Dịu Dàng Yêu Em


56. CẬU PHẢI NHỚ KHEN NGỢI THẰNG NHÓC NHIỀU VÀO Cô mắng thầm trong lòng mình vài câu nhưng cũng thấy nhẹ nhõm cả người vì nhìn Mộc Duệ Thần, cậu ta đang cười. Nhìn cậu ta cười, cô cũng thấy vui hẳn lên. Làn sương mù giăng trong lòng và những điều không vui vụt tan biến. Mẹ con hòa thuận rồi nha! Cô thở dài: “Tóm lại, chúng ta vẫn có thể chung sống hòa bình mà, phải không. Để hết hè, tôi đưa cậu đến trường cấp hai nhập học. Cậu cũng nên tiếp thu nền giáo dục tri thức đi! Mộc Duệ Thần cau mày. Trường cấp hai? Đó là trường gì? Lúc nãy cô cũng nói nền giáo dục đần độn. Những người trong gia tộc Mộc thị trước giờ đều theo học các trường Harvard, Cambridge, Massachusetts hay những trung tâm đào tạo thạc sỹ lớn của Mỹ, cậu cũng rất ghét những nơi đó nhưng nghe người khác nói họ đần độn thì đây là lần đầu tiên. [Harvard, Cambridge, Massachusetts??!! Ồ, ghê dzậy Tiểu Mộc]. Nhìn lưng của cô, cậu nói: “Bé con, đứng đó đi, đừng nhúc nhích!”. Ngải Ái quay người lại: “Sao cơ?” Cậu từ từ đi tới trước mặt cô, cùng cô đứng chính giữa căn phòng. Bóng điện màu hồng tỏa ánh sáng ấm áp trên đầu cả hai. Ngoài cửa sổ, những tiếng cành cây va vào mái nhà xào xạt… Mộc Duệ Thần đột ngột cúi thấp người. Ngải Ái cảm nhận được mùi thuốc lá nhàn nhạt. Chính là mùi vị trên môi cậu. Cậu dùng đôi môi mềm của cậu hôn lên những giọt nước mắt đọng lại trên má cô… Mộc Duệ Thần ngẩng đầu cười nói: “Nước mắt của chị là do tôi nên tôi sẽ xử lý hết”. Ngải Ái và Mộc Duệ Thần ngồi ăn một bữa tối đơn giản, sau đó Mộc Duệ Thần đi tắm rửa còn cô ngồi trên ghế nệm giải thích với cửa hàng pizza! Lúc vừa cúp điện thoại, màn hình điện thoại chợt hiện lên một hình vẽ ngộ nghĩnh – chú thỏ ngạo nghễ, đây là hình Thang Thang vẽ. “Tiểu Ái, Tiểu Ái, cậu có muốn biết hôm nay tớ đã nhìn thấy gì không. Muốn nghe không? Muốn nghe không hả?”. Thang Tiểu Y hùng hổ gào rú trong điện thoại, không cần nghe Ngải Ái nói gì đã oang oang kể lể. “Hôm nay tớ đang trên đường tới gặp Mộc Duệ Thần… Ôi, thằng nhóc này đúng là thiên sứ, là thần tượng của tớ. Cậu đoán đi, cậu đoán tớ đã thấy gì đi”. “Thang Thang, nếu cậu nói Mộc Duệ Thần đúng là thiên sứ thì tớ khuyên cậu thật lòng nhá, cô bé đáng thương, cậu đi nhà thương điên khám thử đi”. “Tớ nói này Tiểu Ái, sao cậu không tin lời người khác nói thế hả. Lúc tối tớ tan học về nhà gặp một tai nạn giao thông nghiêm trọng. Một chiếc Benz tông vào hai người đi xe máy ngược chiều, cả hai người đó té xuống đất máu chảy đỏ cả mặt đường đấy. Cái tên gây ra tai nạn chạy mất dép. Mà hai người đó do nhìn tướng tá hung dữ lắm nên mọi người không ai dám cứu cả. Cuối cùng cậu biết sao không? Đoán thử đi. Cậu đoán đi đoán đi!”. “Thang Thang, coi chừng mẹ cậu đang muốn lấy dao băm cậu ra kìa, nửa đêm nửa hôm vặn nhỏ volumn lại giùm đi!”. “Sau đó á, trong đám người đứng xem có một người nhảy một cái tới chỗ bị tai nạn nhanh như chớp, không do dự cõng một người trên lưng còn người kai thì ôm trong ngực đưa hai người đó đi cấp cứu đấy. Nhờ cấp cứu kịp thời nên hai người đó cuối cùng cũng qua cơn nguy kịch… Cậu biết người cứu người đó là ai không? Là con của chúng ta – Mộc Tiểu Thần. Cậu nói xem thằng nhóc không phải thiên sứ thì là gì, ai cũng khen ngợi Mộc Tiểu Thần nhà chúng ta hết lời đấy!”. “Hả?!!!”. Ngải Ái nhanh chóng tiêu hóa được mấy lời Tiểu Y nói, miệng bắt đầu run run: “Được lắm. Thiên sứ. Thằng nhóc quả nhiên là một cực phẩm thiên sứ”. “Tiểu Ái, Tiểu Thần Thần chắc mệt lắm rồi. Cậu là một bà mẹ mẫu mực, cậu nhất định phải khen ngợi con trai nhiều vào. Hành động cứu người đó phải dùng hết sức lực luôn đó!”. “Cảm ơn cậu, Thang Thang. Cậu làm cho tớ sáng tỏ được một chuyện!”. Ngải Ái nghiến răng ken két nhảy từ trên ghế nệm xuống đất phóng xẹt tới cửa nhà tắm. “Cậu làm cho tớ hiểu ra rằng máu trên người thằng nhóc thật ra không phải của nó. Gạt người khác đã không nói làm gì lại còn kiss tớ, rồi còn dám ngang nhiên không biết vô liêm sỉ là gì đi tắm nữa chứ!”. 57. THẰNG NHÓC LẠI CÒN NGANG NHIÊN GIỄU CỢT CHỈ SỐ THÔNG MINH CỦA CÔ Cụp! Ngải Ái tắt điện thoại, miệng cười lạnh lẽo: “Thằng nhóc họ Mộc kia, cậu không coi mẹ của cậu ra gì. Bị thương sao, khổ sở lắm sao. Hừ, được rồi, mẹ cậu là tôi đây sẽ ca ngợi cậu hết lời”. Rầm rầm rầm. Ba tiếng đập cửa phòng tắm vang lên. Ngải Ái đã tức giận tới mức không thể không phát hỏa, hai con mắt bùng lên ngọn lửa nóng rực. “Mộc Duệ Thần, đi ra đây. Nếu không…!” “Nếu không?” Sau tiếng trả lời của thằng nhóc, cánh cửa mở toang. Ngải Ái đang đập cửa nên theo quán tính liền bị ngã ập về phía trước, cả người đổ vào cơ thể mềm mại ấm áp. Những giọt nước nhỏ trên gương mặt cô cùng với hơi thở thơm mát vây quanh cô. Ngửa mặt lên nhìn, Mộc Duệ Thần đang đứng trước cửa, quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, làn da cậu trắng nõn và chân tay thon gầy lồ lộ trước mặt cô. Gương mặt cô áp lên lồng ngực của cậu ta. Cậu mở to đôi mắt trong vắt cúi xuống nhìn cô, dang hai tay ôm cô vào lòng: “Chị yêu thương nhớ nhung tôi quá nên gọi à?” “Ặc… ặc..!”. Ngải Ái ho khan, ngửa mặt muốn đứng dậy. “ “Đừng có nói bốn chữ đó tùy tiện thế chứ. Tôi không có hứng thú đi yêu thương nhớ nhung trẻ con. Thả tôi ra! Tôi có chuyện muốn nói với cậu!”. Soạt soạt soạt. Chẳng hiểu quay ngang quay ngửa thế nào mà cô vẫn chẳng thoát khỏi tay Mộc Duệ Thần còn bị thằng nhóc bế lên. “Này, không nghe tôi nói gì à? Thả tôi xuống!”. Mộc Duệ Thần làm lơ. Ngải Ái biết có nói gì cũng vô dụng nên ra sức vùng vẫy, giãy giụa, uốn éo mãi cho đến khi nghe một tiếng động giống như cái gì đó bị rớt xuống đất. “Cái gì rớt vậy?” “Sở trường của chị là chọc tức tôi phải không?”. Mộc Duệ Thần trừng mắt với cô, nổi cáu. “Một nô lệ khôn ngoan là phải biết lấy lòng chủ nhân. Hay là chị muốn tôi lúc nào cũng gọi chị là ngốc nghếch!”. Khỉ thật! Thằng nhóc này lại còn ngang nhiên chế giễu chỉ số thông minh của cô nữa chứ! “Này, tôi nói cậu thả tôi xuống, ai cho cậu ôm tôi hả? Này, khăn tắm của cậu rớt rồi kìa… Mà cả người cậu tôi cũng nhìn không sót một chỗ rồi, xem nữa cũng chẳng chết. Cậu thả tôi xuống tôi gài lên cho cậu, được chứ?” Cả người cậu tôi nhìn không sót một chỗ… Mặt Mộc Duệ Thần không được tự nhiên cho lắm, nhìn sang chỗ khác, thả cô xuống rồi đứng chôn chân tại chỗ như chủ nhân đợi nô tì hầu hạ. “Còn đứng ngây ra đó. Còn không nhanh cài lại cho tôi!”. 58. MỘT VIÊN Ô MAI KHÁC “Gấp gáp cái gì. Cứ từ từ!”. Ngải Ái ngồi xổm xuống đất, nghiêng đầu sờ soạng. Tay nhặt được chiếc khăn tắm rồi lại phải lần lên trên đùi của thằng nhóc tìm eo của nó cấp tốc quấn khăn tắm rồi đứng phắt dậy lùi ra xa khoảng mười bước chân thở hắt một cái. Cô thật sự không biết thằng nhóc học đâu cái chủ nghĩa chủ nhân – nô lệ? Cái thói phân biệt đối xử như thế thật tàn nhẫn. Mộc Duệ Thần quay mặt nhìn Ngải Ái, Ngải Ái ngây ngốc nhìn lại cậu. Rồi cậu bước tới gần cô. Ngải Ái thét lớn: “Đừng ở đó đừng nhúc nhích! Tôi có chuyện muốn hỏi cậu đây!”. “Nói!”. Mộc Duệ Thần không kiễn nhẫn nói. “Hôm qua cậu đâu có bị thương đâu. Máu trên người cậu rõ ràng không phải của cậu, chẳng qua cậu chỉ muốn tranh thủ sự đồng cảm của tôi phải không?” “Tôi có nói tôi bị thương chưa, cũng chưa nói máu trên người tôi là của tôi. Đều là do chị tự đoán ra. Chị nói tôi tranh thủ sự đồng cảm ư?” Cậu liếc mắt nhìn cô một cái. “Tôi việc gì phải tranh thủ sự đồng cảm của chị? Ngải Ái chợt hiểu ra Mộc Duệ Thần đang nhìn cô bằng ánh mắt giễu cợt. Cô trừng lại cậu, mấp máy môi phun ra mấy chữ: “Đồ lừa gạt!”. Sắc mặt Mộc Duệ Thần nhanh chóng biến đổi: “Ngải Ái, chị có giỏi thì lặp lại cho tôi!”. Bờ môi Ngải Ái giật giật mấy cái, rất muốn đem những lời vừa nói nuốt lại vào bụng. Đứng trước Một Duệ Thần, có nói gì cũng rước họa vào người thôi. Nghĩ tới đó, cô đi nhanh tới phòng ngủ, đóng sầm cửa, khóa lại. Tối nay tôi phải phạt cậu, cho cậu ngủ trên ghế sofa. Khóa chặt cửa xong, Ngải Ái áp tai nghe ngóng một lúc không thấy có bất kỳ động tĩnh gì cũng không nghe thấy tiếng Mộc Duệ Thần tức giận dậm chân dậm cẳng đi tới phòng ngủ. Cô thở ra một cái rồi đi tới giường nhẹ nhàng nằm xuống. Ngẩng đầu nhìn trần nhà, miệng cô khẽ cong lên. Ha ha. Đây là lần đầu tiên giằng co với Mộc Duệ Thần và đi trước thằng nhóc một bước. Lần đầu tiên cãi nhau với nó mà không bị thua thiệt. Lần đầu tiên nhìn thằng nhóc tức giận đỏ bừng hết cả mặt như quả cà chua… Cô rất thích, thằng nhóc con cô không đáng ghét như thế. Nhưng điều quan trọng nhất là thằng nhóc không bị thương, cô nhẹ nhõm thở ra. Cô không hề muốn thằng nhóc vốn dĩ rất kiêu ngạo đó bị thương. Trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ dần dần trở nên ngổn ngang. Ngải Ái nhắm mắt lại, ngây ngô ngủ… … Sáng sớm. Bị lực nặng đè lên người tới mức Ngải Ái thở không ra hơi. Cô thở hắt ra khổ sở rồi mở choàng mắt. Sau đó, cô nhìn xuống chiếc áo T-shirt rộng thênh thang của mình bị xốc lên lộ cả chiếc áo ngực. Bờ eo trắng nõn bị phơi cả ra dưới ánh mặt trời. Cái tiếp theo đập vào mắt cô chính là cánh tay đang đặt trên eo cô… Cô nhìn xuống chân thấy chân mình bị quấn bởi một đôi chân thon dài… Cô lại quay mặt qua nhìn thấy một gương mặt đẹp trai trẻ con đang ngủ say – Chính là Mộc Duệ Thần. Cô là gốc cây. Mộc Duệ Thần là con gấu. Mộc Duệ Thần ôm cứng lấy cô không có nổi một khe hở, hai cơ thể dính sát vào nhau, hoàn toàn có thể cảm nhận được hơi thở của thằng nhóc đang phả đều đằn vào trong cổ cô. Cuối cùng, cô nhìn xuống cổ. Hôm qua ở đó đã xuất hiện một dấu nhỏ như quả dâu tây, bây giờ lại xuất hiện thêm một dấu nữa… hình ô mai trên làn da trắng của cô. 59. Sao lại thế này?! Ngải Ái nhìn trần nhà gào lên: “Tôi đã khóa cửa chính, cửa sổ, vậy thằng nhóc vào bằng đường nào trời?”! “… Ừ…”. Người bên cạnh hơi rục rịch, đôi mắt đen từ từ mở ra sau đó nói giọng ngái ngủ. “Đừng có quậy…” “Hay là mình đang nằm mơ…”. Ngải Ái không để ý tới thằng nhóc, lẩm bẩm chắc mẩm rằng đây không phải thực tế. “Chủ nhân, cho tôi chỉ thị đi!”. Mộc Duệ Thần cuối cùng cũng tỉnh ngủ mấy chục giây sau đó. Cậu mở hai mắt sáng như hai viên ngọc nhìn cô: Cậu vươn vai rồi quay sang nhìn Ngải Ái đang mờ mịt nhìn trần nhà. Sau đó, cậu cúi đầu xuống hôn một cái lên môi cô. “Á… đau!” Cô giật mình tỉnh lại, đẩy Mộc Duệ Thần ra, đưa tay bụm miệng rên rỉ. Mộc Duệ Thần chống tay ngồi dậy, cầm áo mặc vào. “Chị muốn một chỉ thị thì tôi cho chị rồi đấy. Đau tức là không phải đang nằm mơ!”. Ngải Ái đụng đụng vào bờ môi hồng của mình thấy đau đau, oán hận nói: “Cậu cầm tinh con chó, toàn đi cắn người. Mà sao cậu chạy vào đây được, rõ ràng tôi khóa của rồi mà!”. Cậu nhìn chùm chìa khóa đặt trên bàn, im lặng không nói gì. Ngải Ái lồm cồm ngồi dậy. Ôi trời! Cô lại để chìa khóa phòng ở ngoài phòng khách. Mộc Duệ Thần leo xuống giường, đứng một bên nhìn Ngải Ái mỉm cười: “Hôm qua phản ứng của chị cũng không tệ nhưng vẫn còn hơi ngốc, nhưng cũng có thể cho là có tiến bộ!”. Miệng cười như thiên sứ! Ngải Ái ngồi trên giường, ngón tay chỉ vào chỗ xương dưới cổ có hai vết không rõ lai lịch: “Cậu làm phải không?” “Ừ!”. Cậu chỉ tay vào môi. “Tôi đã mút hết sức, mất không ít thời gian”. “Hai cái vết này đều do cậu làm. Mộc Duệ Thần cậu không hiểu sao, không thể làm như thế với mẹ cậu. Cậu muốn tôi nói với cậu bao nhiêu lần nữa đây! A A A!” “Đừng có gào!”. Miệng cậu vẫn cười tươi như không có chuyện gì. “Chị phải biết rằng, chị là người đầu tiên có gan nói tôi là đồ lừa gạt còn nhốt tôi ngoài cửa”. “Cậu cho cậu là Hoàng đế à?! Ai dạy cậu nói mấy lời đó hả?”. Nếu cô là một ngọn núi lửa thì đã sớm phun nham thạch từ lúc nào. Trước sau gì cô cũng bị thằng nhóc này làm cho trào máu họng mà chết. Mộc Duệ Thần nhìn cô một lát, không nói gì, sau đó liếc mắt nhìn cuốn sách trên đầu giường. Ngải Ái nhìn theo, mặt tối đen, chỉ còn biết ngẩng đầu than trời. Đó chính là quyển sách đam mỹ kích tình, tiểu công sẽ hôn mấy dấu hình dâu tây lên người tiểu thụ và bá đạo tuyên bố rằng, cậu là của tôi mãi mãi, tôi đã đóng dấu của tôi lên người cậu, không ai được phép chạm vào… Tiểu thụ ngượng ngùng và kích động… Vì cô cũng rất rất thích quyển sách này nên chưa trả lại cho Thang Thang. Không ngờ bây giờ thì đã rõ. Đây chính là báo ứng, bi kịch cuối cùng cũng xảy ra… “Vết này chính là sự trừng phạt của tôi giành cho chị… và tôi còn muốn cảnh cáo…”. Mộc Duệ Thần đỡ vai cô lên, mắt cười thú vị. “Cảnh cáo…. Chị là của tôi. Không ai được chạm vào…”. [Mấy cậu nhóc bây giờ ghê dzậy… Nhóc ơi, em mới có mười ba tuổi thôi. Sorry mọi người, mình nhiều chuyện. Tại thấy thằng nhóc này… bá đạo quá]. Sặc… Còn không bằng trào máu miệng mà chết. 60. NGÀY SINH… CỦA CÔ Lúc Ngải Ái đang dọn bàn ăn, khẽ liếc mắt nhìn Mộc Duệ Thần đang ngồi trên ghế sofa xem tivi liền lén gọi điện cho Thang Tiểu Y. “Thang Thang, cậu tới đây đi!”. “Làm gì?” “Dẫn tớ ra ngoài. Tớ cần phải đi làm thêm. Thằng nhóc không cho tớ đi!”. “Haizzzz?!”. Thang Tiểu Y dĩ nhiên vẫn còn đang ngáp dài trên giường, giọng ngái ngủ. “Thằng nhóc… Ai trời?” “Mộc Duệ Thần đấy! Cậu có tới không thì bảo, không thì tớ lại trễ giờ làm thêm. Tớ không muốn bị mất việc…”. “Rồi… rồi…!” Thang Tiểu Y sau một hồi im lặng cũng lên tiếng. Con nhỏ này lại ngủ rồi. “Thang Thang!”. Ngải Ái ngồi xổm xuống hắng giọng, mặt đỏ ửng lên. “Thế này đi… Thật ra… Thật ra tớ muốn đi mua nội y sếch xì…” “Hả! Tiểu Ái, tớ không nghe nhầm chứ?”. Giọng nói của cô nàng chứng tỏ rằng nàng ta đang rất phấn khích, Ngải Ái còn nghe được cả tiếng soàn soạt của quần áo. “Cậu chờ tớ một lát thôi nhé. 20 phút. Tớ tới liền đây! Chờ tớ nhé!”. Ngải Ái tắt điện thoại, thở dài. Nếu không nói như thế thì có lấy bom uy hiếp Thang Thang, cô nàng vẫn ngủ như chết. Hại bạn! Chính là đây! Nhưng điều Ngải Ái hận ở đây chính là một thiếu nữ đoan trang như cô lại có thể dùng thứ đồ đó để dụ cô bạn thân. Vừa ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Mộc Duệ Thần đang chống tay đứng xem. “Tôi… tôi không gọi điện”. Cô hốt hoảng. Cô rất muốn vả vào miệng mình mấy cái,tại sao chưa đánh đã khai thế này. Mộc Duệ Thần dựa người vào thành bếp, bình tĩnh nói: “May cho chị chị không phải tội phạm bởi vì thẩm vấn chị quá dễ”. “Hừ!”. Ngải Ái quay người tiếp tục rửa chén. Mộc Duệ Thần đi tới cạnh cô, giơ ra một cái thẻ vàng óng: “Chị còn muốn đi làm thêm nữa không?” Cô không trả lời, dù sao cậu ta cũng chẳng cho cô đi. “Không đi nữa!”. Giọng nói của thằng nhóc ôn tồn. “Thẻ này có rất nhiều tiền. Tôi nghĩ chị không cần phải cực khổ”. Ngải Ái ngừng tay, quay lại nước mắt ngắn dài: “Cậu đang đau lòng… vì mẹ cậu sao. Ôi, tôi cảm động quá!” Nhận lấy cái thẻ,… run rẩy… “Tại sao cậu lại có cái thẻ này? Đừng nói với tôi là cậu đi ăn trộm nhé? Hay là cậu đi du côn du đảng để đoạt lấy của người ta?” “Du côn?”. Mộc Duệ Thần nhíu mày. Cô ấy không cần biết nhiều. “Đây là thẻ của tôi. Chị cứ yên tâm mà dùng”. Nói rồi, cậu quay người đi tới sofa. “Không được đâu! Cái gì không rõ lai lịch tôi không…”. “Không cần à? Vậy nó chỉ là rác, tôi ném đi vậy!”. “Tiền bạc cả đấy sao có thể ném được?”. Ngải Ái giật lấy, nắm chặt trong lòng bàn tay. “Tôi chỉ nói… là tôi sẽ giữ giúp cậu. Cậu còn nhỏ không nên cầm quá nhiều tiền”. Mộc Duệ Thần không nhìn cô, tiếp tục xem ti vi. “Mật mã là gì?” “XX0714” Ngải Ái sửng sốt. 0714… Đó là… ngày sinh của cô…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận