Điên


Người đang bệnh một khi tâm tình trở nên thoải mái, việc hồi phục sức khoẻ cũng trở nên dễ dàng.


Tuy lúc mới tỉnh lại, tâm trạng của An An cực kỳ kích động, nhưng cô nhanh chóng xác định tư tưởng, từ bỏ ý định tự sát, tích cực phối hợp trị liệu. Đôi lúc nói chuyện phiếm với cô, Tập Mặc Nhiên luôn khéo léo thăm dò, thấy cô quả thực nghĩ thoáng ra, bèn vô cùng yên lòng, chỉ hận không thể ở bên cô 25/24h.


Vết thương trên cổ tay liền lại rất nhanh, An An cũng bình tĩnh hơn nhiều. Đến hôm xuất viện, nếu không phải còn có vết sẹo mờ mờ, thì chắc cô và Tập Mặc Nhiên tựa hồ chẳng hề phát sinh mâu thuẫn.


Tập Mặc Nhiên lái xe đến đón, An An đeo kính râm đứng trước cửa bệnh viện, nheo mắt dưới ánh nắng chói chang, nhàn nhã nhìn điệu bộ tất bật của những người xung quanh.


Cách đó vài bước chân có tiệm bán báo, cô nhướn mày, chậm rãi bước tới đó. Từ lúc nằm viện, cô tựa hồ cắt đứt liên lạc, bây giờ xuất hiện trở lại chốn giang hồ, cần phải nắm rõ tình hình nơi ấy chứ.


Đến tận lúc ngồi lên xe, An An vẫn dán mắt vào tờ báo. Tập Mặc Nhiên nhìn cô, hỏi: "Xem gì thế?"


An An hất đầu về phía tờ báo, nhoẻn cười hỏi: "Là anh làm hả?"


Tập Mặc Nhiên nhìn lướt qua, thoáng chốc mất tự nhiên, nhưng lập tức nói: "Lúc cô ta làm chuyện đó nên ngờ tới sẽ có ngày như hôm nay."


Trên trang nhất của tờ báo, đập vào mắt là dòng tít to đùng "Lật tẩy chiêu bài hối lộ của ngọc nữ trong sáng", bên cạnh là tấm hình bị che kín những chỗ nhạy cảm, chỗ duy nhất không bị che là gương mặt lẳng lơ dâm đãng của Tô Thần Thần.


Mấy ngày nay các trang web giải trí lớn đều nhanh chóng đưa bài về Tô Thần Thần. Cô ta dính líu tới một nhà đầu tư, còn lộ cả cảnh giường chiếu. Nhờ vào hình tượng trong sáng dễ thương, cô ta mới thu hút được khá đông người hâm mộ, nhưng tin tức vừa bùng nổ, ai nấy đều kinh ngạc phỉ nhổ, đám fan hâm mộ nháy mắt trở thành antifan, hăm hở lên án Tô Thần Thần lừa dối bọn họ, quả là ả đàn bà lẳng lơ.


Tin tức đã được tiết lộ vài hôm, giới truyền thông bắt đầu đi sâu tìm hiểu, thống kê những người đàn ông trong giới hay ngoài giới liên quan tới cô ta.


Công ty quản lý của Tô Thần Thần không hề lên tiếng giúp đỡ, chỉ tuyên bố hủy bỏ hợp đồng với Tô Thần Thần, đồng thời cố gắng hạn chế phong tỏa tin tức có liên quan lại.


An An ra chiều kinh ngạc: "Liệu có phải sớm muộn gì cảnh thân mật của chúng ta cũng sẽ bị phơi bày không? Tôi bây giờ không làm gì đắc tội anh nha!"


Tập Mặc Nhiên cứng đờ người lại, hoảng hốt nắm lấy tay cô, nói: "Anh không có ý này, chúng ta đâu giống cô ta..."


"Ờ." An An thản nhiên đáp lại, lặng lẽ rút tay về, lật giở tờ báo, nói: "Tôi biết rồi, anh chuyên tâm lái xe đi."


Trên đường về, Lô Vi gọi điện tới, đầu tiên là đau khổ kể lể một hồi cuộc sống tù túng hiện giờ của mình, sau đó chợt nhớ ra mục đích chính, bèn cất giọng hỏi: "Tớ nghe nói cậu định hủy hợp đồng với Tinh Ngu Văn Hoá à?"


Nửa năm qua, cô ấy không biết những chuyện xảy ra quanh An An. Trước hết vì cô ấy đang mang thai, luôn bị đức lang quân nhà mình nghiêm khắc trông nom, An An không muốn cô biết chuyện mà lo lắng. Hơn nữa cũng vì cô ấy đang mang bầu, ông chồng suốt ngày thích làm mặt lạnh của cô ấy cũng không muốn cô ấy kích động, nên luôn cố tình chặn mọi tin tức, không để cô ấy rõ sự tình.


Trước đây khi đến với Tập Mặc Nhiên, An An chưa kịp nói cho cô ấy biết, cô dự tính bao giờ bọn họ ổn định hẳn rồi sẽ tiết lộ, nhưng bất thần xảy ra biến cố, khiến cô tự sát, nên cho tới bây giờ Lô Vi vẫn chẳng rõ chuyện gì. Có điều Kỷ Minh Thần không biết nghe tin từ đâu, mấy hôm trước còn tới bệnh viện thăm cô.


An An nhướn mày nhìn thoáng qua Tập Mặc Nhiên, bình tĩnh hỏi: "Cậu nghe ai nói thế? Còn có người dám kể chuyện linh tinh với cậu cơ à? Tớ cứ tưởng ông chồng cậu đã chặn lại hết cả trai lẫn gái lởn vởn trước mặt cậu rồi chứ!"


"Anh ta dám!" Lô Vi nổi giận, do đang mang thai nên ngữ khí càng mạnh mẽ, song tiếp đó cô ta liền cười khúc khích, nói: "Tớ chẳng sợ, anh ta không cho tớ tiếp xúc với mọi người, nhưng Gary không phải đàn ông cũng chẳng phải đàn bà, đâu nằm trong phạm vi quản lý của Kỷ Minh Thần!"


An An dở khóc dở cười, im lặng giây lát mới hỏi: "Hoá ra Gary kể cho cậu à?"


"Ừ! Còn ai vào đâu nữa?" Lô Vi thoải mái thừa nhận, rồi hỏi lại ngay: "Vậy chuyện đó là thật à?"


"Giả đấy!" An An đảo mắt, nói: "Tớ còn chưa nghe thấy chuyện đó mà cậu đã khẳng định rồi?"


Có lẽ do đang mang bầu, nên đầu óc Lô Vi chợt kém nhanh nhạy hẳn, cô ấy nói: "Có lẽ vì... Ừm, tớ nghe nói Lisa gặp tai nạn qua đời rồi, chị ấy thường ngày luôn đối xử tốt với cậu, chắc cậu cũng bị ảnh hưởng... Cậu có ổn không, An An?"


An An cầm di động bên tay trái, liếc mắt một cái là nhìn thấy ngay vết thương xấu xí kia, cho đến khi đối phương cất giọng thúc giục, cô mới định thần lại: "Tớ mà có thể không ổn được ư? Nhưng Lô Vi à, cậu thử nói xem, nếu ông chồng cậu phát hiện ngày nào cậu cũng nghe ngóng tin tức linh tinh từ Gary, liệu anh ta sẽ phản ứng thế nào?"


"...Á? Cậu nói gì vậy, tớ nghe không rõ đâu!" Lô Vi dừng giây lát rồi lập tức tiếp lời: "Ai da! Tớ gọi cho cậu năm phút rồi, sóng di động không có lợi cho cục cưng trong bụng nha! Thôi nhé, tớ cúp máy đây, An An à, hôm khác nói chuyện tiếp!"


An An cúp máy, quay sang hỏi: "Anh định hủy hợp đồng của tôi với Tinh Ngu Văn Hoá?"


Khi gọi điện nói chuyện với Lô Vi, cô luôn toát ra vẻ ung dung, thoải mái, vui vẻ cất giọng trêu đùa, thái độ giống hệt như Tập Mặc Nhiên mong muốn. Nghe cô đột nhiên vặn hỏi, anh liền bình tĩnh gật đầu, đáp lại: "Kế hoạch phát triển mà Tinh Ngu Văn Hoá định ra cho em không thích hợp lắm, hơn nữa việc đổi người quản lý sẽ khiến em phải tạm dừng hoạt động một thời gian. Nếu tiếp tục hợp đồng với họ, anh không thể tự mình lo liệu cho em được, nên anh chủ động đứng ra thảo luận hủy bỏ hợp đồng."


An An nhướn mày hỏi: "Tự mình lo liệu là thế nào?"


Tập Mặc Nhiên hắng giọng nói: "Sau này hãy để anh làm quản lý kiêm trợ lý, giúp em nhận kịch bản và phát biểu trước báo giới."


"Vậy phòng khám của anh thì tính sao?"


"Nếu chỉ vì thiếu anh mà không hoạt động được, vậy sớm muộn gì cũng phải dẹp tiệm."


Anh nói năng hùng hồn, An An tựa hồ không để tâm, cô bất thần nhớ ra điều gì đó, cất giọng cảm thán: "Phải rồi, cũng chỉ là một phòng khám nho nhỏ mà thôi, có quan trọng gì đâu..." Ngữ khí của cô phảng phất vẻ tự nhiên, không hề ám chỉ, Tập Mặc Nhiên đang định giải thích, lại nghe thấy cô cất tiếng hỏi: "Anh dự định theo tôi mãi sao?"


"Không." Tập Mặc Nhiên mỉm cười ôn hoà: "Bao giờ em công thành danh toại, ổn định rồi, anh sẽ tìm người thay thế."


An An lơ đãng đáp ứng, nghiêng đầu tựa vào cửa xe, chốc lát sau cười nói: "Không ngờ chỉ một lần suýt chết, lại được lợi lớn như vậy!"


Tập Mặc Nhiên tức thì biến sắc: "Quân Duyệt, anh..."


"Ừm!" An An tựa hồ trêu chọc, đẩy nhẹ anh một cái: "Tôi hay nói đùa mà! Anh cần gì coi là thật?"


Tập Mặc Nhiên bình tĩnh lại, mặt mày hơi u ám, anh nói: "Quân Duyệt, anh biết sai lầm của mình... khó lòng giải thích, nhưng em đừng tự làm tổn thương chính mình. Đừng bao giờ nói lời tự giễu bản thân, nếu em bực bội, cứ nói thẳng với anh, dù em mắng chửi thế nào anh cũng chấp nhận hết, chỉ cần em đừng tự giày vò mình nữa."


"Sao lại thế được chứ?" An An bật cười khanh khách, nắm chặt lấy tay anh: "Tôi đương nhiên sẽ không làm tổn thương chính mình, cũng sẽ không làm tổn thương đến anh."


Tập Mặc Nhiên lật tay siết chặt tay cô, nhỏ giọng nói: "Đừng nhắc đến chuyện cũ nữa nhé, được không?"


Trước đây khi còn yên ấm, Tập Mặc Nhiên rất hay quản cô, cụ thể là anh hay chú ý sửa lại những thói hư tật xấu cho cô. Lúc ấy, dù luôn tỏ vẻ ôn hoà nhã nhặn, nhưng anh rất hiếm khi mềm lòng trước thói nhõng nhẽo của cô, bởi vì chỉ cần anh hơi phân vân, An An liền phản kháng.


Nhưng hôm nay anh ấy lại chần chừ lưỡng lự hỏi cô như vậy.


An An nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi, cho đến khi cảm nhận được ánh mắt của anh liếc sang, cô mới dài giọng đáp ứng.


*


Khi xin phép đoàn làm phim "Hồng trần phá" nghỉ ba ngày để trở về thành phố Y chụp ảnh, An An không ngờ tới một loạt biến cố sẽ xảy ra trong nửa tháng này. Đoàn làm phim cực kỳ sốt ruột, bọn họ cứ tưởng cô trì hoãn vì việc người quản lý qua đời, nên ngày nào cũng gọi điện tới giục. An An vừa ra viện được vài hôm, liền phải bay tới thành phố Y.


Cùng đi, đương nhiên là quản lý mới kiêm trợ lý lo liệu mọi việc sinh hoạt - Tập Mặc Nhiên.


An An giấu kín mọi chuyện, Mục Nhất Minh không biết rốt cuộc cô gặp chuyện gì, nhưng lúc gặp lại nhau, cậu ta nhiệt tình ôm chầm lấy cô, vì cô bé diễn viên kia không cần phải ra nước ngoài nữa rồi.


Đương nhiên, sau khi cảm kích, cậu cũng tiếc nuối vì sự ra đi đột ngột của Lisa.


Hứa Vận do vẫn còn ấm ức chuyện bị An An xé váy khi trước, sau lại nảy sinh va chạm hiềm khích, nghe Mục Nhất Minh nói vậy liền cất tiếng cười chế nhạo, thong thả nói: "Tôi nhớ quản lý của cô từng than thở rằng, có nghệ sỹ như cô, sớm muộn gì cũng tức chết... Cô đúng là sát thủ vô hình nhỉ!"


"Hứa Vận, cô nói lại lần nữa xem nào!" An An mặt thoắt tái nhợt, dợm bước tới đôi co với cô ta, nhưng bị Tập Mặc Nhiên cản lại.


Tuy anh không thể biết việc Lisa xảy ra chuyện thì có liên quan gì tới An An, nhưng biết An An cực kỳ né tránh đề cập tới cái chết của Lisa, bèn lạnh lùng đanh giọng nói: "Hứa Vận, mong cô tự trọng một chút."


Hứa Vận dạo này chuyên tâm đóng phim, nên không biết tin tức bên ngoài, kỳ thực dù cô ta có biết thì cũng không hiểu rõ mọi chuyện, cứ tưởng Tập Mặc Nhiên chỉ là anh bạn trai bình thường của An An, định vênh váo hất hàm đáp trả. Nhưng vừa ngẩng lên liền bị đôi mắt âm u của anh làm cho sửng sốt, bất thần sợ hãi co rúm người lại, không cam lòng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không phải thì cô chột dạ làm gì", rồi không nói gì thêm.


An An không ngờ cô ta còn dám lèm bèm, liền bực bội toan tiến lên, nhưng lại bị Tập Mặc Nhiên ôm vào trong ngực, anh siết lấy cô, nhỏ giọng trấn an: "Đừng kích động, hôm nay có đám phóng viên lởn vởn ở ngoài đấy."


Không cho Hứa Vận một trận được, An An không thể nguôi giận, lúc về khách sạn, cô vẫn luôn mặt nặng mày nhẹ với Tập Mặc Nhiên. Anh thấy mặt mũi cô hằm hằm như vậy, bèn dò hỏi: "Em có mâu thuẫn với cô ta à? Lần trước lúc anh tới thăm, có phải em buồn bực vì cô ta không?"


An An ngồi dựa vào ghế, không nói gì, Tập Mặc Nhiên nắm lấy tay cô, hỏi lại, cô đành phải trợn mắt lườm: "Anh còn hỏi nữa à? Nếu không có hiềm khích, cô ta lại tự dưng mắng chửi tôi?" Dứt lời liền xoay người sang một bên, không thèm nhìn anh. Tập Mặc Nhiên cúi đầu nhìn đôi tay trắng ngần trong lòng mình, trầm tư suy nghĩ.


Sáng hôm sau, An An vệ sinh cá nhân xong, lên mạng xem lướt qua tin tức, rồi chợt gọi to Tập Mặc Nhiên đang ở phòng bếp, chờ anh đi vào mới chỉ vào máy tính hỏi: "Chuyện gì đây?"


Tập Mặc Nhiên đọc qua, tiêu đề trên màn hình viết: Nội dung bộ phim "Hồng trần phá" thay đổi 180 độ, nữ phụ lạnh lùng biến thành nữ chính, nhân vật nữ chính do Hứa Vận thủ vai đột nhiên qua đời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận