Đi Xem Mắt


Nếu Doãn Việt thật sự giống như lời Mộc Mộc nói, gì gì

đó sẽ làm tình cảm phai nhạt, vậy phải làm thế nào?


Tiểu nội tạng vắt thành một cái bánh quai chèo, rối

rắm.


Nhưng việc đã đến nước này, ván đã đóng thuyền, hương

bà già cũng đã thành hương tương ớt, Mộc Mộc cũng không triệt đường: "Sau

này cậu chỉ có thể vừa đi vừa nhìn, tỏa sáng bản thân, để cái đầu thông minh

một chút, hiểu không?"


Bình Phàm gật đầu lia lịa.


Tiễn Mộc Mộc, Bình Phàm bắt đầu cẩn thận suy nghĩ về

quan hệ của mình và Doãn Việt giờ phút này. Đáng tiếc suy nghĩ thì suy nghĩ,

nhưng trong đầu toàn hiện ra vóc người hoàn mỹ có thể sánh với Ngô Ngạn Tổ [15]

của Doãn Việt.


Cơ ngực, cơ bụng, bắp tay, bắp chân... Mỹ vị a mỹ vị.


Đang YY(tự sướng), chủ nhân bầy da thịt kia xuất hiện:

"Nghĩ gì thế?"


Đưa tay ra sau ôm lấy cô, thân mật ôn hoà hiền hậu như

vậy làm cho Bình Phàm sướng vô cùng.


Tuy nói hình ảnh trong đầu không hài hòa lắm, nhưng

lời nói ra khỏi miệng vẫn có điểm hài hòa: "Em đang nghĩ, tối nay vẫn ăn

thịt gà à."


"Đề nghị không tồi, đáng tiếc bây giờ không đói

bụng." Hai tay Doãn Việt có chút nóng lên.


Nhìn đồng hồ một chút, gần đến năm rưỡi chiều, vẫn

chưa đói, chẳng lẽ Doãn Việt muốn tu tiên?


Không ngờ, Doãn Việt không muốn tu tiên, chỉ muốn

khoái lạc tựa thần tiên.


Dù sao tất cả cũng quen thuộc, trực tiếp ôm lấy Bình

Phàm lên giường.


Sau đó... Lăn trên drap giường a lăn trên drap giường,

đành vậy.


Cuối cùng, Doãn Việt còn nói khéo rằng, ăn sau khi vận

động, không sợ mập.


Dù sao cũng là Doãn Việt, khi lăn được xuống giường

thì một giờ nữa đã trôi qua, đi mua thức ăn thì không còn kịp, dứt khoát gọi đồ

ăn bên ngoài.


Chọn một quán cơm ở ngoài chung cư, giá rẻ, ăn cũng

ngon, cho nên mỗi lần gọi đồ ăn ở ngoài căn bản chưa đến 20 phút thì đã được

đưa đến. Cho nên Bình Phàm và Doãn Việt cũng không vội vàng rời giường, mà tiếp

tục triền miên trên giường.


Không ngờ trời có mây gió thất thường còn người cũng

có lúc bộc phát, không bao lâu sau khi gọi đồ ăn bên ngoài, tiếng gõ cửa vang

lên.


Trời đất bao la dạ dày lớn nhất là đại nguyên tắc của

Bình Phàm, cô vội vàng vơ lấy áo khoác, rất vui vẻ chạy đi mở cửa —— người làm

trong quán cơm đó đều là con gái, cùng giới tính nên quần áo có chút không ngay

ngắn cũng không sao.


Mở cửa, đang muốn đưa tiền nhưng lại không cách nào

ngửi thấy mùi thức ăn, giương mắt nhìn, phát hiện không phải —— đứng ở cửa,

không phải cô bé giao hàng, mà là mẹ.


Lúc ấy cô sợ tới mức đại não ngừng hoạt động, hàm răng

đánh lách cách run lên.


Vẻ mặt mẹ Bình Phàm giận dữ, trực tiếp đẩy Bình Phàm

ra, đi vào trong phòng, vừa đi vừa tố khổ: "Cha của con, thế mà dám làm ra

loại chuyện này, thật đúng là trời không dung a! ! !"


Hả? Người cha cúi đầu cam chịu làm nô bộc của mẹ? Cha

có thể làm ra chuyện gì?


"Thật là tức chết tôi mất, uổng công cả đời tôi

toàn tâm toàn ý lo toan cho nhà họ Mộ của hắn, thế mà hắn dám làm ra loại

chuyện này sau lưng tôi. Tôi già rồi, nên cái gì cũng phai nhạt, Bình Phàm à,

con phải nhớ kỹ kết cục của mẹ, ngàn vạn lần không nên giống mẹ, bị mấy con

tiểu yêu tinh đoạt mất đàn ông! ! !"


Bây giờ Bình Phàm mới xem như nghe rõ.


Cha ra ngoài tìm tiểu yêu tinh sau lưng mẹ! ! !


Bình Phàm không dám tin, không phải là cô tin tưởng

nhân phẩm của cha. Mà là cảm thấy, có tiểu yêu tinh nào đi thích một người đàn

ông trong túi vĩnh viễn chỉ có 10 đồng tiền lẻ, một khi vượt qua cái ngưỡng ấy

sẽ bị quan trên vu thành tội giữ tiền riêng phạt đến ban công quỳ một đêm?


Cẩn thận hỏi thăm mới biết chân tướng sự tình.


Thì ra hai người đi du lịch Hải Nam, theo thường lệ

đến bờ biển chơi. Cha Bình Phàm thừa dịp mẹ Bình Phàm đang trả giá với chủ tiệm

bán mũ bên bờ cát, len lén liếc nhìn hai người đẹp dáng chuẩn mặc bikini hai

mảnh đi ngang qua.


Mồng một mười lăm không đốt nhan, quan âm bồ tát khó

phù hộ, chết thế nào không chết lại bị mẹ Bình Phàm bắt được, nháo đến long

trời lỡ đất. Trong cơn tức giận, bà chạy đến chỗ Bình Phàm, chuẩn bị ở lại mười

ngày nửa tháng để cho cha Bình Phàm ăn năn hối hận một phen. (Theo tớ thấy ông

ấy mừng hết lớn chứ có mà hối hận @@)


Thì ra là như vậy, Bình Phàm thở phào một hơi, còn

tưởng chuyện này có Tiểu Tam nhúng tay vào.


Nhưng vừa mới buông lỏng, mẹ Bình Phàm lại nói một câu

làm cho cô vã mồ hôi lạnh giống như thác nước phun trào.


"Nói con bao nhiêu lần rồi, không nên cả ngày

đóng cửa phòng lại, gió không lọt vào được sinh ra rất nhiều vi khuẩn, dễ ngã

bệnh, vì sao cứ không nghe lời vậy hả?"


Làm cho Bình Phàm biến thành thác nước không chỉ mình

lời nói của mẹ Bình Phàm, còn có, bà ấy đứng dậy làm động tác đẩy cửa phòng ngủ

ra.


Nếu để mẹ nhìn thấy một người đàn ông xích ~ lõa trắng

trợn nằm trong phòng ngủ của cô, bà ấy nhất định tiên giết Doãn Việt, hậu lột

da cô!


Tuyệt đối không thể để cho thảm án xảy ra, Bình Phàm lập

tức ngăn cản; "Không sao, mẹ, để con, để con, mẹ ngồi nghỉ ngơi trước,

đừng lo."


Vốn muốn kéo mẹ về lại ghế sa lon, nhưng khí lực không

đủ, bị mẹ Bình Phàm hất một cái đẩy ra: "Đứa nhỏ này, vì sao không để cho

mẹ vào? Có gì không thể để người khác thấy sao?"


Lời này ý là nhắc nhở, mẹ Bình Phàm nhìn chằm chằm

Bình Phàm, quan sát cẩn thận từ cái áo xốc xếch của cô, đến mái tóc rời rạc tùy

ý vén lên, rồi đến thần sắc bối rối liếc một cái liền có thể nhìn ra.


Dù sao gừng càng già càng cay, mẹ Bình Phàm không nói

hai lời với Bình Phàm, giơ chân lên, "Phanh" một tiếng đá văng cửa

ra. Tư thế kia, quả thực giống y đúc sư phụ của Chu Chỉ Nhược [16].


Bình Phàm nhắm mắt lại, không đành lòng nhìn một màn

chật vật của Doãn Việt, chỉ hy vọng giờ phút này hắn không nude là được.


Ngừng thở đợi một hồi lâu, không nghe thấy động tĩnh

gì, chỉ có vị mẫu thượng đại nhân nhẹ nhàng nói một câu: "Xem con kìa, vì

sao ngủ dậy mà ngay cả chăn cũng không xếp, thật là càng ngày càng lười ."


Giọng nói thật là hòa ái, cùng Diệt Tuyệt sư thái [17]

vừa rồi hoàn toàn không phải cùng một người.


Bình Phàm run rẩy mở mắt, lại phát hiện Doãn Việt đã

biến mất —— trên giường chỉ còn cái chăn xốc xếch.


Thế giới quả nhiên là kỳ diệu.


Mẹ Bình Phàm bước ra khỏi phòng, chậm rãi nói:

"Dọn dẹp phòng đi, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm, sau đó... lại

"Dọn dẹp phòng đi, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm, sau đó... lại

đi dạo phố."


Điều bây giờ Bình Phàm có thể làm, chỉ có thể là gật

đầu.


Đợi mẫu thượng đại nhân rời khỏi, cô lập tức mân mê

cúi đầu xem xét gầm giường. Khá cho Doãn Việt dù sao cũng là cảnh sát nhân dân,

sao có thể trốn dưới gầm giường.


Người đang núp ở trong tủ treo quần áo a.


Những gì họ nói hắn đều nghe được, cũng không cần

nhiều lời, hai người nhìn nhau, đều không nói lời nào.


May mà Doãn Việt hồi hồn sớm, móc thẻ tín dụng ra:

"Mua cho mẹ em nhiều đồ một chút."


Mẹ Bình Phàm dũng mãnh thì mặc dù dũng mãnh, nhưng vẫn

biết con gái mới vừa ra ngoài làm việc, tiền ít, từ trước đến nay không bắt cô

mua thứ gì cho mình, thế nên Bình Phàm đẩy thẻ tín dụng trở về.


Nhưng thái độ của Doãn Việt lại kiên định: "Cầm

lấy đi, lần này, bà ấy nhất định sẽ mua."


Không dám từ chối nữa, sợ gây ra động tĩnh, dặn dò

Doãn Việt đợi mình dụ mẹ rời khỏi rồi hãy lập tức rời đi, liên lạc sau.


Sau đó, cô cùng mẹ ăn cơm rồi dạo phố. Cũng không biết

sao mà hôm nay mẹ Bình Phàm lại thay đổi thói quen tốt cần lao tiết kiệm thường

ngày. Ăn thì ăn trong quán hạng sang, mua đồ cũng là hạng sang, hơn nữa tiền

đều do Bình Phàm trả.


Doãn Việt quả nhiên có tầm nhìn xa, Bình Phàm rất bội

phục.


Ngắn ngủn chỉ trong mấy giờ đồng hồ, thế mà đã tiêu

hết số tiền bằng hai tháng lương của Bình Phàm, đau lòng đến gan Bình Phàm cũng

đau.


Dù sao cũng là thẻ tín dụng của tiểu Doãn nhà mình a!

! !


Thật khó mới có thể thừa dịp mẹ Bình Phàm đi vệ sinh

mà len lén gọi điện cho Doãn Việt. Nói cho hắn biết cô còn đang đi dạo trong

siêu thị, hỏi bây giờ hắn đang làm gì.


Đồng chí Doãn Việt đương nhiên biết quý trọng thời

gian, đã rời khỏi trận địa, hy vọng Bình Phàm đem chuyện này xử lý xong sau đó

gọi điện lại cho hắn.


Bình Phàm đồng ý, nhưng không thể làm được —— Mẹ Bình

Phàm đi từ nhà vệ sinh ra, trực tiếp tịch thu điện thoại di động của cô, hơn

nữa còn mạnh mẽ kéo cô về nhà - nhà cũ, trông chừng nghiêm ngặt.


Không thể dùng điện thoại di động, không thể gọi điện

thoại, không thể lên QQ, đi làm thì đưa đi, tan làm thì đón về, quả thực chính

là đề phòng cướp.


Suốt hai ngày không thấy Doãn Việt, xém chút nữa Bình

Phàm bị rối loạn thần kinh.


Thật vất vả, ngày thứ ba, Doãn Việt chủ động tìm tới

cửa, hai tay xách đầy túi lớn túi nhỏ quà cáp.


Bình Phàm nhớ đến thành ma, trong mắt hàm chứa nước

mắt, hận không thể xông lên ôm bạn trai mình gặm vài gặm. Không ngờ mẫu thượng

đại nhân đã phát rống một tiếng: "Đi pha trà! ! !"


Chỉ có thể rưng rưng tạm biệt tình lang, xám xịt đến

phòng bếp pha trà với hòa thượng mắc tội - cha.


Pha xong trà, bưng đến phòng khách, nghe thấy đoạn đối

thoại như vậy.


Mẹ Bình Phàm: "Tiểu Doãn à, Bình Phàm nhà chúng

tôi từ nhỏ không chịu bất cứ cái gì khó khăn, vừa ra khỏi trường liền đi làm,

tiếp xúc gì đó cũng rất đơn giản, con người lại đơn thuần, rất dễ bị người ta

lừa gạt."


Doãn Việt: "Dì yên tâm, Bình Phàm đơn thuần nhưng

thông minh, sẽ không dễ bị lừa, hơn nữa, một cô gái tốt như vậy, không ai nỡ

lừa gạt."


Doãn Việt, vẫn là anh tốt với em! Bình Phàm đang rất

cảm động, mẹ Bình Phàm lại quát lên một tiếng: "Làm gì đấy? Còn không mau

đi gọt trái cây?"


Không có cách nào, chỉ có thể xoay người chạy đi gọt

trái cây.


Đem trái cây gọt xong ra, bưng đến phòng khách, nghe

thấy đoạn đối thoại như vậy.


Mẹ Bình Phàm: "Tiểu Doãn à, cậu thấy Bình Phàm

đấy, đứa nhỏ này cũng thật là e thẹn, đã có cậu là bạn trai rồi mà còn che

giấu, không nói cho chúng tôi biết. Người trẻ tuổi bây giờ, đều như vậy... Có

phải cậu cũng chưa nói với cha mẹ cậu, đúng không?"


Doãn Việt: "Không đâu, người nhà của cháu ai cũng

biết, đang tính xem ngày nào đó hẹn dì cùng chú gặp mặt cha mẹ cháu."


A a a, thì ra là muốn gặp cha mẹ a! ! !


Bình Phàm chuẩn bị vô năng, đang lo lắng, mẹ Bình Phàm

lại quát lên một tiếng: "Làm gì đấy? Còn không mau đi nấu cơm?"


Bình Phàm đang xám xịt chuẩn bị chạy xuống phòng bếp

thì Doãn Việt lại chủ động xin đi giết giặc: "Dì, để cháu."


Mẹ Bình Phàm cười nói: "Cậu là khách, làm sao có

thể để cậu làm những chuyện này? Cứ để Bình Phàm làm là được."


Tuy nói như vậy, nhưng mẹ Bình Phàm lại không đứng dậy

ngăn.


"Bình thường khi ở nhà, cháu cũng tự mình làm

cơm, giờ làm cho dì nếm thử xem tài nấu nướng của cháu thế nào." Doãn Việt

nói xong, trực tiếp đi xuống bếp.


Bình Phàm muốn đi theo lại bị mẹ Bình Phàm kéo lại,

thấp giọng quát lớn: "Ngồi xuống cho mẹ, hôm nay không cho phép con động

nửa ngón tay, toàn bộ để tiểu Doãn làm!"


Bình Phàm không hiểu nổi, ôi chao mẹ ơi, đến tột cùng

ngài muốn làm cái gì?


Khó hiểu, thật sự khó hiểu, nhưng bị mẹ đàn áp, Bình

Phàm cũng không dám động, chỉ có thể biết điều một chút ngồi xuống, nhìn bóng

lưng Doãn Việt bận rộn trong bếp, âm thầm đau lòng.


----------------


[15]

Ngô Ngạn Tổ là một diễn viên điện ảnh, đạo diễn, kiêm nhà

sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa của điện ảnh Hồng Kông. Khởi nghiệp từ năm 1998,

tính đến nay anh đã đóng hơn 40 phim. Ngô từng được mệnh danh là "Lưu Đức

Hoa trẻ," Anh nổi tiếng là diễn viên hàng đầu của nền công nghiệp

điện ảnh Hoa ngữ với khả năng diễn xuất đa dạng và đặc biệt.


[16]

+ [17] Chu Chỉ Nhược là một nữ nhân vật trong truyện Ỷ thiên

Đồ long ký của nhà văn Kim Dung.Chu

Chỉ Nhược là trưởng môn nhân đời thứ tư của phái Nga Mi,

tiền nhiệm của cô là Diệt

Tuyệt Sư Thái. Trong Ỷ thiên đồ long ký bản in lần thứ nhất

thì người kế nhiệm cô là Trương Vô Kỵ nhưng

các bản in sau không nói đến. Chu Chỉ Nhược là nhân vật được xây dựng thành

công về mặt diễn biến nội tâm. Vốn là một cô gái có tấm lòng trong sáng, thuần

hậu nhưng vì được giáo dục bởi một sư phụ cố chấp, giáo điều và không kém phần

nhẫn tâm là Diệt

Tuyệt Sư Thái, cộng với một tình yêu tha thiết bị chối bỏ một

cách phũ phàng (dẫu chỉ là trong tình thế bắt buộc) Chu Chỉ Nhược đã phải hành

động trái với lương tâm của mình, càng ngày càng trượt dài vào tà lộ. Cũng

chính vì vậy mà cuộc sống của cô cũng đầy rẫy những bấn loạn nội tâm. Cuối cùng

thì trên chốn thiền môn Thiếu Lâm Tự,

Chu Chỉ Nhược cũng đã tỉnh ngộ và tìm lại con người hiền lương xưa kia của mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận