Dịu Dàng Yêu Em


134. BÉ CON ĐẾN TÌM TÔI À? Ngải Ái quay lại, cả người liền bị Mộc Duệ Thần ôm cứng. Anh ôm ghì cô còn cô thì không ngừng giãy dụa, nắm chiếc chiếc cằm xinh đẹp: “Bé con đến tìm tôi à?” Hỏi nhảm hết sức. Không tìm cậu thì tôi đi tìm quỷ satan chắc! Ngải Ái ngước mắt lên: “Đâu có. Tôi tìm cậu làm gì. Do chú Giản năn nỉ hàng trăm lần nhờ tôi đi đưa quần áo cho cậu nên tôi mới đi đấy”. “Ồ, vậy à!” Mộc Duệ Thần cười khì, vòng tay ôm eo cô, cúi đầu áp trán lên trán cô, ép cô vào cửa: “Chú Giản nhờ em đem tới đưa cho tôi nhưng em lại giao cho bộ phận tiếp tân. Vậy cũng có thể coi là hoàn thành trách nhiệm sao?” Ngải Ái ngang bướng nói lại: “Do gặp Tổng giám đốc Mộc vĩ đại khó khăn quá. Tôi nghe nói lịch hẹn được dời lại tới tận ngày mười sáu của tháng sau. Bộ cậu muốn tôi ôm quần áo đợi cho tới tháng sau luôn hả?” “Trước đây bé con hơi ngốc nhưng còn biết nhẫn nhịn, giờ thì…”. Anh phà hơi thở nóng rực vào mặt cô. “Nhìn không đáng yêu chút nào, người bé như được phủ bởi gai…” “Đáng yêu? Xin lỗi nhé. Tôi không đi theo con đường Lori đâu nha…” [Lori viết tắt của Lolita] “Nếu em không quá nhỏ bé, không có gương mặt baby, cũng không làm những chuyện ngây thơ thì tôi sẽ công nhận quan điểm của em”. “Cậu!” Ngải Ái quay mặt đi muốn tách khỏi anh vô tình để má lướt qua đôi môi anh cứ như được gió xuân thổi thốc qua, ấm áp quyến luyến. “Phủ bởi gai…Cũng tại cậu cả thôi”. Cô lí nhí nói, sau đó nắm chặt lấy cánh tay của anh đang vòng qua eo mình. “Buông tay ra, tôi muốn về!” Mộc Duệ Thần vẫn ôm cô thật chặt, mặc kệ cho cô giằng co bế cô lên đặt nằm trên ghế nệm lớn. “Chủ động tới tìm tôi để nói rằng em đầu hàng tôi đúng không?” Ngải Ái trừng mắt không cự nự: “Tôi không thua! Nếu đã thế thì chiến tranh lạnh giữa chúng ta vẫn tiếp tục. Do trùng hợp với việc chú Giản nhờ nên tôi không nỡ từ chối thôi”. Lại bắt đầu như con nhím xù lông. Anh nhìn cô một lúc rồi buông cô ra, hờ hững nói: “Em muốn đi thì đi đi. Không ai ngăn cản”. Nếu là mọi khi chắc chắn Ngải Ái đã đứng dậy rồi bỏ đi. Nhưng lúc này… Cô nhớ lại chuyện mình đã hứa với Thang Tiểu Y sẽ trở về trong điện thoại. Ngập ngừng một lúc, sau đó Ngải Ái vươn tay vòng qua cổ Mộc Duệ Thần vùi mặt vào trong lồng ngực của anh, giọng nói nửa như đe dọa nửa như đang xấu hổ: “Trừ khi cậu tống tôi ra ngoài còn không tôi không đi đâu cả. Đừng có mơ!” Nói xong, mặt Ngải Ái đỏ ửng, không dám ngẩng đầu lên chỉ biết vùi mặt vào trong ngực anh dỏng tai nghe câu trả lời. Một giây sau, cả căn phòng chìm trong yên tĩnh. Cô không nghe Mộc Duệ Thần trả lời chỉ có thể nghe tiếng tim Mộc Duệ Thần đập thình thịch. Ngải Ái cố nén cười. Từ từ ngẩng đầu lên nhìn mặt Mộc Duệ Thần đỏ lên, cô trách: “Cậu làm sao vậy… Sao không nói gì cả?” 135. KHÔNG NÊN Ở ĐY “Lúc này…” Đôi mắt Mộc Duệ Thần lấp lánh có phần chịu thua và bối rối. “Tôi biết nói gì đây…” Ngải Ái đặt tay lên ngực anh càng cảm nhận được trái tim anh đập càng lúc càng nhanh. Cô rút tay lại nhìn anh nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt: “Lúc nào cũng làm bộ già dặn nhưng lúc này nhìn cậu thật trẻ con”. Mộc Duệ Thần đột ngột cúi đầu xuống trừng mắt: “Nếu em không muốn bị tôi ném từ trên này xuống thì đừng nhắc lại hai chữ đó”. Ngải Ái phồng má thổi một cái rồi nhoẻn miệng cười: “Hì, thật ra tôi thích cậu thẳng thắn”. Cô đưa tay vuốt ve lông mày của anh: “Cậu biết không Mộc Duệ Thần. Lúc cậu bắt tôi đưa tới đây rồi tôi biết được thân phận thực sự của cậu tôi đã bị sốc. Nhưng dần dần tôi càng ngày càng thấy khâm phục cậu, có lúc muốn nổi đóa lên với cậu nhưng chẳng thể làm được gì. Không ngờ năm năm rồi không gặp, nhận ra… cậu rất hay cau mày. Nói thật nhé, mới mười tám tuổi đừng nên thế… Hình như cậu đang mang trên vai rất nhiều thứ…Do thế nên tôi không thể làm gì”. Hàng lông mày đang cau lại được ngón tay trắng nõn vuốt ve, Ngải Ái nhìn thấy mặt anh càng đỏ lên. Nhìn anh như thế có thể khiến tim người ta đập loạn nhịp. Nếu không còn vẻ ngoài uy nghiêm và đằng đằng sát khí, anh sẽ trở thành một chàng trai đẹp trai cao ngạo. Mộc Duệ Thần nắm tay cô, nhẹ nhàng đưa xuống dưới, nhìn vào mắt cô: “Em đang thổ lộ với tôi phải không?” Ngải Ái sửng sốt, rút tay lại quát: “Làm gì có. Ai nói tôi đang thổ lộ?” “Em vừa nói em thích tôi”. Anh nhấn mạnh. “Đó không phải là thổ lộ thì là gì?” Cô im lặng không nói. Rõ ràng cô nói cô thích anh thẳng thắn mà anh lại bỏ bớt vế sau. “Mặc kệ cậu muốn nghĩ sao thì nghĩ”. Ngải Ái chợt nhận ra mình đang ngồi trên đùi anh, liền vùng vẫy muốn ngồi xuống ghế. “Cứ cho là hôm nay tôi đến đây là vì muốn làm hòa với cậu nhưng cậu phải buông tôi ra đi chứ. Cứ ôm ôm thế này sao tôi trao đổi với cậu một chuyện được chứ”. Anh vẫn không buông cô ra mà giúp cô ngồi thẳng người, tay vẫn vòng hai eo: “Em muốn nói gì nói đi”. “Này cậu!” “Lâu rồi tôi không được ôm em!”. Giọng anh khá nghiêm túc, thấy cô vẫn còn giãy nãy, bất mãn nói. “Nếu đã làm hòa rồi thì ôm một chút có sao đâu?” Có một từ đã được mặc định trong bộ nhớ của Ngải Ái dành cho Mộc Duệ Thần đó là “đểu giả” “Ờ, được thôi!”. Ngải Ái thở dài. “Tại sao Thang Thang lại biết tôi ở đây và tại sao cậu lại cho Thang Thang số điện thoại của tôi và bảo cô ấy gọi cho tôi?” Mộc Duệ Thần trầm tư không nói. Ngải Ái ngước mắt lên: “Tất cả mọi chuyện đều do cậu sắp xếp hả?” Anh miễn cưỡng “Ừ!” một tiếng. Ngải Ái liền thở ra nhẹ nhõm. Muốn thằng nhóc này thừa nhận việc nó làm cũng khó khăn ghê. “Mộc Duệ Thần này, tôi biết cậu không phải người xấu. Chuyện xảy ra năm năm trước chắc chắn có nguyên nhân sâu xa nào đó. Cậu đã không muốn nói thì tôi cũng không hỏi nữa nhưng tôi có thể hỏi cậu câu này không? Liệu có cách gì chữa được bệnh cho Thang Thang không?” Anh trừng mắt nói: “Tôi sẽ nghĩ cách!” Thấy anh chịu nhường đường, Ngải Ái cười tươi như hoa lộ ra lúm đồng tiền với đôi mắt trong veo như nước. Cô ngoắc ngón tay út của anh: “Cậu hứa rồi nhé!” Mộc Duệ Thần gạt tay cô ra: “Tôi không có làm mấy trò con nít”. Ngải Ái phì cười, ôm anh, ngước đôi mắt đáng thương: “Này… Cuối tháng tôi vẫn không được về nước hả?” “Em rất muốn về sao?”. Anh vuốt cằm, nhìn ánh mắt đầy vẻ mong chờ của cô. “Cô ấy quan trọng với em đến thế à?” “Ừm”. Cô gật đầu cái rụp. “Cô ấy là người rất quan trọng đối với tôi. Cậu cũng biết rồi mà. Tôi coi cô ấy như người nhà của mình”. Người nhà… Ánh mắt Mộc Duệ Thần lộ vẻ thờ ơ chống tay xuống ghế im lặng. Những cô gái chủ tịch đưa tới cần phải xử lý hết. Tốt nhất không nên để cô ấy ở lại biệt thự lúc này. “Ơ… Thái độ của cậu là sao đây…” Cô vừa nói xong, anh cắn nhẹ tai cô một cái. “Á!” Ngải Ái la khẽ, muốn giãy dụa nhưng lại không dám, cứ như có dòng điện cao thế truyền từ tai rồi chạy vào trong người. Anh dịu dàng hơn trước đây, cắn giống hôn hơn rồi. Mộc Duệ Thần cười khì, hai tay lần vào trong váy vuốt ve làn da nõn nà… “Lái xe đang chờ tôi ở dưới kia. Quần áo cũng đưa rồi, giờ tôi phải về đây!” Cô cúi đầu, tay đặt trên ngực hơi xô anh ra. “Không được đi đâu hết. Tối nay về cùng tôi”. Anh nhỏ giọng ra lệh, bắt đầu cởi mấy cái nút áo của cô. “Nhưng cậu còn phải làm việc”. “Ừ, thì sao?” “Đây là phòng làm việc của cậu mà… Tôi và cậu ở đây á… Nếu cậu muốn… hay để lúc nào về…” Mộc Duệ Thần liền bế bổng cô lên đứng dậy đi tới giơ chân mở cánh cửa khác trong phòng làm việc. Cô quay đầu nhìn, không ngờ trong phòng Tổng giám đốc còn có phòng ngủ, phòng tắm đầy đủ tiện nghi, giữa phòng đặt một cái giường năm người nằm cũng đủ. “Ở đây thì còn ý kiến nữa không?” Cô nhìn lướt qua Mộc Duệ Thần, tim đập thình thình, đầu bắt đầu nghĩ cách bỏ của chạy lấy người. Mộc Duệ Thần đặt cô nằm xuống giường, cởi nốt mấy cái nút áo. Trong phút chốc, đã có thể cởi sạch mọi thứ trên người cô. Ngải Ái nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, nhìn làn da màu đồng của anh bắt đầu lộ ra, nuốt ực một cái, lí nhí: “Tôi…sợ…không có ý kiến…” Mộc Duệ Thần dừng cởi đồ, hỏi: “Em thấy sao?” Ngải Ái thấy lời cô nói chẳng có tí sức thuyết phục nào, quơ hai tay: “Cứ như… Không thấy…” “Ừm!” Nằm đè lên trên cơ thể mềm mại, hai mắt Mộc Duệ Thần sâu lắng. Cúi đầu nhìn vòng eo mảnh khảnh, làn da trắng như tuyết, hai tay chụp lên cặp núi đôi đầy đặn với hai đỉnh dựng đứng và bộ dáng ngây thơ vô tội của cô, cả người anh bắt đầu nóng bừng lên cuối cùng không thể kìm chế được nữa làm cho thằng bé của anh cương cứng. 136. NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA CÔ Cũng giống như đêm đó, Mộc Duệ Thần cúi người hôn cô. Cả người Ngải Ái run rẩy. Cô ôm chầm lấy Mộc Duệ Thần, bất giác miệng khẽ rên rỉ trong nụ hôn của anh… Vội vàng đưa tay bụm miệng, cô ngước đôi mắt ngây thơ nhìn Mộc Duệ Thần. Cái kiểu rên rỉ mời mọc đó càng khiến ánh mắt Mộc Duệ Thần nhìn cô cháy bỏng. “Bé con, em cũng dễ ngượng thật!” Anh nhếch môi cười, mắt nheo lại: “Bỏ cái tay ra!” Cô lắc đầu, bụm miệng ú ớ: “Không đâu!” “Tại sao?” Không chỉ có mỗi mặt đỏ bừng mà cả người Ngải Ái cũng bắt đầu ửng đỏ. Không ngờ tiếng rên rỉ khiêu gợi kia lại phát ra từ miệng mình. Trời ơi! Cô có thể đi SHI chứ! [SHI là gì thì chịu… Mình không phải người Trung Quốc…] Anh nắm lấy cổ tay cô kéo mạnh xuống rồi hôn lên môi cô khiêu khích: “Bé à, đứng làm vậy. Tôi rất muốn nghe giọng của bé…” Ngải Ái chỉ biết “ưm ưm” trong miệng vì đã bị nụ hôn của anh phong tỏa, sau đó nhắm nghiền mắt lại. Môi kề môi. Cánh tay cô vòng qua cổ anh, bắt đầu đón nhận nụ hôn bá đạo của anh, mặc cho hai tay anh sờ soạn lung tung… Đôi chân dài của cô vắt qua hông anh, chớp chớp đôi mắt đẹp: “Này cậu, có phải chỉ có tôi là người phụ nữ của cậu không thế?” “Ừm!” Dứt lời, anh đột ngột đẩy vào trong cơ thể cô khiến Ngải Ái la nhỏ: “A… Cậu…!” Cảm giác đầy ứ làm cho cả người Ngải Ái nóng rực, nằm dưới cơ thể anh mơ mơ màng màng. “Bé con, em đẹp lắm!” Mộc Duệ Thần thì thầm trong tiếng thở, hông bắt đầu đẩy vào, lại có cô một lần nữa. Rất lâu sau đó, Ngải Ái chỉ mong mình sớm ngất đi thì hơn… Cô không rõ liệu cô có kêu rên những tiếng gợi tình kia nữa không cũng quên mất luôn việc mình vốn sợ Mộc Duệ Thần mà chỉ biết một điều khá rõ ràng. Giờ phút này, cô đang đắm chìm, thuần phục dưới cơ thể Mộc Duệ Thần. Lần đầu tiên lòng Ngải Ái nghiệm ra rằng, Mộc Duệ Thần không còn là một thằng nhóc, mà đã là một người đàn ông thực thụ,… người đàn ông của cô… ************* Sau khi cả hai quan hệ, Ngải Ái mệt mỏi nằm trên giường ngủ một giấc. Lúc tỉnh lại, hai tay cô theo phản xạ lần tới chỗ bên cạnh nhận ra nơi đó lạnh tanh, giật mình, nhỏm người ngồi dậy gọi: “Mộc Duệ Thần!” “Sao?” Có giọng nói phát ra cách đó không xa. Cô nhìn thấy anh đang ngồi trước bàn tập trung làm việc mới nhẹ nhõm thở ra: “Tôi tưởng cậu đi mất rồi!” Mộc Duệ Thần đặt tập tài liệu xuống, đứng dậy đi đến giường rồi ngồi xuống cạnh cô. “Không ngờ… em cũng biết quan tâm tới tôi”. “Đâu có!”. Cô chun mũi. “Do tôi sợ mình không tìm được đường về biệt thự”. Anh nhìn cô chăm chú một lúc rồi nói: “Chừng nào thì em muốn đi!” Đồng ý rồi! Cậu ta thật sự đã đồng ý với cô! Mắt Ngải Ái lấp lánh: “Ừm… Càng sớm càng tốt… Hay ngày mai về luôn nhé”. Anh đưa tay vuốt má cô. “Tôi chỉ cho em nghỉ mấy ngày, không được chơi giỡn quá đà, đến cuối tháng, muộn nhất là năm ngày sau đó phải tự bay về”. Ngải Ái nhìn chiếc giường nhăn nhúm lộn xộn, đầu sắp bốc khói, ức chế nói: “Tôi có làm việc ở đây đâu cũng có phải là nhân viên cấp dưới của cậu đâu mà cậu lại nói với tôi như thế…”. Nói một cách nghiêm túc đây chính là bắt cóc. “Với tôi em có một chức vị”. Anh ghé sát vào tai cô thì thầm. “Đó là người phụ nữ độc quyền của tôi”. Hai chữ độc quyền làm tim Ngải Ái đập mạnh. “Dậy đi tắm, sau đó tôi đưa em đi ăn tối!”. Anh hôn lên trán cô. “Em muốn ăn gì?” “Tôi ăn gì cũng được”. Cô ngước mắt. “Còn cậu, cậu muốn ăn gì?” “Em!”. Anh nghiêm túc. “Tránh ra kia!” Ngải Ái quay người mặc kệ anh. Nhìn quần áo của mình rơi cách đó không xa, cô quấn chăn bước xuống giường nhặt quần áo rồi nhảy vào trong phòng tắm. “Tôi đi tắm đây. Cậu không được đi theo đâu đấy”. Mộc Duệ Thần cau mày: “Em đang nhắc tôi về việc muốn cùng tắm uyên ương phải không?” “Mơ đi!” Mặt đỏ như quả cà chua, Ngải Ái khóa chặt cửa phòng tắm nhẹ nhõm thở ra. Vặn vòi nước ấm xả nước xuống đầu, để cho dòng nước chảy xuống làn da, cọ rửa những dấu vết của anh ở trên người… Độc quyền… Khẽ thở dài… Nhắm hai mắt lại… Nếu cả hai không có tương lai, vậy cứ coi như lần nay là món quà chia tay… ************* Ngải Ái thấy đồ ăn ở biệt thự rất hợp khẩu vị nên theo lựa chọn của cô, Mộc Duệ Thần đưa cô về biệt thự. Xuống xe, Mộc Duệ Thần liền nắm tay dắt cô vào trong. Mộc Giản và Mộc Li Vi xuất hiện trước cửa đón cả hai. Lúc cô ta nhìn thấy cả hai nắm tay, mắt híp cả lại nhưng vẫn nhoẻn miệng cười. “Cậu chủ!” Hai người đó cùng chào Mộc Duệ Thần. Anh gật đầu rồi nói với Mộc Giản: “Chú Giản, chuẩn bị bữa tối”. Sau đó nói với Mộc Lị Vi, giọng lạnh lẽo: “Lị Vi, tối nay tới phòng đọc sách!” Mộc Lị Vi cười quyến rũ: “Vâng thưa cậu chủ, đúng lúc Lị Vi cũng có chuyện muốn trao đổi với cậu chủ”. Mộc Duệ Thần bước đi thật nhanh, nhận ra Ngải Ái đang nắm tay anh thật chặt. Anh quay đầu lại hỏi: “Sao thế?” “Không có gì!”. Ngải Ái vội vàng lắc đầu, nhìn Mộc Lị Vi mỉm cười sau đó lon ton đi theo anh vào nhà. Những câu nói của Mộc Lị Vi đêm đó như những lời nguyền rủa của ma quỷ bắt đầu vọng lại. Mộc Duệ Thần hiếm khi nói chuyện tử tế với người khác nhưng câu anh ra lệnh lúc nãy khiến người ta phải liên tưởng… Có khi… Từng có một lúc nào đó… Người được Mộc Duệ Thần nắm tay… Không phải cô, mà là Mộc Lị Vi. “Em đang nghĩ gì?”. Mộc Duệ Thần lên tiếng nhắc nhở cô. “Từ lúc về cùng tôi đầu óc em cứ để ở đâu…” “Không, không có gì đâu!”. Ngải Ái vô thức rút tay ra, quay lưng lại. “Chúng ta vào trong thôi, đói bụng quá à!” Mộc Duệ Thần nhìn cô, mày khẽ cau lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận