Đi Xem Mắt


Doãn Việt nói được là làm được. Hắn nói cần yên tĩnh

một thời gian, cứ thế liên tiếp mấy ngày không đến tìm Bình Phàm nữa.


Đàn ông nếu đã tuyệt tình thì thái độ rất kiên quyết.


Chờ nửa ngày mà điện thoại vẫn không vang lên một

tiếng, mà có vang thì chính là ông bố 10086 giục cô bắn tiền qua máy. Tâm tình

Bình Phàm rất phức tạp, giống như ăn một ly kem bỏ thêm dầu tương dấm muối.


Cô cũng không biết mùi vị đó như thế nào.


Yên tĩnh, yên tĩnh, đến tột cùng phải yên tĩnh tới khi

nào?


Rất là buồn bực, cô tìm đến bạn tốt Mộc Mộc đảm đương

vai trò quân sư quạt mo.


Mộc Mộc là người ngoài cuộc tỉnh táo hơn người u mê

trong cuộc, cô chỉ ra vài điểm rõ ràng.


Một, Doãn Việt và Phương Nhan trong sạch.


Hai, Doãn Việt vì Bình Phàm không cần tình cảm giữa

hai người mà tức giận.


Ba, kim quy Doãn Việt rất có thể đã bắt đầu một ...

cuộc xem mắt mới.


Bốn, phía đông mới mở một quán nướng, nghe nói mùi vị

không tệ, có thể nếm thử.


Tự động bỏ qua điều thứ tư, Bình Phàm đem đề tài vòng

trở lại: "Cậu cảm thấy tớ làm sai thật sao?"


"Tớ cảm thấy không sai, đàn ông giống như bàn

chãi đánh răng, người con gái khác dùng qua rồi thì làm sao có thể tiếp tục

dùng được nữa? Đó không phải là người quá độc ác rồi sao? Hơn nữa còn bị bạn

tốt trước kia dùng qua, điều đó lại càng tối kỵ! ! !" Tình cảm Mộc Mộc

dâng trào mãnh liệt.


Bình Phàm từ từ ngồi thẳng.


Ừ, mình không sai.


Một hồi sau, Mộc Mộc lại nói: "Nhưng dù sao, nói

đi cũng phải nói lại, nếu Doãn Việt hoài nghi cậu từng có một chân với huynh đệ

tốt của cậu, vì vậy mà buông tay cậu, đoán chừng cậu cũng chẳng dễ chịu gì

đâu."


Bình Phàm mới vừa ngồi thẳng lại xịu xuống .


Quả thật cũng có lý.


Chẳng qua, bây giờ đến tột cùng nên làm cái gì bây

giờ?


Đáp án của Mộc Mộc dĩ nhiên là: "Đến quán nướng

ăn cơm đi."


Trời đất bao la, dạ dày lớn nhất.


Bây giờ không hẹn đi xem mắt, thời gian trống của Bình

Phàm còn nhiều, rất nhiều, dứt khoát chọn dạ dày, đi theo Mộc Mộc.


Quán nướng bên bờ sông, hai người ngồi đón gió vừa

uống rượu vừa ăn đồ nướng, ăn đến rất sung sướng.


Cánh gà, canh cải trắng, tôm tươi, hào sữa, sò biển,

thịt dê xiên, thịt bò xuyến, đầy một bàn lớn, ớt bột đỏ tươi, hạt tiêu đen đen,

mùi thơm nức, kích thích vị giác nhanh chóng tiết ra nướt bọt.


Khẩu vị của Bình Phàm và Mộc Mộc đều nặng, thích nhất

là mấy món cay, ăn vài miếng, nước mắt liền chảy ào ào, liều mạng uống bia.


"Tớ nói, cậu cứ ăn cho thoải mái đi. Ngày thường

gặp phải chuyện gì cũng bồn chồn, sợ trước sợ sau, có mệt hay không hả, bao

nhiêu tuổi rồi?" Mộc Mộc vừa hồng hộc thổi khí vừa đưa ra một tổng kết cho

Bình Phàm.


Sự thật là như thế, Bình Phàm cũng không truy cứu sâu.


"Theo như cậu nói, đồng chí Doãn Việt kia đúng là

rối loạn, nếu sau này kết hôn, trong nhà chắc là buồn đến hóa đá." Mộc Mộc

rối loạn, nếu sau này kết hôn, trong nhà chắc là buồn đến hóa đá." Mộc Mộc

suy đoán.


Kết hôn, chuyện này xa xôi đến cỡ nào, bây giờ ngay cả

việc mình có còn nằm trong giai đoạn có bạn trai hay không cô cũng không rõ nữa

là.


Bình Phàm không muốn nói về chuyện này nữa, vội vàng

rẽ qua đề tài khác: "Trang thập tam gần đây thế nào rồi?"


Biểu tình của Mộc Mộc hiển nhiên là bị hào sữa tắc

nghẹn trong cổ họng, ngay cả Bình Phàm nhìn thấy cũng khó chịu thay cô ấy.


Khôi phục lại như cũ, Mộc Mộc vội thanh minh: "Tớ

không quen hắn, tớ, tớ làm sao biết gần đây hắn thế nào?"


Mộc Mộc cà lăm, đối với người từng dùng tài ăn nói

dành chức vô địch chém giá chốn thương trường mà nói, chuyện này rất lớn nha.


So với người mập bị táo bón ba ngày còn lớn hơn.


"Các cậu, có phải hay không..." Bình Phàm

đang đắn đo nên dùng từ nào, dù sao xã hội hài hòa, người người trách mắng.


Giương mắt, nhìn thấy phía trước có người đi tới, cô

lập tức thức thời câm miệng.


Bạn học Tào Tháo à, chỗ nào cũng có a.


Hôm nay Trang thập tam công tử không mặc bộ đồ thời

Đường nữa, ngược lại mang đồ vét. Nhưng bộ âu phục già dặn vậy mà khoác lên

người hắn lại đột nhiên tăng thêm một phần phóng khoáng.


Đây chính là thần tiên, Bình Phàm bái phục.


Chỉ thấy Trang thập tam đi tới bên cạnh Mộc Mộc, đem

một cái bông tai đặt xuống bàn, cúi người, ngữ điệu thân mật, mắt nhuộm hoa

đào: "Đêm hôm đó em quên cái này".


Lần này, đến phiên Bình Phàm bị sặc nghẹn hào sữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận