Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta


No. 172

β nói, lúc tôi ôm quyển vở ô li chăm chỉ học bài, khóe miệng còn cong lên một góc không thể ép xuống được giống như đang thêu của hồi môn vậy.

Cậu ấy bóc vỏ quýt, đặt mông ngồi lên bàn của Chu Dao, mặt hướng về phía tôi cười mờ ám.

"Sao cậu vẫn chưa đi hả?"Tôi vừa dọn dẹp sách vở vừa xua đuổi cô ấy.

"Hôm nay tổ tớ trực nhật, Hàn Tự có việc bận nên đi trước rồi, Giản Đơn làm phần của hai người, đáng lẽ tớ cũng định trốn nhưng lại bị cậu ấy bắt lại."

"Hàn Tự cũng bận tham gia thi đấu à?"

"Có lẽ không phải vậy đâu!" Cô ấy nhún nhún vai: "Giản Đơn kể Hàn Tự trước đây từng được huấn luyện tham gia thi một cách có hệ thống, cũng từng nghĩ sẽ tham gia, nhưng cậu ấy thiên về hướng bình lặng tham gia kì thi đại học hơn."

Quả vậy, Hàn Tự học Văn và Ngoại ngữ giỏi hơn Dư Hoài, nói về cân bằng và ổn định thì Dư Hoài còn thua xa cậu ta.

Bỗng dung tôi lại nhớ đến chuyện đang định nói trong giờ Toán mà bị thầy Trương Phong mắng làm đứt mạch.

Sự mù mờ và lo âu của Dư Hoài.

Hiển nhiên kì thi tổng kết để thi từ cấp hai lên cấp ba tạo cho Dư Hoài một sự đả kích nhất định. Lâm Dương đã từng nói, khi Dư Hoài thay đổi đột ngột, cùng lúc đó phải ứng phó với vòng chung kết cuộc thi đấu cũng hơi quá sức, và kết quả của kì thi tổng kết đã chứng minh mọi chuyện. Nhưng bây giờ, Dư Hoài nên tin vào bản thân, tiếp tục hoàn thành nốt con đường "thi đấu", vẫn là nên đi một ngày đàng học một sàng khôn, chăm học một chút.

Từ khi kết thúc kì thi giữa kì, khuôn mặt đã tìm thấy bầu trời nước Sở tôi đã hiểu; trong lĩnh vực của Dư Hoài có một phần mà tôi không tài nào có thể hiểu được, mức độ phiền muộn cũng không thua những rối rắm và tính toán so đo của tôi.

Hàn Tự thì ngược lại, mọi chuyện đơn giản hơn nhiều.

Hàn Tự luôn mang khuôn mặt "không chút động tĩnh", lạnh lùng bình tĩnh. Khi cậu ta nhận định con đường nào là đúng thì kể cả mọi người bên cạnh có nói lối rẽ bên cạnh ngon như ăn bánh, chỉ cần lo lượm vàng, cậu ta cũng không thèm tơ vương đưa mắt nhìn.

Nếu miêu tả dã tâm của Dư Hoài là chỉ "Tuy tôi không thích ăn quả nhưng chỉ cần nhìn thấy loại quả mà chỉ cần nhảy lên là hái được thì tôi nhất định sẽ dùng sức nhảy thử lên xem sao" thì Hàn Tự thì khác, "Tôi chỉ muốn cúi đầu đi để bắt kịp hành trình, cho nên kệ cha có lối tắt lối mòn nào tôi cũng phải đi đến cùng, nhảy lên là có quả ăn rồi sao nữa?"

Đây là những lời Giản Đơn nói với tôi và β lúc ngồi ở sân vận động hôm kỉ niệm thành lập trường.

Tất nhiên, nguyên văn câu nói của cô ấy sẽ buồn nôn, sến súa hơn nhiều, không cần phải nhắc lại.

Có lúc, khi tôi thất thần nhìn bóng lưng của Giản Đơn và Hàn Tự, âm thầm tò mò, Giản Đơn là trái quả đó của Hàn Tự ư? Nếu cậu ta không phải, vậy thì thần thái "không chút động tĩnh" trên người Hàn Tự khiến Giản Đơn mê muội, có phải sẽ đem đến cho Giản Đơn một kết cuộc châm biếm nhất từng có không?

Còn tôi thì sao?

Tôi cúi đầu vuốt quyển vở ô li mỏng manh của mình, thở dài một hơi.

Nếu tôi cũng là một loại quả, chỉ e Dư Hoài không những không cần nhảy lên, mà còn phải cúi lưng nhặt nữa.

Có một giây như thế, trong tôi lại trào dâng chí cầu tiến, muốn biến thành một loại quả mọc trên cành cao nhất của cây.

Tôi cũng muốn nhìn thấy cảnh trên cao, đùa vui cùng những làn gió trên cao, sau đó lặng lẽ chờ đợi một con khỉ nhảy đến hái.

Tất nhiên sau một giây đó, tôi lại trở lại trạng thái bình thường.

Tất nhiên sau một giây đó, tôi lại trở lại trạng thái bình thường.

Tôi không phải quả gì, cũng không nhặt được vàng, tôi là một tên què quặt nghèo túng.

No. 173

Suy nghĩ lan man xong, tôi ngẩng đầu lên, không ngoài dự đoán, cũng nhìn thấy điều đó trong mặt β, thương xót cho hai tên ngốc nghếch đó.

"Haiz, đứa trẻ này!" β nuốt nốt mấy múi quýt, nói lúng búng: "Xem ra là quá hạn rồi."

Cô ấy còn chưa nói xong thì đã ăn ngay một tấm giẻ lau bảng vào lưng. β hét lên, nhảy khỏi bàn của Chu Dao.

"Mau đi làm việc cho chị đây!" Giản Đơn đứng chống nạnh trên bục giảng hét lớn.

Tôi mặc áo len cẩn thận xong, xách cặp sách, trước khi đi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ theo thói quen.

Bên ngoài sớm đã phủ một màu đen, dưới ánh đèn sáng choang của phòng học, cái bóng mập ú của tôi trải dài trên mặt kính, vô cùng rõ ràng.

Lại một ngày không báo một tiếng, cứ thế mà trôi qua mất rồi.

Nhưng ngày hôm nay tôi vẫn chưa cảm thấy hoang mang, mất phương hướng, không biết làm gì, tôi nhớ Dư Hoài từng nói, Cảnh Cảnh à, cậu sau này nhất định sẽ ngày càng tốt.

Sẽ như thế, cậu ấy đã nói như vậy rồi thì nên diễn ra như vậy nhỉ!

Quả được chôn trong lòng đất, sớm muộn cũng có một ngày, mọc lên một cái cây từ bùn lầy.

Cảnh Cảnh, cố lên.

No. 174

Bố tôi nói sắp cuối năm rồi, mẹ tôi bên ngân hàng bận kinh người, đáng lẽ cuối tuần này, mẹ định đưa tôi đi giải tỏa tâm trạng nhưng đột nhiên bên văn phòng có việc lại phải đi đến chỗ khách hàng, cho nên không thể đến được.

Tôi không còn quá thất vọng, bởi vì trước đó tôi cũng không biết là mẹ sẽ qua chỗ tôi, chưa từng mong chờ nên không thể coi là hụt hẫng. Dù sao cuối tuần này tôi cũng sớm lên kế hoạch tĩnh tâm đọc sách, tuyệt đối không ngủ nướng nữa.

Nói đến quyết tâm, từ khi học mẫu giáo tôi đã luôn phải đấu tranh với trò này rồi. Nhưng tôi có nhiều lần rất quyết tâm. Hồi học mẫu giáo, quyết tâm khi học tiết Mĩ thuật tuyệt đối không quên mang màu tô, buổi sáng bước qua cổng trường nhất định không được quên đeo khăn đỏ để không bị sao đỏ trực tuần bắt; lên cấp hai tôi quyết tâm mỗi ngày chạy 1000m để tăng chiều cao, nửa tháng sau, bố mẹ tôi vội vội vàng vàng, cuống quýt cầm tờ báo về các kiến thức thường nhật đưa đến trước mặt tôi mà nói, Cảnh Cảnh đừng chạy bộ nữa, càng chạy càng lùn, tổn thương đầu gối. Tôi nói bố đừng có lo, con còn chưa bắt đầu chạy mà, con quyết định ngày mai bắt đầu chơi cầu lông rồi.

Nếu bố tôi mua thì sẽ mua cho tôi vợt đánh cầu lông vô cùng đắt, được làm từ cái gì cái gì ấy thì liền bị treo ngay góc sau phòng tôi. Nhớ lúc mới mua về, tôi hỏi bố tôi một câu rất ngớ ngẩn, bố bị người ta lừa rồi hả, tại sao hai cái vợt bố mua lại mua từng cái một vậy, người ta khi mua đều mua một đôi mà. Bố tôi thương tiếc nhìn cái vợt cao cấp của mình, dường như nhìn thấy được kết cục tất yếu của chúng.

Thế nhưng, kì thi cuối kì lần này là vấn đề sống còn, tôi không thể tùy tiện từ bỏ được.

No. 175

Tối thứ sáu, sau khi ăn xong, tôi rửa tay sạch sẽ rồi bắt đầu đi sắp xếp lại bàn học. Bàn học của tôi không hề nhỏ, nhưng bàn học của tôi lếch thếch lôi thôi như thế này có lẽ là bởi nó không nhỏ. Tôi chuyển tất cả những tờ đề, vở bài tập, tiểu thuyết và những đồ lặt vặt xuống dưới đất, sau đó chạy xuống nhà bếp, lấy một miếng giẻ lau rồi bắt đầu lau bàn.

Bố tôi tin tức nhanh nhạy, hỏi tôi: "Con định làm gì đấy?"

"Làm người lại từ đầu ạ!" Tôi lạnh nhạt trả lời.

"Làm người lại từ đầu ạ!" Tôi lạnh nhạt trả lời.

Để thể hiện quyết tâm, tôi quyết định biến thành ngầu nhất có thể trong một khoảng thời gian. Bắt đầu từ việc nói ít hơn.

"Làm người lại từ đầu á? Thế con dọn dẹp bàn học làm gì?"

Tôi cũng không biết. Tại sao mỗi lần tôi vạch ra một kế hoạch làm người mới, bất kể là kế hoạch tổng thể hay kế hoạch cục bộ, tôi đều phải giày vò căn phòng của mình đầu tiên.

Tôi chuyển vào đây từ năm sáu tuổi, cũng được mười năm rồi. Phòng bếp dưới sự bảo vệ của bố mẹ vẫn vô cùng sạch sẽ như xưa, chỉ có điều tường đều bị dầu khói làm hoen thành màu nâu vàng. Căn phòng của tôi thoạt nhìn không rõ ràng như thế nhưng tôi luôn có cảm giác nó và tôi như đã cùng chung dòng máu, mọi quyết tâm mới được hình thành trên đường về, rõ ràng và mật thiết trong đầu, đều trở thành cũ rích mỗi khi ngồi trên chiếc ghế cũ ở trước bàn học. Trên đống giấy lộn xộn vẫn còn in tôi của ngày hôm qua, ướt rinh rích, bao nhiêu nhiệt huyết cũng không tài nào cháy lên nổi.

Cô Tề cũng ngó đầu vào phòng tôi, hỏi: "Cảnh Cảnh, cần cô giúp con không?"

"Không ạ!" Tôi cũng không hề ngẩng đầu lên: "Cảm ơn cô, tự con làm được ạ."

Tôi cắn răng mà vuốt phẳng từng tờ đề thi một, chất thành một đống, sau đó gom tất cả những dụng cụ học tập mà tôi trước đây tiện tay vứt bừa bãi lại. Đáng tiếc không phải tất cả những đồ đạc đều ngay ngắn chỉnh tề, tôi lau mặt bàn xong, bắt đầu bày đồ đạc ra mặt bàn, cứ xếp cứ xếp đến nỗi mặt bàn cũng sắp chật kín. Nếu lát nữa tôi học mà lại mất mấy thứ thì có thể lập tức khôi phục nguyên trạng.

Tôi chống eo đứng ở giữa phòng, trong lòng bắt đầu thấy phiền. nói về mảng chăm chỉ, nhẫn lại làm việc nhà thì tôi không có chút thiên phú nào, xem ra chỉ có thể làm một cô gái mạnh mẽ rồi.

Chuyện gì thế này cơ chứ?

Thiếu mất dụng cụ thu gom, tôi bỗng dưng tỉnh ngộ.

Lúc tôi ngẩng đầu nhìn bố tôi, đến cả bản thân cũng cảm nhận được cặp mắt mình đang phát sáng.

Bố tôi lấy tay day day hai bên thái dương, không hề nhìn tôi, chỉ nhè nhẹ thở dài một tiếng: "Có phải lại cần chút tiền rồi không?"

Tôi chờ mãi câu nói này, như một nhà chuẩn bị phát ngôn.

Tôi từ chối kiến nghị hữu hảo của bố: Mai là thứ bảy rồi, bố sẽ cùng cô Tề đi Walmart1, đến lúc đó sẽ mua cho con mấy hộp đựng sách và kẹp sách về.

Lòng nhiệt huyết của tôi vốn chỉ là một ngọn lửa non nớt, sao tôi lại có thể dùng trận lũ mang tên thời gian để dập tắt nó?

Từ nhỏ tôi đã có tật xấu này, mẹ tôi gọi đó là "nghĩ ra là nghĩ ra". Bà ghét cay ghét đắng tật xấu này. Khi tôi muốn một thứ đồ gì, nhưng miễn tôi có thể nghĩ ra một lí do hợp lí, vậy thì chỉ một giây cũng không chờ được, gấp như lửa cháy đến đ*t rồi.

Mẹ tôi là một người hùng hổ, khí thế hùng hục, bà không tài nào có thể hiểu nổi sự nóng vội của tôi. Còn bố tôi thì lại luôn bao dung cho tôi. Bố sẽ nói, con có nhiệt huyết thì để con nó làm, nếu con không kiên trì được nữa thì lần sau sẽ rút kinh nghiệm.

Tôi không rút được kinh nghiệm gì, tôi đặc biệt thấy có lỗi với bố mình.

No. 176

Bố tôi bất lực nhìn tôi đội mũ, quàng khăn rồi chạy xuống tầng, ông mở cửa chống trộm cho tôi. Lúc lướt qua người bố, không biết có phải do sự khoan dung không lời của bố làm tôi cảm động hay không, tự dưng tôi lại dừng lại, nói với bố, hãy tin con, lần này nhất định con sẽ thi tốt.

Họ hàng nhà tôi đều không có thói quen nói quá lên, trước đây tôi cũng chưa từng thề như thế này. Ngay cả ước nguyện cho tôi thi vào Chấn Hoa, tôi còn nghĩ ông sẽ vì đại nghĩa diệt thân, cho nên tôi không đầu không đuôi nói ra một câu như vậy khiến cả tôi và ông đều bị dọa chết.

Bố tôi đột nhiên cười, cười như những phân đoạn quay chậm trong phim, không biết là ông thật sự cười chậm hay do mắt tôi hoa rồi.

"Ừm, bố vẫn luôn tin con."

"Ừm, bố vẫn luôn tin con."

Tôi hơi bối rối không biết làm sao, cứ cắm đầu mà chạy xuống dưới.

Tôi dám chắc, nếu bây giờ tôi có dời cả tiệm dụng cụ học tập lên trên nhà bố tôi cũng không ý kiến gì.

Khi tôi mua các kẹp sách, kẹp tài liệu, cặp và thùng giấy chứa đồ về rồi dùng hết sạch, cả căn phòng chỉnh tề như mới, tôi, quyết định nghỉ một lát.

Lúc đó là tám rưỡi, cho nên tôi đi xem ti vi một lúc, sau đó ngồi trong phòng khách chơi hai ván bài và nửa ván gỡ mìn.

Khi tôi đang chơi vui thì thằng bé Trương Phàm từ sô pha bò sang, vừa nhìn màn hình vừa nói rất nhỏ: "Chị nghe em nói này, nhưng chị đừng quay đầu lại, chú Cảnh đang nhìn chị, chị đừng chơi nữa."

Tôi dừng lại, cái lưng mỏi nhừ.

"Còn nữa," Nhóc đó càng nói nhỏ hơn: "Đừng click vào đó, bên đó có mìn".

Gần như là tức khắc, tôi vươn vai, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, nói với Trương Phàm: "Em chơi tiếp đi này, chị không giành với em nữa. Chị học cả ngày rồi, mệt quá! Thay đổi không khí chút, bây giờ nghỉ đủ rồi, chị phải đi học đây!"

Trương Phàm nhanh chóng đưa mắt quét một vòng phòng khách, nói nhỏ với tôi: "Chú Cảnh đi rồi."

Tôi thở phào: "Chị phản ứng cũng nhanh đấy chứ?"

"Vâng!" Trương Phàm ra sức gật đầu: "Chỉ là kĩ năng diễn xuất kém quá, nghe giả quá."

Thằng bé này sao thế nhỉ? Hư quá, lần đầu tiên nhìn hiền khô như con mèo, hóa ra đều là giả hay sao?

Khóe miệng tôi giật giật, nhìn tên nhóc Trương Phàm chiếm vị trí của tôi, gỡ sạch đống mìn mà tôi ngồi ú ớ gỡ cả ngày vẫn chưa xong, sau đó mở chơi trò bắn súng tên "Mác bội ơn" mà nó mới cài đặt.

Khoảnh khắc đó, tôi có chút nghi ngờ không biết ban nãy bố tôi có thật đứng ở cửa phòng khách nhìn tôi hay không.

Tên nhóc này giở trò với chị hả?

Nhưng khi tôi ngồi trước bàn học rồi thì trong lòng lại thầm cảm ơn nó. Vô số lần tôi đều bại ở bước này, dọn sạch phòng xong, tiêu hết tiền rồi, sau đó thì không có sau đó nữa.

Lần này nhất định phải có "sau đó".

Tôi cẩn thận lấy quyển vở ô li trong cặp ra, sau khi bọc xong thì hoàn toàn không có cách nào có thể dán giấy da bò nữa, chỉ cần mở ra, cả quyển vở nhơ con ếch bị mổ bụng. Tôi nghĩ, lại mang thời gian biểu ra, sửa tất cả những khoảng chếnh mảng thành nghiêm túc, quy củ.

Dư Hoài sẽ lại cười tôi vì cái "bệnh hình thức"này chứ gì?

Nhưng, lần này không giống với việc bọc sách lần trước.

Dù sao cũng không giống.

__________________


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...