Dịu Dàng Yêu Em


137. NGHE TRỘM Trên bàn ăn, Mộc Giản bê các món u lên đứng sau lưng cả hai đợi lệnh. “Chú Giản!”. Mộc Duệ Thần nói. “Sáng mai chuẩn bị máy bay đưa cô ấy về nước”. Mộc Giản kinh ngạc nhưng vẫn gật đầu: “Vâng, thưa cậu chủ”. Bữa tối nhanh chóng trôi qua, Mộc Duệ Thần chỉ vói bâng quơ vài câu, đưa tay vuốt mái tóc đen của Ngải Ái rồi bước chân vào phòng đọc. Ngải Ái ngồi trên ghế nhìn theo anh cũng im lặng không nói. Năm phút sau, Mộc Lị Vi đi vào biệt thự, mặc váy ngắn sexy màu đỏ rực ôm quanh dáng người đầy đặn để lộ đôi chân dài rảo bước đi lên lầu đứng trước phòng đọc. Tay cô ta cầm một tập tài liệu dày, ngoái đầu cười với Ngải Ái sau đó gõ cửa bước vào trong. Ngải Ái ngồi xem tivi xúc kem ăn… Từ phòng đọc truyền ra tiếng cười yểu điệu của Mộc Lị Vi khiến Ngải Ái giật mình sợ hãi cứ như có hàng ngàn con kiến đang ở trong người cô cắn chích, làm cho cô phải căng tai lên để nghe ngóng hai người đang nói chuyện. 10 phút, 15 phút, 30 phút, 40 phút sau… Ngải Ái ngồi bấm đốt ngón tay chờ thời gian trôi qua. Hai người đó vẫn ở bên trong và không có vẻ là sẽ ra ngoài. Cô tắt ti vi, bắt đầu sốt ruột. Những bước chân bắt đầu tiến tới phòng đọc, cuối cùng rón rén lại gần để rình trộm. Vừa bước lên hai bước… Cạch… Cửa mở. Ngải Ái cuống quít quay người lại, giả bộ đi loanh quanh vì no sau đó liếc mắt thấy có một mình Mộc Lị Vi bước ra, mặt đỏ ửng, mái tóc vàng uốn lượn hơi rối, vừa đi vừa sửa lại váy ngắn, trông cô ta rất hấp dẫn. Khi cô ta bước tới gần Ngải Ái, gạt những sợi tóc xõa trên ngực ra sau để lộ bờ ngực căng tròn, bĩu môi nở nụ cười: “Ngày mai Ngải tiểu thư đi rồi. Cô đừng lo lắng vì đã có tôi ở đây chăm sóc cho cậu chủ”. Ngải Ái cười gượng, im lặng không biết nói gì. Mộc Lị Vi đưa ngón tay sơn màu đỏ chót sờ lên đôi môi đỏ mọng, cười với Ngải Ái rồi ngúng nguẩy đi ra khỏi biệt thự. Tôi sẽ chăm sóc cho cậu chủ… Câu này có nghĩa là thú cưng này đi rồi sẽ có thú cưng khác thay thế… Ngải Ái lắc đầu qua lại, lặng lẽ bước lên cầu thang. Mình còn để ý làm gì cơ chứ? Dù sao ngày mai mình cũng sẽ rời khỏi đây. ************* Leo được lên tới tầng trên cùng, cô bước vào phòng không nhìn thấy Mộc Duệ Thần. Trong căn phòng trống trải với hai màu đen trắng đối lập, cô nhớ lại ngày đầu tiên kinh hãi khi đến đây. Hồi đó cô đã rất hoảng sợ vì thấy mình bị bắt cóc, sợ tới mức hoảng loạn nhưng khi nhìn thấy Mộc Duệ Thần lại cảm thấy không còn sợ hãi nữa, còn hơi vui mừng khi được gặp lại anh. Cô không ngờ quan hệ giữa cô và anh lại phát triển tới mức này. Nhớ lại lúc sáng hai người ở trong phòng làm việc của anh, lồng ngực cô liền nhảy dựng lên. Cô nằm cuộn người trên ghế nệm, nhìn trần nhà, nghĩ tới tất cả mọi chuyện từ khi gặp Mộc Duệ Thần cho tới hiện tại. Hay là cô đã yêu anh? Không đâu, nhưng tại sao nhìn những hành động không trong sáng giữa Mộc Lị Vi và anh lại thấy lòng không vui và chua chát? Có lẽ… Điện thoại phát nhạc chuông, Ngải Ái giật mình, ngồi thẳng dậy cầm điện thoại lên. Mộc Duệ Thần đang gọi. “Bé con”. “Sao cơ?” “Tôi có việc phải giải quyết, em ngủ sớm đi”. “Ừm!” “…” “Tôi…tắt máy đây”. Thấy anh im lặng, Ngải Ái chủ động nói. “Cậu làm việc đi!” “Tối nay em rất lạ”. “Không có gì đâu. Do ngày mai phải ngồi máy bay nên cũng hơi lo lắng”. “Ngốc!” Giọng anh vẫn dịu dàng như trước. “Chúc ngủ ngon!” “Ừm! Chúc ngủ ngon!” Điện thoại ngắt bụp, Ngải Ái đứng dậy rời khỏi ghế nệm, ngồi trên thảm bật ti vi, mơ hồ nhìn màn hình khổng lồ không chớp mắt, để mặc cho thời gian trôi qua, lặng người. Những lúc ngồi nhìn thời gian, sẽ thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp. Những lúc không chú ý lại thấy thời gian trôi nhanh như chong chóng. Cô ngước nhìn đồng hồ, nhận ra đã là nửa đêm… Mộc Duệ Thần vẫn chưa về phòng. Cô băn khoăn không biết có nên đi xuống lầu xem thử không. Lặng lẽ đóng cửa lại rồi đi tới thang máy tới chỗ góc khuất, cô nhìn thấy Mộc Giản đứng với Mộc Duệ Thần dưới ánh đèn mờ ảo nên núp qua một bên, tò mò muốn biết hai người đó đang nói chuyện gì. “Cậu chủ, tôi đã điều tra ra được năm năm trước Mộc thiếu gia cho cô Thang uống chất hóa học, vẫn có thể điều trị được, nhưng… rất rắc rối cho chúng ta vì phải đến trung tâm nghiên cứu của tập đoàn vừa theo dõi kết hợp điều trị, khả năng dứt điểm cũng chỉ có 50%…” Nghe Mộc Giản báo cáo, Ngải Ái thở dài nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng cũng được dỡ bỏ. Vậy có nghĩa là Mộc Duệ Thần thức khuya như thế này là để điều tra chuyện xảy ra với Thang Tiểu Y? Cảm giác hạnh phúc lan tràn trong lồng ngực… “Bỏ đi!”. Mộc Duệ Thần hờ hững nói. “Tôi không muốn phải liên lạc với chủ tịch vì vấn đề đơn giản đó”. Ngải Ái sững người. “Nhưng thưa cậu chủ, dù gì do kế hoạch nên cô Thang mới mắc phải căn bệnh đó. Cô Thang lại là người rất quan trọng với Ngải tiểu thư…” “Chú Giản, đừng nói với tôi những vấn đề không đúng trọng tâm”. Mộc Duệ Thần đứng trong bóng tối, không nhìn rõ được mặt anh. “Cứu cô ấy hoàn toàn không có lợi cho tôi nên tôi không cần phải cứu cô ấy”. Mộc Giản cứu người. “Được. Tôi sẽ cố gắng giấu diếm việc này với Ngải tiểu thư”. “Ừm!” “9 giờ sáng mai máy bay cất cánh. Cậu chủ không tiễn Ngải tiểu thư sao?” “Tôi bận”. Mộc Duệ Thần đứng thẳng người trả lời. “Chú hãy làm việc đó”. “Được. Chủ tịch có gọi điện tới cách đây vài ngày…” Mộc Giản vẫn đang nói gì đó nhưng Ngải Ái không nghe rõ nữa. Cô mở to mắt dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hai tay nắm chặt vạt áo, thở dồn dập, đôi môi run rẩy… Chưa kịp tận hưởng cảm giác hạnh phút chớp mắt đã bị đập… Hạnh phúc vỡ tan… 138. EM MUỐN GÌ “Tôi đã báo cáo xong. Chúc cậu chủ ngủ ngon”. Nghe được câu này của Mộc Giản, Ngải Ái mới rùng mình bừng tỉnh. Cô bước về sau mấy bước một cách khó khăn rồi quay người chạy như điên về phòng. Cô cố gắng chạy nhanh nhất có thể, nín thở mà chạy, mong rằng Mộc Duệ Thần sẽ không phát hiện ra. Cô đã chờ anh về phòng, để nói lời tạm biệt, và nói rằng cô rất biết ơn anh vì đã cho cô được về nước… Nhưng cô cũng sợ bị anh phát hiện việc cô nghe trộm… Cô sẽ vĩnh viển không thể quay về… ************* Mộc Duệ Thần đứng trước cửa phòng nhìn thấy cửa phòng chỉ khép hờ. Trời gần sáng sao bé con vẫn chưa ngủ? Anh đẩy cửa nhìn Ngải Ái đang ngồi xem ti vi trên thảm. “Khuya rồi sao chưa ngủ?” Cả người Ngải Ái vô thức cứng đờ, ngoái đầu nhìn anh một lúc lâu rồi mới mỉm cười: “Cậu chưa về phòng sao tôi ngủ được?” Mộc Duệ Thần ngạc nhiên. Anh đi tới ngồi xuống cạnh cô. “Người em rất nóng. Sao lại chảy mồ hôi nhiều thế này?” Cô cười nhạt. “Tôi sợ ngủ không được nên muốn chờ cậu,…” “Vì em đã ngoan ngoãn chờ tôi”. Anh vui vẻ nói. “Có muốn tôi thưởng cho em không?” Ngải Ái gật đầu. “Muốn chứ! Được thôi, vậy cậu muốn thưởng gì cho tôi?” Anh nheo mắt: “Em muốn thưởng gì?” “Ừ…”. Cô dựa vào người anh, đụng ngón tay vào lồng ngực rắn chắc. “Đây!” Cậu có tình nguyện cho tôi trái tim cậu không? “Đây là gì?” “Không có gì đây. Cậu chờ tôi nghĩ đã rồi nói với cậu sau nhé!”. Ngải Ái đập lên vai anh, nghiêng đầu hỏi. “Mai tôi đi rồi, muốn tặng cậu không món quà, cậu thích gì nào?” Anh nhìn bụng cô: “Tôi không thích gì cả, chỉ muốn em ở bên tôi”. Tôi chỉ muốn em sinh cho tôi một đứa con. “Được rồi!”. Ngải Ái đứng dậy. “Đi ngủ thôi. Mai tôi còn phải ra sân bay. Mấy giờ khởi hành vậy?” “Chín giờ. Chú Giản sẽ đưa em đi. Tôi rất bận không thể tiễn em được. Xin lỗi!” Anh tỏ vẻ áy náy. Ngải Ái cúi đầu nhìn anh đang ngồi dưới thảm bất giác thấy thật buồn cười. Rất muốn vạch trần bộ mặt thật của anh… Nhưng lại… không làm… Nếu con sư tử đã đội lốt người tốt, giờ có lột mặt nạ của nó, chắc chắn nó sẽ nuốt mình vào bụng ngay cả xương cốt cũng không còn. Cô mỉm cười, khẽ gật đầu. Rồi chợt nhìn thấy trên cổ áo anh có một vết son môi đỏ chót, là vết son bóng loáng của Mộc Lị Vi. Cô cuối cùng đã hiểu ra ẩn ý đằng sau việc cô ta đưa ngón tay đặt lên môi… Rõ ràng muốn tuyên bố cho cô biết, cô và Mộc Lị Vi ả cùng chia sẻ Mộc Duệ Thần… Cả tiếng đồng hồ ở trong phòng có thể làm được rất nhiều thứ. Cô nhớ lại lúc đó Mộc Lị Vi bước ra ngoài quần áo xộc xệch và mặt thì đỏ lựng cả lên. Lòng đắng ngắt, ngập tràn trong tim.. Cô đứng, còn anh ngồi… Trên ti vi đột ngột xuất hiện một bản tin về ba xác chết phụ nữ được tìm thấy ở khu dân cư lân cận, thi thể không thân thích. Qua khám nghiệm tử thi, người ta không phát hiện được bất kỳ vết thương nào, có vẻ như cả ba đều trúng một chất độc không rõ nguồn gốc dẫn đến tử vong… Ảnh chụp ba cô gái được phóng to, Ngải Ái bất ngờ la lên: “Các cô ấy…” Chính là các cô nàng được Mộc Dịch Triệt gọi tới để chuốc rượu cô trong quán bar. “Em quen họ?”. Mộc Duệ Thần nhìn cô chăm chú. Cô kể sơ lược chuyện xảy ra hôm đó. Mộc Duệ Thần không suy nghĩ gì khẳng định ngay: “Hung thủ chính là Mộc Dịch Triệt”. “Sao cơ…”. Ngải Ái bụm miệng lại. “Trên TV nói không tìm thấy kẻ giết người cũng nói rằng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào khả nghi. Sao cậu có thể chắc chắn anh ta giết?” ”Em đang bảo vệ anh ta, lại còn khá sốt ruột”. Mộc Duệ Thần bất mãn nói. “Cần gì chứng cứ, tôi quá hiểu Mộc Dịch Triệt”. “Quá tàn nhẫn!”. Ngải Ái thốt lên. “Mộc Dịch Triệt không sợ… bị truy tốt trước pháp luật sao?” Mộc Duệ Thần đứng dậy ôm cô đang run rẩy: “Những người đã chết dưới tay anh ta không phải chỉ có một hai người. Tôi nghĩ. Anh ta không ngán đâu”. Ngải Ái có cảm giác buồn nôn. Anh vỗ vỗ lên lưng cô: “Anh ta chưa bao giờ giết người mà không có lý do. Chắc các cô gái đó đã chọc tức anh ta chuyện gì đó”. Cô nhớ lại rồi lẩm bẩm: “Các cô ấy đã cầm một chiếc thẻ vàng của anh ta, giống như thẻ vàng mà cậu đã đưa cho tôi…” “Ồ, thì ra là thế!” Anh bước tới tắt ti vi, nhếch môi cười: “Thẻ đó chỉ có người của Mộc gia mới có. Chắc ba cô gái kia đốt tiền quá tay làm Mộc gia phải chú ý nên anh ta không thể không ra tay”. Ngải Ái không tài nào có thể chấp nhận được chuyện này, tâm trạng không thể nào bình tĩnh được. Bộp! Căn phòng trong chớp mắt tối thui, Mộc Duệ Thần đã tắt điện. Anh bước tới bế cô lên đặt trên giường dỗ dành: “Bé con nhát gan, lại sợ rồi à?” Trong bóng tối không nhìn rõ mặt anh, hơi thở Ngải Ái không đều phả vào người anh. “Ừ, tôi sẽ không thế nữa”. “Em phải tập cho quen dần đi”. Anh thì thầm bên tai, giọng lạnh lùng. “Những người trong Mộc Gia… đều không phải là người tốt”. Cô đưa tay đặt lên má anh, ngón tay lạnh lẽo lướt qua môi anh: “Còn cậu thì sao?” “Tôi à?” Mộc Duệ Thần cười hì, mút ngón tay cô: “Tôi… chính là người xấu xa nhất”. Ngải Ái thở dốc, không nói gì nữa. Môi anh phủ lên trên miệng cô, quấn lấy đầu lưỡi của cô chơi đùa nhưng đang chơi với thú cưng. Tất cả những gì cô có thể làm là ở trong lòng anh thở hổn hển do được anh âu yếm. “Năm ngày sau em nhớ phải trở lại”. Anh cắn môi cô ra lệnh. Ngải Ái nép vào ngực anh trả lời!” “Ừm!” 139. BÉ NGỐC CHÀO MỪNG EM TRỞ VỀ Lúc tỉnh dậy, không thấy Mộc Duệ Thần đâu cả nên dĩ nhiên chỉ có Mộc Giản và Mộc Lị Vi tiễn Ngải Ái. Mộc Lị Vi lái xe chở Mộc Giản và Ngải Ái tới sân bay, sau đó đi qua cửa soát vé, đưa cô tới tận chỗ ngồi trên máy bay, Mộc Giản dặn dò cô vài điều về lộ trình. Lúc máy bay cất cánh, Ngải Ái vẫy tay với Mộc Giản qua cửa kính và nhìn thấy Mộc Lị Vi mỉm cười đắc ý. Cô chợt nhớ lại số thuốc mà cô ta đưa cho cô, vẫn còn ba ngày nữa mới hết liều nhưng cô đã để quên ở biệt thự. Nhìn những vết thương trên người mình đã tan biến, cô cũng chẳng đắn đo nữa. Nhưng khó hiểu ở đây là nụ cười trên môi Mộc Lị Vi cứ như là vừa đánh thắng trận chiến trở về. Vẻ mặt vô cùng đắc thắng. Máy báy bắt đầu cất cánh, Ngải Ái nhắn tin cho Thang Tiểu Y: “Cưng ơi, mai bọn mình được gặp nhau rồi!” Sau đó cô tắt máy, nhắm mắt lại. Một lực lớn đẩy bật cô về phía sau, cô liền mở mắt ra nhìn máy bay đang bay trên bầu trời cách mặt đất cả vạn dặm. Cô ghé mắt nhìn ra ngoài ô cửa, tự nhủ với lòng mình, dù sao đi nữa mình cũng vẫn phải về. Trải qua mười mấy tiếng đồng hồ máy bay mới hạ cánh. Lúc đó cũng đã rạng sáng ngày hôm sau. Ngải Ái uể oải bước xuống máy bay, nói cảm ơn với phi công rồi quay người đi tới sảnh sân bay. Vì là rạng sáng nên trong airport departure terminal khá vắng vẻ. Cũng không muốn làm phiền Thang Tiểu Y nên Ngải Ái một mình kéo va ly bước nhanh ra khỏi sân bay. Cô bước rất nhanh, do mệt mỏi nên không mắt cứ ríp cả lại. Bịch! Cô vừa va phải một người. Chưa kịp ngẩng đầu lên đã rơi vào trong vòng ôm quen thuộc. Giọng nói của anh ấy vang vang trên đầu cô, khàn giọng: “Tiểu Ái…” Giọng nói này? Ngải Ái đột ngột ngẩn đầu lên, đối diện với khuôn mặt của một người Anh. Những đường nét trên mặt rất cân đối, đặc biệt là đôi mắt xanh thẳm luôn chiếu ra tia sáng ấm áp, đôi môi gợi cảm dường như rất hợp với từng góc cạnh của gương mặt, đẹp tới mức không tìm được điểm nào để che. “Bắc Hàn!”. Cô đưa tay che miệng, la lên, mặt lộ vẻ vui mừng. “Tại sao anh lại ở đây?” “Là thần giao cách cảm đấy!”. Bắc Hàn nở nụ cười cuốn hút. “Anh có cảm giác Tiểu Ái đang trở về nên quyết định phải để người đầu tiên em gặp là anh. Vì thế… anh đã đến đây”. Ngải Ái thả tay xuống, ánh mắt kỳ quái: “Em đã nói là ngày mai mới tới cơ mà”. Do không muốn Thang Tiểu Y ra đón nên cô đã cố tình nói chệch thời gian. Bắc Hàn khẽ lắc đầu, đôi mắt xanh lam hiền hòa: “Vì anh rất hiểu em” Cô nhìn anh mỉm cười: “Nếu anh đã hiểu em như vậy thì chắc cái gì cũng không qua mắt được anh nhỉ” Bắc An âu yếm vuốt tóc cô: “Để anh kéo hành lý của em cho!” Anh ôm vai Ngải Ái, kéo hành lý của cô đi ra khỏi sảnh. Mới đi được vài bước, Ngải Ái đột ngột dừng lại. Nhìn cánh tay anh đang ôm vai cô, cô nói: “Chúng mình…không thể đi như thế này…” Đôi mắt xam lam của Bắc Hàn lộ vẻ thích thú, rút tay lại: “Năm năm qua chúng ta đều thế này, sao lúc này em lại tỏ ra xa cách với anh?” Ngải Ái cười gượng. Đúng là quen biết Bắc Hàn đã năm năm có thể nói cô coi anh như anh trai, như là người thân của cô vì anh luôn bảo vệ cô, giúp đỡ Thang Thang, đối xử rất tốt với cô. Cô chưa bao giờ quên điều đó. Nhưng không hiểu sao giờ thấy Bắc Hàn ôm mình, cô lại có cảm giác rất lạ. “Hay em đã có bạn trai?”. Anh chợt nhỏ giọng hỏi. Cô bối rối xô anh ra: “Sao cơ. Đừng có nói linh tinh. Mà chuyện đó cũng không liên quan tới anh”. “Có!”. Bắc Hàn cốc một cái lên trán cô. “Từ khi em bắt đầu xuất hiện trong cuộc đời anh, tất cả những người con gái khác đều tưởng em là của anh nên không ai dám lại gần. Do em mà anh phải chịu cảnh độc thân rồi đây!” Nhìn anh cười, Ngải Ái nhận ra trong đôi mắt xanh lam của anh thoáng qua vẻ cô đơn. “Làm gì có bạn trai nào đâu. Anh không được nói bậy bạ. Em mệt quá rồi, anh nhanh đưa em về nhà đi?” Bắc Hàn nhìn cô, miệng nở nụ cười khó hiểu. Bé ngốc đi chơi vui vẻ. Chào mừng em đã trở về trong vòng tay anh. Bước mấy bước về phía trước nhưng lại không thấy có tiếng bước chân đi theo mình, Ngải Ái quay người lại nhìn Bắc Hàn la lên: “Bắc Hàn?” “Ừ!” Anh bước nhanh tới bên cạnh cầm tay cô: “Chúng ta về nhà thôi!” Ngải Ái giơ tay lên đập anh một cái: “Không được đâu! Thang Thang giờ đang ở nhà em. Em không muốn làm phiền cô ấy. Để mai về đi!” Bắc Hàn nắm chặt tay cô, mỉm cười: “Vậy tới nhà anh đi!” Ngải Ái đã ở Mỹ làm gì, Bắc Hàn một câu cũng không hỏi. Đầu Ngải Ái đã nghĩ ra vô số lý do nghe qua có vẻ sẽ tin ngay nhưng Bắc Hàn mải tapah trung lái xe, trông anh khá suy tư. Chỉ có lúc dừng lại trước cột đèn đỏ, quay qua hỏi: “Bé ngốc, em mệt thì nên ngủ đi. Lúc nào đến nhà anh sẽ gọi em dậy”. Sau đó, anh kéo cho ghế thấp xuống, Ngải Ái nhắm mắt lại nhưng không ngủ. Nhìn đường phố ồn ào tấp nập bên ngoài cửa xe, Ngải Ái chợt nhận ra mình đang cách Mộc Duệ Thần cả nửa vòng trái đất, xa tới mức không thể nào có thể tưởng tượng nổi. Nửa tiếng sau, xe tới trước nhà Bắc Hàn. Đó là một căn biệt thự nhỏ, có biển hiệu màu trắng viết chữ của miền bắc, trong sân trồng hoa cỏ. Mặc dù đã khuya rồi nhưng phòng khách vẫn sáng đèn. Ngải Ái bước xuống xe hỏi: “Dì vẫn chưa ngủ hả anh?” “Mẹ nghe anh nói Tiểu Ái đã về nên bắt anh phải nhanh chóng đi đón em. Mẹ còn nói chừng nào chưa đợi được em thì không ngủ được”. Bắc Hàn mở cốp xe lấy va ly rồi để tài xế lái xe vào trong gara. Sau đó anh đưa Ngải Ái vào trong phòng khách, vui vẻ nói: “Mẹ anh rất quý em, vẫn nhắc em suốt!” “Dì nhắc em ạ?”. Ngải Ái cười hì. “Em có mua ít đặc sản biếu dì. Còn dì quý em chắc do em dễ thương đấy. Hì hì”. Bắc Hàn bật cười: “Mẹ rất muốn em trở thành con dâu của mẹ đấy, hiểu chưa?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận