nào đều khiến họ mê mệt. Bé con, em thấy sao?” “Tôi chỉ biết ở đâu vào lúc nào đều bắt gặp anh bị tự kỷ”. Cô trừng mắt thấy anh định nói tiếp thì giơ tay ngăn lại: “Thôi thôi, anh đừng nói gì nữa. Tôi muốn ăn bánh, dạ dày tôi đang sôi sùng sục rồi đây”. Mặt Mộc Duệ Thần tối đen. “Cô bé, em thật quá đáng”. Cô bật cười khanh khách: “Anh đừng có giận đấy?” “Gừ, sao lại không được”. Mộc Dịch Triệt liếc mắt nhìn cô nàng xinh đẹp đứng ngay quầy thu ngân. “Không bị anh hấp dẫn thì không phải chuẩn girl đâu?” Ngải Ái đưa mắt nhìn qua thấy mặt cô nàng thu ngân đỏ lên. Sau khi món bánh kem được bê lên, Ngải Ái cầm thìa xúc từng thìa cho vào miệng. Mùi vị thật thơm ngọt, vẫn là bánh phô mai chanh cô thích, ăn vào có cảm giác đắng ngắt… Nhưng cô vẫn cố tỏ vẻ nó rất ngon, ăn càng lúc càng nhiều. Mộc Dịch Triệt nhìn thấ cô vui vẻ ăn, vừa ăn vừa nghĩ tới Mộc Duệ Thần, nheo mắt đứng dậy sải chân bước tới quầy thu ngân chỗ người đẹp. Ngải Ái mặc kệ anh, ăn xong giơ tay lên, lạnh nhạt nói: “Một cái như thế này nữa”. Một phút sau, lại là một chiếc bánh kem y như thế. Ngải Ái cắm cúi ăn. Càng ăn, càng đau lòng. Ăn xong, cô ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Mộc Dịch Triệt và cô nàng xinh đẹp kia đứng tít trong góc tối. Ở góc độ này, cô có thể nhìn thấy hai người đó đang hôn nhau. Mộc Dịch Triệt còn thò tay vào áo của cô gái sờ soạn, vuốt ve. Rồi quay sang nhìn về phía Ngải Ái thấy cô cũng đang nhìn cả hai thì nhếch môi cười sâu xa… Ngải Ái nhìn hai người đó rồi giơ tay lên. “Cho tôi cái bánh kem nữa nhé”. Nhân viên phục vụ, nhân viên kéo cửa, âm thanh và những người trong tiệm bánh đều chú ý. Ăn ba cái bánh kem khiến mọi người đều thấy lạ. Cô không quan tâm đến ánh mắt của mọi người. Chát thật… Đắng quá… Cau mày, cô buông thìa. Lúc ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của một thằng bé con khoảng năm tuổi. Thằng bé mở to mắt tròn xoe như hai viên bi ngây ngô hỏi: “Chị ơi… Bánh ngon lắm hả chị?” Ngải Ái không quan tâm đến thể diện, liếm môi dính đầy bơ, gật đầu cười: “Ngon lắm. Em có muốn ăn thử không?” “Chị nói dối”. Thằng bé giơ tay chỉ vào mặt cô. “Nếu ngon thì tại sao chị lại vừa ăn vừa khóc?” Cô ngẩng người. “Chị gái kỳ cục”. Thằng bé làm mặt quỷ rồi chạy đi. Ngải Ái đưa tay lên má nhìn theo thằng nhóc, nước mắt tuôn như mưa. Bởi vì… Chị nhớ lại lúc ngồi ăn bánh kem với anh ấy năm năm trước. Bởi vì… Chị nhớ tới em bé từng ở trong bụng chị. Bởi vì… Chị muốn dùng ngọt ngào để đắp lên nhưng đắng cay trong lòng chị… Bởi vì… nhịn quá lâu rồi… rất đau lòng…. Không hề lau đi những giọt nước mắt, Ngải Ái đặt tay lên bụng nhìn về phía bọn trẻ con đang chơi đùa trên bãi cỏ, mỉm cười. Con ơi, đừng trách mẹ độc ác… Mẹ không muốn sau này vì con mà khổ tâm nhưng thật sự mẹ lại thấy đau lòng lắm. 205. Ánh mặt trời rọi qua ô cửa sổ chiếu xuống bàn, cô đặt tay lên ngực, cảm giác dạ dày đau dữ dội, đau tới mức cô muốn nôn. “A…”. Ngải Ái thở dài, trán dày đặt một hôi. Sau đó, quay đầu nhìn về phía góc tối, Mộc Dịch Triệt và cô gái xinh đẹp kia đã biến mất. Nhân viên phục vụ bước lại gần, hỏi: “Cô có sao không? Nhìn mặt cô xanh lắm… Hay cô muốn gọi thêm một cái bánh nữa…” “Tôi khỏe, cảm ơn cô”. Ngải Ái xua tay, đứng dậy: “Người đàn ông đi cùng tôi đâu rồi?” “À…” Nhìn mặt cô nàng lúng túng, Ngải Ái không hỏi gì nữa chỉ cười, trả tiền rồi đi ra ngoài. Xe ô tô của Mộc Dịch Triệt vẫn nằm trong bãi đỗ xe. Cô bước lại gần nhìn qua cửa kính thấy một bộ ngực trắng mẩy vun cao của phụ nữ phập phồng lên xuống. Ngải Ái gõ gõ cửa kính, cửa xe liền mở ra. Tiếng thở đứt quãng và tiếng rên rỉ của cô gái nghe rõ mồn một từ trong xe phát ra. “Bé con, ăn no chưa?” Mộc Dịch Triệt vẫn đang ngồi trên người cô gái kia đẩy người lên xuống, cứ như ông chủ đang được hầu hạ. Anh cười: “Muốn lên xe à?” Ngải Ái nhìn thấy cảnh nóng bỏng mắt liền quay mặt đi để không phải nhìn thấy cảnh hai người đang trần truồng giao hợp, xua tay nói: “Tôi chỉ muốn nói cho anh biết tôi chờ anh bên ngoài gara. Anh cứ tiếp tục đi”. Nói xong, quay người nhanh chân đi ra ngoài ga ra. Tên Mộc Dịch Triệt đó mới sáng sớm nay còn nghiêm túc tỏ tình với cô thế mà bây giờ lại quan hệ tình dục với cô gái kia. Quyết định không tin tưởng Mộc Dịch Triệt là hoàn toàn chính xác. Vừa bước chân ra ngoài gara, còn chưa hít thở không khí trong lòng thì đã nghe tiếng thắng xe “kít” một cái. Ngải Ái ngoảnh đầu lại thấy Mộc Dịch Triệt đang lái xe theo sau cô, nhếch môi cười gượng gạo. Còn cười gượng được à? Chẳng phải vừa mới làm chuyện anh ta thích còn gì. “Anh ra đây chi vậy?”. Ngải Ái dừng lại hỏi, nhìn vào trong xe thấy có một mình anh. “Ủa, cô ấy đâu rồi?” “Em không thích nên anh đã bảo cô ta xuống xe”. Mộc Dịch Triệt nhún vai chỉ cửa xe. “Lên xe đi”. “Tôi đâu có nói không thích”. Cô giải thích. “Do tôi thấy ngượng vì đã phá đám anh. Tôi không sao đâu”. Mộc Dịch Triệt nhìn cô chằm chằm, thấy cô ra sức thanh minh thì thôi không cười nữa. “Dĩ nhiên vì ý của em có nghĩa là em chỉ có một mình Mộc Duệ Thần”. Anh hờ hững tiếp lời, khiến tay Ngải Ái chơi vơi giữa không trung. Đôi mắt tròn xoe của cô nhìn anh hoảng hốt. Ba chữ Mộc Duệ Thần cho dù có cố ý hay không cố ý do bất cứ người nào nói ra cũng có thể vạch trần được vết thương trong lòng cô. Nếu được, cô rất muốn che kín nó, giấu nó đi, càng sâu càng tốt. Vết thương không muốn để lộ nhất lại bị Mộc Dịch Triệt khui ra. “Lúc nào ở bên anh em cũng nghĩ tới Mộc Duệ Thần, nhìn anh mà như nhìn thấy nó, ăn món nó thích rồi nhớ tới nó… và còn vì nó mà khóc… Có nhìn anh đâu”. Ngải Ái nhìn anh, muốn nói lại thôi, cúi mặt xuống. “Em khiến anh thấy mình là một kẻ bại trận”. Mộc Dịch Triệt cười. “Em vô tâm lắm. Anh làm thế cũng chỉ để em phải chú ý đến anh. Vậy mà ngay cả một chút ghen thôi em cũng không thể cho anh… Vậy giờ em còn giải thích với anh làm gì?” Cô lùi lại quay đầu bỏ đi. Mộc Dịch Triệt cũng không nói gì nữa, lái xe, từ từ đi theo sau cô. Nhìn bóng cô yếu đuối, cô đơn, cứ như có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào. Mộc Dịch Triệt thở dài. “Được rồi, anh nhận thua. Nhắc tới tên Mộc Duệ Thần trước mặt em là anh sao. Em lên xe đi”. Ngải Ái lắc đầu: “Không sao!” Thái độ xa lạ của cô khiến lòng anh đau nhói. Anh dừng xe lại, mở cửa xe đi tới trước mặt cô, nắm tay cô siết chặt lại. “Em mới vừa phẫu thuật xong không được đi lại nhiều. Nếu còn cứng đầu, anh sẽ bế em lên xe”. Cô nhìn cái nắm tay của anh. Nhẹ nhàng gạt ra, ngẩng đầu lên bình tĩnh nói: “Đừng ôm tôi bằng đôi tay đã chạm vào người phụ nữ khác”. Mộc Dịch Triệt ngớ người. “Em…” “Giờ tôi không muốn lên xe của anh vì trong xe có đầy vết tích của trận hoan ái giữa anh và người phụ nữ khác”. Ánh mắt cô lạnh lùng. “Ngay cả anh cũng thế, xin hãy tránh xa tôi ra”. Trong ánh mắt của Mộc Dịch Triệt lộ vẻ sung sướng thấy rõ. Anh đặt hai tay lên vai cô, bật cười: “Em đang ghen?” Ngải Ái nhìn anh, cắn môi: “Làm gì có!” Mộc Dịch Triệt mỉm cười: “Có!”. “Mộc Dịch Triệt, đã nói với anh là đừng có đụng vào người tôi”. Cô gạt tay anh ra, lui vào tường. “Tôi… sợ dơ”. Đây không phải là từ gì hay ho. Nhưng vẫn khiến cho trái tim Mộc Dịch Triệt đập thình thịch. “Em nhắc lại lần nữa đi”. Anh bước tới gần, ép sát cô vào tường. “Bé con, anh ra sao thì có liên quan gì tới em. Tại sao em lại chê anh?” Ngải Ái ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông cao lớn, dựa lưng vào tường, nghĩ ngợi rồi lắc đầu: “Tôi không biết”. Cô chỉ có cảm giác không thoải mái mà thôi. Nhưng cô còn chưa nói ra đã thấy Mộc Dịch Triệt vui mừng đến thế. “Tôi có nói câu gì hay đâu mà sao anh vui vẻ thế?”. Ngải Ái trừng mắt, đưa tay đẩy vòm ngực vạm vỡ của anh ra. Cô không quen tranh luận hay đùa giỡn với Mộc Dịch Triệt. Dường như cô và anh không hợp nhau. “Anh vừa vui vừa đau khổ… Ai cần em lo chứ”. Anh ghé sát vào cô làm cô phải nhích đầu sát tường. 206. “Tôi cũng không thích quan tâm tới việc anh ngủ với ai, thật tình là tôi không chú ý chút nào hay để tâm một chút nào hết. Xin anh hãy thả tôi ra. Tôi và ang đứng gần sát như thế này tôi thấy khó chịu lắm”. “Khó chịu ư? Như thế nào là khó chịu? Tim đập nhanh hơn, có phải em đang mong chờ…”. Hơi thở của anh phả vào má cô. “Mong chờ anh hôn em”. Ngải Ái trừng mắt hết cỡ. “Để anh đoán nhé, em trừng mắt lên như thế với anh không phải để nhìn trộm anh mà thật ra là em muốn bắn tín hiệu cho anh biết phải không?” Mặt cô đỏ bừng, nói rít qua kẽ răng: “Đồ xấu xa! Đáng ghét! Tránh ra!” “Ha ha!” Anh cười vang rồi bất ngờ cúi đầu xuống cắn môi cô. Nụ hôn của Mộc Dịch Triệt quá đỗi ngọt ngào. Những gì cay đắng còn lưu lại trên môi đều được anh mút sạch sẽ. Hơi thở mát lạnh bay vào mũi Ngải Ái. Hóa ra, trên người Mộc Dịch Triệt có một mùi hương dễ chịu đến vậy. Cô dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại. Không đắm đuối mà cũng không nhạt nhẽo. Người lông bông như anh lại có nụ hôn dịu dàng nhất trên đời. Hôn cạn, hôn nhẹ, hôn ướt rồi hôn sâu… Dường như Mộc Dịch Triệt dùng những kỹ năng hôn của cả đời anh cộng lại, hôn cô bằng nhiều kiểu hôn khác nhau. [Được anh này hôn thích nhỉ :]) Nếu được người đàn ông này yêu thật sự rất tuyệt vời và hạnh phúc. Anh có thể khiến người khác cảm nhận được sự chu đáo và cưng chiều hết mực của anh. Ngải Ái bị anh làm cho mơ màng, hai tay vít cổ anh, nhẹ nhàng hôn lại anh. Nơi này như là một cái bến đỗ để cô trốn tránh những khổ đau… Không chỉ ấm áp mà còn hừng lửa. Cho đến khi mũi chân đau nhói, cô mới buông anh ra. Hàng lông mi dài của anh khẽ lướt qua gò má cô, Mộc Dịch Triệt ôm cô khẽ thở dài. Hai người cùng dựa vào tường, thở hổn hển. Ngải Ái dựa vào đầu vai anh, mặt đỏ ửng, cô khẽ nói: “Cảm ơn anh…” Hiện tại, đau đớn trong cô đã dần vơi đi. “Ừ!” Mộc Dịch Triệt trả lời, vuốt ve mái tóc của cô, dịu dàng nói: “Anh nói rồi… Anh là người đàn ông tốt. Em coi anh chữa thương hiệu quá không… Sao em còn chưa tin anh?” Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Cô nghe thấy tiếng trái tim anh đập mạnh. Sống mũi cay cay, Ngải Ái gật đầu: “Em tin anh, Mộc Dịch Triệt!” “À, anh đang rất mong chờ tương lai chủ có hai chúng ta, vì dù gì em cũng muốn đi với anh”. Mộc Dịch Triệt buông cô ra, cầm tay cô lên: “Bé con, thật ra chỉ cần em nói một tiếng không thích, anh sẽ không quan hệ với những người phụ nữ khác…” Giương mắt ngây ngốc nhìn anh, đang định mở đôi môi đỏ mọng trả lời. Chợt có tiếng hét chói tai và những tiếng ồn ào phát ra gần đó. Ngải Ái vội quay đầu nhìn thấy một gã thanh niên đang đứng cạnh một cô bé mặc váy trắng, cô bé vùng vằng cố thoát ra và không ngừng la hét, mặt đầy nước mắt. Lúc cô bé quay mặt lại, Ngải Ái giật mình – Kiều An Kỳ ư?. “Em quen à?” Thấy mặt Ngải Ái biến sắc, Mộc Dịch Triệt thấy lạ liền hỏi: “Cô ấy là bạn của em hả? Cần anh xông vào cứu cô ấy không?” Ngải Ái dụi mắt nhận ra cô bé đang giằng co kia liền la lên: “Mộc Dịch Triệt, anh không biết cô ấy à?” Mộc Dịch Triệt nói: “Mặc dù anh thích nhiều phụ nữ nhưng không phải ai anh cũng dính vào”. “Cứu cô bé đi!” Ngải Ái lao lên: “Gã đó không hợp!” “Tuân lệnh em yêu”. Vừa nghe được câu trả lời ngọt ngào của Ngải Ái, Mộc Dịch Triệt phấn chấn hẳn ra nhìn vào ánh mắt tin tưởng của cô, anh quay phắt lại, chạy nhanh tới chỗ cặp nam nữ kia. Lúc đến gần, gã kia đang đưa bàn tay thô thiển của gã sờ ngực cô bé, nhìn cô bé bằng ánh mắt dâm tục. Cô bé kia do bị dọa nạt vì quá sợ hãi mà ngất xỉu. Gã đó hí hửng định đưa cô bé đi để tha hồ mà làm chuyện đồi bại, vừa quay người lại liền bị chặn đường bởi người đàn ông cao gầy. “Mày là thằng nào? Đừng có cản trở tao”. Gã hùng hổ đe dọa. “Mày cút đi!” “Đây là nhiệm vụ em yêu của tao giao cho tao, sao tao dám không làm!” Mộc Dịch Triệt mỉm cười nhưng trên mặt anh rất khó nhìn ra đó là cảm xúc gì, cười phá lên như gió xuân che mặt, không có lực sát thương: “Để cô bé lại rồi tao sẽ tha cho mày”. Người đàn ông cao lớn,d dẹp trai với khí thế bức người nhưng gã thanh niên đang ôm Kiều An Kỳ vẫn cười khinh thường, huýt một tiếng như thổi sáo. Bên trong gara vắng hoa gần đó xuất hiện vài tên tay cầm gậy sắt dữ tợn nhìn là biết du côn du đãng. Ngải Ái đứng cạnh xe ô tô mất hồn nhưng khi nhìn Mộc Dịch Triệt thấy anh còn cười được. Anh đứng thẳng người, nhìn về phía mấy người đang đi tới, nhíu mày: “Kêu bè lũ của mày tới để đánh nhau à? Lâu rồi tao cũng chưa vận động gân cốt”. Giọng nói tuy khá hờ hững nhưng cũng có chút chờ mong. “Này!” Ngải Ái thấy mấy người kia tay cầm mã tấu gậy sắt lo lắng hét lên. “Mộc Dịch Triệt!” Mộc Dịch Triệt quay lại: “Sao nào em yêu?” Cô nghiêng đầu cười: “Đừng đánh chết người!” “Còn gì nữa?” “Và còn… Anh đừng bị thương nhé!” “À…”. Hai người nhìn nhau cười. Sau đó Ngải Ái lườm anh một cái. Nháy mắt, Ngải Ái nhìn thấy anh bay tới đám người đó, hai tay từ đầu đến cúi đều đút tay vào túi quần, chỉ dùng chân, “bốp bốp” hai cái, đá bay hai người.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận