Điên


"Cháy á?!" An An giật mình, tức thì nhớ tới cá trong nồi, cô vẫn chưa tắt bếp, cũng không nghĩ tới sẽ bất ngờ gặp phải Lương Cảnh Phàm. "Tôi phải đi xem sao!" Dứt lời vội vã chui vào nhà Tập Mặc Nhiên, bỏ mặc Lương Cảnh Phàm.


Cô bỏ đi rồi, Tập Mặc Nhiên mới nhìn sang Lương Cảnh Phàm, khách khí chào hỏi: "Cô ấy đang nấu cơm nên hơi vội, Lương tiên sinh có muốn vào ngồi không?"


Lương Cảnh Phàm nhìn thấy gã bác sỹ tâm lý thì liền tức giận, có phải cô nói không quan tâm tới anh nữa là vì có người khiến cô phải quan tâm hơn không? Anh ta nghe vậy, mặt mày thoáng chốc tái nhợt.


Anh ta nhớ An An là người bướng bỉnh, ích kỷ, không chịu lỗ vốn bao giờ, và đặc biệt là mười ngón tay chẳng bao giờ dính nước.


Ở cùng nhau hơn một năm, hiếm khi thấy cô làm việc nhà. Đôi khi anh ta còn nghe thấy cô gọi điện cho trợ lý nhờ đem quần áo đi giặt. Có hôm ở với nhau qua đêm, sáng hôm sau dậy, cô cũng chẳng thèm gấp chăn, không bao giờ sửa sang quần áo cho anh ta, càng miễn bàn tới chuyện vào bếp nấu nướng, cho dù chỉ là bữa sáng đơn giản nhất.


Vì anh không một lòng một dạ, nên cô mới thoải mái chấm dứt, lại ngoan ngoãn nấu cơm cho chàng trai khác, cũng bởi vì tìm thấy tình yêu chân thành ư?


Tập Mặc Nhiên đứng tựa cửa chờ, Lương Cảnh Phàm chán nản thất vọng, cô muốn tình yêu chân thành, anh không thể cho cô được.


"Không cần, nhờ anh chuyển lời giúp, bảo cô ấy sớm tới công ty ký hợp đồng." Dứt lời, Lương Cảnh Phàm im lặng dõi nhìn Tập Mặc Nhiên, tia đến cái chân đau, anh ta bèn xoay người rời đi.


Lúc Tập Mặc Nhiên đóng cửa phòng bước vào, An An ló ra khỏi phòng bếp, hậm hực kêu: "Mũi anh hỏng à? Có cháy đâu?"


"Nếu cô không vào xem thì cháy thật còn gì." Tập Mặc Nhiên thản nhiên đáp.


Anh ta thường thường luôn tỏ ra chẳng quan tâm mấy, An An hiếm khi mới thấy anh ta "bất thường" như hôm nay, cô cũng chẳng buồn cãi lại, chỉ thầm thì: "Còn lâu mới bị." Sau đó định lách qua anh mở cửa ra ngoài.


"Đi rồi." Tập Mặc Nhiên chống nạng, bỗng tựa hồ hơi loạng choạng.


An An vô thức đỡ lấy anh, hoài nghi hỏi: "Đi rồi ư?"


"Không tin cô ra mà xem." Tập Mặc Nhiên chống nạng hướng tới phòng khách. An An chợt cảm thấy nặng, hình như anh ta dựa cả người vào cô, thấy vậy cô bèn đi theo đỡ: "Đi rồi thì thôi, tôi đỡ anh tới sô pha ngồi vậy."


Tập Mặc Nhiên đột nhiên dừng lại, lạnh nhạt hỏi: "Cô trách tôi không giữ người lại à?"


Đôi mắt anh ẩn hiện nét lạnh lùng, An An ngạc nhiên, lập tức nheo mắt, dò hỏi: "...Ông chú* tới à?" Thấy anh ngẩn ra, cô bèn đế thêm: "Anh mà lại không giữ người ta lại cơ."


*Chắc các bạn biết "bà dì tới" là cụm từ để chỉ việc phụ nữ "đến tháng", mà phụ nữ trong những ngày đó thì hay nóng tính, ở đây An An dùng từ "ông chú tới" để chế giễu Tập Mặc Nhiên nhé :))


Tập Mặc Nhiên chợt biến sắc, rồi bình tĩnh lại rất nhanh, cất giọng rõ ràng: "Cô có thể đuổi theo."

Tập Mặc Nhiên chợt biến sắc, rồi bình tĩnh lại rất nhanh, cất giọng rõ ràng: "Cô có thể đuổi theo."


Gương mặt anh trầm như nước, môi hơi mím lại, khiến An An tự dưng thấy bực mình. Ban nãy đã bị Lương Cảnh Phàm truy hỏi, giờ lại nảy ra một người mặt lạnh như tiền, cái đám người này chỉ hận không thể cắn chết cô có phải không, cô có chọc vào ai đâu chứ?!


Nghĩ vậy, An An bèn giở giọng lưu manh: "Được, vậy anh tự đi mà nấu cơm, tôi đi đây..." Cô còn chưa dứt lời, chợt thấy Tập Mặc Nhiên biến sắc, anh ta chống nạng nhanh chóng đi vào phòng bếp, nói: "Cá cháy rồi."


An An toan mắng "Lại lừa đảo!" thì liền ngửi thấy mùi cháy khét lẹt...


Thôi xong! Cháy mẹ nó rồi!


An An ít khi nấu ăn, món này lại càng là lần đầu tiên thử nghiệm, thêm nữa ban nãy cô mải chuyện phiếm với Tô Thần Thần, nên không để ý thêm nước. Vừa vào phòng bếp, quả nhiên thấy nồi niêu khô đét lại, cá cháy sát tận đáy nồi.


Tập Mặc Nhiên nhanh chóng tắt bếp: "Vứt đi, không ăn được nữa đâu."


Hai người họ mải trừng nhau, nên liền quên khuấy luôn món cá, đến lúc mùi khét lan tới tận cửa, nếu vẫn còn ăn được mới là lạ.


Tập Mặc Nhiên đi lại bất tiện, An An đành nhịn cơn tức, đổ hết vào thùng rác.


Phòng bếp chật hẹp, Tập Mặc Nhiên cứ đứng giữa phòng, An An không muốn nói chuyện với anh ta, bèn cầm nồi, lách người qua, bỗng dưng nghe thấy anh ta rên lên.


An An vội đứng lại, đặt nồi xuống bàn bếp, hỏi: "Chạm phải anh à? Có đau không?" Nói rồi toan cúi người xuống xem.


Tập Mặc Nhiên đỡ cô lại: "Chạm nhẹ thôi, không sao đâu."


"Không sao cái gì?" An An không tin, cúi đầu xem xét cái chân băng bó của anh.


"Chân tôi không sao mà." Tập Mặc Nhiên nhấc cô dậy, mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, nhưng không còn lạnh lùng như trước nữa: "Có lớp thạch cao với băng gạc đó, cho dù có làm sao cũng không nhìn thấy đâu."


"Vậy tới bệnh viện, ngộ nhỡ đụng vào vết thương thì sao, đi kiểm tra cho chắc."


Nói xong bèn chuẩn bị bước ra cửa, Tập Mặc Nhiên túm cô lại, đáy mắt ẩn hiện ý cười: "Không cần, chạm nhẹ thôi, tôi biết mà."


Anh cười hiền hoà, An An thoáng chốc nhớ tới bộ dạng lạnh nhạt của anh ban nãy, bèn nghiêm nghị nói: "Anh đã không muốn, vậy bị què thì ráng mà chịu."


Tập Mặc Nhiên càng buồn cười, cảm thán: "Đúng là cố chấp."

Tập Mặc Nhiên càng buồn cười, cảm thán: "Đúng là cố chấp."


An An hừ lạnh, không thèm nhìn anh: "Là ai lên cơn trước!"


"Tính tôi vốn ôn hoà, chắc chắn không phải là tôi." Ánh mắt anh vẫn đọng mãi ý cười.


An An hầm hừ: "Thật không hổ danh bác sỹ tâm lý, da mặt dày hơn hẳn người thường." Dứt lời thấy anh càng cười tươi hơn hớn, cô bỗng thấy bực mình: "Đứng sang một bên! Cứ cản đường người khác thế, không muốn ăn cơm nữa à?"


Chiến tranh lạnh đến đó là xong, nhưng thật đáng thương cho con cá chép vô tội, đã hùng hồn hy sinh, còn bị rơi vào quên lãng.


Đại để là hoàn toàn rơi vào quên lãng.


An An dọn dẹp, sau đó sơ chế thức ăn, chuẩn bị nấu cơm. Hôm nay Tập Mặc Nhiên chưa kịp viết công thức nấu ăn, bèn chống nạng dựa vào bàn bếp hướng dẫn cô, lúc bảo thêm muối, lúc lại thêm dấm.


Dưới sự giám sát của anh, cô nấu trơn tru xong vài món, nếm thử, mùi vị không ngờ lại rất ngon. Tự thấy mình càng lúc càng đảm đang, tâm trạng nhất thời dâng cao, cô vừa đặt thức ăn lên bàn, vừa hỏi: "Ban nãy lúc Lương Cảnh Phàm đi có nói gì không?"


Đồ trong nồi vẫn sôi sùng sục, cô quay đi quay lại một lát, mới chợt nhận ra Tập Mặc Nhiên vẫn không đáp, bèn lặp lại: "Ban nãy anh ta không nói thêm gì à?" Cô nhớ hình như lúc nãy trong tay anh ta cầm một tập tài liệu.


"Không biết." Tập Mặc Nhiên thản nhiên đáp, xoay người rời khỏi phòng bếp.


"Không biết?" An An buồn bực. "Tóm lại anh ta có nói hay là không? Sao anh lại không biết?"


Tập Mặc Nhiên làm như không nghe thấy, lạnh lùng bước ra. An An thấy anh ta lại làm mình làm mẩy, bèn bực bội thốt: "Đồ thần kinh!"


An An dọn xong cơm, gõ vào cửa thư phòng gọi: "Ra ăn đi!"


Bên trong không có động tĩnh.


An An chau mày, bỏ lại câu "Không ăn thì thôi!", rồi ngồi xuống bàn, tự hài lòng ăn cơm mình nấu.


Đến khi cô ăn xong, Tập Mặc Nhiên mới đi ra, An An đặt chiếc đũa xuống trước mặt anh, bảo: "Có cần đun nóng lại không?"


"Không cần." Tập Mặc Nhiên ngồi xuống ghế, An An xới cho anh bát cơm, đứng lên bê bát vào phòng bếp, chợt nghe thấy bên ngoài vang giọng nói: "Lương Cảnh Phàm bảo cô mau chóng tới công ty ký hợp đồng."


An An ló đầu ra hỏi: "Hử? Bác sỹ Tập chẳng phải mới nói không biết còn gì?"

An An ló đầu ra hỏi: "Hử? Bác sỹ Tập chẳng phải mới nói không biết còn gì?"


Tập Mặc Nhiên đang gắp rau chợt ngừng đũa lại, rồi lập tức tỏ ra bình thường, tiếp tục ăn, có điều sắc mặt lại lạnh thêm đôi phần. An An bĩu môi quay vào rửa bát tiếp, thầm nhủ đúng là "ông chú tới" còn khó hầu hạ hơn cả "bà dì tới".


*


Tập Mặc Nhiên ăn cơm xong, tựa hồ giận dỗi, bỏ vào thư phòng. An An dọn nhà xong xuôi, ngồi xuống sô pha suy nghĩ một lát, đứng dậy gõ cửa: "Tập Mặc Nhiên, tôi tới công ty, tối sẽ về nấu cơm!"


Nói rồi không quan tâm anh có trả lời hay không, cầm lấy chìa khoá ra ngoài.


Lúc An An tới công ty, Lisa đang nổi giận đùng đùng giáo huấn một cô bé mới vào nghề suốt ngày gây chuyện. Đang hăng máu, khoé mắt thấy An An xuất hiện, ngón tay đang chuẩn bị dí vào trán cô bé bèn đổi hướng sang cô.


"Vẫn còn biết chườn mặt ra à! Nếu muộn nửa tiếng nữa, tôi sẽ gọi cảnh sát tới nhặt xác cô đấy! Các cô điên điên khùng khùng, chẳng có tiền đồ gì cả! Ngày nào cũng chỉ biết gây chuyện rồi tìm tôi chùi đít cho, tôi thiếu nợ gì các cô hả?!"


Cô bé tránh được cơn giận của Lisa, bèn cảm kích nhìn An An, An An bị đau, bèn quắc mắt lườm: "Lão nương bắt chị chùi đít bao giờ hả, con bé A Nhan mới đáng ăn đòn này!"


A Nhan tức thì ai oán: "Chị An không có lương tâm..."


"Hai cô mới không có lương tâm!" Lisa trừng mắt nạt nộ, lại giơ tay dí vào trán A Nhan: "Mau biến đi cho khuất mắt tôi!"


"Cảm ơn chị An nhá!" A Nhan mãi mới được tha, bèn sáng rực mắt, chạy ra ngoài, trước khi đi còn nháy mắt đầy quyến rũ với An An.


A Nhan đi rồi, Lisa bèn tập trung vào cô: "Ai đây? Nghệ sỹ của tôi không phải người muốn đến thì đến, muốn đi thì đi!"


An An nhướn đôi mày thanh tú, hỏi: "Nói thật hả? Vậy em đi nhé?" Nói rồi xoay người toan bỏ đi, mới đi được hai bước, liền nghe thấy Lisa tức tối quát: "Quay lại!"


An An tươi cười: "Nhớ ra em là ai rồi hả?"


Lisa tức tối nỗi ngửa mặt thở dài: "Đúng là muốn chị tức chết mà, dính vào em, cả đời này chị cũng không yên ổn nổi!"


"Chi bằng chuyển em cho người khác?" An An nhẹ nhàng gợi ý.


"Không cần chị nữa phải không?" Lisa lườm cô: "Bây giờ đúng lúc bọn họ đang gặp Lương tổng, em mau tới đi, hợp đồng này mà không ký, sang năm có mà đớp không khí!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận