Điều Tuyệt Vời Nhất Của Chúng Ta


No. 121

Trần Tuyết Quân rất đẹp.

Đây là câu mà tôi tổng kết ra từ giọng nói của cậu ta khi mà được cậu ấy tìm mọi cách che chở.

Trần Tuyết Quân là một cô gái rất xinh đẹp. Thành tích học tập rất tệ, làm việc gì cũng bất chấp tất cả.

Một cô gái xinh đẹp nhưng tính cách y hệt con trai, có thể tưởng tượng được bao nhiêu người yêu thích cô ấy.

Từ đầu chí cuối tôi vẫn giữ nụ cười gượng gạo trên môi, cứ như bản thân chỉ đơn thuần tò mò người bạn cùng bàn của mình vậy.

Cho đến khi Lâm Dương cắt đoạn quá trình trần thuật của tôi, cẩn thận nói nhỏ: "Cảnh Cảnh, cậu có thể đừng cười nữa được không, thật đáng sợ."

Có à?

Trần Tuyết Quân trước khi chuyển đến trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm mà Dư Hoài đang học, đã từng học ở một huyện nhỏ có nền lâm nghiệp vô cùng phát triển, trực thuộc sự quản lý của tỉnh. Từ đó có thể thấy gia đình cậu ấy tiền tài khiến người kinh hãi, thế lực ngất trời ra sao. Tất nhiên tôi dùng từ hơi phóng đại, tôi cũng không biết tại sao khi vừa nghe phần mở đầu đã luống cuống biến thành một người khác.

Cứ như thế thì bản thân sẽ không khó xử vậy.

No. 122

"Năm lớp bảy, khi cậu ấy mới gia nhập lớp chúng tôi, cậu ấy là một cô gái rất ngây thơ trong sáng, vô cùng năng động, nhưng mà thật sự..." Lâm Dương đắn đo nửa ngày, vô cùng khó khăn thốt ra một câu: "Thật sự rất ngáo, làm trò cười không ít lần."

Nhưng mà Trần Tuyết Quân vừa phóng khoáng vừa lạc quan, hay mời bạn bè ăn uống, không, cũng hay mời con trai đi ăn uống. Khi cậu ấy nhanh chóng quen với môi trường của thành phố, cả con người liền trở lên chói lòa và "phát sáng".

"Trần Tuyết Quân quen rất nhiều... bạn trai." Khi Lâm Dương nói đến đây, có một chút ngượng ngùng.

"Vậy cậu ấy có cùng cậu...?" Tôi cười gian tà.

Tất nhiên tôi không quan tâm quan hệ của Lâm Dương và Trần Tuyết Quân, tôi muốn hỏi là người khác kìa.

"Làm sao có thể!" Lâm Dương ngiêng mình về phía sau, nhăn mặt, nhìn tôi vẻ khó hiểu.

"Đúng đúng đúng, tất nhiên, cậu ấy là...của Dư Hoài, người anh em tốt của cậu."

"Cũng không phải!" Lâm Dương lại không ngừng lắc đầu: "Cảnh Cảnh, cậu không sao chứ?"

Tôi rất ghét dáng vẻ của mình nhưng tôi khống chế không nổi, tôi không biết liệu mình có đủ dũng khí để nghe tiếp hay không, cho nên muốn đẩy câu chuyện này tiến triển theo hướng xấu nhất có thể. Cứ như chỉ cần là tôi đoán trúng, do chính miệng tôi nói ra thì sẽ không có gì khó chấp nhận được nữa.

Tôi không chen miệng vào nữa, ra hiệu cho Lâm Dương tiếp tục kể.

"Cô chủ nhiệm cấp hai của chúng tôi vô cùng nghiêm khắc, cô cấm không cho yêu sớm, cho nên Trần Tuyết Quân tự nhiên trở thành đối tượng phải quản nghiêm nhất. Thế nhưng, chủ nhiệm lớp tôi không như chủ nhiệm lớp một, cô ấy giải quyết riêng chuyện của Trần Tuyết Quân.

"Xử lí thế nào?"

"Đầu tiên là để cho cậu ấy ngồi cùng với lớp phó lao động, sau lại chuyển cho ngồi cùng bàn với lớp phó học tập, chuyển đi chuyển lại không biết bao nhiêu lần. Tất cả những con gái có thể giúp Trần Tuyết Quân học tốt hơn cô giáo đều cho ngồi cùng hết một lượt. Nhưng cậu ta không hợp qua lại với con gái. Tất cả con gái trong lớp chỉ cần bị chuyển đến ngồi cùng cậu ta, mấy tuần sau chắc chắn sẽ lại chạy đi xin cô cho chuyển chỗ."

"Tại sao?"

Lâm Dương phiền não bồi thêm: "Cậu là con gái, cậu tự nghĩ đi. Tớ làm sao biết được, đại khái là lòng dạ đàn bà."

"Cái cậu nói là "lòng dạ hẹp hòi" ư? Trần Tuyết Quân hay là những đứa con gái đó?"

"Cái cậu nói là "lòng dạ hẹp hòi" ư? Trần Tuyết Quân hay là những đứa con gái đó?"

Vấn đề này rất quan trọng, câu trả lời trực tiếp phản ánh thái độ của Dư Hoài và Lâm Dương đối với Trần Tuyết Quân.

"Tôi cảm thấy kẻ tám lạng người nửa cân." Lâm Dương nói chắc nịch.

Tự dưng tôi thấy an tâm, nhẹ nhõm lạ.

"Nhưng Dư Hoài thấy Trần Tuyết Quân vô tội."

"Lòng dạ đàn bà" là cái gì chứ?

No. 123

Giản Đơn và β từng kể cho tôi về thời cấp hai họ đã trở thành bạn thân như thế nào. Bởi vì lúc đi nhà vệ sinh cùng nói xấu chủ nhiệm. Lúc ấy chủ nhiệm lớp họ được tất cả bạn mọi người trong lớp yêu quý, chỉ có duy nhất hai bọn họ cảm thấy cô giáo giả tạo và hay làm bộ làm tịch. Đặc biệt là khi những người khác dần dần nhận ra chân tướng của cô ấy, bọn họ lại càng đặc biệt trân trọng cách nhìn tương đồng của đối phương.

"Cùng hiểu, hơn nữa lại còn là nhận ra sớm." β đứng bên cạnh bổ sung thêm.

Tình bạn giữa con gái bắt đầu như thế nào vậy? Cùng chung bí mật, chung kẻ địch, cùng sở thích, hay là cùng sở ghét?

Trong lớp học đó, nỗi căm ghét của tất cả con gái, mang tên Trần Tuyết Quân.

Tuy không muốn thừa nhận nhưng thông qua lời kể của Lâm Dương, tôi cũng nghe ra, Trần Tuyết Quân có thể khiến những đứa con gái khác đồng lòng chán ghét sự tự tại, lẳng lơ của mình, khiến tất cả những con gái lẳng lơ tự tại căm thù sức quyến rũ và mức độ được chiều chuộng của cậu ta.

Vừa căm ghét cậu ta dám theo đuổi, vừa đố kị cậu ta lại tán đổ được.

Cuối cùng, điều mà đám con gái không thể chịu đựng được nữa là cậu ta là một cô gái lương thiện và nhiệt tình, ngoài việc khá nhiều bạn trai, thích sơn móng tay một cách thái quá, thích tiêu tiền lung tung, cơ bản không tìm ra vấn đề nhân phẩm đáng chê trách.

Cho nên, vấn đề về tác phong ở một trường cổ hủ như Đại học Sư phạm là rất quan trọng.

No. 124

Khi cậu ta trách lớp phó học tập là mùi sơn móng tay của cậu ta quá khó ngửi khiến bản thân nhức đầu không thể làm bài tập, cậu ta vẫn mở to đôi mắt vô tội mà phản bác: "Lọ sơn móng tay này là bố tớ mua bên nước ngoài về cho tớ, tuyệt đối bảo vệ môi trường, không có chất kích thích, không có chút mùi nào cả, cậu không tin thì ngửi thử mà xem."

Lâm Dương kể đến đây, liền cười sằng sặc một lúc lâu, tôi cũng chịu không nổi.

"Lúc đó Dư Hoài ngồi ở bàn cuối lớp, cậu ấy vốn rất ghét lớp phó học tập nên cố ý nói to: "Sơn móng tay của cậu thật sự đen đến cả mắt cậu ta rồi." Cả lớp đều cười ầm lên, cô chủ nhiệm bình tĩnh lại, liền để Trần Tuyết Quân xuống ngồi cùng bàn với Dư Hoài."

Là vậy. Tôi gượng cười.

"Không sợ hai người họ yêu sớm ư?"

Tôi cũng hơi chìm đắm vào nội dung câu chuyện, lúc đặt câu hỏi giọng cũng không nghẹn đặc nữa.

"Trần Tuyết Quân làm sao mà thích Dư Hoài được, cậu ta thích trai đẹp kìa."

Lúc Lâm Dương nói câu này, cái giọng điệu lộ rõ điệu bộ coi thường người khác khiến tôi cuối cùng cũng nhận ra, cậu ta đích thực là người châu Á thuộc hàng siêu cấp – Lâm Dương.

"Nhưng mà, chủ nhiệm lớp tôi sớm đã nghĩ đến việc đó rồi, cô ấy cũng là con gái mà! Cô ấy cũng sống hơn đám con gái này hai mươi mấy năm trời, chút say nắng ngả nghiêng của mấy cô gái trẻ tất nhiên đều hiểu rõ, chẳng bằng để cho một bạn nam có thành tích tốt kèm cặp Trần Tuyết Quân xem sao."

Đều đến nước này rồi, vẫn không bỏ qua cho Trần Tuyết Quân, tôi cũng thấy vô cùng khâm phục sức khả năng nhẫn nại của cô giáo chủ nhiệm này.

No. 125

No. 125

Lúc đó, Dư Hoài đang dậy thì, cao vù vù, đặc biệt ham vận động, ngôn ngữ hà khắc, đối với con gái có một loại sức kháng cự, như một con khỉ vẫn chưa tiến hóa vậy.

Những chuyện ở trên mà Lâm Dương nói, tuy có hơi cay độc nhưng tôi thấy cũng không chém quá là bao. Dư Hoài hiện tại vẫn đang ở trong giai đoạn phát triển dần.

Ban chủ nhiệm rất yên tâm về cậu ấy.

Lâm Dương và mấy tên anh em của cậu ta tất nhiên là cười đều, ngồi xem kịch hay, còn tất cả con gái trong lớp đều lạnh nhạt nhìn cậu ta, đều là ánh mắt "nuốt không trôi cục tức". Chỉ có Trần Tuyết Quân là vui vẻ chuyển mớ đồ đạc lỉnh kỉnh sang bên cạnh Dư Hoài.

Kẹp tóc, gương soi, bình nước nhỏ, lọ sơn móng tay đặt lung tung đầy bàn, vừa nhìn là chỉ muốn thở dài.

Dư Hoài vô cùng lạnh lùng lấy bút xóa kẻ một đường phân cách giữa bàn.

Được Lâm Dương tôn làm đường phân cách đầu tiên do con trai tự tay chủ động vạch ra.

Bữa cơm này đã khiến một nửa người trong nhà ăn đi về, nhà ăn trống vắng ngày càng trở nên đìu hiu.

No. 126

Lâm Dương thò đầu nhìn ra sau cái cột, tôi cũng ngoảnh lại nhìn, cả bàn đều trống trơn. Có lẽ trong lúc Lâm Dương đang cao hứng kể chuyện thì bọn họ đều đã ăn xong và đi về rồi.

"Thật ngại quá..."Tôi không ngừng xoa xoa tay.

"Không sao."Lâm Dương cười tỏa nắng: "Dù sao mỗi ngày bọn họ cũng đều ở một khu vực ăn cơm, để lần sau đi, lần sau."

Lần sau.. Lần sau để làm gì?

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy có người có thể nói về chuyện theo dõi người khác một cách thoái mái tự nhiên đến vậy.

Giờ nghỉ trưa của chúng tôi là từ 12 giờ đến 1 giờ rưỡi, rất nhiều người dành ra nửa tiếng ăn cơm sau đó quay trở về phòng học chợp mắt một lúc. Còn có đám con trai đam mê bóng rổ sẽ lại ra sân luyện tập, học sinh khắc khổ học hành thì sẽ tự giác đi tu luyện.

Tôi nhìn điện thoại, đã là 1 giờ 10 rồi.

Nhưng mà câu chuyện mới kể đến đoạn mở đầu, tôi biết Trần Tuyết Quân là ai, nhưng lại càng không biết Dư Hoài là ai.

"Tớ về đây!" Lâm Dương hơi khổ não: "Nhưng bây giờ tớ sẽ kể tóm tắt đoạn sau cho cậu."

Tóm tắt... tôi đổ mồ hôi lạnh.

No. 127

Chúng tôi cùng nhau cầm phần cơm đi đến bàn cơm thừa.

"Hai người họ ngồi cùng bàn với nhau tầm nửa năm, cho đến mùa đông của năm lớp 9. Ngoài dự tính của tất cả chúng tôi, ngoài việc Dư Hoài thường xuyên vứt lọ sơn móng tay vượt qua vạch vào thùng rác ra, bọn họ chung sống khá hòa bình. Nguyên nhân chính hình như là do Trần Tuyết Quân cũng rất thích xem bóng nhưng con gái trong lớp rất ít khi xem, người cũng hay toét miệng ra cười, không phiền ai hết."

"Xem bóng? Xem gì? Quán quân cúp thế giới? Cậu ấy ủng hộ đội nào vậy? Còn Dư Hoài thì sao?"

"Trần Tuyết Quân ấy mà... Cậu ta ủng hộ đội bóng nào được quyết định bởi bạn trai của cậu ta khi đó là ai."

Lâm Dương cảm thấy câu nói của mình quá hài hước, vừa nói xong liền cười, đẩy khay thức ăn vào bàn khay thức ăn thừa, tiếp tục kể: "Dư Hoài thì cái gì cũng xem, cậu ấy là fan cứng của MU."

"Vậy Trần Tuyết Quân từng thích MU à?"

"Vậy Trần Tuyết Quân từng thích MU à?"

Lâm Dương ngẩn người, không trả lời, dùng ánh mắt mang chút sự dịu dàng nhìn tôi.

Cơ bản mẹ của Dư Hoài không biết chuyện này. Bố của Dư Hoài chi viện những thiết bị cơ bản ở châu Phi, mỗi năm chỉ về nhà một lần vào dịp Tết. Mẹ Dư Hoài vừa làm việc vừa chăm lo cho một đứa con đang tuổi mới lớn, lại còn phải phụng dưỡng bố mẹ chồng, áp lực nặng nề, may mà Dư Hoài rất hiểu chuyện. Do vậy, đối với mẹ mà nói, chỉ cần thành tích của Dư Hoài vẫn thuộc top 3, vẫn là "Mầm non của Chấn Hoa" thì không có gì phải lo nghĩ nhọc lòng nữa.

Trường cấp một của Dư Hoài là một ngôi trường bình thường, không hề có tiếng tăm gì, là mẹ Dư Hoài lôi kéo quan hệ để đưa Dư Hoài vào trường Đại học Sư phạm này. Hồi đầu còn chưa thích ứng nhưng sau đó có thể theo kịp rất nhanh; từ sau khi trở thành anh em tốt với bọn Lâm Dương, cậu ấy muốn hướng về những cuộc thi để phát triển.

No. 128

"Lúc đó bọn tớ đều đang chuẩn bị cho kì thi Toán Lý Hóa của lớp 9, chỉ cần đạt giải nhất thì có thể đi Bắc Kinh tham gia lớp đào tạo thiếu niên, đồng nghĩa có thể sớm đạt đến giấc mộng đại học. Nhưng vì dịch SARS, Bắc Kinh bị phong tỏa, kì thi năm đó cũng bị hủy, nhưng đây đều là chuyện sau này rồi. Tóm lại, Dư Hoài đã rời khỏi nhà được nửa đường rồi nhưng cậu ấy thấy cũng khá tốt, có thêm chút thời gian chuẩn bị sẽ càng tốt. Những chuyện này mẹ cậu ấy đều không biết, chuẩn bị tham gia cuộc thi tốn rất nhiều sức lực, liên tiếp những kì thi tháng của lớp 9 cậu ấy đều thi bung bét hết. Mẹ cậu ấy hỏi không ra nguyên nhân, liền lén mò đến lớp học xem tình hình tự học của con mình ra sao, đúng lúc nhìn thấy Dư Hoài và Trần Tuyết Quân đang bàn về trận đấu bóng, Trần Tuyết Quân lại còn vừa nói vừa cười, vừa đánh móng tay. À, nghe nói cậu ta còn vừa săm mình, săm họ của bạn trai lên thân mình, còn đang khoe khoang với Dư Hoài... Chuyện là như thế đó."

Mẹ Dư Hoài nổi giận lôi đình.

Bà ấy đang định quay lưng đi lên phòng công vụ kiện. Sâu trong tâm khảm của bà, con trai bà vẫn là một con khỉ hoang chưa trưởng thành, bỗng chốc xảy ra một màn khiến bà không thể nào chấp nhận. Trong khoảnh khắc đó, cũng là lần đầu tiên bà chọn cách can thiệp bằng biện pháp cứng rắn.

Phần sau của câu chuyện mới là đoạn cao trào của kịch, ấy vậy mà Lâm Dương lại kể hết sức sơ sài.

Song vì chúng tôi đã đi đến nhà khu giảng đường, không còn nhiều thời gian nữa, cậu ta muốn tôi có thể biết được nhiều một chút, cũng có khả năng là vì cho đến bây giờ, những điều cậu ta không biết cũng còn quá nhiều.

"Haiz, nói ra thì nhiều, nhưng lại toàn là chuyện hồi cấp hai của bọn tớ, cũng là chuyện mà cậu không muốn nghe. Trách tớ cả!"

Đến tầng lớp 5 chúng tôi học, Lâm Dương và tôi chào tạm biệt ở cửa thang máy.

"À này, cậu mời tớ ăn trưa, lại còn nói với tớ nhiều như vậy, tớ rất cảm ơn cậu. Chúc cậu sớm ngày đạt được mọi điều cậu mong ước."

"Đạt được mong ước cái gì chứ..."

"Aiz, còn bắt tớ nói rõ ra làm gì!" Tôi không muốn biểu lộ sự chán chường của mình ra ngoài nên cố ý trêu cậu ta: "Lại còn có thể là mong ước gì chứ, không phải là sau này đi ăn ở nhà ăn không còn phải khổ sở tìm chỗ ngồi nữa hay sao... Vậy tớ chúc cậu vạn sự như ý nhé."

Ít nhất sau này không phải khổ tâm đi theo dõi nữa, mặc dù biến thái rất đẹp trai nhưng tóm lại vẫn là biến thái.

Tôi đang nghĩ, bỗng nhiên Lâm Dương cười, ánh mắt, chân mày cong lên dịu dàng, ấm áp lạ.

"Vậy tớ chúc cậu vạn sự như ý."

"Cái gì?"

"Đây là câu mà một người rất quan trọng trước đây từng tặng cho tớ, tớ tặng cậu, ý là, tất cả đều tốt hơn những gì mà cậu mong ước một chút."

Một chút là đủ rồi.

Lâm Dương vẫy vẫy tay với tôi rồi chạy lên tầng trên.

Lời này nói ra khiến tôi trống rỗng.

Tôi hết lần này đến lần khác nói bóng nói gió, muốn moi thông tin từ miệng Lâm Dương xem giữa Dư Hoài và Trần Tuyết Quân có gì đó hay không, nhưng Lâm Dương lại không nói. Tôi biết, không phải cậu ta muốn giấu tôi điều gì mà thật ra chính cậu ta cũng không rõ.

Tình bạn giữa con trai với nhau không có chút tinh tế nào vậy ư? Tôi nghĩ, nếu bọn họ là anh em tốt, vậy mà người đầu tiên phát hiện ra Lâm Dương có ý với Dư Châu Châu lại là tôi. Lâm Dương sẽ không nói với Dư Hoài, Dư Hoài cũng sẽ không kể với Lâm Dương.

Làm gì có vạn sự thắng ý, tôi bây giờ đến cả vạn sự thua ý kẻ mạnh của không có được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...