Dịu Dàng Yêu Em


76. LÀM GÌ CƠ? Ngải Ái thọc cả ngón tay vào bình pha cà phê, quay đầu khiếp đảm: “Cậu ta… thật sự… cậu chắc chắn chứ?” “Hôm qua tớ đi với mấy người bạn, không ai biết chuyện này cả, họ chỉ tình cờ nhắc tới Chu Thế Dương và vụ cá cược thế là tớ nhớ tới cậu…” Thang Tiểu Y ngẩng mặt lên than thở: “Tớ xin lỗi cậu Tiểu Ái. Mặc dù tớ luôn hy vọng tình yêu của cậu sẽ đâm hoa kết trái nhưng tớ thật không ngờ tên Chu Thế Dương đó không thật lòng với cậu, lại còn âm mưu… Sáng nay cậu không tới lớp, tớ sợ quá, bỏ cả tiết chạy tới đây. Tớ cứ tưởng tớ đã làm một chuyện có lỗi với cậu… Tớ sợ cậu sẽ không bao giờ thèm nhìn mặt tới nữa… huhu!” Ngải Ái ôm Thang Tiểu Y, vỗ nhẹ vai cô nàng an ủi: “Tớ không sao. Tớ không có đi… Vậy nên tớ không trách cậu, không trách cậu một chút nào cả”. Thang Tiểu Y ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên: “Thật không?” “Ừ!” “Nhưng tớ vẫn cảm thấy tội tớ rất nặng!” “Vậy thì cậu mời tới ăn cơm đi!” “Nhưng tớ ăn cơm trưa rồi!” “Vậy bữa tối đi!” “Trời!” Thang Tiểu Y ngây người đứng lên, tuyên bố ra về rồi loạng choạng đi tới trường. Ngải Ái thở dài, lui người ngồi trên ghế sofa, nhìn cửa phòng ngủ vẫn khép chặt, không dám tiến tới cũng càng không dám bỏ chạy ra ngoài. Cô đã hiểu lầm Mộc Duệ Thần, nếu giờ còn dám bỏ chạy, cô sợ lúc quay về… Cô sờ tay lên cổ, e dè thở ra. Cạch! Có tiếng mở cửa. Tiếng bước chân lại gần, rồi đứng trước mặt cô. Cô ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt ôn hòa của Mộc Duệ Thần, cậu ta đang mỉm cười với cô, lạnh nhạt lên tiếng: “Hiện giờ chị thấy chị nên làm gì?” Cô vì Chu Thế Dương mà tức giận với Mộc Duệ Thần, lại còn cãi nhau với cậu ta, tát một cái tát nảy lửa, đạp lên chiếc khăn mặt mà cậu ta đưa cho cô, còn nói giữ cậu lại là việc ngu xuẩn nhất thế gian. Nhưng thật ra, cô sai còn cậu ta đúng. Tất cả những gì cậu ta làm đều là vì muốn bảo vệ cô. Ngải Ái lấp lửng ôm gối, mặt tỏ vẻ đáng thương: “Cậu… Cậu muốn tôi làm gì?” 77. CẢM GIÁC LẠ LÙNG Mộc Duệ Thần híp mắt, quay người từ từ ngồi xuống bên cạnh, chiếc sofa bị lúng xuống. Trên người cậu tỏa ra mùi thơm ngát. Rồi Ngải Ái bị cậu ôm vào lòng. Cậu cúi đầu nhìn cô: “Chị có muốn chủ động làm một chuyện để vuốt cơn giận của tôi xuống?” “Cậu… Tức giận ư?”. Cô không dám ngẩng đầu, chỉ đưa mắt theo ke hở của chiếc gối ôm dò xét thái độ của cậu: “Cậu… đang cười mà!” “Thế thì sao? Tức giận thì không thể cười?” Giọng cậu nhẹ nhàng, sau đó đè cô xuống ghế sofa. Giữa hai người được chắn bởi một chiếc gối mềm mại, Ngải Ái có thể cảm nhận được hơi thở của cậu gần sát… “Có thể cười, có thể cười!”. Cô muốn lùi ra xa lại nhận ra cả người đã bị cậu áp chặt. “Bé con, người bé con rất thơm”. Cậu ghé mũi sát vào má cô, cọ vào, miệng cong lên cười thành tiếng: “Rất thích hít vào mũi hương vị của bé con”. Cậu cọ mũi qua lại trên má cô khiến hai má cô nóng ran, không biết phải làm thế nào. “Mộc Duệ Thần đừng như vậy mà. Tôi là mẹ cậu!” “Nếu là mẹ tôi thì không để tôi thân mật sao?”. Cậu đưa tay quăng gối đi, cả người đè lên trên cơ thể mềm mại. Mộc Duệ Thần dang tay ôm cô vào ngực, môi áp lên tai cô: “Sao cơ thể chị mềm mại quá…” “Tôi…”. Ngải Ái thấy bất an và có thể cảm giác được cánh tay cậu càng ôm cô chặt hơn giống như muốn cô hòa tan vào trong cậu. “Này, thả ra. Cậu ôm chặt thế… Tôi không thở được đây nè!” Cậu quay mặt làm ngơ, tiếp tục hôn lên má cô, cắn cắn làn da cô, từng chút từng chút một khiến cả người cô run rẩy. “Chị sợ à?”. Cậu ngừng lại, nhìn chằm chằm vào mắt cô. “Sao phải run? Tôi chỉ đang thể hiện tình cảm”. “Mẹ và con không được có những hành động như thế này”. Ngải Ái đặt tay lên vai cậu, khóc không ra nước mắt. “Ôm ôm thôi…” “Người ta sao tôi không quan tâm. Với tôi, là như vậy đấy”. Mộc Duệ Thần nói xong, nhếch miệng cười kiêu ngạo làm cho người khác… không có cách nào để chống trả. Ngải Ái đẩy một bên vai cậu: “Ôm thì cũng đã ôm rồi, bế cũng đã bế rồi. Giờ thả mẹ ra được chứ?” “Không!” Cậu trả lời dứt khoác và ngắn gọn. Ngải Ái nản lòng, nói lảng sang chuyện khác. “Cậu đói không? Để tôi đi nấu cơm trưa nhé?” Ôm cô, Mộc Duệ Thần thấy hơi thở của mình không bình thường, cả người nóng bừng lên, có một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong cơ thể nhưng không biết phải làm thế nào để xua tan cảm giác đó. Cậu chỉ muốn ôm cô… Cơ thể này… [Nhóc nên nhớ nhóc chỉ mới mười ba tuổi?] Cảm giác kỳ lạ ấy thôi thúc cậu phải làm gì đó nhưng cậu lại không biết phải làm gì cả. Giống như muốn được vò nát cơ thể mềm mại thơm ngát này… Nên cậu chỉ có thể biết ôm chặt lấy cô… không ngừng cắn lên da dẻ mịn màng… Cố để kìm lại cảm giác nóng rực kia. 78. TÔI CÙNG CHỊ LÀM “Tôi hơi đói!”. Mộc Duệ Thần trả lời, vẫn không buông cô ra. “Nhưng tôi vẫn muốn ôm chị!” “À ha… Cậu ôm mẹ cậu thế này sao mẹ đi làm cơm được hả. Cậu cũng nói cậu đói mà. Ngoang, buông mẹ ra đi?” Hai má cô đã nóng bừng cả lên cứ như bị lửa thiêu, trái tim đập lỗi nhịp nhưng vẫn cố làm ra vẻ thản nhiên: “Nghe lời mẹ… Đói bụng phải không… Đau dạ dày nếu nhịn đói đấy!”. “Ha ha!”. Mộc Duệ Thần phì cười. “Chị coi tôi là trẻ con à?” Cậu vốn là trẻ con. Ngải Ái lắc đầu: “Không phải, không phải. Cậu trong lòng tôi là nam tử hán, trên cả nam tử hán. Mẹ tôi hồi trước cũng hay nói với tôi như thế mà… hic”. Đó là trước khi tôi mười tuổi… “Đó là vị chị quá ngốc, không giống với tôi”. Cậu bế bổng cô từ ghế sofa lên. Rồi ôm cô để lên trên đùi, dang hai tay ôm eo cô. “Bé con, chị thật gầy, nhẹ tênh”. Cậu cười nhạo cô, vòng tay thật chặt, cô cũng không chống cự, dựa vào vai cậu. Cô lười chống trả, chỉ còn biết nằm sấp trên người cậu. “Kệ cậu muốn nói gì thì nói. Chừng nào hết thích ôm tôi thì nói với tôi để tôi đi nấu cơm”. “Ừ!” Cậu trả lời, vuốt ve làn da mịn màn. Lại còn ừ được. Ngải Ái thở dài. Mà thôi, cậu ta thích trò ôm người khác thì cứ để cậu ta chơi. Trẻ con mà, chơi một lúc thế nào cũng mệt. Cậu vùi đầu vào cổ cô, hít lấy hương thơm ngát, lòng càng thêm rối loạn. “Bé con, chị thơm quá. Tôi muốn ăn chị”. Mộc Duệ Thần nói xong, Ngải Ái rùng mình. “Ăn, ăn… tôi?”. Cô ngồi thẳng dậy đẩy cậu ra. “Không được, cậu không được nói như thế? Cậu có biết ý cậu là gì không hả?” “Có ý gì?”. Cậu ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi. “À… à…”. Cô gãi đầu. “Con trai và con gái thích nhau mới làm chuyện đó được…” Cô rất am hiểu pháp luật, tuyệt đối không thể phạm pháp… [Vâng! Cô mà làm chuyện gì đó là cô… bị đứng trước vành móng ngựa]. “Chuyện đó là chuyện gì?” Ngải Ái muốn té ngửa. Thằng nhóc này chẳng phải rất thông minh uyên bác sao, tự dưng lại không ngại học hỏi người dốt hơn mình thế này? “À, chờ khi nào cậu trưởng thành rồi tôi sẽ nói cho cậu biết”. “Ừ…!”. Cậu nặng nề trả lời, nhìn cô. “Lớn tới chừng nào có thể làm cái chuyện mà cô nói?” “Trưởng thành í… Sặc,… ít nhất… ít nhất cũng mười tám tuổi”. Ôi trời, nên nhớ cho cô là con gái, đi thảo luận vấn đề nhạy cảm úp úp mở mở với một thằng nhóc với tư thế mờ ám này… Chậc chậc… Con à, con làm mẹ hoang mang quá! “Năm năm!”. [Nhóc lại còn tính nữa… ] “Chị đã nói như vậy…. Tôi nghe chị… Năm năm sau tôi cùng chị làm!” 79. ĐỀU LÀ MYBAY… MYBAY… “Sặc!”. Ngải Ái hét lên. “Hả? Hả? Hả?” Tôi cùng chị làm… Cô đói quá ngất xỉu rồi chăng, hay cô nghe lầm. Tất cả những chuyện đang xảy ra đều là mây bay… Mây bay đi… “Hét to làm gì?”. Mộc Duệ Thần cau màu, lạnh lùng nhìn cô. “Thế nào? Chị không đồng ý sao?” Ngải Ái ra sức lay vai cậu: “Đồng ý hay không đồng ý không phải là vấn đề chính, điều cơ bản ở đây là hai chúng ta sao có thể được?” “Sao lại không được, hay…”. Cậu híp mắt một cách nguy hiểm. “Chị muốn cùng người khác làm?” Ngải Ái đỏ mặt. Tại sao cô lại ngồi đây và thảo luận với cái thằng nhóc chết tiệt này chuyện đó cơ chứ. Nhưng bổn phận làm mẹ buộc phải nói: “Tôi làm cùng ai không phải là điều mấu chốt… Hai chúng ta là mẹ con, mẹ con đấy cậu hiểu không?”. Rốt cuộc cô phải nói bao nhiêu lần nữa để thằng nhóc hiểu ra đây. Tiểu Mộc Mộc ơi là Tiểu Mộc Mộc… “Chẳng phải chị nói chị cần con trai và con gái thích nhau là có thể làm được chuyện đó… Tôi là con trai, chị là con gái… Tôi thích chị, chị thích tôi. Có vấn đề gì đâu?”. Cậu nói mà mặt không thay đổi. “AAAAAAA!”. Ngải Ái đưa tay quấn quấn tóc. “Tôi bị cậu làm cho tinh thần rối loạn rồi đây… Tôi nói thích cậu lúc nào?” “Làm mẹ, ai lại không thích con của mình?” Một câu nói khiến Ngải Ái vừa giận vừa khổ sở. Nếu cô nói không thích thằng nhóc có thể sẽ làm nó bị tổn thương, dù sao đi nữa hiện tại thằng nhóc cũng là người thân duy nhất của cô… “Mẹ… thích con”. Ngải Ái để mặc cho Mộc Duệ Thần bế. “Mẹ thích con, con trai!” Nếu hồi trước gọi như thế chắc chắn thằng nhóc sẽ tức điên còn trừng phạt cô nữa. Nhưng lúc này đây cậu ta lại cười tươi rói, gật gật đầu, áp sát môi vào tai cô: “Hẹn năm năm sau… hai chúng ta…” “Tôi là mẹ cậu. Điều đó là không thể…” Cô thều thào nói nhưng Mộc Duệ Thần thản nhiên như không nghe thấy, nắm lấy những ngón tay của cô trêu đùa. Một chốc nhìn cô cười hớn hở, một chốc lại trêu đùa ngón tay cô, một chốc lại cắn cổ cô. Ngải Ái gục đầu lên vai cậu, cảm giác bị cậu quấy rối như thế này đã thành một thói quen cố hữu. Mặc cho trái tim đập thình thịch, mặt như phát sốt, cả người nóng lên nhưng trong lòng vẫn luôn tự nhủ, mình là mẹ, mình là mẹ, mình là mẹ,… Không được… Không được… Không được… “Ừ… Á”. Ngải Ái mở lớn hai mắt! 80. DẠY HỌC Tiếng kêu đó từ trong miệng cô phát ra… Nghe thật giống như đang rên rỉ… Ngải Ái bụm miệng lại, cúi đầu nhìn Mộc Duệ Thần đang vùi mặt trong cổ mình vừa cắn vừa mút vào làn da mịn màng… Cả người Ngải Ái run rẩy như có dòng điện vô cực chạy từ đầu đến chân. Cô đẩy Mộc Duệ Thần ra: “Cậu đang làm gì đấy?” “Hôn chị!” “Cậu cắn tôi thì có”. “Tôi đang hôn chị…!” Mộc Duệ Thần không quan tâm, lại cúi đầu cắn một cái vào cổ cô. Khắp người cô từ cổ dọc xuống xương vai đều có dấu răng của Mộc Duệ Thần. Ngải Ái giơ tay cố ngăn Mộc Duệ Thần tiếp cận, bàn tay đặt lên trên miệng cậu: “Cậu rõ ràng đang cắn tôi. Đây không phải là thân mật… mà là cậu cắn tôi. Đau chết đi được!” “Nhưng… chị mới…”. Gương mặt đẹp trai của Mộc Duệ Thần đỏ lên, cậu bắt lấy tay cô. “Chị mới kêu một tiếng rất êm tai…” Kêu một tiếng ư… Ngải Ái quyết phải đào một cái hố chui xuống. Mất thể diện quá! Càng giải thích càng lộ tẩy. Cho nên Ngải Ái không muốn giải thích nữa. Cô nghiêm nghị trả lời: “Do tôi đau quá nên kêu lên thôi, còn cậu lại thích thú như thế. Cậu làm mẹ thất vọng quá đấy!” “Đau à?” Mộc Duệ Thần cau mày lại, sau đó thả tay cô ra: “Làm thế chị bị đau sao? Trong quyển sách kia vẽ như vậy mà… Tôi sai à?” Quyển sách đam mỹ vẽ ác… Ngải Ái gật đầu: “Ừ! Đó không phải cử chỉ thân mật đâu, là cậu cắn tôi. Tôi không phải miếng thịt heo, đừng cắn tôi nữa nhé!” Mộc Duệ Thần đăm chiêu suy nghĩ rồi gật đầu, nghiêm trang nói: “Ồ, thì ra là thế!” Hộc. Cô thở ra, mặt tươi tỉnh: “Ừ ừ! Giờ cũng đừng ôm tôi nữa, chơi đủ rồi. Cậu đói bụng mà. Hai chúng ta đi ăn cơm ha!” “Chị quên à?”. Mộc Duệ Thần đưa mắt nhìn cô. “Tôi muốn chị chủ động làm một chuyện. Chị vẫn chưa làm”. Mồ hôi nhỏ giọt giọt, Ngải Ái đưa tay đặt lên trán vỗ vỗ, dè dặt hỏi: “À… Cậu chưa nói muốn tôi làm gì cho cậu cơ mà. Tôi chỉ sợ tôi làm không đúng ý cậu”. “Vậy chị dạy tôi… Hôn thế nào mới đúng?”. Mộc Duệ Thần đặt cô ngồi xuống ghế sofa, đặt tay lên vai cô. “Nếu tôi hôn chị mà chị lại thấy đau thì tôi cảm thấy rất chán chường”. Huyết áp Ngải Ái đột ngột tăng cao. “Cậu nói… Tôi… dạy cậu ư?” Ngửa đầu than trời. Ông trời ơi! Đây mà là bình thường sao? Hay sét đánh chết tôi đi. Mẹ lại đi dạy con cách kiss như thế nào ư?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận