Dịu Dàng Yêu Em


170. Ngải Ái có cảm giác mình thật đáng thương. Thế giới này còn chưa cho cô quyền lựa chọn đã đẩy cô về vòng tay của tên điên này. Cô nhìn về phía mọi người đang như hóa đá, nhận ra có một người bình thường liền cuống quít phát tia S.O.S. Thang Tiểu Y tức giận trừng mắt với Ngải Ái. Con làm mẹ rất đau lòng. Con chân ngoài còn dài hơn chân trong. Về nhà mẹ sẽ cho con ăn dây thừng lằn lưng. Mộc Duệ Thần thả tay cô ra, giơ tay nhìn đồng hồ: “Còn tiết nào không?” “Sáng nay chỉ học một tiết này, chiều được nghỉ”. Ngải Ái trả lời theo phản xạ, sau đó nhìn vào mắt Mộc Duệ Thần vội nói thêm. “Tôi đã hẹn ăn cơm với Thang Tiểu Y rồi, không dời được đâu. Còn nữa, tôi là thành viên trong hội sinh viên, chiều nay phải họp, rất bận rộn…” “Được thôi, đi ăn cơm”. Mộc Duệ Thần bình tĩnh trả lời, mặc cho Ngải Ái la lớn và đánh đấm, bế cô đi lên trước. Lúc đi tới bàn đầu tiên, anh nhìn Thang Tiểu Y hỏi: “Đi ăn cơm trưa không?” “Không!”. Thang Tiểu Y nhìn sang, lạnh lùng từ chối. Mộc Duệ Thần cúi đầu nhìn Ngải Ái: “Nghe rõ chưa?” Ngải Ái đáng thương gật đầu: “Ừm!”. Cả đời này của cô đều là một bi kịch. Sau đó, cả hai cùng đi ra ngoài. Mộc Duệ Thần ôm Ngải Ái đi khắp sân trường, đặt vào trong chiếc xe thể thao đỗ trước cổng trường. Hiển nhiên, tin tức Ngải Ái cặp kè với sinh viên trường Havard đã loan ra khắp toàn trường, chỉ trong một ngày mà tiếng tăm của cô ai cũng biết. Ngải Ái nằm úp mặt vào cửa kính xe nhìn các bạn thở dài: “Như thế này đã vừa lòng cậu chưa hả?” “Tôi thấy đâu có gì là không ổn”. Anh thờ ơ trả lời, cúi người cầm chân cô lên, nhỏ giọng hỏi. “Chân bị sao vậy?” “Chả sao cả”. Cô không quay đầu lại, cứ thế đáp. Cô không muốn nhắc tới việc mình cãi nhau với Mộc Lị Vi. “Do Mộc Lị Vi phải không?”. Anh không tra hỏi gì nữa, cho cô ngồi trên chân mình. “Đừng nói gì cả. Tôi hiểu em, bé con”. Lòng Ngải Ái thấy rối ren. Anh biết thừa cô nói dối, còn nói chính xác tất cả mọi chuyện cứ như là hiểu cô cặn kẽ. “Cậu hiểu tôi đến thế à?”. Cô dựa vào ngực anh, cảm nhận được hơi thở của anh, đột nhiên muốn òa khóc. “Mộc Duệ Thần, nhưng tôi lại ghét cậu”. “Tại sao?”. Anh vòng tay ôm cô như ôm bảo bối. “Không được ghét tôi”. “Tại vì…”. Mũi cay xè, bắt đầu rơm rớm nước mắt. “Tối qua cậu đuổi tôi một thân một mình ra khỏi bệnh viện trong khi chân lại đang rất đau. Không có tiền đi taxi về mà nhà thì rất xa, quanh cảnh xung quanh tối thui. Rất may là có một cô bé kỳ quái… Mà cậu chảy nhiều máu quá, thở không ra hơi. Tôi đã rất sợ… Sợ cậu chết…” Đôi mắt đen của Mộc Duệ Thần chợt lóe lên ánh sáng đủ màu sắc ấm áp. Anh hôn lên trán cô: “Nếu tôi chết thì người trước mặt em bây giờ là ai nào?” “Ừm…”. Cô đưa tay chùi nước mắt nhưng vẫn không ngăn được nước mắt tiếp tục trào ra, cuối cùng chôn mặt vào chiếc áo sơ mi trắng của anh, trì trét nước mắt và nước mũi tèm nhem, òa khóc nức nở: “Do cậu… Do cậu hết Mộc Duệ Thần”. Trên đầu phát ra tiếng cười hì, Ngải Ái ngước mặt lên nhìn nụ cười có phần mỉa mai của Mộc Duệ Thần. “Ngốc ghê, đúng là cô ngốc”. Anh vuốt đầu cô rồi đẩy vào ngực mình. “Muốn ăn gì hả cô ngốc?” Ngải Ái muốn cãi lại rằng cô không phải cô ngốc, muốn nói Mộc Duệ Thần chính là thằng điên. Nhưng nhìn nụ cười rạng rỡ trên môi anh, nghe giọng nói dịu dàng của anh khiến đầu óc cô mê mẩn… Tuy đắm say bởi nụ cười của anh nhưng cô vẫn có thể biết rằng anh đã trưởng thành và đẹp trai thế kia… Đôi môi quyến rũ kia khiến người ta rất muốn cắn một cái. Lắng tai nghe hết những gì anh nói, cho dù anh gọi cô là cô ngốc cũng chẳng sao, cô nghe hàng vạn lần có lẽ vẫn còn muốn nghe nữa. Ngải Ái chớp hàng mi khô khốc chăm chú nhìn Mộc Duệ Thần. Trong mắt anh, có bóng dáng của cô ở trong đó. “Này bé, bé đang nhìn gì?” “Nhìn…”. Ngải Ái giật mình rụt cổ rồi nói lớn. “Hồ ly tinh”. “Gì?”. Mặt Mộc Duệ Thần tối thui, tức giận nói. “Em có giỏi thì nhắc lại xem?” Chính xác là một con hồ ly tinh khiến người ta mê muội, Mộc hồ ly. “À, không… không có gì đâu… Tôi muốn ăn… Ăn mỳ bò. Xuất phát thôi”. Cô cúi đầu nói mấy câu rồi chẳng dám lên tiếng nữa. Mộc Duệ Thần đẩy cô qua một bên, khởi động xe lạnh lùng nói: “Trước hết phải tới bệnh viện kiểm tra vết thương ở chân em”. “Không sao đâu mà… Chân tôi đã được giáo sư Bắc giỏi giang băng bó cho rồi, sẽ nhanh…” Kít! Tiếng thắng xe điếc tai. Mộc Duệ Thần quay sang nổi cáu: “Em nói tối qua em gặp gã đàn ông kia?” Ngải Ái giật mình vì lỡ miệng, vội xua tay: “A, không có, không… phải”. “Còn nói dối thì tối nay tôi sẽ khiến em không thể bước nổi xuống giường”. [(=.=) Mấy zai đẹp trong ngôn tình toàn lấy cách này ra dọa các nàng và xem ra khá hữu dụng]. Ôi trời! Lấy cách này ra để dọa mình! Tổng giám đốc Mộc thừa thông minh mà! “À…”. Cô vò đầu. “Tối qua do chân bị thương không đi được nên tôi đã gọi điện cho Bắc Hàn, sau đó anh ấy đến nhà thấy tôi bị thương nên băng bó cho tôi”. “Còn gì nữa không?”. Mộc Duệ Thần nheo mắt lại. “Em chắc em không nói dối?” Ánh mắt thẩm tra và phán quyết lướt qua Ngải Ái khiến cô lạnh run. Cô rụt vai: “Còn hôn nữa”. “Tốt lắm”. Mộc Duệ Thần cười lạnh băng: “Em nói tôi nên phạt em thế nào đây bé? Hay tôi đi tìm gã kia tính sổ”. Ngải Ái lật đật xua tay, khẩn khoản: “Đó chỉ là nụ hôn ngoài ý muốn thôi mà. Thật đấy. Bắc Hàn là người tốt. Cậu đừng làm hại anh ấy”. “Em lại còn đi bênh vực cho anh ta”. Mộc Duệ Thần đẩy bật cửa xe ra. “Tôi phải đi cảnh cáo gã. Em là người phụ nữ của tôi”. “Đừng đi mà…”. Ngải Ái ôm chặt anh, hốt hoảng. “Cậu đang bị thương nặng chắc là chưa khỏi hẳn đâu. Đừng có làm thế. Lỡ vết thương bị động thì sao hả?” Mộc Duệ Thần nhẹ giọng hỏi: “Em đang lo lắng cho tôi?” “Đúng thế”. Cô quay gương mặt ửng hồng sang chỗ khác. Tôi đã bị Mộc hồ ly mê hoặc, không lo lắng sao được? “Được, tôi nghe em lần này”. Tâm tình anh tốt hơn hẳn, nhéo mũi cô rồi hôn lên đó. “Không đi nữa”. Ngải Ái căn răng ngẩng khuôn mặt đỏ lựng: “Ngay cả lần sau cũng không đi có được không. Bắc Hàn là bạn của tôi. Anh ấy luôn quan tâm tôi, đừng hại anh ấy…” Thấy anh không lên tiếng, cô cam đảm nói nhưng nghe còn thua cả tiếng muỗi kêu: “Tối nay cho cậu… muốn làm gì tôi thì làm…Nhé… Được chứ…”. Cậu ta đang bị thương chắc cũng không hùng hùng hổ hổ được. Mộc Duệ Thần nhìn cô mỉm cười: “Bé con!” “Hả?”. Cô ngẩng đầu lên. “Không phải nói xạo”. Anh bật cười. “Sau này… Em nên chủ động quyến rũ tôi nhiều hơn. Cách này khá hữu dụng với tôi”. Nói xong, anh phì cười rồi quay mặt đi, tâm tình phấn chấn tiếp tục lái xe đi. Ngải Ái thấy xấu hổ hết sức, từ tai xuống chân như cây pháo có thể nổ tạch tạch bất cứ lúc nào. Những cửa hàng mỳ bò vừa ngon vừa rẻ mà Ngải Ái giới thiệu không hề lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc Mộc. Anh gạt phăng tất cả, cuối cùng phải điều chú Giản tới căn nhà trọ nhỏ bé của Ngải Ái để chế biến thức ăn. Trong phòng bếp vang lên những âm thanh bận rộn. Ngay sau khi Mộc Duệ Thần và Ngải Ái ra khỏi xe, anh liền bế cô vào trong phòng ngủ, đóng sầm cửa lại rồi ngồi cạnh nhau trên giường. Ngải Ái sượng sùng khi nghĩ tới câu lúc nãy mình nói, rất muốn phá cửa sổ nhảy bổ ra ngoài, nhất là lúc này Mộc Duệ Thần cứ nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt nóng rực như lửa càng làm cho cô nóng hết cả ruột gan. “À…”. Ngải Ái ngồi xích qua một bên do không muốn ngồi gần Mộc Duệ Thần quá. “Hay là, chúng ta ra ngoài kia…” “Ở ngoài đó quá ồn ào”. Mộc Duệ Thần cắt ngang, vươn tay về phía cô cau mày. “Này… Em sắp rớt xuống giường”. “Úi!”. Ngải Ái không dịch người nữa, cười gượng rồi đứng dậy, bước xịch lui đụng tường. “Tự nhiên tôi muốn coi TV, hay tôi ra ngoài coi TV nhé…” “Được thôi”. Mộc Duệ Thần nhếch môi cười. “Bây giờ nếu em ra ngoài kia xem TV vậy thì không chỉ đêm này để tôi muốn làm gì em thì làm, mà cả đêm mai, rồi tất cả các đêm…” Đe dọa người khác quá đáng rồi nha! Ngải Ái vừa định nhấc chân lên liền rụt lại, lúng túng nói: “Chẳng lẽ… Từ nay về sau cậu đều ở đây???” 171. Mộc Duệ Thần không trả lời. Ánh mắt của anh hàm ý: Vậy em bảo tôi ở đâu? Ngải Ái gật đầu: “Thật ra cậu cần gì phải như thế này… Nhà cậu ở Mỹ còn nhà tôi ở đây. Chúng ta là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau. Tại sao cậu lại gạt bỏ chốn cao sang phú quý mà ở nơi nhỏ bé này làm gì… Tôi không hiểu…” “Đúng vậy, em không hiểu”. Mộc Duệ Thần đứng dậy, đi mấy bước tới trước mặt cô, vươn tay ra ép cô vào tường, cúi đầu xuống: “Em không hiểu bất kỳ điều gì vì em rất ngu ngốc, không phải sao?” Tay anh lướt xuống eo cô, ép sát cơ thể cô vào người anh: “Bé con, tôi sẽ không để em phải thấy hối hận khi quen tôi…” Ngải Ái mờ mịt hỏi: “Nói vậy… là sao?” “Có nghĩa là…”. Mộc Duệ Thần hôn lên trán cô. “Cho dù tôi bắt buộc em hay không quan tâm tới cảm xúc của em, chỉ bởi vì tôi muốn em luôn ở bên tôi…Tại sao chỉ vì vậy mà em lại tức giận với tôi? Tại sao?” Cô ngước mặt lên nhìn sâu vào ánh mắt chân thành của Mộc Duệ Thần, hai tay bất giác ôm lấy anh: “Cậu có thể không quan tâm tới bất kỳ điều gì nhưng tôi thì không… Tôi không thể sống với cậu ở đây. Nếu cậu vẫn không hiểu tôi đang nói về vấn đề gì thì tôi có thể hỏi cậu hai câu này không?” Anh gật đầu. “Tôi sống chung với cậu rồi cậu sẽ lấy tôi chứ? Hay người cậu sẽ kết hôn không phải tôi?” Im lặng một lúc, mặt anh tối sầm lại, gật đầu: “Người mà tôi sẽ lấy làm vợ không phải em”. Vẻ đau thương xuất hiện trong đôi mắt của Ngải Ái, cô nghẹn giọng: “Rõ ràng cậu có thể cứu Thang Thang nhưng cậu lại sợ ảnh hưởng tới lợi ích của bản thân cậu khi cứu cậu ấy là thật chứ?” Mộc Duệ Thần không suy nghĩ kiên quyết gật đầu. Ngải Ái nở nụ cười chua chát. Cô nắm tay lấy tay anh đang vòng sau lưng mình gạt xuống, ngẩng đầu mỉm cười với anh: “Mộc Duệ Thần, tôi sẽ không làm người tình của cậu đâu… Tôi cũng sẽ không thể yêu một người đã từng hại bạn tôi và không hề có ý định chuộc lỗi…Cậu hiểu chứ?”. Đằng sau nụ cười tươi là một mảng chua chát. “Ngay cả việc sống cùng với tôi ở đây cũng không thể sao?”. Anh nâng cằm cô lên. Cô không nói gì cũng không nhìn anh. “Bé con, em không cảm thấy tôi như thằng hèn trước em à…”. Anh nhìn chằm chằm vào cô. “Hoặc là em không nghe thấy tôi đang van nài em”. “Tôi tin rằng tôi đang nghe lầm”. Cô quay mặt đi né tránh bàn tay của anh. “Em không nghe lầm”. Anh cụp mắt xuống, lộ vẻ ưu tư mà cô chưa bao giờ nhìn thấy ở anh. “Hai ta cứ như thế này, được chứ? Cứ như thế này không được sao…” “Buông tôi ra, xin cậu hãy buông tôi ra”. Cô ngang ngược. “Cậu có biết, cậu thế này rất ích kỷ không hả… Tôi không thể yêu cậu… Cũng không thể ở bên cậu được nữa… Xin cậu tránh xa tôi ra… Xin cậu đấy…” Đây mà là tình yêu của Mộc Duệ Thần ư? Cô không tin, không thể nào tin được! Tại sao… Cậu ta yêu cô… Nhưng lại không phải trả giá… mà toàn chiếm đoạt… Cô biết bản thân mình đã yêu người này nhưng cô không thể yêu được. Bởi vì chỉ cần lúc nào đó cậu ta rời xa cô sẽ khiến cô… suy sụp. Anh đột nhiên ôm chầm lấy cô khiến cô không thể nào thở nổi. “Đừng cãi nhau nữa”. Một tiếng than thở vang bên tai cô. “Tôi tới đây không phải là để cãi nhau với em, bé à”. Anh đã phải lui rất nhiều bước, chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì một người con gái mà lại đến đây, còn nói những câu hèn hạ nếu không phải chính tai anh nghe được thì anh cũng chẳng bao giờ tin rằng những câu nói đó do chính Mộc Duệ Thần nói. Cũng bởi vì muốn níu giữ cô ấy. Ngải Ái chớp mắt, hốc mắt cay cay. Cô dựa vào lồng ngực Mộc Duệ Thần, bật khóc nức nở. Sau đó có một lực tác động lên vai. Mộc Duệ Thần bế cô đặt ngồi trên giường, đưa tay lau nước mắt cho cô: “Có còn trẻ con nữa đâu, tại sao lại khóc. Đúng là mít ướt”. Ngải Ái thấy mình thật xấu hổ. Cô lớn tuổi hơn Mộc Duệ Thần đáng lẽ phải trưởng thành hơn anh nhưng trước mặt anh lúc nào cũng như một đứa con nít. “Do cậu hết. Tự nhiên gọi tôi là bé con. Người ta là thiếu nữ đàng hoàng mà bị cậu gọi thành cô bé con”. Cô nghẹn giọng giữ tay anh lại. “Để tôi tự chùi”. Mộc Duệ Thần âu yếm nhìn cô, mỉm cười: “Nói cho tôi biết, phải làm sao bây giờ?” Ngải Ái im lặng không trả lời. Anh lại tiếp tục lau nước mắt cho cô. Cô hơi quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Trừ khi cậu hứa chỉ có một mình tôi”. Tôi không thể chịu đựng được việc phải chia xẻ cậu với bất kỳ ai. Mộc Duệ Thần nhìn cô lạnh lùng, cau mày nói: “Từ trước tới giờ tôi vẫn chỉ có một mình em”. Trái lại khiến Ngải Ái kinh ngạc. Ngạc nhiên mở to mắt nhìn anh rồi bị đắm chìm vào đôi mắt sâu thẳm ấy, rất khó biết được đúng sai. Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ cửa, sau đó là tiếng của chú Giản: “Cậu chủ, Ngải tiểu thư, cơm trưa đã chuẩn bị xong. Chúc cậu chủ và Ngải tiểu thư dùng bữa vui vẻ”. Dứt lời, ngoài phòng khách có tiếng bước chân và tiếng đóng cửa lại. Mộc Giản đi rồi, trong nhà chỉ còn hai người. “Ăn cơm thôi”. Mộc Duệ Thần nói như ra lệnh nắm tay Ngải Ái, mở cửa phòng ngủ. Ngải Ái cúi đầu đi theo anh, bước ra ngoài phòng khách nhìn bàn ăn bày biện đủ món ngon đầy màu sắc. Hai người cùng ngồi xuống bàn. Suốt cả bữa ăn, cô mải ôm đầu, cả hai cũng không nói với nhau câu nào. Cô không dám lên tiếng vì sợ một khi lên tiếng rồi hai người lại cãi nhau, chuyện đó sẽ khiến đầu óc cô càng thêm rối ren. Bữa trưa trôi qua trong yên lặng, Ngải Ái đi vào phòng ngủ ngay sau đó, đóng chặt cửa lại không ló đầu ra. Cô ngồi trước bàn trang điểm nhìn mình trong gương. Thật ra, lòng cô đã sớm xao động. Ngay từ lúc Mộc Duệ Thần nói chỉ có một mình cô, cô đã muốn… Chỉ cần được ở cạnh anh là cô hạnh phúc lắm rồi. “Mộc Duệ Thần, tôi có nên tin cậu không?”. Cô ngồi trước gương, nhắn cho anh một tin nhắn. “Không tin, em nhất định sẽ hối hận”. 30 giây sau, người đang ngồi ngoài phòng khách đã reply tin nhắn cửa cô, vừa như ra lệnh vừa như đang đe dọa. Phong cách này đúng cái mác Mộc Duệ Thần. 172. Ngải: “Sao ngay cả trả lời tin nhắn cậu cũng kiêu ngạo vậy hả?” Mộc: “Hì, đây là ưu điểm của tôi” Ngải: “Cậu định áp bức tôi mấy năm nữa đây. Chừng nào thì cậu chán tôi?” Mộc: “Đồng ý rồi sao?” Ngải: “Đâu có” Mộc: “Thật ra, nếu em muốn rời khỏi tôi hay bỏ trốn tôi cũng sẽ không ngăn cản” Ngải: “Sau đó thì sao?” Mộc: “Bắt em lại” Ngải: “Mộc Duệ Thần, cậu bị điên rồi” Mộc: “Thằng điên và cô ngốc, trời sinh một đôi” Ngải: “Khỉ thật! Cậu là đồ vô liêm sỉ” Mộc: “Em cũng kiêu ngạo đấy thôi” Ngải: “Kiêu ngạo thì đã sao! Tôi sắp bị cậu chôn sống để giết người diệt khẩu còn gì” Mộc: “Tôi sắp cưng chiều em đến chết” Ngải Ái thổi phù rồi nhoẻn miệng cười. Màn hình điện thoại lại sáng lên. Tin nhắn của Mộc Duệ thần. Mộc: “Em đang cười”. Ngải: “(*o*) Hả ~~ Sao cậu biết?” Mộc: “Tôi nghe em cười mà. Ngốc”. Ngải Ái mấp máy môi, lòng ngập tràn cảm xúc. Cởi bung giày ra, cô trèo lên giường lăn mấy vòng, nhìn màn hình cười vu vơ rồi hí hoáy soạn một tin nhắn. Ngải: “Mộc Duệ Thần” Mộc: “Có tôi” Ngải: “Ừm… Tới lượt cậu tra khảo rồi đấy” *** Tin nhắn vừa gửi đi, cửa phòng ngủ được đẩy “cạch” một cái, Ngải Ái quay sang liền bị một cơ thể đè lên trên. Mộc Duệ Thần để cô nằm dưới anh rồi hôn vào tai cô: “Tra khảo gì đây, tôi sẽ cho em thấy sức mạnh của tôi…” Thanh niên trai tráng có thể lực đáng gườm thật. *** Sau một hồi quấn lấy nhau, Ngải Ái nằm trong vòng tay anh, nhìn vết thương trên ngực đau lòng. Cô nắm tay anh thì thầm: “Sau này đừng bị thương nữa nhé”. Anh nắm lại tay cô, bàn tay to của anh bao trùm cả bàn tay cô: “Biểu hiện vừa nãy của anh em không thỏa mãn à?” “Này..” Ngải Ái đỏ mặt đấm anh một cú. “Xin nhớ cho, đây già rồi, xương cốt mỏi nhừ hết cả rồi nè” Mộc Duệ Thần nhướng mày phì cười một cách kiêu ngạo. Giờ phút này Ngải Ái mới có cảm giác Mộc Duệ Thần hơi hơi trẻ con. Anh lúc nào cũng tỏ vẻ kiêu ngạo với cô và chẳng bao giờ biểu hiện ra ngoài những cảm xúc của trái tim. Chẳng hạn như lúc cô khen anh mạnh mẽ này kia nọ… “Anh thỏa mãn được em chứ?”. Anh thì thầm bên tai cô, giọng nói mờ ám. Ngải Ái trừng mắt nhìn anh. Giờ mà khen anh nức nở thì chẳng khác nào tròng cổ vào cái danh người tình của anh, còn nói không thỏa mãn thì sẽ lại bị anh… Thấy cô im lặng, Mộc Duệ Thần mỉm cười bí hiểm, mặt cứ tươi phơi phới, bàn tay bắt đầu lướt trên lưng cô… Ặc ặc… Ngải Ái quyết định phải cách xa thằng nhóc Bách Lí trẻ tuổi đầy ham muốn này… Cô lăn quay xuống giường, cầm quần áo mặc vội vào người, vội vã nói: “Chiều nay em phải đi họp Hội sinh viên quan trọng, giờ phải đi rồi”. Mộc Duệ Thần cũng mặc quần áo vào. “Để anh chở em đi”. “Không, không cần đâu”. Ngải Ái xua tay, mặc quần vào. “Giờ em đi tìm Thang Thang. Anh cũng biết rồi mà… Cậu ấy… Cậu ấy và anh chẳng phải lúc sáng có… xích mích còn gì”. Mộc Duệ Thần gài xong nút áo, dĩ nhiên anh chẳng thích việc cô từ chối anh nên nheo mắt nhìn cô: “Giờ đưa em tới trước cổng bệnh viện, bốn mươi phút sau anh phải tổ chức Hội nghị. Em nhanh đi”. Lại là cái giọng ra lệnh đó! Ngải Ái cong môi nói: “Đồ độc tài phát xít. Ở cùng anh lâu như thế cuối cùng cũng phải làm người hầu của anh”. Mộc Duệ Thần nghe cô nói liền túm chặt tay cô kéo cô tới trước ngực, hôn lên chóp mũi của cô: “Đây là vinh dự của em”. “Vinh dự cái cục rắm”. Ngải Ái rất muốn cãi lại chợt nhìn xuống thấy tay Mộc Duệ Thần đang cởi nút áo, những nút áo vừa được gài lại bị cởi ra: “Vậy là em vẫn chưa được dạy bảo tới nơi tới chốn. 45 phút, anh vẫn có thể làm rất nhiều việc… Muốn tiếp tục không?” Ngải Ái tức mình trừng mắt liếc anh một cái, rồi vươn tay ra như một bà mẹ chu đáo cài nút áo lại cho anh, sau đó nhón chân hôn chụt vào môi anh, ngọt ngào nói: “Honey, chúng mình đi thôi nào. Nếu làm trễ giờ của anh thì em biết phải làm sao đây??” Mộc Duệ Thần bật cười, cứ như vừa thuần phục được thú cưng. Ngải Ái đăm chiêu nghĩ ngợi. Giá mà cô có thể đấm vào bản mặt đang cười rạng rỡ kia của Mộc Duệ Thần một cú thì chắc hả hê lắm… Hai mươi phút sau, Mộc Duệ Thần chở cô tới trước bệnh viện rồi lái xe đi. Ngải Ái chạy tới phòng bệnh của Thang Tiểu Y, đẩy cửa vào trong thấy cô nàng đang ngồi trên đầu giường vừa gặm táo vừa xem ti vi. Rõ ràng cô nàng nghe tiếng cô mở cửa nhưng ngay cả mắt cũng không chớp. Đi tới trước mặt cô bạn, Ngải Ái lí nhí: “Thang…” Thang Tiểu Y nhìn cô một cái rồi tắt ti vi, đặt quả táo xuống: “Tiểu Ái, cậu muốn giải thích à?” “Tớ…” “Tiểu Ái, tớ tin rằng cậu biết việc Mộc Duệ Thần đã trở lại, cũng tin việc xảy ra hôm nay là do Mộc Duệ Thần bắt buộc cậu, nhưng… Tớ thật sự không có cách nào có thể tha thứ cho cậu. Cậu với tớ thân thiết lâu như vậy nhưng tại sao đêm hôm đó cậu lại âm thầm bỏ bạn bè trốn đi, muốn bỏ trốn mãi mãi”. Ngải Ái hoảng hốt ngẩng đầu lên: “Bắc Hàn nói cho cậu biết sao?” “Không phải”. Thang Tiểu Y bình tĩnh nhìn cô. “Tớ biết chuyện đó là do tớ nhận được một tin nhắn cảnh cáo”. Cô giơ điện thoại lên trước mặt Ngải Ái. Ngải Ái đọc được mấy chữ: “Rời xa cô ấy”. Dãy số quen thuộc khiến cô thấy nhức mắt. Đúng cái ngày Mộc Duệ Thần bắt được cô cũng là ngày anh nhắn tin cho Thang Tiểu Y. Ngải Ái im lặng một lúc rồi ngước mắt lên: “Mộc Duệ Thần có đe dọa gì cậu không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận