Dịu Dàng Yêu Em


193. Mộc Duệ Thần nhìn chăm chăm vào tấm ảnh thật lâu rồi cầm xấp ảnh đứng phắt dậy đi nhanh ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Chiếc xe ô tô lao nhanh trong mưa đi về phía nhà trọ. Bé con lại dám phản bội anh. Cố kìm chế cơn giận dữ, hít vào thở ra thật sâu để không phát điên tới mức muốn giết người. Anh cần phải đi xác minh chuyện này vì anh muốn cho cô một cơ hội, một cơ hội rất nhỏ nhoi, anh sẽ vẫn lắng nghe cô giải thích. *** “Nóng quá…” Ngải Ái khẽ “ư ư”, giật nảy mình, muốn vươn tay tránh xa lò sưởi nóng rực nhưng lại không thể nhúc nhích. Sau nhiều lần trằn trọc, cô mở choàng mắt. Đầu óc đang mơ màng chợt tỉnh táo hẳn ra. Vẫn đang là giữa đêm, và người ôm cô nằm trên giường là Mộc Dịch Triệt. Nhưng điều đáng nói ở đây là Mộc Dịch Triệt không biết đã chui vào trong chăn từ lúc nào, cả người dán sát vào cô trong khi cô chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng tang, quá mức thân mật khiến người khác phải đỏ mặt. “Này anh kia! Anh kia!”. Ngải Ái hoảng hốt la lớn. “Mộc Dịch Triệt, ai cho phép anh chui vào chăn của tôi. Đi ra ngoài ngay”. “Vô tình quá đấy bé!”. Mộc Dịch Triệt cười giễu cợt. “Anh tốt bụng muốn giúp em hết bệnh em còn không biết ơn anh!”. Ngải Ái trừng mắt rục rịch cánh tay nhận ra cả người không còn đau nhức nữa, cảm giác rất thoải mái dễ chịu, cơ thể đổ mồ hôi, cũng không còn sốt cao nữa. “Ồ!”. Cô thở dài một hơi, ngồi dậy. Mắt vẫn liếc cái người đang dựa vào mình – Mộc Dịch Triệt, sau đó thản nhiên giơ chân đạp ra anh ra, kéo chăn bước xuống giường lạnh nhạt: “Tôi khỏe rồi, giờ anh cứ ở đây mà ngủ, tôi ra ngoài ghế ngủ”. “Em đối xử với người đã làm cho em hạ sốt thế ư?”. Mộc Dịch Triệt tỏ vẻ khẩn khoản. “Anh đã cố kìm chế không đụng vào em và chỉ ôm em ngủ em ngủ thôi còn em thì sao. Em ỷ em khỏe rồi liền đạp anh một cái … em …” Ặc… Cơm tối qua ăn rất muốn ói cả ra. “Được lắm, được lắm. Cảm ơn anh nhé, thế đã được chưa?”. Ngải Ái ngắt lời anh, đẩy anh xuống giường, kéo chăn. “Làm phiền giấc ngủ của anh nên tôi cũng hơi áy náy. Chúc anh Mộc ngủ ngon, giờ đắp chăn vào đi”. “Thật chứ?”. Mộc Dịch Triệt mò vào trong chăn. “Em ngủ ở ghế nệm không tốt đâu. Sẽ bị cảm lạnh”. Nhìn ánh mắt lưu manh đó sáng rực là Ngải Ái đủ biết anh ta đang nghĩ tới chuyện xấu xa gì rồi. Cô tống anh chàng vào trong chăn, đắp kín cổ: “Khỏi lo cho tôi đi, tôi khỏe lắm”. Nói xong, cô quay người định đi ra khỏi phòng ngủ. Vừa mới bước mấy bước eo liền bị ôm lại, Mộc Dịch Triệt thì thầm vào tai cô: “Bé con, em không bị ốm nữa, anh muốn làm gì thì làm được rồi…” “Muốn cái đầu anh!”. Ngải Ái đập mạnh lên bàn chân của anh. “Xê ra! Nếu không tôi sẽ hét lên báo có trộm đột nhập”. Mộc Dịch Triệt không bỏ ra, cũng chẳng vì thế mà sợ, càng ôm eo cô chặt hơn cắn răng cố chịu cơn đau: “Có giỏi thì đi báo đi! Anh ôm em, em đi báo cảnh sát. Cảnh sát đến đây sẽ được chứng kiến màn ngọt ngào của hai ta”. Đồ điên! Nếu biết trước thế này cô sẽ không cho Mộc Dịch Triệt ở nhờ một đêm. “Mộc Dịch Triệt!”. Cô bất đắc dĩ nói. “Đừng có làm càn, giờ tôi đang rất khó chịu trong lòng, có chuyện gì muốn nói thì để mai được chứ? Giờ tôi không có tâm trạng”. Tặc lưỡi, Mộc Dịch Triệt buông cô ra: “Thế có khác nào… mai em sẽ đuổi anh đi?” Ngải Ái ngớ người, gật đầu: “Ừ, đúng thế”. Ngày mai tôi đi rồi. “Được!”. Mộc Dịch Triệt gật đầu. Ngải Ái cứ ngỡ anh đã buông tha cho cô nhưng không ngờ anh lại bất ngờ kéo mạnh tay cô. Ngải Ái lảo đảo rồi ngã vào trong lòng anh. Anh cúi đầu xuống, áp mũi lên má cô, huýt sáo cười đắc ý: “Không có mùi của phụ nữ, sao anh có thể ngủ được chứ?” Nói xong, anh dán môi lên đôi môi mềm mại ướt át xinh đẹp… Sặc… Mộc Dịch Triệt! Anh có giỏi thì đi mà làm phụ nữ. (?! Chắc mình edit sai chỗ này) Cô vươn tay gắng sức đẩy Mộc Dịch Triệt ra, hùng hổ: “Ngủ đi, đừng có quấy rầy tôi”. “Anh thì không sao rồi!”. Mộc Dịch Triệt nửa nằm nửa ngồi trên giường, cánh tay chống xuống nệm. Anh chỉ tay ra sau lưng Ngải Ái: “Điều đáng nói ở đây… là chuyện của em kìa, bé con”. Ngải Ái vội quay người lại. Cô nhìn thấy trước cửa phòng ngủ người đàn ông mà cô không ngờ lại xuất hiện ở đây. Đó là… Mộc Duệ Thần. Mộc Duệ Thần đứng trước cửa với cái bóng thật dài che phủ lên người Ngải Ái. Đôi mắt sâu thẳm u ám tản mát ra thứ ánh sáng của ma vương khiến người khác hoảng hốt. Lạnh băng. Luồng không khí lạnh băng bao quanh anh nhanh chóng khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống, làm Ngải Ái chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ nhìn anh, miệng cũng quên không khép lại. “Mộc Duệ Thần…” Lắp bắp nói ra ba chữ đó khó khăn cứ như có vật sắc đang cứa nát tim cô. “Trò hay”. Ánh mắt Mộc Duệ Thần sắc bén như thanh kiếm, lia thẳng về phía Ngải Ái. “Tôi chỉ mới vắng mặt ở đây một thời gian mà cô đã biết diễn trò cho tôi xem”. Ngải Ái không biết nói gì, cổ họng nghẹn lại. Còn tới đây làm gì nữa! Anh ta tới đây để làm cái quái gì! “Trò này hay thật!”. Cô mím môi, trái tim lạnh lẽo. “Nhưng đây chỉ là một tiết mục bình thường do thường ngày do anh không được xem đấy, xui là lần này bị anh bắt gặp rồi!” “Cô nói cái gì!” Cơn giận dữ trong thói kiêu ngạo ngang tàng sục sôi trong anh, gương mặt đẹp trai tối sầm lại khiến người khác phải rùng mình. “Nhắc lại cho tôi!”. Anh nhìn cô ra lệnh. “Cô nhắc lại lời cô nói vừa nãy”. “Chẳng có gì!”. Ngải Ái lạnh lùng. “Tổng giám đốc Mộc cao quý nghe mà không hiểu à? Anh đừng có sợ gì hết, đây là chuyện rất bình thường… mà…” Cô còn chưa nói xong cằm đã bị giữ chặt. Trừng mắt nhìn cô, gương mặt đẹp trai quý tộc của anh lộ vẻ tàn nhẫn: “Cô hãy nói cho tôi biết, có phải tôi đã phá đám chuyện tốt của cô? 194. Ngải Ái cố chịu không kêu đau, nhìn thẳng vào mắt Mộc Duệ Thần. Cô chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt tức giận này của anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy Mộc Duệ Thần tức giận đến vậy… Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt Mộc Duệ Thần nhìn Mộc Dịch Triệt như muốn giết người… Ngải Ái thấy sợ hãi, có khi nào anh sẽ giết Mộc Dịch Triệt không. Có thể lắm! Quả đúng như cô nghĩ, ngay sau đó, Mộc Duệ Thần buông cô ra, đi nhanh tới chỗ Mộc Dịch Triệt. “Mộc Duệ Thần!” Cô gọi lớn sau lưng anh. “Đừng đụng tới Mộc Dịch Triệt, không liên quan tới anh ta… Chính tôi… chính tôi chủ động quyến rũ anh ta…” Mộc Dịch Triệt nhướng mày nhìn vào đôi mắt kiên quyết của Ngải Ái, anh chợt hiểu ra, cô muốn dứt khoát với Mộc Duệ Thần. “Mộc Duệ Thần”. Mộc Dịch Triệt không có vẻ gì là sợ hãi. “Người đàn bà như thế khi nào mày trưởng thành hơn mày sẽ hiểu ra rằng mày không nên nổi cáu. Tôi và cô ấy chuyện gì muốn làm đều làm rồi, chuyện gì có thể xảy ra cũng xảy ra rồi, hay là… Tôi và cậu dùng chung cô ấy, cậu thấy sao?” Mộc Duệ Thần nhăn mặt trước quyết định khó khăn này, anh giơ tay lên, tung một cú đấm vào mặt Mộc Dịch Triệt. Do Mộc Dịch Triệt không kịp né, “bốp” một tiếng, khóe miệng rách toạc, chảy máu. “Đừng đụng vào cô ấy nữa”. Anh túm cổ áo Mộc Duệ Thần. “Cô ấy là của tôi…” Mộc Dịch Triệt nhìn ánh mắt chợt lóe lên tia đau xót của Mộc Duệ Thần, đang định đánh trả nhưng lại liếc nhìn thấy ánh mắt van nài của Ngải Ái. Nghĩ ngợi một lúc, anh hừ lạnh, không chọc tức Mộc Duệ Thần câu nào nữa. “Tổng giám đốc Mộc”. Tiếng nói lạnh nhạt phát ra từ phía sau, Ngải Ái khoanh tay đứng trước cửa, chỉ vào phòng khách. “Đêm tối tới tìm tôi chắc có chuyện muốn nói, vậy thì ra ngoài kia hẵng nói”. Mộc Duệ Thần nguôi cơn giận, buông Mộc Dịch Triệt ra đứng dậy đi tới trước mặt cô, bình tĩnh nhìn cô. Sau đó Ngải Ái đóng cửa phòng ngủ, trong lòng nhẹ nhõm thở hắt ra. Cô đã rất sợ Mộc Dịch Triệt sẽ bị Mộc Duệ Thần đánh cho tàn phế, nhất là lúc nãy ánh mắt anh nhìn cô cứ như muốn xử chết cô bằng lăng trì. “Có chuyện gì?” Cô bước chân tới ghế nệm, đưa lưng về phía anh, cố gắng để không run rẩy, làm bộ thản nhiên như không. “Cô thấy thế nào?” Giọng nói lạnh lẽo vang lên sau lưng cô, cô có cảm giác anh đang đứng đằng sau mình và nhìn vào gáy mình. “Hãy giải thích đi!”. Anh ném xấp ảnh xuống bàn. “Hãy giải thích một cách xác đáng”. Ngải Ái nhìn lướt qua lòng thoáng kinh ngạc, đó đều là những bức ảnh chụp lúc cô tới tiễn Bắc Hàn. Như chợt hiểu ra điều gì, cô đột ngột quay người lại: “Mộc Duệ Thần, anh sai người theo dõi tôi ư?” “Đó không phải là việc của cô, tôi cần nghe cô giải thích”. Cô giễu cợt: “Nhìn mà không thấy à, còn muốn tôi giải thích gì nữa hả?” Hai mắt anh mờ sương cứ như sắp đóng băng: “Bé con, sự nhẫn nại của tôi có hạn. Giải thích rõ cho tôi!” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh: “Được thôi, tôi giải thích cho anh là được chứ gì. Nhưng trước tiên anh phải trả lời câu hỏi của tôi, có phải… anh muốn tôi sinh con cho anh, rồi sau đó đưa con đi không cho tôi được gần con đúng không?” Anh nhìn cô một lúc lâu rồi gật đầu. Anh ta gật đầu. Ngải Ái nhìn anh. Cuối cùng cũng xác nhận được rồi. Từ chính miệng anh ta nói ra làm sao giả được chứ. Anh đã vô tình như thế còn cần tôi làm gì? Mộc Duệ Thần, tôi không gì để luyến tiếc nữa… Cô quay mặt đi, cúi đầu xuống, cắn môi: “Thật ra tôi không có gì để giải thích…” “Cô nói vậy là sao?” “Anh không thấy ư? Tôi có thể ngủ với anh, cũng có thể ngủ với Mộc Dịch Triệt và dĩ nhiên Bắc Hàn cũng thế”. Gương mặt tàn ác của anh liền bình tĩnh. “Cô đang nói dối”. Anh bắt bẻ. “Nhìn cô rất run”. “Tôi không có nói dối”. Cô quay mặt lại, mỉm cười. “Có điều này, Mộc Duệ Thần, tôi yêu anh”. Đôi mắt sắc lạnh của Mộc Duệ Thần không hề ấm áp. “Ừm!”. Ngải Ái bật cười lả lơi, ngả người vào ngực anh, đưa tay vuốt ve gò má anh. “Này chàng trai trẻ, anh gọi tôi là bé con, tôi muốn cái gì cho tôi cái đó. Và nhất là… anh đã bị mắc lừa…” “Ngải Ái!”. Anh giữ chặt tay cô, đẩy ra. “Im ngay”. “Tôi rất yêu anh”. Cô chọt chọt vào ngực anh. “Anh nhớ tôi phải không, muộn thế này mà vẫn đi tìm tôi thì chắc nhớ tôi lắm. Vậy cứ để Mộc Dịch Triệt chờ đi, giờ tôi ngủ với anh trước…” “Cô dám lợi dụng tình cảm của tôi..”. Anh bóp cổ cô rồi đẩy mạnh cô ra. Ngải Ái va vào ghế nệm rồi lăn xuống bàn sau đó ngã xuống nền nhà lạnh lẽo, bịch một tiếng, bụng bắt đầu đau dữ dội… “Tôi sẽ giết cô… Ngải Ái, cô cứ chờ mà xem”. Anh bỏ lại một câu sau đó bỏ đi. Mộc Duệ Thần đi nhanh tới mức không ai có thể đuổi kịp, đóng sầm cửa lại, lao ra ngoài mưa. Chiếc xe vẫn đỗ dưới khi nhà, Mộc Duệ Thần đi băng băng trong mưa, hai tay nắm chặt cả lại rồi đấm mạnh vào vách tường. Anh chợt nhớ lại bản thân mình lúc nãy vì cô mà kiên quyết muốn quay về, thấy thật nực cười vì anh quá ngu ngốc. Đây không phải là bé con mà anh biết. Bé con của anh lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác, luôn xấu hổ rụt rè, rồi ôm anh… Tất cả đều giả tạo. Cô ta đã đạp lên… Tình yêu mà anh khó khăn lắm mới quyết định đánh đổi. *** “Em làm sao thế?”. Mộc Dịch Triệt ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Ngải Ái nằm ngã dưới đất không động đậy, vội vàng chạy tới hỏi: “Bé con, em làm sao thế này? Thằng đó có đánh em không? Em không bị thương ở đâu chứ?” Ngải Ái túm lấy cổ áo của Mộc Dịch Triệt. Từ từ ngồi dậy. “Tôi thành công rồi…: Cô cười: “Mộc Dịch Triệt, anh có biết không? Lần đầu tiên tôi thắng được Mộc Duệ Thần đấy, lần đầu tiên tôi được chứng kiến bộ dạng như thế của anh ta… Anh nói xem… Tôi phải vui lên đúng không… Ôi, tôi vui quá!” 195. Giọng Ngải Ái run rẩy, hai má tái xanh khiến Mộc Dịch Triệt hốt hoảng, sợ hãi nói: “Có thật em không bị làm sao chứ? Để anh đưa em đi bệnh viện, nhìn em yếu lắm…” “Mộc Dịch Triệt”. Cô ngẩng đầu lên, nước mắt chảy thành hàng dài. “Tôi… đau quá…” Mọi thứ trước mắt nhòe đi, cô không nhìn rõ được mặt Mộc Dịch Triệt. Trong lòng, trong đầu… tất cả đều chỉ có gương mặt của Mộc Duệ Thần, nụ cười của Mộc Duệ Thần… “Tôi đau quá… đau quá… Giúp tôi với… Chỗ này của tôi đau quá…” Cô nắm áo Mộc Dịch Triệt để có thể cảm nhận được nhiệt độ, để có thể cảm nhận được rằng đây không phải giấc mơ. Đưa tay đập ngực, rồi nắm chặt lấy, ngực cô đau nhói, đau tới mức cô sắp không thở được nữa… Chỉ có thể cúi gập người xuống, cố kìm cơn đau đớn khiến cả người đang run rẩy dữ dội. “Nói cho tôi biết cách để không đau nữa vì ở đây đau quá rồi”. Cô ngước mắt lên chờ đợi trong ánh mắt của Mộc Dịch Triệt. “Mộc Duệ Thần đi mất rồi…” Đưa đối mắt vô hồn nhìn về phía trước, mất ý thức nắm tay Mộc Dịch Triệt rồi ôm cổ anh. “Tôi mất hết rồi… Mất Mộc Duệ Thần rồi. Mộc Dịch Triệt, tôi không có Mộc Duệ Thần nữa rồi… Tôi không được ôm anh ấy, không được hôn anh ấy, không thể khiến anh ấy mệt mỏi nữa…Anh ấy đi rồi… Anh ấy cuối cùng cũng đi mất rồi…” Mộc Dịch Triệt cau mày, giọng nói có vẻ ghen tức: “Em có thể đi tìm nó, em có thể bịa ra bất kỳ điều gì đó để giải thích với nó, nếu đã quyết định tiếp tục ở bên nó thì cho dù có chuyện gì xảy cũng đừng…” “Không thể được”. Cô vùi đầu vào lòng anh, chùi nước mắt vào áo anh. “Anh ấy, không yêu tôi…” “Ngải Ái!” Nhìn cô thế này, Mộc Dịch Triệt không còn lộ vẻ lười biếng như thường ngày, quát nạt: “Em đừng có khóc! Đừng như thế này nữa…. Ngải Ái, đừng để anh phải nhìn thấy em trong dáng vẻ như lúc này… Mộc Dịch Triệt anh không ngờ mình cũng có ngày đau lòng…” Dường như Ngải Ái không hề nghe anh nói, đưa hai tay ôm chặt bụng. Cô ngẩng mặt lên, cười lạnh băng: “Có thật lần này… không có gì nữa rồi”. Mộc Dịch Triệt vội nhìn xuống dưới, mặt biến sắc. Dưới chân cô, một vũng máu đỏ thẫm. “Đừng lộn xộn nữa, ngay bây giờ anh sẽ đưa em tới bệnh viện”. Sau đó, Mộc Dịch Triệt cõng cô lao nhanh ra khỏi nhà trọ. “Ngải Ái, em hãy cố gắng lên”. Thấy người trên lưng mình rũ người xuống, như sắp ngất đi, Mộc Dịch Triệt phải hét gọi tên cô, sau đó chui vào trong taxi… Trong bệnh viện, Ngải Ái bị đưa vào phòng phẫu thuật trong trạng thái hôn mê. Mộc Dịch Triệt gập ô lại, nhận ra cả người anh đều đã ướt như chuột lột. “Anh Mộc”. Có một cô y tá chạy vội tới: “Anh Mộc, cô Ngải đang trong tình trạng gấp lắm rồi, cần có người thân ký tên. Cho hỏi anh là gì của cô ấy?” Mộc Dịch Triệt đáp. “Bạn trai”. Cô y tá nhìn anh dò hỏi: “Anh Mộc, cái thai trong bụng cô Ngải không thể giữ được nữa, cơ thể cô ấy vốn không được khỏe lại bị sốt cao, đứa bé chưa tượng hình buộc phải sinh non…” “Ok, tôi ký”. Mộc Dịch Triệt cầm bút ký vào giấy tờ. “Đứa bé không quan trọng bằng sức khỏe của cô ấy”. Y tá nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái. “Được rồi!” Đèn phòng phẫu thuật bật sáng, Mộc Dịch Triệt ngồi xuống ghế chờ đợi. Nhìn vào cánh cửa cửa, anh dựa lưng vào ghế, cười khổ, đây là lần đầu tiên anh như thế này. Chưa bao giờ anh vì một người phục nữ mà cuống cuồng như lúc này. Cảm giác này thật kỳ quái… Từ trước tới giờ phụ nữ với anh mà nói cũng như quần áo, muốn thay lúc nào thì thay và không bao giờ thiếu. Anh chưa từng cố gắng vì một bộ quần áo nào, vì gọi là có, đuổi thì đi, đã quen với việc giao dịch cùng đám đàn bà. Bây giờ, cô bé Ngải Ái này có vẻ không phải size của anh, lần nào muốn mặc vào người cũng chẳng thể mặc được. Nửa tiếng sau, điện phòng phẫu thuật phụt tắt. Ngải Ái được đẩy ra vẫn đang ngủ mê, bác sĩ dặn khi nào hết sốt có thể xuất viện. Mộc Dịch Triệt ngồi trong phòng bệnh, nhìn gương mặt cô, khẽ nhếch môi mỉm cười. “Bé con, anh chưa bao giờ làm việc tốt miễn phí… Khi nào em tỉnh lại, anh sẽ đòi nợ từ em, tất cả”. “Vậy nếu tôi không tỉnh lại thì sao…” Ngải Ái yếu ớt trả lời. Mộc Dịch Triệt chống hai tay xuống giường. “Nghe rồi à…” “Anh nói to thế sao không nghe được chứ. Do anh đánh thức tôi đấy”. Ngải Ái mấp máy đôi môi tái nhợt, hai tay theo bản năng sờ lên bụng. “Sao rồi?” “Anh đã thay em quyết định”. Mộc Dịch Triệt nhún vai. “Đứa bé không còn nữa…” Mặt biến sắc, Ngải Ái trừng mắt nhìn trần nhà không nói được câu nào. “Có phải em đang trách anh?”. Mộc Dịch Triệt nắm tay cô. “Anh cho là mình đã làm một chuyện đáng làm”. Ngải Ái cụp mắt xuống, nhìn cái nắm tay của hai người. “Đừng thế…. Tôi nên… cảm ơn anh mới phải”. Mộc Dịch Triệt “ừm” một tiếng rồi nhìn cô: “Vậy em trả ơn anh thế nào đây?” Im ắng. Thời gian trôi qua từng giây… Ngải Ái mấp máy đôi môi khô khốc, thì thầm: “À… Hay là anh đưa tôi đi đi… Thế nào…” Anh kinh ngạc: “Em muốn đi với anh?” “Anh ta nói… sẽ giết tôi”. Ngải Ái cười méo xệch. “Anh thấy… Anh ta có giết tôi không?” Mộc Dịch Triệt suy tư rồi gật đầu. “Được, xuất viện thôi”. Ngải Ái đáp lại, nhắm mắt quay đầu đi. “Tôi muốn ngủ, Mộc Dịch Triệt”. Mộc Dịch Triệt đứng dậy rồi cúi xuống hôn lên trán cô: “Chúc em mơ thấy những giấc mơ đẹp, và trong đó có anh”. Ngải Ái không nói gì, chỉ nhẹ nhàng thở đều. Rồi anh đi ra ngoài. Cô nhấc hàng mi, mở hé mắt, trong bóng tối, một bên gối ướt đẫm nước mắt… 196. “Cậu chủ đã đi gặp tiểu thư sao, Ngải tiểu thư thế nào rồi, còn chuyện…” Vừa về đến khách sạn, chú Giản liền vào phòng hỏi han thì nhìn thấy cả căn phòng kéo rèm kín bưng, tối thui, phảng phất mùi thuốc lá và mùi rượu mạnh. Mộc Duệ Thần im lặng ngồi trong bóng tối, tay cầm ly rượu, nhắm nghiền hai mắt dựa lưng vào ghế nệm. Rượu vẫn chưa uống hết, còn khoảng nửa ly. Khi nghe Mộc Giản nhắc tới ba chữ “Ngải tiểu thư”, “rắc” một tiếng, chiếc ly bị anh bóp nát. Mặt Mộc Giản biến sắc. “Cậu chủ… đã xảy ra chuyện gì xảy ra?”. “Không có gì”. Thái độ của Mộc Duệ Thần khá bình tĩnh, cứ như người vừa nãy bóp nát ly rượu không phải anh, nhìn anh không giống như đang tức giận, lấy khăn giấy tỉ mỉ chùi vết rượu giữa những ngón tay. “Chuyện công ty chú xử lý thế nào rồi?” “Thưa cậu chủ, rất thuận lợi”. Mộc Giản cung kính nói, trực giác mách bảo ông nhất định là đã có chuyện gì đó xảy ra bởi vì rõ ràng lúc này cậu chủ đang tức giận nhưng cố tỏ ra bình tĩnh, nghĩa là cơn giận dữ của cậu chủ đã lên đến đỉnh điểm. Đây vốn là tính cách của cậu chủ từ trước tới giờ. “Tôi đã làm chuyện ngu ngốc”. Mộc Duệ Thần quay mặt lại trong bóng tối, gương mặt anh lạnh như băng. “Làm chuyện ngu ngốc trong suốt năm năm và tôi không có cách nào có thể tha thứ cho bản thân”. “Cậu chủ, đã có chuyện gì xảy ra với Ngải tiểu thư vậy?”. Mộc Giản tò mò hỏi. “Kế hoạch của cậu chủ năm năm trước đều vì muốn bảo vệ Ngải tiểu thư, giờ có chuyện gì sao?” “Cô ta không xứng đáng”. Mộc Duệ Thần nhếch môi thành một đường cong. “Người như cô ta… không xứng đáng”. Dứt lời, anh đột ngột quay người lại, bước ra khỏi phòng. Mộc Giản vội vàng đuổi theo. “Cậu chủ, cậu định đi đâu?” “Bắt cô ta trói lại, tra tấn, giam cầm cô ta, bắt cô ta phải trả lại trái tim cho tôi, rồi sau đó giết…” Giọng nói âm u, đầy hận thù. Mộc Giản hoảng sợ vội đuổi theo sau. Từ nhỏ tới lớn, ông chưa bao giờ nhìn thấy cậu chủ giận tới mức tím tái mặt mày như thế này. Cậu chủ của Mộc Gia từ khi sinh ra tính khí đã vô cùng lạnh lẽo, có rất ít người ủng hộ cậu nhưng một khi đã yêu thích ai đó thì sẽ dốc toàn lực để bảo vệ chở che nhưng… Rốt cuộc Ngải tiểu thư, cô đã làm gì? * Mộc Dịch Triệt ngồi trên đầu giường chăm chú nhìn Ngải Ái đang say giấc. Khuôn mặt cô không nói là quá gầy, gương mặt nhỏ nhắn nhưng đáng yêu, hàng lông mày đẹp chỉ tiếc là đôi mắt tinh anh hút hồn đang nhắm nghiền, sắc mặt tái xanh, đôi môi nhợt nhạt, hơi thở mỏng manh… Anh biết cô ngủ không ngon giấc. Mộc Dịch Triệt đưa tay vuốt ve hàng lông mày đang cau lại của cô rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé. “Mộc…” Cô vẫn chưa tỉnh giấc, mấp máy môi nói trong giấc ngủ. “Mộc Duệ Thần”. Nghe cô gọi tên người đàn ông khác, lòng chợt cảm thấy thật chán chường. “Em phải dậy rồi chứ!”. Mộc Dịch Triệt nhíu mày, nhẹ nhàng lay tay cô, cố ý đánh thức cô dậy. “Bé con, dậy đi em”. Ngải Ái ậm ừ vài tiếng, từ từ mở mắt ra nhìn thấy ngón tay Mộc Dịch Triệt đang lướt qua hốc mắt mình. Chợt nhận ra hai má cô lúc này đã ướt đẫm nước mắt, cô gạt tay anh ra, giọng khàn đục: “Mộc Dịch Triệt, sao lại đánh thức tôi?” “Mưa tạnh rồi”. Mộc Dịch Triệt cười. “Trời cũng sáng rồi, đã đến lúc chúng ta phải đi. Quan trọng nhất là…” Anh so vai. “Em ngủ mấy tiếng đồng hồ liền, khóc hoài và cứ lảm nhảm gọi tên người khác, anh không thích…” Ngải Ái không nói gì, quơ tay lấy khăn giấy lau những giọt nước mắt vương trên má. “Bé con, anh không phải là người đầu tiên nhìn thấy em khóc và lau nước mắt cho em phải không?” Cô ngước nhìn anh với đôi mắt trong veo rồi quyết định gật đầu. ”Em khóc cũng không phải vì anh, nếu không…” Anh đột ngột ghé sát vào cô khiến cô có thể đếm được trong mắt anh có bao nhiêu cọng lông mi. “Nếu không anh nhất định sẽ hôn sạch… hoặc liếm sạch chúng…” Ngải Ái đẩy anh ra. “Xin anh im lặng để tôi được yên tĩnh một lúc”. “Không”. Anh cười khì. “Nếu em đã quyết định đi theo anh, sau này chúng ta cứ giữ mối quan hệ bạn bè trong sáng mà được hả?” Cô trừng mắt: “Thế anh cho là gì?” “Anh cho rằng chúng mình là cặp vợ chồng gặp hoạn nạn khó khăn nhưng vẫn yêu nhau thắm thiết”. Rồi anh bật cười ha ha đứng dậy. “Sao em không suy nghĩ tới việc chọn anh?” Mộc Dịch Triệt bắt đầu tự lăng xê bản thân: “Anh là một người đàn ông tốt, có thể lăn vào bếp, chống lại được cả hổ dữ và sói, đặc biệt khá thành thục trong chuyện chăn gối. Đi cả trăm dặm mới tìm được một người như anh đấy”. Một cái gối bay thẳng vào mặt anh. Anh chụp được, chán nản: “Một câu nữa thôi, nếu cứ ở đây, người của Mộc Gia sẽ tới đây”. Ngải Ái bừng tỉnh: “Vậy là…” “Lần này, nó sẽ không tìm được chúng ta đâu…”. Mộc Dịch Triệt tự tin nói. Cô nhìn thấy anh cầm trên tay một chiếc thẻ vàng, đó là chiếc thẻ mà Mộc Duệ Thần đưa cho cô năm năm trước mà cô không chịu quăng đi và cũng chưa bao giờ dùng tới nó, chỉ mang theo mình suốt mấy năm qua. “Anh cầm cái đó làm gì vậy?”. Cô hỏi. “Đó là thẻ tín dụng anh ta cho tôi hồi trước”. “Thẻ tín dụng ư?”. Mộc Dịch Triệt bật cười chế giễu. “Đây là thẻ có gắn thiết bị GPS định vị toàn cầu của Mộc thị, chỉ cần em mang theo bên người, ngoại trừ trường hợp em bay ra khỏi trái đất thì cho dù em đi tới chân trời góc biển nào Mộc Duệ Thần cũng tìm được em”. Đầu óc Ngải Ái mù tịt cầm thẻ, thừ người. Lúc nào cũng giữ nó khư khư, kết quả luôn bị ràng buộc với Mộc Duệ Thần vì anh ta muốn cô giữ nó để bắt cô mãi mãi ở bên cạnh anh ta. Thật không thể nào ngờ được rằng năm năm trước Mộc Duệ Thần đã rắp tâm lợi dụng cô trong khi cô ngu ngốc cứ giữ chiếc thẻ chỉ để thỏa nỗi nhớ nhung…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận