Diễm Hoàng Sủng Thê


Sau khi xuyên qua một cái hành lang dài, cảnh đẹp trăm hoa đua nở lập tức ánh vào trong mắt Khúc Lưu Phong.


“Oa, bé con ngươi xem, phiêu phiêu* nga!” (*hiu hiu,hây hẩy thông thường còn gọi phiêu phiêu phưởng phưởng, dật dờ trên không )


Khúc Lưu Phong đem đứa bé gái giơ lên cao, sau đó ở tại chỗ xoay vài vòng, làm cho đứa bé gái có thể từ chỗ cao nhìn thấy cảnh sắc bách hoa nở rộ xinh đẹp.


Lúc này có một trận gió bướng bỉnh, lúc nó bay tạt qua, đóa hoa giống bông tuyết bình thường rơi xuống, giống như hoa vũ, gắn hương khí đầy người các nàng.


Ở trong mưa hoa xoay tròn các nàng càng vui vẻ.


Xoay mệt mỏi, Khúc Lưu Phong đem đứa bé gái tới trên bàn ở lương đình, xem đứa bé gái một bộ dáng vui thích chưa hết, nàng chỉ biết, nàng vừa rồi cười vui vẻ như vậy, tuyệt đối không phải bởi vì hoa vũ, mà là vì được đưa lên cao.


“Bé con à, cảnh Romantic như vậy thế nhưng không biết thưởng thức, chỉ muốn chơi thôi.”


Đứa bé gái không nói gì chỉ nhìn nàng, dùng vẻ mặt hớn hở hé ra tươi cười , đáp lại vấn đề của nàng.


“Kỳ quái, Thảo Thảo cùng Đa Đa tại sao chậm như vậy? Nếu nói tìm người lâu, chậm còn chưa tính, vậy vì sao Thảo Thảo cũng đi theo chậm vậy? Lấy điểm tâm hẳn là không cần đi lâu như vậy? Bé con, ngươi nói có phải hay không? Ngươi có đói bụng không hả?”


Thưởng thức đôi tay ngắn mũm mĩm nhỏ bé, Khúc Lưu Phong tính trẻ con lộ lúm đồng tiền, hỏi đứa bé dễ thương.


Đứa bé gái vẫn là cười khanh khách không ngừng, nắm lên ngón tay mảnh khảnh thon dài của Khúc Lưu Phong liền đưa lên miệng ngậm.


“Không được nga! Ta không phải đồ ăn, ta là di di.”


Khúc Lưu Phong ôm lấy đứa bé gái, đi hướng một tòa thanh kiều cách đó không xa “Nếu Thảo Thảo cùng Đa Đa còn chưa tới, chúng ta tới lâm viện bên cạnh chơi trước đi, nơi đó hồ nước có rất nhiều rùa cùng cá, di di mang ngươi đi.”


Đi lên thanh kiều, Khúc Lưu Phong quyết định dừng lại hô hấp trước. Bất quá chỉ là ôm một tiểu hài tử đi qua mấy bậc cầu thang kiều thượng, cảm giác đúng mệt chết người đi được.


“Ngươi hạnh phúc nhất! Chẳng những không cần đi đường, còn có người ôm!”


Đối một đứa nhỏ nói oán giận, ngay cả chính nàng đều cảm thấy có điểm buồn cười. “Chúng ta đi nha!”


“Tiểu thư, người muốn đi đâu?” Khúc Lưu Phong mới đi xuống bậc cầu thang đầu của thanh kiều, chợt nghe Thảo Thảo hô lớn tiếng.


Nàng quay đầu lại, chỉ thấy Thảo Thảo đứng ở kiều thượng.


“Thảo Thảo, rất chậm nga! Ta chờ sắp ngủ gục rồi.” Khúc Lưu Phong đánh cái ngáp lớn, chứng minh tính chân thật.


“Tiểu thư, thật sự là thực xin lỗi.” Thảo Thảo vẻ mặt thật có lỗi nhìn nàng.


Nàng làm sao không biết xấu hổ nếu nói là bởi vì chính mình lạc đường? Nàng thật sự rất bội phục trí nhớ của tiểu thư, đi qua một lần sẽ không quên.


“Tiểu thư, mau dẫn tiểu oa nhi đến lương đình ăn chút điểm tâm.” Đưa nhanh khay trong tay, Thảo Thảo thật cẩn thận đi xuống cầu thang, e sợ nếu không cẩn thận, ngay cả người mang cùng trà bánh đều ngã nhào kiều hạ.


“Đến đây, bé con ăn chút điểm tâm nha!” Khúc Lưu Phong đối với đứa bé gái trong lòng cười nói.


Khi nàng bước lên kiều đỉnh, Khúc Lưu Phong bỗng nhiên cảm thấy toàn thân lướt qua một trận sợ run.


Lại là loại cảm giác làm người ta nổi cả da gà này rất giống với lúc nàng đang tắm, nhưng đây lại là một tầng sợ hãi thật sâu.


Xuất phát từ trực giác, nàng cảm thấy có người nhìn chằm chằm nàng.


Là ai? Rốt cuộc là ai nhìn nàng như vậy? Khúc Lưu Phong vội vã muốn quay đầu nhìn cho rõ, nhưng là nàng mới có ý niệm này, liền cảm giác thân thể bắt đầu cấp tốc rơi xuống nhanh chóng, nàng bị một đôi tay đẩy đi xuống!


Theo bản năng, Khúc Lưu Phong một bàn tay bảo hộ nhanh đứa bé gái trong lòng, một bàn tay bảo vệ đầu chính mình. Hai người liền một vòng một vòng lăn như vậy xuống thang lầu……


Thảo Thảo sau khi đi đến lương đình, phản ứng thứ nhất đó là xem Khúc Lưu Phong đã đến đây chưa. Mới quay đầu, liền thấy một đạo bóng trắng theo kiều thượng xẹt qua, tiếp theo, Khúc Lưu Phong liền ôm tiểu oa nhi theo kiều thượng lăn xuống dưới.


“A ── tiểu thư ──” Nàng sợ tới mức bỏ qua khay, chạy hướng Khúc Lưu Phong đã ngã nhào kiều hạ.


Nâng dậy Khúc Lưu Phong nằm trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, Thảo Thảo một bên phe phẩy nàng, một bên vội vã mãnh liệt rơi nước mắt, mà đứa bé gái trong lòng tựa hồ cũng đã bị kinh hách, cái miệng nhỏ nhắn nhất mân, liền bắt đầu lên tiếng khóc lớn.


“Ngoan ngoãn, đừng khóc!” Thảo Thảo gấp đến độ luống cuống tay chân “Tiểu thư, tỉnh tỉnh!”


“Ân……” Khúc Lưu Phong chậm rãi mở mắt, nàng cái thứ nhất nghĩ đến chính là đứa bé gái trong lòng. “Đứa bé không có việc gì chứ?”


“Không có việc gì, không có việc gì.” Thảo Thảo vội vàng đem nước mắt lau khô “Tiểu thư, người có đau ở đâu hay thấy không thoái mái hay không?”


“Ta sắp chết.” Trời, nàng toàn thân cao thấp không có một chỗ nào là không đau.


“Tiểu thư, người đừng làm ta sợ!” Thảo Thảo mới lau khô nước mắt lại đổ rào rào rớt xuống dưới. “Ta lập tức đi gọi cô gia đến.”


“Đã có chuyện gì?!” Đa Đa mang nương của tiểu oa nhi tới nơi này, không nghĩ tới lại nhìn đến hình ảnh phụ dọa nàng khiếp đảm kia, nàng chạy nhanh tiến lên.


“Hài tử của ta!” Vương đại thẩm vội vàng ôm đứa bé gái ở trong lòng Khúc Lưu Phong khóc nháo không ngừng.


“Tiểu thư nàng từ kiều thượng ngã xuống dưới!” Thảo Thảo giảm khóc thút thít nghẹn ngào nói.


“Cái gì?!” Đa Đa cùng Vương đại thẩm nhìn về phía Thảo Thảo.


“Tiểu oa nhi không có việc gì, tiểu thư lao thẳng đến nàng gắt gao bảo hộ trong ngực, cho nên nàng không bị thương.” Thảo Thảo muốn Vương đại thẩm an tâm.


Tiểu thư thì không tốt vận như vậy, chẳng những thân thể nhiều chỗ trầy da, ngay cả quần áo đều lau phá.


“Cám ơn nhị phu nhân, cám ơn nhị phu nhân.”


Đều là nàng không cẩn thận, mới để cho tiểu hài tử vừa biết đi đi ra khỏi tầm mắt chính mình, may mắn tiểu hài tử không có việc gì, bằng không nàng cả đời cũng không tha thứ cho chính mình.


“Không có việc gì là tốt rồi…… Không có việc gì là tốt rồi……” Khúc Lưu Phong thì thào nhớ kỹ, tinh mâu chậm rãi khép lại.


“Tiểu thư ──” Tiếng thét chói tai thống khổ vang lên.


Ba người hoảng thành một mảnh, đồng thời trong bóng tối có một đôi mắt, lộ ra vẻ tối tăm lạnh lẽo độc ác không chút tình cảm nào……


“Cô gia, tiểu thư không có việc gì chứ?” Thảo Thảo cùng Đa Đa sốt ruột hỏi.


“Không có việc gì.” Sau khi thay thiên hạ trên giường đắp chăn, hắn đè thấp tiếng nói hỏi: “ Xảy ra chuyện gì?”


“Đều là ta cùng Thảo Thảo không tốt, không có hảo hảo chiếu cố tiểu thư, mới có thể để cho tiểu thư không cẩn thận từ kiều thượng ngã xuống.” Đa Đa lôi kéo Thảo Thảo quỳ gối xuống, mặt mang sầu bi nhìn Khúc Lưu Phong trên giường.


“Nàng vì sao lại từ kiều thượng ngã xuống?”


“Cô gia, thứ nô tỳ cả gan, thỉnh cô gia thành thực nói cho nô tỳ, có phải có người có ý định muốn đả thương tiểu thư hay không?” Thảo Thảo nâng đầu lên, con ngươi dũng cảm mang theo tính trẻ con nghênh hướng hắn.


“Thảo Thảo……” Đa Đa lo lắng kéo ống tay áo của nàng. Tiểu thư muốn các nàng đừng hỏi nhiều nha……


“Vì sao hỏi như vậy?”


“Trước lúc tiểu thư ngã xuống kiều thượng, ta nhìn thấy sau lưng tiểu thư xẹt qua một đạo thân ảnh màu trắng, nhưng bởi vì lúc ấy mặt ta hướng ánh mặt trời, hơn nữa khoảng cách có điểm xa, cho nên thấy không rõ đối phương là ai. Nhưng ta thực xác định, ta không có hoa mắt.”


“Thảo Thảo, là thật sao?” Đa Đa kinh ngạc không thôi.


“Đúng.” Thảo Thảo thực khẳng định gật gật đầu.


Đáng giận, các nàng lại không kịp bảo hộ tiểu thư! Các nàng thật sự là rất vô dụng, khi tiểu thư gặp chuyện không may các nàng không có lần nào ở bên cạnh nàng, miệng các nàng còn nói hảo bảo hộ tiểu thư thật tốt!


Hắc Diễm Hoàng không nói một câu nhìn khuôn mặt hối hận của Thảo Thảo cùng Đa Đa, hiểu được đó là xuất phát từ nội tâm các nàng, mà không phải là cố ý ngụy trang.


“Biết rõ nàng không phải tiểu thư chân chính của các ngươi, các ngươi vì sao còn quan tâm nàng như vậy? Là vì Vi lão gia mệnh lệnh cho các ngươi, hay là xuất phát từ nội tâm các ngươi?”


“Mặc kệ tiểu thư có phải tiểu thư của chúng ta hay không, cũng không quản lão gia có mệnh lệnh hay không, quan tâm của chúng ta với nàng cũng không thay đổi!”


Lời vừa nói xong, Thảo Thảo mới ý thức được chính mình nói cái gì, nàng cùng Đa Đa hai người đổ rút khẩu khí, không thể tin nhìn Hắc Diễm Hoàng.

Lời vừa nói xong, Thảo Thảo mới ý thức được chính mình nói cái gì, nàng cùng Đa Đa hai người đổ rút khẩu khí, không thể tin nhìn Hắc Diễm Hoàng.


“Cô gia, người……” Đã biết? Thảo Thảo cùng Đa Đa như thế nào cũng không dám hỏi ra tiếng.


Làm sao bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ? Cô gia đã biết tiểu thư không phải Như Cầm tiểu thư thật sự, vậy hắn có thể không cần tiểu thư hay không, mà cố ý phải đón tiểu thư chân chính vào cửa?


Nếu nói như vậy, tiểu thư nên làm cái gì bây giờ?


“Uy, trêu đùa các nàng như vậy chơi tốt lắm sao?” Khúc Lưu Phong nhịn không được lên tiếng nói.


Từ lúc bọn họ đối thoại đến một nửa, nàng liền tỉnh.


“Tiểu thư!” Thảo Thảo cùng Đa Đa không nhớ được cái gì là lễ nghi, chạy nhanh vọt tới trước giường, cẩn thận đem Khúc Lưu Phong toàn thân cao thấp đánh giá một lần.


Nhìn thấy cặp mắt to linh hoạt kia của nàng nhìn chằm chằm các nàng không chuyển, hai người mới yên tâm, không ngừng cảm tạ lão thiên gia.


“Ta còn không chết, cũng không có điếc, không cần kêu lớn tiếng như vậy.” Khúc Lưu Phong trêu ghẹo nói.


“Không nên hơi một tí đã đem chữ chết để bên miệng.” Hắc Diễm Hoàng ngồi bên mép giường, nhíu nhanh mày.


“Yên tâm, ta sẽ không dễ dàng chết sớm như vậy.”


Nàng có thể khẳng định có người muốn lấy mạng của nàng, bởi vì trước khi ngã xuống kiều thượng, nàng rõ ràng cảm giác được có người đẩy nàng một cái.


Đó tuyệt đối không phải ảo giác!


Nàng chưa bao giờ thích ghi hận, nhưng lần này bất đồng, người này rõ ràng biết trong tay nàng ôm một đứa bé, vẫn đem nàng đẩy xuống, quả thực không thể tha thứ!


Nàng nhất định phải chủ động tìm ra hung thủ, cho dù dùng chính mình làm mồi nhử cũng được.


“Nàng không cần có chủ ý đánh nhau làm gì.” Thanh âm lạnh lùng buông xuống, Hắc Diễm Hoàng liếc mắt một cái liền nhìn thấu nàng suy nghĩ cái gì.


Xem ra hắn thế nào cũng phải đem nàng khóa lại bên người mới được.


“Chàng có thể không cần tùy tiện đọc tâm của ta hay không?” Khúc Lưu Phong mất hứng cong lên môi đỏ mọng.


Nàng thực thích cặp băng đồng lợi hại kia của hắn, cũng thực thích nhìn chằm chằm chúng nó, nhưng vấn đề là chủ nhân băng đồng kia tựa hồ có thuật đọc tâm, trong lòng nàng suy nghĩ cái gì đều không thể thoát được cặp mắt kia của hắn.


“Không được.” Hắc Diễm Hoàng nói ra lời nhẹ nhàng giáo người nhưng không cảm giác được một chút ý cười nào. Hắn thế nhưng cùng nàng tranh cãi!


“Chàng……” Nam nhân đáng giận này, nếu không phải hiện tại nàng không thể động đậy, nàng nhất định sẽ hung hăng đánh hắn một quyền.


Bị bỏ ở một bên thật lâu Thảo Thảo cùng Đa Đa nhịn không được lên tiếng đánh gãy hai người đối thoại.


“Tiểu thư…… Cô gia hắn……” Các nàng không biết nên đem chuyện thân phận bại lộ nói cho Khúc Lưu Phong như thế nào.


“Hắn cùng các ngươi đùa giỡn, chúng ta từ rất sớm đã đem sự tình nói rõ ràng rồi.” Khúc Lưu Phong vừa nói ra một đáp án làm hai người líu lưỡi.


Thật là, hù dọa hai tiểu cô nương như vậy vui lắm sao? Nam nhân cổ đại này rốt cuộc suy nghĩ cái gì, thật khiến cho người ta không thể hiểu!


“Cái gì?! Tiểu thư người cùng cô gia……”


“Chính là như vậy.”


“Uy! Vì sao ta lại phải theo chàng vào thư phòng làm việc?” Ghé vào nằm trên ghế ở cửa sổ, Khúc Lưu Phong nhàm chán ngáp.


Nàng thật sự là đủ xui xẻo, lần trước sau khi trúng độc, ở trên giường nằm suốt năm ngày, không nghĩ tới lần này té ngã, lại vẫn muốn nàng ở suốt trên giường nghỉ ngơi bảy ngày.


Nhưng lần này là nàng cam tâm tình nguyện, bởi vì nàng chỉ cần nhẹ nhàng động đậy, toàn thân xương cốt thật giống như mau tan ra, vì không để cho chính mình đau chết, nàng quyết định ngoan ngoãn nằm ở trên giường, đến khi khỏe hẳn mới thôi.


Bất quá, làm cho nàng kinh ngạc một chút là ── trong bảy ngày kia, Hắc Diễm Hoàng đem công sự mang vào trong phòng, còn tri kỷ nói chuyện cùng nàng mà chậm trễ công việc, làm cho nàng cảm động không thôi.


Nhưng tri kỷ là tri kỷ, vì sao đợi cho nàng có thể xuống giường đi lại, đổi lại nàng cùng hắn ở thư phòng làm việc đây? Hắn rốt cuộc đang làm cái gì!


“Còn có, nương không phải đem hết thảy sự vụ của Hắc Phong Bảo toàn bộ giao cho đại ca chàng sao, chàng tại sao còn làm những việc này ở đây? Đại ca chàng đã đi đâu vậy?”


“Nếu mệt thì hãy nằm xuống nghỉ ngơi trước đi.” Thấy nàng dụi mắt, mạnh mẽ ngáp, Hắc Diễm Hoàng tâm không đành lòng nói.


“Vấn đề của người ta chàng vẫn chưa trả lời!” Tiểu cô nương dáng điệu yêu kiều không tự giác lộ ra.


“Thần hắn vừa mới tiếp nhận, đối với chuyện Hắc Phong Bảo hoàn toàn không biết, vì thận trọng trong tương lai, hắn để cho ta xem lại một lần.” Đối mặt bộ dáng đáng yêu kiều mỵ kia của nàng, Hắc Diễm Hoàng hoàn toàn không có cách nào.


“Cái đó và việc có giao cho đại ca chàng xử lý hay không có khác gì nhau? Ta đến Hắc Phong Bảo đã một tháng, ngay cả cửa cũng chưa từng bước ra!”


“Biểu tình của nàng nói cho ta biết muốn ta quan tâm nàng, đúng không?”


“Ta nào có?!” Khúc Lưu Phong chết cũng không chịu thừa nhận.


“Nàng có.” Nhìn trên mặt nàng nổi lên đỏ ửng, Hắc Diễm Hoàng mới vừa lòng nói sang chuyện khác: “Đột nhiên đem sự vụ giao cho Thần, ta cùng hắn có bao nhiêu điều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Hắc Phong Bảo sẽ bị hắn làm nhanh chóng suy sụp. Cũng bởi vì vậy, cho nên ta mới có thể lại ra tay giúp một chút việc.”


Công tác cuồng! Khúc Lưu Phong ở trong lòng kêu rên.


Nhảy xuống ghế nằm, nàng chạy đến bên cạnh Hắc Diễm Hoàng, dám kéo hắn đến bên ghế nằm “Đừng quản chuyện đáng ghét này nữa được không? Theo giúp ta nói chuyện phiếm đi!”


Không lay chuyển được yêu cầu của nàng, Hắc Diễm Hoàng chỉ có thể ngồi xuống. Xem ra đêm nay công sự không thể làm xong.


“Mang ta đi ra ngoài một chút được không? Cả ngày cứ ở Hắc Phong Bảo, ta sắp nhanh bị buồn chết!” Ghé vào trên cạnh cửa sổ, Khúc Lưu Phong nhìn ánh trăng sáng tỏ ngoài cửa sổ nói.


Nhìn ánh trăng, nàng lại có cảm xúc mà đột ngột nói: “Không biết Bạch viện trưởng cùng các huynh đệ tỷ muội khác sống có tốt không, có phải cũng giống ta hay không, đang nhìn ánh trăng nghĩ tới nhau?”


“Nàng……” Đến bây giờ, hắn vẫn không thể tin lời nàng nói. Nàng nói, nàng không thuộc thế giới này ── đó không phải đại biểu có một ngày, nàng sẽ rời đi thế giới này, rời đi bên người hắn?


Không! Hắn không cho phép!


“Chàng vẫn là không tin lời nói của ta đúng hay không?”


Nàng biết muốn người bình thường tin tưởng loại sự tình này là rất khó, nhưng không biết vì sao, nàng chính là hy vọng Hắc Diễm Hoàng tin tưởng nàng.


“Ta không có nói sai, ta thật sự không phải người thời không này, ta là lầm nhập triều đại này.”


Bỗng dưng, một trận gió đêm thổi tới, trong nháy mắt, hắn giống như nhìn thấy thân ảnh Khúc Lưu Phong dần dần trong suốt, mơ hồ, giống như nàng sắp theo trước mắt hắn biến mất……


“Không!” Hắc Diễm Hoàng hô to ra tiếng, gắt gao vòng trụ thiên hạ bên người.


“Chàng làm sao vậy?” Bị ôm một cách mạc danh kỳ diệu như vậy trên mặt Khúc Lưu Phong nổi bật lên không ít dấu chấm hỏi.


Hắn làm sao vậy? Hắn biết nàng sắp bị hắn siết chặt mà chết không?


Cảm giác được trong lòng ấm áp cùng mềm mại, sau khi xác định nàng không có biến mất, Hắc Diễm Hoàng mới nhẹ nhàng buông lỏng nàng ra.


“Phong!” Nàng còn đây, nàng còn ở trong lòng hắn, nàng không có rời khỏi hắn! Mừng rỡ như điên hắn rốt cục nhịn không được gọi ra tên của nàng.


Đôi mắt lạnh lẽo ngàn năm không chuyển đổi, lúc này trở nên nhu tình như nước, làm người ta say mê trong đó.


Đây là lần đầu tiên Hắc Diễm Hoàng kêu tên của nàng, không hiểu, nàng cảm thấy ánh mắt đau đớn một trận, lập tức, một tầng hơi nước làm mơ hồ tầm mắt của nàng.


Sao lại thế này? Nàng cảm thấy nước mắt chính mình mau chảy ra, chính là bởi vì hắn gọi tên của nàng sao? Hay là bởi vì thanh âm kia của hắn bao hàm thống khổ cùng lưu luyến đây?


“Đều là chàng hại ta khóc!” Vươn tay đến, Khúc Lưu Phong nhẹ nhàng đặt trên khuôn mặt tuấn dật tuyệt luân của hắn, chậm rãi đặt môi đỏ mọng ngọt ngào của chính mình lên.


Ai! Nàng quả nhiên lừa gạt không được chính mình, nàng yêu thương nam nhân cổ đại bá đạo, độc tài này, yêu thương phu quân của nàng ── Hắc Diễm Hoàng!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận