Dịu Dàng Yêu Em


151. U ÁM [1] Mộc Giản nhìn theo con gái lắc đầu thở dài quay trở lại biệt thự. Cậu chủ đã đối xử với ông rất tốt, nếu không phải như thế ông sợ rằng con gái ông đã chết trong tay cậu chủ trên dưới cả trăm lần. “Nhanh chóng liên lạc với Ngải tiểu thư”. Mộc Giản ra lệnh với nhóm vệ sĩ. “Đưa tiểu thư về đúng giờ”. “Vâng, chú Giản”. Mộc Giản cau mày bắt đầu thấy bất an. Cậu chủ vừa tròn mười tám tuổi, lần này chịu sự trừng phạt khắt nghiệt của ông chủ cho dù là người đàn ông mạnh mẽ thế nào đi nữa rất có thể sẽ phải đối diện với cái chết. Nhất là lúc này ông chủ đang rất tức giận, chắc chắn sẽ càng xuống tay nặng hơn… Nhìn lên bầu trời xanh ngắt, Mộc Giản hướng ánh mắt về phía Đông xa xôi. “Chú Giản, lúc tôi về muốn nhìn thấy cô ấy”. Trước khi đi cậu chủ đã dặn dò như thế với ông. “Vâng, thưa cậu chủ”. Ông trả lời. Vì thế, Ngải tiểu thư, cô nhất định phải bình an trở về. ************* “Á! Trời mưa rồi!” Ngải Ái hét toáng lên, vội vàng đứng dậy: “Bắc Hàn, chúng mình phải vào trong bệnh viện thôi. Ở đây không có chỗ nào trú mưa cả”. Bắc Hàn đứng dậy, cởi áo khoác che lên đầu cho cô, nhỏ giọng hỏi. “Tiểu Ái, đồng ý với anh trước đi đã”. “Đồng ý gì cơ ạ?” Bùn đất bắt đầu bám vào chân, Ngải Ái thấy quần áo của anh đã ướt nhẹp, cuống quít: “Bắc Hàn, vào bệnh viện trước được không? Mưa càng lúc càng to rồi…” “Có đồng ý đi với anh không?” Anh cụp mắt, lông mi đọng nước mưa, chỉ thấy một nửa đôi mắt xanh lam: “Tiểu Ái, trả lời anh đi…” Bắc Hàn bất giờ dang tay ôm Ngải Ái vào lòng. Anh dùng thân hình cao lớn của mình che chở cho cô, bảo vệ cô không ướt. “Trả lời anh đi, đừng im lặng…” Ngải Ái nép mình vào ngực anh, cảm nhận được mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ anh rất ấm áp. Chỉ trong tích tắc đã có thể sưởi ấm được cơ thể cô. Cô ngước mặt lên, nhìn vai Bắc Hàn. Mái tóc nâu của anh đã ướt sũng nước, khổ sở nói: “Bắc Hàn, lúc này đừng hỏi em chuyện đó. Em chưa biết nữa. Em cần phải suy nghĩ”. “Anh chưa bao giờ ép buộc em”. Cánh tay Bắc Hàn càng ôm chặt cô. “Nhưng lần này anh muốn làm vậy… Xin lỗi em”. Ngải Ái bị anh ôm cứng nhưng lại không thấy khó chịu. Bởi vì rõ ràng anh vẫn chú ý tới cảm giác của cô để không làm cô đau. Anh cúi đầu, ánh mắt sáng rực. Nước mưa từ mặt anh nhỏ xuống mặt cô, cứ như những giọt nước mắt đang tuôn rơi. “Em…”. Cô ngập ngừng. Bởi vì… Cô không có thời gian để lựa chọn. Có thể buông tay Mộc Duệ Thần được sao? Có thể rời xa Mộc Duệ Thần được sao? Cô đã đồng ý với cậu ta, tức là cô phải quay lại đó. Cho dù có muốn chạy trốn đi chăng nữa… Cô có thể trốn được bao lâu? Bắc Hàn không thể nào biết được Mộc Duệ Thần đáng sợ tới mức nào. Cô đẩy Bắc Hàn ra, cầm áo khoác đưa ra trước mặt anh: “Bắc Hàn, em không cần anh phải bảo vệ em”. Ánh mắt Bắc Hàn lộ vẻ bi thương: “Em không cần anh bảo vệ, vậy em muốn bảo vệ anh sao?” “Em không muốn anh bị liên lụy…”. Cô hít vào thật sâu rồi thở ra. “Nhờ anh chăm sóc Thang Thang. Mai em…phải đi Mỹ rồi!” Dứt lời, cô giơ tay che đầu chạy đi. Bắc Hàn nhìn theo cô: “Tiểu Ái, có phải em muốn trở về bên người đó. Em nói năm ngày sau sẽ đi… Đúng là năm ngày… Năm ngày…” Đôi mắt màu xanh lam sâu thẳm, Bắc Hàn nhếch môi quay người đi về hướng khác. ************* Mưa càng lúc càng nặng hạt, không thể đoán trước lúc nào trời sẽ tạnh. Ngải Ái chạy tới trước cửa hàng tiện lợi, đẩy cửa đi vào trong đi tới góc phòng xem những chiếc ô. Cô nhìn qua những chiếc ô đủ màu sắc, lật qua lật lại rồi quết định lấy chiếc ô màu trắng. Đúng lúc vừa cầm lên thì có một bàn tay trắng mịn khác cũng cầm chiếc ô. Nhìn bàn tay này chắc chắc chủ nhân của nó khá xinh đẹp. Cô quay sang. Là một cô bé khoảng mười mấy tuổi, mặc quần đùi và áo T-shirt mài trắng bó sát có gương mặt nhỏ gọn cá tính, sống mũi cao, môi hồng và đặc biệt là làn mi cong vút đáng yêu, ánh mắt vừa tinh ranh vừa đẹp đẽ khiến người khác vừa gặp qua liền không thể quên được. “Của tôi!”. Cô bé đáng yêu chun mũi, giọng nói nghe thật êm tai. “Tôi lấy rồi”. Ngải Ái rút tay lại: “Tốt thôi, tôi không lấy nữa”. Cô bé kia bật dù đặt trên vai, chống tay kia vào eo: “Này chị, chị có thấy chiếc ô này hợp với tôi không?” “Ồ, rất hợp”. Với người lạ, Ngải Ái không muốn tiếp xúc nhiều, liền quay đầu bỏ đi. Cô nghe tiếng cô bé bất mãn nói: “Bản cô nương rất thích mặt áo thun trắng nhưng không phải vì thế mà mua chiếc ô này đâu. Vậy mà lại nói rất hợp”. Cô bé bước nhanh đuổi theo Ngải Ái: “Này!” Ngải Ái quay lại nhìn cô bé: “Ô tôi không mua nữa. Đừng làm phiền tôi!” Cô bé kia nheo mắt cười, lém lỉnh nói: “Trời ơi, tôi chỉ mới đoạt của chị một chiế ô mà chị cũng khóc là sao?” Ngải Ái ngẩn ra, giơ tay quẹt nước mắt. Khóc lúc nào cô cũng không biết. Cô bé đưa chiếc ô ra: “Khóc sướt mướt ghê chết đi được. Này, cho chị đấy!” Nói xong, cô bé đẩy cửa kính chạy ra ngoài. Ngải Ái thấy cô bé che đầu băng qua đường trong mưa rồi quay lại lè lưỡi làm mặt quỷ. Ngải Ái biết cô bé làm thế với mình. Cô lau sạch nước mặt, vỗ vỗ hai má nói thầm: “Tôi biết rồi. Tôi không phải là một anh hề”. Trên thực tế, cô quyết định không trở về bên cạnh Mộc Duệ Thần mà quyết định bỏ trốn. Thế giới rộng lớn như thế này, cô không muốn có bất kỳ quan hệ gì với bất kỳ ai. Chỉ cần không một ai có thể tìm được cô, Mộc Duệ Thần cũng sẽ không cách nào có thể tìm được. Lòng chợt nhói đau… 152 U ÁM [2] “Quyết định rồi chứ?” Trong bóng tối, một cao một thấp, một đứng một ngồi. Ông cụ có thân hình cường tráng với đôi mắt u ám lạnh lẽo nhếch môi cười có thể khiến người khác rùng mình nhìn đứa cháu một tay ông nuôi dưỡng nói: “Chấp nhận chịu sự trừng phạt chỉ vì một con đàn bà. Đây không phải việc mà người thừa kế Mộc gia nên làm”. “Dù sao lần này cũng là lần cuối cùng”. Mộc Duệ Thần lẳng lặng trả lời, giọng nói không hề nao núng. Anh im lặng một lúc rồi lên tiếng nhắc nhở: “Người đàn bà mà ông nội nói chính là mẹ của tôi”. Mộc Thận cười lạnh lẽo: “Bà ta có thể sống được tới giờ là nhờ vào ơn huệ của ta”. “Tôi hiểu, cảm ơn ông nội”. “Ừm, nếu cháu có thể vượt qua được hình phạt lần này, ta nghĩ cháu sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và ta cũng sẽ không phản đối”. “Vâng” “Cháu chọn con nào?”. Mộc Thận nhìn thằng cháu không hề thua kém mình. “Sư tử, hổ hay cá sấu?” “Con nào cũng được”. Mộc Duệ Thần xăn tay áo, cầm một con dao găm đơn giản. “Tùy ông nội quyết định”. “Tốt!” Mộc Thận đứng dậy, ho một tiếng, trong phòng lập tức xuất hiện mấy người huấn luyện thú. “Vậy tất cả đi. Cháu ngoan, nhớ phải sống trở về”. Nhóm người huấn luyện thú xanh mặt. Có thể nói trên đời nhóm thú dữ hung hãn nhất là sư tử châu Phi, hổ Siberia và cá sấu miền nhiệt đới bảy ngày không được ăn gì… Huống hồ, cậu chủ đã bị tiêm thuốc thoái hóa xương sụn khiến sức chống cự và khả năng công kích giảm mạnh lại còn dùng chiếc dao găm bình thường làm sao có thể khống chế tất cả những con thú dữ chỉ trong vòng 40 phút? Mặt tất cả mọi người đều trắng bệch. Có người lo lắng lên tiếng khuyên can: “Ông chủ, cậu chủ còn nhỏ tuổi, hình phạt này…” “Không nhằm nhò!”. Mộc Duệ Thần thản nhiên cắt ngang. “Hy vọng ông nội không nuốt lời. Chỉ khi nào tôi muốn ngủ với các cô bé đó còn không thì thôi. Ông nội đừng đưa tới vô ích”. Mộc Thận nhếch mép cười: “Ta sẽ ở đây nhìn cháu thể hiện, cháu trai ngoan ngoãn của ta”. ************* Đây là một hòn đảo nhỏ không có người ở, khá rậm rạp bởi những cây cỏ miền nhiệt đới với những tán cây cao lớn, còn có cả những loại động vật hung hãn mà Mộc Thận có sở thích sưu tập. Mộc Duệ Thần đi vào trong rừng rậm không một chút sợ hãi, giấu con dao găm trong tay, lẳng lặng đứng dưới gốc cây và chờ đợi. Từ xưa tới nay, người Mộc gia luôn có tinh thần thiện chiến. Người có dòng máu chính thống của Mộc thị dĩ nhiên sẽ không giống người thường. Họ sinh ra đã mang trong mình sự mạnh mẽ hơn người nhất là mười ngón tay có thể giết người dễ như trở bàn tay. Trước đây cho dù là hổ hay sư tử cũng chẳng thể làm khó được Mộc Duệ Thần. Anh chỉ cần dùng chút sức lực là có thể giết chết bọn chúng. Nhưng bây giờ vấn đề mấu chốt ở đây là anh bị tiêm thuốc thoái hóa xương sụn làm cho khả năng công kích và phòng ngực giảm mạnh, có thể đến mười lần. Đột nhiên một tiếng gầm rú của thú dữ từ xa vọng lại. Có vẻ như nó đã đánh hơi được mùi của người nên ráo riết lùng sục. Mộc Duệ Thần từ từ cởi áo khoác, treo lên một nhánh cây, dựa người vào thân cây to, nhìn con sư tử châu Phi… đã xuất hiện trong tầm mắt của anh. 153. M U [3] Sư tử châu Phi dài khoảng hai thước, cao một thước rưỡi [Hình như 1 thước = 0.4m], cơ thể khổng lồ và có cái đuôi dài đến cả thước, gầm lên để lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn, hai con mắt của nó sáng quắc màu xanh lá cây nôn nóng. Mộc Duệ Thần đứng yên, đối diện với con sư tử đang từng bước tiếng lại, miệng nhếch lên khát máu. Nhớ có lần anh đã từng đánh bất tỉnh một con sư tử, đó cũng là chuyện xảy ra tám năm trước. Hai mắt anh chợt híp lại, rút dao găm ra. Nhanh như chớp, cả người anh lao vào con sư tử. Mộc Duệ Thần quyết định đánh phủ đầu. Anh tìm cho mình vị trí thích hợp nhất và có lợi nhất rồi tung ra một cú đấm vào đầu con sư tử. Con sư tử ngửa đầu lên gầm một tiếng vang dội, hai mắt đỏ rực nhe răng muốn lao vào cấu xé con mồi. Dù sao đi nữa cũng không được quên sống sót trở về và thời gian. Anh vươn tay ra bóp cổ con sư tử rồi leo lên trên lưng nó. Từ trên lưng tiếp tục đấm một cú đấm vào thân. Cú đầm này không hề nhẹ tay. Để khống chết được những con thú dữ này bắt buộc phải nhanh và khôn ngoan. Nếu không, chỉ có chết. Tuyệt đối không được để nó có cơ hội va chạm với mình, càng không thể để nó ngoạm được mình. Máu của cháu, thịt của cháu… Sẽ trở thành động lực để nó chủ động và hung hăng hơn, dĩ nhiên phần thắng của cháu sẽ chỉ còn lại một nửa. Vậy nên, cháu cần phải chủ động nắm bắt được tình thế và xử lý nó đi. Rầm. Tiếng động lớn làm bầy chim bay tán loạn lên trời. Con sư tử ngã vật xuống đất. Chính xác là anh đã dùng khoảng năm phút. Nhặt con dao găm rơi xuống đất, anh cười lạnh lẽo, trán lấm tấm mồ hôi. Chết tiệt! Thuốc quái quỷ đó bắt đầu phát tán. Nếu là ngày thường có lẽ sẽ không sao nhưng vừa rồi có vận động mất chút sức lực, anh bắt đầu thở hổn hển. “Cháu ngoan của ta, có tiến bộ”. Giọng nói khàn khàn của ông già phát ra từ chiếc loa gắn trên cây khen ngợi. “Tuy nhiên, cháu cần phải cẩn thận không được chủ quan”. Mộc Duệ Thần nhặt áo khoác, phủi bụi bám rồi khoác vào người, nhìn anh không có vẻ gì là đang sợ hãi: “Ông nội nên cảm ơn tôi vì đã tặng cho ông một màn trình diễn miễn phí”. Trên loa phát ra một tràng cười sảng khoái. Anh quay người tiếp tục đi nhanh về phía trước. Có tiếng suối chảy róc rách, anh dừng bước chân, nhếch môi một cái. “Ồ, chào những người bạn đồng hành?” Bên cạnh hồ nước là một con hổ già đang nằm dài đói bụng và hai con cá sấu đói khát cấp tốc bò lên bờ về phía con mồi. ************* Rào rào. Trời đổ mưa. Ngải Ái đưa miếng táo cho Thang Tiểu Y, chớp mi hỏi nhỏ: “Sau khi điều trị cảm giác của cậu thế nào?” “Ừ!” Thang Tiểu Y nhéo cánh tay cô rồi nhéo má. “Nói thật tuy không có cảm giác gì hết nhưng mà tớ thấy phấn chấn hơn trước”. Ngải Ái cười: “Ồ, thế thì tốt rồi. Bắc Hàn nói chỉ cần nửa tháng là có thể trị khỏi bệnh cho cậu. Cậu nhất định phải tự chăm sóc cho mình đấy”. “Chắc Bắc Hàn cũng mất khá nhiều công sức mới mời được những vị chuyên gia kia tới chữa bệnh cho tớ đấy. Tớ nghe nói anh ấy đã phải trả những khoản tiền rất cao”. Thang Tiểu Y nhìn chằm chằm vào Ngải Ái: “Chúng ta phải biết ơn Bắc Hàn. Này Tiểu Ái, cậu phải làm gì đó với anh ấy đi chứ?” 154. M U [4] “Tối nay tớ sẽ ăn cơm với anh ấy”. Ngải Ái nhún vai, bật cười. “Tớ sẽ tự mình lăn vào bếp nấu cho Bắc Hàn những món ăn ngon, thế đã được chưa?” “Tớ nghĩ điều anh ấy muốn là cậu lấy thân báo đáp người ta”. Thang Tiểu Y cầm quả táo trong dĩa trái cây đứng dậy. “Nhưng nếu cậu không muốn thì tớ cũng không ép”. Cô giơ tay vỗ đầu Ngải Ái: “Con gái một tay tớ nuôi lớn, lúc gả chồng tớ cũng đau khổ lắm chớ bộ”. “Cậu dám lợi dụng tớ, tớ giết chết cậu”. Ngải Ái đứng phắt dậy đánh Tiểu Y mấy cái. Hai người bắt đầu nhặng xị cả lên. Cơn mưa tầm tã bên ngoài cũng không làm ảnh hưởng tới cả hai, cuối cùng cho đến khi bệnh nhân phòng bên cạnh qua mắng một trận hai đứa mới thôi không đùa giỡn. Cả hai ngồi trên đầu giường nhìn những hạt mưa rơi ngoài ô cửa sổ. Thang Tiểu Y đột ngột ngay đầu hỏi Ngải Ái: “Tiểu Ái này, sao Mộc duệ Thần không tìm cậu nhỉ? Cậu có thường xuyên liên lạc với cậu ta không? Mặc dù tớ không đồng ý cho hai đứa bọn cậu bên nhau, nhưng… từ khi cậu về tới giờ không thấy cậu ta liên lạc hình như không giống tác phong của cậu ta chút nào” “Cậu ta… không tìm tớ đâu”. Không có cô, anh vẫn sẽ sống rất vui vẻ, có khi còn vui vẻ hơn ấy chứ. Ngải Ái khẽ lắc đầu, cười gượng một cách chua chát: “Tớ… cũng không muốn có liên quan tới cậu ta nữa”. Không có anh, cuộc sống của cô sẽ trở lại quỹ đạo và sau đó sẽ quên anh đi. ************* “Chết tiệt!” Mộc Duệ Thần rủa thầm, có mấy giọt máu bắn lên áo anh. Chống tay vào thân cây thở dốc, anh cảm thấy thể lực mình đang yếu dần đi. Bên dưới, hai con cá sấu dữ tợn đang nhìn chằm chằm vào con mồi. Tiếng những chiếc răng nanh va vào nhau nghe thật đáng sợ. Hai bên đều quan sát nhất cử nhất động của đối phương, không dám hành động thiếu suy nghĩ, tốt nhất cứ để đối phương lộ sơ hở. Con hổ già giơ móng vuống đào một cái hố trên mặt đất, hiển nhiên nó đã quá sốt ruột. Hai con cá sấu ngâm nửa thân hình trong nước chỉ chực người tới gần là chúng sẽ lôi xuống nước và ăn thịt. Người và thú dữ, cứ như thế giằng co nhau. Anh đã bị vài vết thương sau lưng ngay cả ngực cũng bị con hổ già cào một vệt rướm máu. Mắt nhìn thẳng về phía trước, Mộc Duệ Thần đứng thẳng người, rút ra con dao găm vốn dĩ đã không có tác dụng gì. Rốt cuộc vẫn phải giết. Anh luôn ghét việc giết người, và cả động vật. Nhưng bây giờ… Trong đầu chợt hiện ra hình ảnh của bé con. Tại sao anh chống đối việc ngủ với đám các cô bé bán thành phẩm? Chính anh cũng không biết rõ là tại sao. Cho tới giờ phút này, cuối cùng anh cũng đã hiểu ra. Bởi vì ngoài người con gái có tên Ngải Ái ra, anh không thể đụng vào bất kỳ ai khác nên mới chấp nhận sự trừng phạt nghiêm ngặt này của ông nội. Mồ hôi đổ càng lúc càng nhiều, thuốc đã phát huy tác dụng của nó. Anh bắt đầu thấy hoảng sợ, thể lực gần như không còn nữa. Vậy là không có trường hợp nào ngoại lệ. Phía trước truyền tới những tiếng bước chân. Mộc Duệ Thần cau mày, bắt buộc bản thân phải tập trung tinh thần. Được rồi, Ngải Ái, anh sẽ chiến đấu để được bảo vệ em. Nghĩ đến đó, cơ thể đầy thương tích phục hồi được một ít sức lực. Anh đứng trụ một chân rồi quay vòng, bỗng nhiên cả người mạnh mẽ như một con báo, tốc độ của anh có thể khiến người khác chói mắt. Cánh tay anh tấn công như vũ bão, nhanh như chớp, không thể nhìn thấy được hành động của anh cho dù con thú có nhanh nhạy tới mức nào đi nữa. Con dao nhỏ đâm vào cơ thể to lớn, khuỷu tay nhắm thẳng vào bên mắt mà đánh… Tay trái tung một cú đấm vào nơi yếu ớt nhất là cổ của nó, tiếp tục tung người dẫm lên cơ thể to lớn của quái thú. G rào… Rầm…. Sau tiếng gầm dữ dội, con hổ già nằm bẹp dưới đất, xương cốt bị bẽ gãy. Rất quyết đoán và tốc độ. Những người ngồi trước màn hình theo dõi sợ ngây người. Ông chủ tương lai của bọn họ cho dù đang trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc vẫn không để bản thân phạm bất kỳ sai lầm nào, hay nói đúng hơn là quyết tâm giành chiến thắng. Mộc Thận tấm tắc cười, tán dương một cách kiêu ngạo. Mộc Duệ Thần, hy vọng duy nhất của cả Mộc gia này, đứa cháu một tay ông bồi dưỡng sao có thể chịu thua hình phạt nhỏ nhặt này? Tiếp theo còn có hai con cá sấu. Lưng và ngực Mộc Duệ Thần đều bị thương. Điều này đối với hai con cá sấu nằm trong ao là một con mồi béo bở. Máu là thứ bọn chúng yêu thích. Vì thế hai con cá sấu nhanh chóng bò về phía Mộc Duệ Thần. Anh nhìn đồng hồ đeo tay. 20 phút đã trôi qua. Quá lãng phí thời gian. Quay đầu lại nhìn xuyên qua cánh rừng rậm rạp, nhìn thấy cách đó không xa có một khối đá cao có những tảng đá lớn nhỏ. Anh liều lĩnh cởi luôn áo khoác, cả người đầy máu càng kích thích khứu giác của cá sấu. Những con cá sấu khổng lồ càng hăng hái bò tới, tốc độ càng lúc càng nhanh, chiếc miệng xấu xí ghớm ghiết há ra như muốn nuốt chửng con mồi bất kỳ lúc nào. “Hai tụi bay nhanh lại đây. Đừng làm trễ giờ của ta”. Anh ra lệnh rồi hừ lạnh, quay người chạy đi. Tốc độ của cá sấu rất nhanh, bám theo anh sát nút. Chạy tới khối đá, Mộc Duệ Thần nhìn hai con cá sấu gian nan leo lên trên bằng tấm thân kềnh càng. Anh đứng trên cao nhìn xuống như vị thần. Bất ngờ có những tiếng nổ lớn vang lên liên tiếp. Hai con cá sấu điên cuồng gầm thét. Tiếng cây cối gãy rụng truyền khắp đảo Lâm Tử.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận