Dịu Dàng Yêu Em


124. TRANH CÃI Ngải Ái ngồi xuống ghế nệm, nhìn anh cao lớn đứng cách đó không xa, mím chặt môi. Mộc Duệ Thần đứng trong bóng tối, không có ý định bước lại. “Tôi tới đón cô về nhà”. Cô đứng dậy đi lướt qua anh, bước rất nhanh ra ngoài, không muốn quay sang nhìn anh. Trên xe, khá yên tĩnh. Mộc Duệ Thần thong thả lái xe đưa cô về biệt thự. Tiệc tùng hôm qua đều được dọn dẹp sạch sẽ, trả lại biệt thự không gian như mọi khi. Mộc Giản vẫn tỏ thái độ dè dặt với cô, dường như còn cung kính hơn trước đây. Cô đi cùng Mộc Duệ Thần vào trong thang máy, đang định nhấn nút bấm tầng ba thì Mộc Duệ Thần đưa tay ngăn lại. “Tối nay ngủ với tôi”. Anh ra lệnh bằng giọng hơi nhẹ, nắm tay Ngải Ái rồi nhấn nút lên tầng bốn, sau đó kéo tay cô vào trong phòng anh. Ngải Ái không từ chối, từ đầu tới cuối đều trầm tư. Bước vào phòng của anh, cô phát hiện mọi đồ dùng cá nhân trong phòng cô kể cả tủ quần áo sang trọng đều được chuyển vào đây. Trên đầu giường có xếp một bộ váy ngủ, cứ như để sẵn cho cô mặc. “Gì đây?”. Cô vung tay ra, giọng nói có hơi khó chịu. “Chuyện này ám chỉ cho việc từ nay về sau tôi phải ngủ cùng với cậu trong căn phòng này, phải không?” Mộc Duệ Thần cởi áo khoác vắt trên thành ghế nệm: “Không ngủ ở đây thì ở đâu?” Ngải Ái thấy tức ngực, không biết do giận dữ hay buồn bực nữa, quay lưng đi tới cầu thang: “Cậu không có sự đồng ý của tôi mà bắt tôi ở đây giờ còn muốn tôi làm công cụ ấm giường cậu ư? Tôi không thích. Tôi muốn về phòng tôi”. “Tốt hơn hết cô nên từ bỏ ý định chạy trốn”. Mộc Duệ Thần dựa người vào ghế nệm, nhìn mặt anh có vẻ mệt mỏi. “Bây giờ tôi không làm gì cô đâu, nhưng chủ cần cô chạy trốn rồi để tôi bắt lại, những gì cô phải gánh chịu còn gấp đôi gấp ba tối qua… Cô hiểu chứ?” Ngải Ái đứng khựng lại, hai tay nắm chặt thành nắm đấm: “Cậu lại đang đe dọa tôi!” “Đúng thế thì sao?”. Anh hờ hững trả lời. Tôi đã nói với cô từ trước, ngoại trừ việc cô có năng lực không sợ bị tôi đe dọa ra, cô chỉ có thể sống trong tầm kiểm soát của tôi”. Cô ngập ngừng một lúc, sau đó quay khuôn mặt giận dữ, đứng tít trong góc tường cách anh khá xa. “Lại đây”. Anh ngồi trên ghế nệm, bưng tách cà phê lên uống một ngụm, mắt nhìn chăm chú vào màn hình laptop trên bàn. Ngải Ái đứng dựa tường không để ý đến anh. “Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai”. Mộc Duệ Thần lại nói. “Tôi không có tính kiên nhẫn”. Cô nhìn lướt qua lưng anh, thở hắt ra một cái, miễn cưỡng bước từng bước một tới canhk anh. “Gọi tôi tới làm gì” Mộc Duệ Thần nắm tay cô kéo xuống, ôm cô vào ngực, đẩy máy tính qua. “Đừng tỏ ra mưu mẹo, cô tưởng tôi không biết sao?” Ngải Ái chun mũi. Mộc Duệ Thần không phải là người bình thường, cậu ta có mắt ở sau lưng. “Có muốn xem kế hoạch thất bại của cô và Mộc Duệ Thần không?”. Anh không truy cứu nữa, nhỏ giọng nói. Cô nghe anh nói liền quay sang nhìn màn hình laptop đang quay lại cảnh chăn gối tối qua của cô và Mộc Duệ Thần. Cảnh Mộc Duệ Thần như con ác thú ghì chặt cô trong lòng, lặp đi lặp lại hành động bản năng khi quan hệ tình dục. Mặt cô đỏ ửng trừng mắt nhìn anh. “Đồ biến thái! Tại sao cậu lại quay?” “Ha ha! Đây vốn là thứ Mộc Duệ Thần định gửi cho tôi. Bé con, cô nên cảm thấy may mắn vì nữ chính trong đoạn clip này là cô. Bởi vì nếu là ba ả do anh ta đưa tới tôi sẽ giết Mộc Dịch Triệt và giết luôn cả cô”. Giọng anh thì thầm vào tai khiến cả người Ngải Ái run bắn và cô cảm thấy lạnh. “Tin hay không tùy cậu. Đây đều là do Mộc Dịch Triệt muốn trả thì cậu do hận thù cá nhân giữa các người, không có liên quan tới tôi. Tôi không hề biết gì hết”. Anh trầm tư một lúc rồi tắt clip, đưa tay vuốt ve má cô. “Tôi không truy cứu việc này nữa, dù sao…” Anh mỉm cười tàn nhẫn, giọng bỡn cợt: “Tôi cũng muốn cảm ơn Mộc Dịch Triệt vì anh đã khiến tôi có một đêm khó quên”. Ngải Ái trừng mắt: “Theo như anh nói thì người tôi nên hận là Mộc Dịch Triệt vì anh ta chính là nguyên nhân đẩy tôi tới việc bị tra tấn đau đớn tối qua mà cả đời này tôi rất muốn quên”: “Tra tấn?”. Anh cau mày, mặt khó chịu. “Không cho cô được nói hai chữ đó lần nào nữa”. Ngải Ái nhíu mày, cười khinh bỉ: “Tôi rất tiếc… Thực tế là… Cậu bị người ta chuốc thuốc kích thích, và tôi chính là thuốc giải. Đêm qua cho dù là cô gái nào cũng sẽ làm cho cậu vui vẻ. Vì thế cậu ngủ với ai mà chẳng có một đêm tuyệt vời, còn với tôi… Còn cảm giác của tôi ư… Rất đau đớn!” Mắt Mộc Duệ Thần lộ vẻ giận dữ, lạnh lùng nói: “Làm chuyện đó với tôi cô thấy đau đớn, còn với Mộc Dịch Triệt thì hạnh phúc phải không?” Cô quay mặt qua chỗ khác. Vô cùng phẫn nộ! Hận thù giữa cậu ta và Mộc Dịch Triệt lại lôi cô vô tội vào để tối qua cô bị như thế. Cơn giận bùng phát đầy ứ trong lồng ngực, như quả bom sắp bị nổ tung. Có điều, Mộc Duệ Thần vô địch thiên hạ tại sao không nói một tiếng xin lỗi cô? Hoặc ít ra cũng nên nói với cô do tác dụng của thuốc khiến anh mất lí trí mới làm cô đau khổ. Nếu chỉ cần mắt anh có một tia xíu xiu áy náy thì có lẽ cô đã không có lý do gì để tức giận. Cô nhìn Mộc Duệ Thần không chớp mắt, lòng cuối cùng cũng có đáp án cho riêng mình. Bởi vì, anh không cần cô. Bởi vì, cô chẳng là gì cả với Mộc Duệ Thần. “Thỏa thuận hoàn thành rồi đấy, người cũng cho cậu…”. Ngải Ái nhìn anh, bình tĩnh nói. “Giờ, cậu hãy thả tôi đi”. “Đi đâu?”. Anh liếc mắt. “Cô muốn đi đâu tôi sẽ đi với cô”. Ngải Ái tức giận đứng phắt dậy: “Đừng làm bộ! Tôi muốn về nước!” Anh trầm tư một lúc rồi gật đầu: “Được!” Đồng ý rồi sao? Mắt Ngải Ái sáng rực: “Vậy chừng nào thì cậu thả tôi về?” 125. TRANH CÃI [2] “Không phải bây giờ!” Ngải Ái hít vào thật sâu rồi thở ra, đưa tay lên vuốt ngực: “Được lắm. Tôi chỉ muốn hỏi câu một câu thôi. Cậu đừng nói dối, phải trả lời thật”. “Ừ!” “Chuyện Thang Thang phải uống cái thứ thuốc quái dị năm năm trước đây, cả việc chúng ta bị vây bắt bất ngờ cậu có nhúng tay vào không… hay nói đúng hơn tất cả mọi chuyện đều là âm mưu của cậu?. Cô nín thở hỏi, thầm hy vọng anh sẽ nói không phải. Nhưng… Mộc Duệ Thần gật đầu, cúi mắt, giọng nói thản nhiên lạnh như băng: “Đúng vậy!” “Tại sao?”. Ngải Ái nắm góc áo, lòng kích động. “Cậu có biết cậu đã khiến cậu ấy đau đớn thế nào không? Cậu có biết ngày nào cô ấy cũng bị căn bệnh hành hạ… Và còn điều này nữa, cậu ấy không có khả năng sinh con…” Dứt lời, mắt cô sũng nước, lùi lại phía sau: “Vậy là những điều Mộc Dịch Triệt đều không sai, anh ta không nói dối tôi… Tôi vẫn luôn cho rằng cậu là người tốt, vẫn luôn nghĩ như thế…” Mộc Duệ Thần không trả lời bất kỳ điều gì mà chỉ cắt ngang: “Khuya rồi. Bé con, chúng ta đi ngủ thôi!” Thái độ bình tĩnh như không có chuyện gì, giọng nói vẫn dịu dàng như trước đây. Mắt nhòe đi, Ngải Ái nói: “Tôi càng ngày không hiểu được con người cậu” “Không sao. Tôi hiểu cô là được rồi!” Anh bế cô đặt lên giường, tắt điện, thì thầm vào tai cô như đang dỗ: “Đừng sợ, bé con. Tối nay, tôi sẽ không đụng vào cô”. ************* Nằm trong lòng Mộc Duệ Thần, Ngải Ái đã mơ thấy nhiều giấc mộng lỳ lạ. Chẳng hạn mơ thấy lúc cô còn bé xíu ở trong một căn phòng trắng toác với một em bé; mơ thấy mẹ dịu dàng cười với cô như trong nhiều lần tưởng tượng; mơ thấy cảnh được gặp bố mẹ nuôi trong khu nhà, cả cái lần ngày đầu tiên đi học bị bạn bè xa lánh và gặp Thang Tiểu Y lần đầu tiên… Rồi cả cảnh Bắc Hàn khoác tay lên vai cô đi dạo trên con đường đầy tuyết trắng. Anh khoác vào lên người cô hỏi Tiểu Ái, lạnh không? Hay để anh cõng em nhé… Những giấc mơ đó trải dài cứ như là đang quay lại cuộc đời của cô thật rõ nét như chiếc đèn kéo quân. Lúc Ngải Ái tỉnh dậy thì trời đã sáng bảnh mắt. Ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ rọi vào trong căn phòng hai màu đen trắng. Bên giường trống không, lạnh tanh. Mộc Duệ Thần đã đi từ lâu. Cô từ từ nhỏm người ngồi dậy, bò xuống giường làm vệ sinh cá nhân sau đó xuống phòng ăn sáng. Cô đã mặc quần áo khá kín đáo để che những vết này vết kia trên cổ nhưng lúc gặp Mộc Giản, chú ấy vẫn cười rất tươi. “Ngải tiểu thư dậy sớm vậy? Cô có muốn gộp cả bữa sáng và bữa trưa vào một lần?” Ngải Ái nghe Mộc Giản nhắc nhở mới nhận ra giờ này đã là mười hai giờ trưa. Cô phất tay: “Tôi không đói, tạm thời không muốn ăn gì cả chỉ muốn đi dạo. Chú giản đi với tôi nhé”. 126. CÙNG LẮM THÌ BÙNG NỔ CHIẾN TRANH LẠNH Mộc Giản đồng ý, sau đó đi ra ngoài với Ngải Ái tới cánh đồng cỏ. Cô bắt đầu vui đùa với mấy chú chó, đùa cho tới khi mệt lả mới nghe Mộc Giản nói. “Nếu Ngải tiểu thư có gì muốn hỏi tôi thì cứ hỏi”. Ngải Ái ngập ngừng đứng dậy, phủi cỏ khô bám trên người. “Chú Giản, có phải chú là người đã cứu tôi về từ tay Mộc Dịch Triệt?” Cô cẩn thận dùng từ “cứu”. “Đúng thế!”. Mộc Giản đáp. “Lúc tôi đưa tiểu thư về từ tay Mộc Dịch Triệt, tiểu thư vẫn đang ngủ say”. Ngải Ái suy nghĩ một lúc, rồi nhìn ông mỉm cười: “Cảm ơn chú Giản, nếu không thì giờ tôi đã ở Nhật Bản rồi”. “Ngải tiểu thư cũng đừng nên lo lắng. Cậu chủ sẽ không bao giờ để chuyện như thế xảy ra lần nào nữa”. Cô cầm chiếc đĩa bay ném cho chú chó, vu vơ nói: “Năm năm trước Mộc Duệ Thần từng mất tích một thời gian phải không ạ? Cậu ta đi đâu chú có biết không?” “Biết!”. Mộc Giản mỉm cười thân thiện dưới ánh nắng. “Cậu chủ đến chỗ Ngải tiểu thư”. “À…”. Cô cắn môi, quyết tâm phải hỏi chuyện xảy ra năm năm trước. Có lẽ chỉ có người ở đây mới biết về căn bệnh của Thang Thang. “Tôi có chuyện này muốn hỏi…” Tiếng chuông điện thoại cắt ngang lời cô nói, Mộc Giản cúi người áy náy với cô rồi đưa điện thoại lên nghe giọng nói cung kính gấp trăm lần ngày thường: “Chủ tịch!” “Duệ Thần đã qua lễ thành nhân, không thể để kéo dài, tối nay sẽ có vài ả gái bao lên máy bay đưa đi, ngày mai tới Mỹ”. “Thưa ông chủ… Cậu chủ rất có thể sẽ kháng cự…” “Nói nó không được kháng cự, đây là lệnh của tôi”. “Vâng, lão nô xin tuân lệnh”. Điện thoại bị ngắt, Mộc Giản quay người lại sắc mặt nghiêm trọng nhìn Ngải Ái cũng đang lo lắng: “Ngải tiểu thư, tôi có việc phải giải quyết…” Giọng người vừa gọi đến cô không nghe rõ và cũng không hiểu cuộc nói chuyện giữa hai người này. Nhìn mặt Mộc Giản rất xấu, cứ như là đang gặp vấn đề nào đó rất khó giải quyết. Cô gật đầu: “À, được… Chú Giản bận thì cứ đi đi ạ”. Cô tiếp tục chơi với mấy chú chó nhưng lại khẽ thờ dài. Cô vẫn còn chuyện muốn hỏi. Nhưng lại nghĩ Mộc Giản trước giờ đều nghe lệnh Mộc Duệ Thần, chắc cũng sẽ chẳng moi được thông tin gì từ chú ấy. Cô nhìn ngày tháng trên đồng hồ, khẽ cau mày. Sắp tới cuối tháng. Cô càng thấy lo lắng cho Thang Tiểu Y. ************* Buổi tối, lúc Mộc Duệ Thần trở về đang định bước vào phòng thì Mộc Giản xông tới ghé tai nói gì đó với anh. Anh cau mày sau đó hai người đi vào phòng. Ngải Ái cả ngày không ăn cơm, đói lả. Cô đi vào bếp tự chiên trứng và xào rau làm món sandwich đơn giản, sau đó tới ghế nệm ngồi một đống. Đang ăn thì cửa phòng được đẩy ra, Mộc Giản bước ra ngoài. Ông nhìn chiếc bánh sandwich cô tự làm, chạy tới cuống quít: “Ngải tiểu thư, xin lỗi. Tôi quên chuẩn bị bữa tối cho tiểu thư. Cả ngày cô đã không ăn gì chắc rất đói. Ngay bây giờ tôi sẽ sai người làm ngay”. Ông vừa định quay người đi thì bị Ngải Ái gọi lại: “Chú Giản, tôi ăn cái này được rồi. Chú nói người làm nấu cho những người khác thôi”. “Không được. Sao ăn thứ đó được… Cậu chủ sẽ trách tội…” “Chú Giản, chú không biết rồi”. Cô ăn ngon lành. “Đây là món tôi làm ngon nhất đấy, ngon lắm. Tôi có làm mấy cái để trong bếp, chú ăn thử đi”. Mộc Giản đang định mở miệng nói gì đó thì vội nhìn về phía sau lưng cô: “Cậu chủ cũng chưa ăn tối sao. Vậy để tôi đi chuẩn bị”. Ngải Ái dừng tay lại, vẻ mặt thích thú biến mất, thay vào đó là mây đen ùn ùn kéo tới. Cô đứng dậy đi tới thang máy. “Tôi mệt rồi. Đi ngủ trước!” Mới đi chưa được hai bước, eo đã bị Mộc Duệ Thần vòng tay qua nhẹ nhàng ôm cô kéo lại. Anh cúi đầu nhìn cô. “Cô sợ tôi lắm sao. Vừa nhìn thấy tôi đã muốn chạy trốn”. “Sợ cậu ư? Việc gì tôi phải sợ cậu!”. Cô sừng sỏ, gỡ bàn tay anh đang đặt trên eo mình, quay người đi tới ghế nệm, cầm tách trà lên. “Chú Giản, đừng chuẩn bị bữa tối nữa. Đem món cô ấy đã làm ra đây cho tôi”. Mộc Duệ Thần mở miệng nói, bước tới ngồi đối diện với Ngải Ái. Ngải Ái quay mặt hừ một tiếng, nhìn sang cửa sổ, không muốn nhìn anh. Anh cũng không nói gì nữa, ánh mắt thâm trầm xa xăm, trán nhăn lại. Có thể dễ dàng nhận ra vẻ mặt bây giờ của Mộc Duệ Thần có liên quan tới cuộc gọi lúc chiều mà Mộc Giản nghe, dường như tâm trạng anh không được tốt cho lắm… Nhưng hôm nay cô quyết không thèm nói chuyện với anh. Hai chiếc bánh sandwich đặt trên khay bạc được bưng ra, còn có mùi một loại trà thượng hạng của Vương Quốc Anh. Sau khi cắn một miếng bánh sandwich Ngải Ái làm, Mộc Duệ Thầm bật cười: “Đây là món cô làm ngon nhất, mùi vị chẳng có gì đặc biệt”. Ngải Ái liếc anh một cái sau đó lại quay mặt đi không nói gì. “Ăn cùng với hồng trà của hoàng gia Anh gửi tặng thật đáng tiếc”. Cô thở dài, đứng dậy, trừng mắt nhìn anh: “Thì cậu đừng ăn. Có ai bắt cậu phải ăn đâu. Món này tôi làm đâu phải để cho cậu ăn”. Mộc Duệ Thần đặt chén sứ xuống phát ra âm thanh vang vang, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt buồn hiu: “Cô có muốn nói chuyện với tôi không?” Cô lại trừng mắt với anh, một lúc lâu sai đó hừ lạnh rồi bỏ đi. Mộc Duệ Thần thấy khó chịu, nhìn lưng cô nhỏ giọng cảnh cáo: “Cô không muốn bị tôi đe dọa thì đừng tỏ vẻ không nghe lời như thế này”. Nghe anh nói xong, Ngải Ái dừng lại, không ngoái đầu, lẳng lặng hỏi: “Không nghe lời hả? Cậu coi tôi là búp bê của cậu sao?” Sau lưng không có tiếng nói. Cô hít vào thật sâu rồi thở ra, sau đó tiếp tục đi tới thang máy. Vẫn không chịu buông tha cho cô! Được thôi! Cùng lắm thì bùng nổ chiến tranh lạnh! 127. TỔNG GIÁM ĐỐC MỘC, TÔI TUYÊN BỐ CHIẾN TRANH LẠNH Ngải Ái quyết định sẽ chiến tranh lạnh với Mộc Duệ Thần cho tới khi nào anh đồng ý thả cô về nước thì thôi. Cô không có khả năng chống lại Mộc Duệ Thần nên chỉ còn cách suốt ngày câm như hến, làm một con búp bê. Chẳng ai thích ở bên cạnh một người bị câm điếc. Đi bộ lên cầu thang, cô bước tới căn phòng có những bức tranh kinh dị, thử vặn tay nắm để mở ra nhưng cánh cửa đã bị khóa chặt. Ngải Ái trở về phòng mình, cửa cũng bị Mộc Duệ Thần khóa, dùng hết sức để kéo ra cũng không mở được, ức chế ngồi xổm trước cửa. Từ trước tới giờ Mộc Duệ Thần làm việc gì cũng không cho người khác một con đường sống. Hồi nãy cậu ta ngăn không cho mình lên lầu là để mình buộc phải tới phòng cậu tal Cô bước từng bước nặng nề lên tầng trên cùng, mở mắt nhìn vào cửa phòng Mộc Duệ Thần thấy anh đang dựa lưng vào ghế nệm đọc tập báo cáo dày cộm của công ty. Anh nghe được tiếng bước chân của cô ngước mặt lên: “Lên rồi à!” Ngải Ái cầm váy ngủ đi thẳng vào trong phòng tắm rồi đóng mạnh cửa lại, vang dội cả căn phòng. Mộc Duệ Thần đặt tập báo cáo xuống bàn, xoa mũi rồi nhìn chăm chú vào cửa phòng tắm đang đóng chặt. Ngải Ái ngâm mình trong bồn tắm rất lâu cho đến khi phòng tắm mờ đục và buồn ngủ mới mở cửa, cầm máy sấy mái tóc ướt sũng đi tới giường. Mộc Duệ Thần đang ngủ. Anh nằm một bên giường, gương mặt đẹp trai ngời ngời, ngay cả lúc ngủ vẫn cau mày, nhìn vẫn đẹp như thường. Cô rón rén để không làm anh thức dậy, lặng lẽ nằm xuống một bên giường chui vào trong chăn, thở dài cái thượt, sau đó nhắm nghiền mắt. “Tại sao lại thở dài?”. Có tiếng nói vang lên đột ngột làm Ngải Ái giật bắn mở mắt ra. Cô quay sang và bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh của Mộc Duệ Thần, giống như lúc nãy anh không hề ngủ, giọng nói khá tỉnh táo. Cô chép miệng muốn quay người đi. Bất ngờ Mộc Duệ Thần vươn tay ôm eo cô kéo sát vào người anh, phả hơi thở vào cổ cô: “Cô định chiến tranh lạnh tới lúc nào?” “Tới khi nào cậu thả tôi về nước”. Cô không quay đầu lại. “Bây giờ chưa được!” “Vậy thì lúc nào mới được?” “Tính sau!” “Cho tôi biết cụ thể!” “Giờ chưa phải lúc để nói với cô”. “Được!”. Ngải Ái gạt tay anh ra, quấn chăn quanh người bước xuống giường rồi nằm dài xuống thảm. “Tổng giám đốc Mộc, tôi tuyên bố chúng ta tiếp tục chiến tranh lạnh, ngủ ngon nhé”. Mộc Duệ Thần nhìn cô, trán anh nhăn tít lại. Anh nhìn tổ kén to trên thảm một lúc rồi nhắm nghiềm mắt không nói gì thêm. ************* Sáng hôm sau tỉnh dậy, Mộc Duệ Thần đã không còn trong phòng. Xem ra cậu cũng khá bận rộn nhưng hiếm khi thấy mặt lộ vẻ mệt mỏi. Mười tám tuổi đã phải đảm đương vị trí đứng đầu một công ty lớn không phải là chuyện dễ dàng. Ngải Ái ngồi dậy, nhận ra mình đã từ trên thảm bay lên giường. Lòng cũng chẳng lăn tăn. Chắc Mộc Duệ Thần bế cô lên. Cô hơi cáu vì tại sao lại ngủ say như chết để bị anh bế lên giường lúc nào cũng không biết. Cô bước xuống giường đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài trời. Lại là một ngày tẻ nhạt, vô vị. Bị nhốt trong biệt thự không được bước chân ra cổng khác nào một con thú cưng của Mộc Duệ Thần. Mà tính tình tên chủ nhân này mưa nắng thất thường. Lúc vui thì sẽ dịu dàng ôm ấp như lúc này chẳng hạn, cậu ta để lại một tờ giấy trên bàn có ghi mấy chữ khá mạnh mẽ: ‘…”. Còn lúc tâm trạng anh ta cực xấu giống như cái đêm mưa gió bão bùng, không hề quan tâm tới cảm giác của cô hết lần này đến lần khác chiếm đoạt cơ thể cổ, càng về sau càng dã man hơn lần trước, càng đau đớn hơn… Với một Mộc Duệ Thần chưa từng biết kiên nhẫn, cô càng muốn tỏ thái độ lạnh lùng với cậu ta. Một ngày không có kết quả thì hai ngày, ba ngày để cậu ta có ác cảm với cô. Cô mong chờ cái ngày Mộc Duệ Thần đá bay cô ra khỏi anh. Cô lắc lắc đầu, càng quyết tâm phải tống khứ Mộc Duệ Thần ra khỏi cuộc sống của cô để tự do như trước. ************* Lúc đi xuống tầng dưới, Mộc Giản đứng dưới chân cầu thang đưa cho cô một chiếc điện thoại mới coong: “Ngải tiểu thư, cậu chủ dặn đưa cho cô”. “Đưa cho tôi làm gì. Ở đây tôi không cần gọi cho ai hết”. Ngải Ái không thèm liếc mắt nhìn bước đi thẳng về phía trước nhưng lại bị Mộc Giản giữ lại: “Ngải tiểu thư, không được cãi lời cậu chủ… Cô…” Ngải Ái thở dài, miễn cưỡng cầm lấy điện thoại, mở danh bạ nhận ra bên trong chỉ có đúng một số điện thoại, đó là số của Mộc Duệ Thần. Cô ném bụp vào trong thùng rác rồi quay sang nói với Mộc Giản: “Chú Giản đưa cho tôi rồi thì tôi có quyền quăng nó đi. Mộc Duệ Thần không dám trách chú Giản đâu. Nếu cậu ta nổi nóng thì cứ nói tại tôi”. “Ngải tiểu thư…” Mộc Giản lại gọi lớn thì Ngải Ái đã ra ngoài trời tiếp tục chơi đùa với mấy chú cừu. Ông nhìn bóng Ngải Ái ở xa tít tắp, khẽ thở dài, lo lắng: “Cậu chủ không hề có ý định làm tổn thương cô. Tại sao cô lại luôn làm cậu chủ buồn?” “Cha! Sao cha lại than thở vậy cha?” Tiếng Mộc Lị Vi vang lên phía sau. Cô mặc áo thun hở rốn và quần đùi ngắn cũn cỡn phô ra dáng người sexy đứng cách đó không xa: “Con đi từ xa lại đã nghe cha thở dài. Cha mới hơn năm mươi tuổi mà sao lại đa sầu đa cảm rồi cha. Hay cha nhớ người mẹ quá cố của con?” Mộc Giản quay người lại nhìn thấy Mộc Lị Vi liền ngạc nhiên: “Lị Vi?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận