Dịu Dàng Yêu Em


100. TÔI THẮNG “Cô là người rất quan trọng với cậu chủ, tôi không hề muốn trói cô lại”. Chú Giản bình tĩnh trả lời. “Nhưng đây là ý của cậu chủ… Tôi đã theo cậu chủ suốt mười tám năm nay và chưa bao giờ cãi lời cậu chủ”. Hai người bước vào trong thang máy, chú Giản nhấn nút cung kính đứng cạnh Ngải Ái. “Mặc dù trước tới giờ cậu chủ muốn trừng phạt ai là làm ngay nhưng hôm nay lại là ngoại lệ. Xem ra Ngải tiểu thư rất đặc biệt với cậu chủ”. Bất giác Ngải Ái chỉ muốn cô không có bất kỳ liên quan gì tới Mộc Duệ Thần. “Chú ơi!” “Ngải tiểu thư có chuyện gì đều có thể sai bảo tôi như Thiếu gia”. “Chú Giản! Đây là đâu? Là nhà của Mộc Duệ Thần à? Có xa sân bay không?” “Đây là vùng núi thuộc sở hữu của Mộc thị, cũng có thể xem như của cậu chủ. Từ đây lái xe đến sân bay mất 2 tiếng 40 phút. Nếu Ngải tiểu thư muốn ra khỏi đây có thể xin phép cậu chủ, đi bằng máy bay riêng của Mộc gia sẽ nhanh hơn”. Đúng như cô nghĩ, gia sản nhà Mộc Duệ Thần không hề tầm thường chút nào. Ngải Ái há miệng kinh ngạc: “Mộc thị… Có phải tập đoàn đứng thứ ba thế giới về kinh doanh khách sạn nhà hàng, sòng bài?” “Đúng thế!”. Chú Giản điềm đạm trả lời. “Và cậu chủ là người thừa kế duy nhất của Mộc thị!”. [Siêu giàu, tỷ phú… Nếu được làm việc cho thằng nhóc cũng được trả không ít đâu] Con trai của cô tương lai sẽ là một trong những tỷ phú giàu nhất thế giới. Môi Ngải Ái run run: “Không thể tưởng tượng được. Tôi đang nằm mơ lạc vào thế giới của tiểu thuyết chăng? Đây không phải hiện thực. Cho dù có trong tiểu thuyết đi chăng nữa, các tác giả cũng không viết quá lên như thế này…” “Ngải tiểu thư, Mộc thị là một gia tộc tồn tại xuyên suốt năm trăm năm nay, cho đến bây giờ vẫn có những quy củ rất nghiêm ngặt. Cái thái độ thiếu lịch sự của cô cô nên sửa lại nếu không sau này cô sẽ phải gánh chịu hậu quả”. Chú Giản nói xong vừa lúc thang máy mở “đing”. Ông đi trước dẫn đường đưa cô tới trước một căn phòng có cánh cửa ra vào to đùng. Khu này sang trọng với những chùm đen pha lê thật lớn, ngay cả tay nắm cửa cũng được sơn vàng lấp lánh. Cửa mở ra một căn phòng đẹp rực rỡ lớn gấp ba lần phòng ở của cô, trong phòng buông rèm màu hồng nhạt, trên cửa sổ có những lọ hoa bách hợp trắng, còn chiếc giường thì khỏi nói, to như giường của công chúa ở trên lại treo những chiếc chuông gió nghe rất vui tai. “Cậu chủ vì tiểu thư mà chuẩn bị căn phòng này. Cậu chủ nói cô thích màu hồng nhạt nên sai người trang hoàng căn phòng này. Tiểu thư hài lòng chứ?” Ngải Ái đứng ngẩn ra một lúc rồi véo đùi một cái: “Đây… Đây là… biểu hiện rõ rệt của tham nhũng!” Cô chân này đá chân kia bước vào căn phòng màu hồng, chợt có cảm giác tất cả như ảo ảnh. “Tôi có phải trẻ con đâu là đi thích những thứ này?”. Ngải Ái mạnh miệng nói. “À ha, hóa ra Mộc Duệ Thần cũng chỉ là một thằng nhóc đáng chết, ngây thơ quá đi mất”. “Vâng, ngày mai tôi sẽ nói lại với cậu chủ rằng cô không thích và đổi ngay. Ngải tiểu thư, chúc tiểu thư ngủ ngon”. “Khoan, khoan đã! Đổi đi thì thật là lãng phí, mà lãng phí thì không phải là hành vi tốt. Tôi là người lớn, không muốn làm người dân phẫn nộ. À, mấy đồ này mua mất khối tiền, tốn bao nhiêu là tiền lương của công nhân đấy!” “Tốt! Vậy tôi sẽ báo cáo với cậu chủ là Ngải tiểu thư rất thích món quà này”. Chú Giảm mỉm cười rồi quay người đi, sau đó như sực nhớ ra chuyện gì, ông quay lại. “Ngải tiểu thư, phòng cậu chủ trên phòng này một tầng, trong phòng có cầu thang để lên trên. Cậu chủ có dặn, nếu có chuyện cần gặp cậu chủ, cô có thể lên trên đó bất cứ lúc nào”. “Có người nổi tiếng mới đi tìm cậu ta!”. Cô khịt mũi. “Rất cảm ơn chú Giản, trễ như thế này còn làm phiền chú. Chúc chú ngủ ngon”. Chú Giản đi rồi, Ngải Ái bay ngay tới giường, ngã ập xuống. Êm quá! Cảm giác cứ như đang được những sợi bông mát xa, bay lơ lững trên những đám mây… Vừa mềm mại vừa thơm phức… Woa! Giống như ước mơ hồi nhỏ khi nghe chuyện cổ tích. Cô say sưa tận hưởng một lát rồi nhảy xuống giường lục lọi xung quanh tìm điện thoại. Lúc bị Mộc Duệ Thần sai người bắt cóc, cô chỉ cầm theo phiếu ăn, chùm chìa khóa nhà ngoài mấy thứ đó ra một xu cũng không có. Di động thì bị Mộc Duệ Thần tịch thu từ hồi nào. Cứ thế này mà trở về còn khó hơn bắc thang lên trời. Cách duy nhất là xin trợ giúp. Sau một hồi lật trái lật phải, cô ngồi bệt xuống thảm thở dài. Đây mà là thế kỷ 21 ư? Phòng ốc gì ngay cả chiếc điện thoại cố định cũng không có? Cô thở hắt ra đầy tức tối, sau đó chống tay ngồi suy nghĩ cách trốn ra khỏi đây. ************* Một đêm mơ màng. Lúc Ngải mở mắt ra, nhìn thấy Mộc Duệ Thần đang tập trung vào chiếc laptop. Anh ngồi một bên, dựa lưng vào đầu giườn, những ngón tay gõ bàn phím như bay. Không liếc nhìn cô, anh mở to mắt, dừng tay lại: “Dậy rồi à?” Cô dụi mắt, lồm cồm bò dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn người ngồi bên giường sửng sốt hỏi: “Hôm nay thứ mấy?… Muốn đến trường… Ai đấy? Sao lại ngồi trên giường của tôi?… Đây là đâu?” “Hôm nay thứ tư. Cô không cần đi học. Tôi là người đàn ông của cô – Mộc Duệ Thần ngồi trên giường này làm việc và đây là biệt thự của tôi. Tôi cho cô hai mươi phút để rửa mặt thay quần áo sau đó xuống dưới ăn sáng với tôi”. Anh giải thích mà mặt không chút thay đổi, tay gõ bàn phím càng lúc càng nhanh. Vừa nói xong cũng là lúc đánh xong chữ cuối cùng. Bộp! Gập latop, anh đứng dậy nhìn cô vẫn còn đang ngái ngủ. “Dậy đi!” Ngải Ái dần tỉnh táo, nhớ lại tất cả mọi chuyện mình đã trải qua, tự nhiên thấy ớn lạnh, rồi mở to mắt. Cô lề mề bò ra khỏi giường, ngáp dài đi về phía trước. “Cô đi đâu thế?”. Mộc Duệ Thần nhìn lưng cô nói. “Đi nhầm đường rồi!” “À… ha!”. Cô ngu ngơ gật đầu, sau đó cả người ngã khuỵu xuống ghế nệm, ôm con kitty to đùng. “Không đi học, ngủ tiếp thôi!” “Bé con!” Mộc Duệ Thần không biết lúc nào đã đi tới đứng sau lưng, một tay giữ sau cổ, nhấc bổng cô lên dễ dàng. “Đừng giả bộ mất trí nhớ. Cái đầu ngốc nghếch của cô đang nghĩ gì tôi đều biết hết”. Ngải Ái hét lên, hai chân vẫy đạp như đang đạp nước. Lực ở tay anh làm đau cổ cô sau cùng truyền tới hai chân. “Đau… chết mất!” Anh đặt cô nằm xuống ghế nệm. Mặt cô đỏ lên vì đau, quay sang giận dữ quát: “Mộc Duệ Thần, cậu mà còn dám bắt nạt tôi, tôi sẽ không để cho cậu được yên”. “Tốt thôi!”. Anh cười vui vẻ. “Nghe cô nói không muốn rời xa tôi như vậy tôi thấy rất vui”. Như một chú thú cưng đáng yêu, Ngải Ái mở to mắt nhìn Mộc Duệ Thần, ngay khi anh giơ tay ra, cô liền chộp lấy cắn một phát lên mu bàn tay. Hai chiếc răng nanh cắn thật mạnh cứ như đang dùng toàn bộ sức vóc của hai mươi mấy năm bồi bổ để thể hiện cơn giận vô hạn của cô lúc này. Cô nhìn Mộc Duệ Thần, trán anh càng lúc càng nhăn nhó và hai hàng lông mày nhíu chặt… Sau cùng, anh nở một nụ cười ác độc: “Tốt lắm, cũng không tệ. Chờ khi nào cô thả miệng cô ra, tôi sẽ cho cô biết hai chữ ‘hối hận’ viết như thế nào?” Ngải Ái làm lơ, thở ra hơi, tiếp tục cắn tay anh, hai mắt mở to nhìn anh bằng ánh mắt giận dữ cao độ. Nhiệt độ trong người dần nóng lên cứ như có một con kiến đang gặm nhấm trái tim anh. Nóng và ngứa. Anh nhìn chằm chằm vào cô nàng đang cắn mình, miệng cong lên mỉm cười. Nếu như trước đây cô là một cô gái ngốc nghếch tính tình yếu đuối có thể khiến anh thấy thương hại và muốn cô là người con gái của anh. Nhưng bây giờ, nhìn cô ngang bướng như một con ngựa hoang và chính điều này làm anh càng hứng thú. Anh muốn cho “bé con” của anh hiểu được thế nào là – bản tính thích chinh phục của đàn ông. Qua kẽ răng, Ngải Ái nếm nếm được vị tanh liền nhìn xuống nhận ra tay anh bị cô cắn tới mức sứt da chảy máu. Cô thả miệng ra nhìn dấu răng rõ ràng từng chiếc một và còn có cả màu đỏ tươi của máu. Cô ôm chặt thú bông hellokitty, che giữa hai người, đưa đôi mắt sáng và trong veo quyết không nhận thua về phía Mộc Duệ Thần. “Cậu đừng có tưởng tôi sẽ để cậu dễ dàng bắt nạt tôi như trước đây. Cậu nhầm to rồi. Tôi năm nay hai mươi mấy tuổi rồi đấy, chẳng lẽ lại không đấu lại một thằng nhóc diễn viên tuổi hả?” Thằng nhóc diễn viên? Đây là từ cấm kỵ mà Mộc Duệ Thần ghét nhất. Kể từ lúc chú Giản nói cho cậu biết người con gái của cậu lớn tuổi hơn cậu thì những từ dạng như thế chính là điểm huyệt của cậu. [Không hiểu lắm…] “Cô dám nói một lần nữa xem?” “Xưa rồi nhóc, đúng là nhóc cao và mạnh hơn tôi, lại giống như trước đây thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề. Nhưng tôi nói cho nhóc biết, trẻ con thì vẫn là trẻ con, sao bao năm mà vẫn không lớn được chút nào thế hả? Ha ha! Cậu có biết thế nào mới được gọi là “man” không? Mới có mười mấy tuổi đầu mà đòi làm đàn ông!” Ngải Ái càng nói càng lớn tiếng, mạnh miệng là thế nhưng trong lòng lại sớm đổ mồ hôi lạnh giọt giọt. Chúa ơi! Miệng con bị hư rồi. Nói nhiệt tình quá mức, sao không dừng lại được thế này. Thằng nhóc này không phải là người bình thường, chắc chắn nó sẽ quăng con xuống biển cho cá ăn. “Cậu trong lòng tôi mãi mãi chỉ là một đứa con nít, không phải con tôi thì cũng là em trai. Em trai à, em trai định là người đàn ông của tôi ư? Mơ đi. Không có khả năng đó đâu. Cậu cứ nhốt tôi đi, không cho tôi trở về đi… Chẳng sao cả, vì tôi sẽ vẫn nghĩ cậu quá trẻ con và ngây thơ!” Nói mỏi cả miệng, cuối cùng cũng tắt đài được rồi. Ngải Ái thở hộc hộc, vẻ mặt hết sức khó coi, trong đó ba phần vì tức, hai phần vì nãy giờ kích động, năm phần còn lại là vì sợ Mộc Duệ Thần. Mặt anh càng lúc càng đen thui, có thể ví như “Bao công tái thế” được rồi đấy. Một lúc lâu sau, anh lạnh lùng quay người đi, sải bước đi ra cửa. Rầm! Cánh cửa to đùng được đóng lại rầm một cái chấn động cả phòng. Ngải Ái nhắm mắt, thở hắt ra, ngã lăn xuống đất… “Tôi thắng…” Cô thì thầm, đưa tay vuốt mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Thật ra cô đã rất sợ. Kể từ lúc đó, Mộc Duệ Thần biến mất. Điều này khiến Ngải Ái đi từ ngạc nhiên đến sợ hãi, cô cần phải tìm cho được Mộc Duệ Thần cho hao tâm tổn trí thế nào cũng phải tìm được cậu ta. Tìm được cậu ta rồi cô nhất định phải nói: Mộc Duệ Thần, Ngải Ái tôi từ giờ trở đi tôi không có bất kỳ liên quan gì tới cậu, đề nghị cậu tránh xa tôi ra, không được tìm tôi gây rối. ************* “Cậu chủ!” Chú Giản đứng trong phòng khách lo lắng hỏi: “Cậu chủ… Tay cậu bị thương, hãy để tôi băng bó cho cậu chủ…” Choang! Tiếng đổ vỡ cắt ngang lời ông. Chú giản vội im bặt. Nhưng trong lòng lại thở dài. Đó là chén cổ được làm bằng ngọc có giá trên trời. Từ lúc nãy tới giờ cậu chủ đã đập bể tới cái thứ tám… Mặt Mộc Duệ Thần xám đi, nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài cửa sổ từ từ đứng lên. “Chú Giản, có người nói tôi rất ngây thơ, chú thấy sao?” “Ngây thơ ư? Làm gì có chuyện đó?” Mộc Giản thấy khó hiểu. “Cậu chủ từ nhỏ đã được học những kiến thức cao siêu nhất và trải qua đợt huấn luyện nghiêm khắc, giờ hoàn toàn đảm nhiệm vị trí Tổng giám đốc công ty Mộc Thị ở New York. Ông chủ cũng rất hài lòng về cậu, còn nói cậu chủ là niềm tự hào của Mộc thị…” Mộc Duệ Thần im lặng lắng nghe, nhìn vết máu chảy dài trên tay, giọng nói khàn khàn. “Vậy thì sao? Tôi cũng chỉ mới sống trên đời này được mười bảy năm mười một tháng hai mươi ba ngày…” Mộc Giản nhìn lưng cậu chủ, toát cả mồ hôi hột. Theo cậu chủ mười mấy năm nay, ông chưa bao giờ nhìn thấy cậu sầu não như lúc này, trong giọng nói còn có vẻ oán hận… Năm năm trước, sau khi trở về, cậu chủ nguy hiểm như một quả bom không ai dám giẫm lên, nếu ai đó không cẩn thận làm sai chuyện gì nhất định sẽ bị cậu chủ trừng phạt. Chẳng hạn như vị giáo sư ở Harvard kia, năm cậu chủ mười lăm tuổi luôn miệng khen ngợi nào là tuyệt vời, xuất chúng, nếu cậu chủ không phải là người thừa kế của Mộc thị thì ông ta rất muốn được cùng nghiên cứu thí nghiệm và huyên thuyên đáng tiếng, thật sự đáng tiếc cho một thiên tài nhỏ tuổi… Thiên tài thì không sai nhưng hai chữ “nhỏ tuổi” là hai chữ mà cậu chủ cực kỳ ghét. Thế là vị giáo sư đó chẳng những được tăng tiền lương mà còn bị cậu chủ đuổi ra ngoài. Lương một tháng khi làm việc trong Mộc thị bằng tiền lương của một nhân viên bình thường làm việc trong vài năm khiến nhiều người ước ao, nên bị đuổi đi như thế thật đáng tiếc. Do đó… Ông thường im lặng… Không dám nói gì… Càng ngày càng già đi… Vì ông không muốn bị cậu chủ đuổi đi… 101. HÁO HỨC “Chú Giản, sao chú không nói gì?” Mộc Duệ Thần quay lại nhìn Mộc Giản nhíu mày: “Chú cũng thấy cô ấy nói đúng?” Mộc Giản không biết phải trả lời thế nào, nghe có tiếng còi xe vang lên ngoài cửa sổ, phấn khởi nói: “Cậu chủ, anh họ cậu chủ hôm trước gọi điện nói muốn tới thăm cậu. Người đã đến rồi, để tôi ra đón”. Mộc Duệ Thần ngẩn người, nắm lấy vết thương trên tay. “Nói tôi không có ở đây. Bảo anh ta biến đi”. “Vâng, thưa cậu chủ”. Chú Mộc phấn khởi chạy ra ngoài cửa, đứng trước camera đầu tiên là cúi người chào, mỉm cười nói: “Thiếu gia, xin ngài đừng nhấn còi nữa. Cậu chủ không thích ồn ào!” Chiếc Ferrari màu bạc sáng lóa dưới ánh mặt trời, cửa kính hạ xuống, bên xong xe là một chàng trai đeo kính mát, bật cười ngạo nghễ, chép miệng nói: “Chú Giản, lại là chú tiếp đón tôi, mau kêu thằng nhóc Mộc Duệ Thần ra gặp tôi”. “Thiếu gia, cậu chủ nói cậu chủ không có ở đây và bảo Thiếu gia biến đi!” Nghe Mộc Giản tường thuật, khóe miệng Mộc Dịch Triệt run rẩy. “Ha ha, đúng là tư sản vô lương tâm”. Đẩy cửa xe, Mộc Dịch Triệt bước xuống xe đừng tựa người vào thân xe tháo kính mát, lạnh lùng nói. “Nghe nói cậu ta lại bắt nô lệ mới, cũng rãnh rỗi đấy chứ!”. Anh ta bật cười, nhưng trong đôi mắt một mí là sự giận dữ, tiếng cười nghe thật kỳ quái. Ném kính xuống đất, sau đó giơ chân giẫm lên cho nó gãy tan tành. “Mộc thiếu gia, cơ bắp nhỉ!” Mộc Giản mỉm cười trong màn hình camera, tỏ thái độ không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt. “Này người hầu, cô nhóc nô lệ kia tôi biết, nói với Thần, tôi cũng rất quan tâm đấy, nhớ giữ cho kỹ, nếu không…” Mộc Dịch Triệt ngồi vào trong xe huýt sáo. “Sẽ có người cướp đi!” Mộc Giản mỉm cười cúi người: “Chào thiếu gia”. Lúc ông ngẩng đầu lên thì chiếc Ferrari đã đi mất hút vào trong sườn núi. —————- “Thưa cậu chủ, Mộc thiếu gia đã xuống núi”. Mộc Giản mở camera theo dõi nhìn chiếc Ferrari của Mộc Dịch Triệt vòng vèo quanh cách sườn dốc còn chạy như bay, cố ý lái vào những chỗ khúc khuỷu quanh co. Sở dĩ cậu ta cố tình lái xe như thế là để tới các camera đặt bên đường huýt sáo và cười to thể hiện bản thân. Mộc Dịch Triệt biết thừa có người đang giám sát mọi cái vẫy tay hay nhấc chân của anh. Mộc Giản mỉm cười: “Cậu ta mới ngây thơ thưa cậu chủ…So với cậu chủ, cậu ta còn kém xa”. Mộc Duệ Thần im lặng không nói gì, sau đó tắt camera quan sát, ngồi trên ghế nệm để Mộc Giản băng bó vết thương. Kinh nghiệm nhiều năm cho thấy, một khi Mộc Dịch Triệt xuất hiện, chắc chắn kéo theo đó sẽ là chuyện bất lợi cho anh. Mộc dịch Triệt vốn căm ghét anh vì anh là người thừa kế duy nhất của Mộc thị, có ý đồ muốn chiếm lại song vẫn chưa chiếm được nên mười năm nay đều đối chọi gay gắt với anh. “Anh ta đã nói gì ở cửa?” “Mộc thiếu gia nói, cậu ta cũng thích Ngải tiểu thư!” Mắt Mộc Duệ Thần híp lại, miệng cong lên. “Vẫn giống như trước đây. Không biết lượng sức mình!” ************* Sau khi rửa mặt, Ngải Ái vẫn mặc đồ của cô chân trần đi tới đi lui trong phòng, lòng phiền muộn. Trốn khỏi đây… Phải trốn khỏi đây… Nhất định phải trốn khỏi đây… Không thể cò kè mặc cả đường sống với Mộc Duệ Thần, càng không thể chống cự lại cậu ta,… bởi nếu cứ như thế, cô sẽ càng thảm hại. Trong lúc đang ngồi trên thảm nhíu mày nghĩ cách thì có tiếng gõ cửa vang lên, cô quay đầu lại và nhìn thấy Mộc Giản mở cửa đi vào. “Ngải tiểu thư, cậu chủ mời cô xuống ăn sáng!” “Tôi không đói!”. Cô lắc đầu từ chối. “Tôi cũng không muốn nhìn thấy cậu ta…” Mộc Giản dường như sớm biết cô sẽ nói gì nên bật ngón tay “tách” một cái, một cô gái xinh đẹp nhanh nhẹn đi vào, trên tay bê một khay thức ăn toàn những món u. Ngải Ái sửng sốt một lát rồi nhìn cô hầu gái chép miệng lắc đầu: “Tôi cứ tưởng cả biệt thự này ngoài Mộc Duệ Thần và chú Giản ra không còn ai khác. Ai ngờ…”. Cô chợt hiểu ra rằng, tư tưởng không lành mạnh trước đây của Mộc Duệ Thần ở đâu ra ư? Nhìn xem kìa, ngay cả người giúp việc cũng có bộ ngực “big size” thế kia mà, chắc size E hoặc F đây – Cỡ bự không. Bất kể người đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn chảy máu mũi. Mộc Giản mỉm cười gật đầu: “Cậu chủ có việc cần giải quyết hôm nay không có mặt ở biệt thự, rất có thể tối cậu chỉ mới về. Ngải tiểu thư đừng lo lắng việc cô sẽ phải gặp cậu chủ”. Rồi ông chỉ vào các cô gái đứng ngoài cửa: “Các cô này đều là người giúp việc ở đây, nếu không có việc gì sẽ không vào phòng. Ngải tiểu thư cần gì cứ nhấn micro ở đầu giường giao việc cho họ bất cứ lúc nào”. Cuộc sống thối nát gì đây? Ngải Ái phất phất tay” “Không cần. Bảo họ muốn làm gì thì làm đi. Tôi có tay có chân, không cần ai làm gì cho tôi hết”. Mộc Giản quay lại gật đầu với các cô gái kia, họ lần lượt đi hết. Ngải Ái đứng dậy đi tới bàn ăn nhìn qua một lượt rồi cầm bánh mỳ bơ lên lót dạ. Nếu Mộc Duệ Thần đã không có ở đây thì việc gì cô phải tự ngược đãi chính mình, cô còn phải tìm cơ hội trở lại Trung Quốc. Ăn xong bữa sáng ngon lành, Ngải Ái yêu cầu Mộc Giản dẫn cô đi dạo xung quang biệt thự với lý do nơi này quá lớn cần xem qua để không bị lạc. Mộc Giản đưa cô tới những căn phòng xa hoa trong biệt thự. Ngoài các phòng cho chủ nhân của biệt thự và những người giúp việc, tài xế, có cả bể bơi nước xanh ngắt, những bãi cỏ có các chú cừu chạy tung tăng, hàng rào trắng,…Thoạt nhìn thì có vẻ như biệt thự này được xây bởi một chủ nhân thích yên tĩnh. Nhưng tiếc là cậu ta và nơi này không hợp chút nào. Ngải Ái nhớ tới đôi mắt sắc lạnh khiến người ta phải sợ hãi của Mộc Duệ Thần ngẩng đầu hỏi: “Mộc Duệ Thần năm nay mười tám tuổi, vậy cậu ta đang đến trường hả chú?” “Cậu chủ học xong chương trình tiến sĩ năm mười lăm tuổi và hiện đang chủ trì cuộc họp hội đồng quản trị của công ty Mộc thị trụ sở New York… Cậu chủ có dặn nếu Ngải tiểu thư thấy chán có thể cho tôi được phép đưa tiểu thư đi dạo!” “Đi dạo xung quanh và không được xuống núi”. Ngải Ái lúng túng. “Vậy thôi thà tôi về phòng ngủ còn hơn!” “Không phải, nếu tiểu thư muốn xuống núi cũng không thể không được. Xe đã chuẩn bị rồi, cô có muốn đi không?” Ngải Ái sửng sốt quay lại, nhìn Mộc Giản kinh ngạc: “Có thật là tôi có thể đi ra ngoài không?” “Dĩ nhiên là được. Ngải tiểu thư là khách quý, cậu chủ không nhốt cô đâu”. Woa! Ngải Ái bỗng dưng phấn chấn hẳn, mặt tươi tỉnh. “Chú giản, đây là lần đầu tiên tôi ra nước ngoài. Vậy nên chú đưa tôi đi chơi đi”. Cô cười toe toét, hai tay để dưới má, lộ ra lúm đồng tiền. “Ôi,… háo hức quá!” Mộc Duệ Thần không ở đây, đây là cơ hội tốt nhất, nếu không nắm bắt thì cô rất đần độn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận