Đi Xem Mắt


Lúc Bình Phàm cảm thấy sắp sụp đổ đến nơi, Doãn Việt

đối diện đột nhiên mở miệng: "Ngại quá, tôi đi rửa tay một chút."


Hallelujah [1]


Trong nháy mắt Bình Phàm cảm thấy cái vòng nhôm hợp

kim inox trên đầu hắn còn sáng bóng hơn cả chúa Jesus.


Doãn Việt chân trước vừa đi, Bình Phàm lập tức đứng

dậy, nói gấp đến độ hỗn loạn: "Xin lỗi, tôi cũng đi rửa tay một

chút."


Nói xong lập tức kẹp chặt hai chân, như cô gái Nhật

Bản mặc ki-mô-nô nện từng bước hỗn loạn bước nhanh tới phòng vệ sinh.


Cánh đồng nội tâm bất tận trong lòng cô có một giọng

nói hô to: "Cha Châu Á, cha Châu Á, ngàn vạn lần không thể vỡ đê a! !

!"


Phía sau truyền đến giọng nói vui mừng của cô Bình

Phàm: "Ai da, nhìn hai đứa nhỏ này xem, ngay cả đi tiểu cũng thống nhất

với nhau như vậy, quả nhiên là người hữu duyên a! ! !"


Trong nháy mắt Bình Phàm lảo đảo một cái, thiếu chút

nữa bão tố bắn ra vài giọt.


Rầm rầm rất không thục nữ xả toàn bộ nỗi buồn bên

trong, Bình Phàm đi ra khỏi phòng rửa tay, chợt cảm thấy tứ chi giản ra, nội

tâm bất tận, mênh mông biển rộng, xuân về hoa nở.


Ngồi lại vị trí không bao lâu thì Doãn Việt cũng đi

ra.


Cũng không biết ai là canh thời gian rất chuẩn.


Hoạt động xem mắt tiếp tục được tiến hành.


Dù sao cũng có 24 lần kinh nghiệm lão làng, Bình Phàm

tổng kết lại vài loại hình thức của xem mắt:


1 - Người tiến cử đem số điện thoại hoặc mã số chim

cánh cụt [2] báo cho người trong cuộc, mặc kệ hai bên tự sinh tự diệt.

cánh cụt [2] báo cho người trong cuộc, mặc kệ hai bên tự sinh tự diệt.


2 - Người tiến cử dẫn hai người trong cuộc tới một chỗ

gặp mặt nhau sau đó mượn cớ tránh ra, mang hi vọng âm thầm quan sát tiến trình

phát triển.


3 - Người tiến cử cùng đi ăn cơm uống trà cắn hạt dưa

vui vẻ với người trong cuộc, đem tin tức hai bên công bố cho nhau.


Lần này xem mắt này thuộc về loại thứ ba.


Cũng tức là, đối với Bình Phàm mà nói, là loại nhẹ

nhàng nhất.


Cả quá trình, cô chỉ cần giữ vững nụ cười thục nữ,

khóe miệng hơi nâng lên, còn lại, giao cho người tiến cử thu xếp.


Thỉnh thoảng còn có thể lỡ đễnh một chút, ví dụ như

bây giờ, Bình Phàm đang len lén dời ánh mắt về phía cửa sổ.


Bọn họ hẹn gặp nhau tại một quán trà yên tĩnh nằm

trong khu trung tâm náo nhiệt, ngồi ghế mây, sờ lên có một loại cảm giác nhẵn

bóng mang phong cách cổ xưa. Nữ phục vụ mặc sườn xám màu xanh đi đi lại lại

trong phòng làm cho góc áo động đậy, giống như một đám mây yên tĩnh chốn nhân

gian.


Nơi này là nơi an nhàn, mà ngoài cửa sổ, lại là một

thế giới khác.


Chủ nhật đầu tháng năm, đường dành riêng cho người đi

bộ chật kín người, thần sắc bọn họ hoặc là vội vàng, hoặc là từ từ thanh thản.


Ánh mặt trời rất tốt, làm khuôn mặt của bọn họ in rõ

ràng lên đôi mắt trong vắt của cô. Song, đối với Bình Phàm mà nói, mỗi khuôn

mặt kia đều là xa lạ.


Việc mỗi tháng Bình Phàm cần phải làm là đi gặp một

người xa lạ có thể trở thành chồng của mình, hao phí tinh lực cùng thời gian để

đi tìm hiểu công việc của hắn, sở thích của hắn, quá khứ của hắn, gia đình của

hắn.


Đóa hoa khát vọng nở rộ trong lòng, sau đó nó lại từ

Đóa hoa khát vọng nở rộ trong lòng, sau đó nó lại từ

từ héo úa.


Phải bao nhiêu lần gặp mặt nữa mới có thể gặp được

người chồng chân chính của mình?


Cô đã có thói quen đem những lần xem mắt thất bại trở

thành một niềm vui thú, hoặc trêu chọc đối phương, hoặc tiến hành tự giễu.


Thật ra thì những thứ này, chẳng qua là cách thể hiện

sự mệt mỏi khác biệt của cô.


Bởi vì, ngay cả khí lực an ủi chính mình cũng từ từ

mất đi.


Đang suy nghĩ lung tung, bỗng nhiên cảm giác được một

ánh mắt mãnh liệt từ đối diện bắn tới, nhạy cảm quay đầu, vừa vặn chống lại cặp

mắt không rõ cảm xúc của Doãn Việt.


Bình Phàm giống như bị nước nóng làm phỏng tay, hô hấp

căng thẳng, vội vàng cúi đầu.


Cảm thấy… cảm thấy hình như Doãn Việt đã nhìn chằm

chằm mình hồi lâu.


Bình Phàm trầm tư một hồi lâu, rốt cuộc nước mắt tràn

mi, cánh đồng nội tâm bất tận một lần nữa nổi lên bão tố kêu rên một tiếng:

"Suất ca à, cuối cùng anh cũng cảm thấy tôi nhìn quen mắt rồi sao! !

!"


-----------


[1] Hallelujah, Halleluyah,

hoặc Alleluia là tán thán từ, dùng để ca ngợi Thiên Chúa, để bày tỏ niềm hân

hoan vui mừng và cám ơn vì được nhiều ơn lành của Thiên Chúa, dùng để diễn tả

sự vui mừng cuồng nhiệt đến tột độ và sự cảm tạ hết sức chân thành vì được

Thiên Chúa luôn phù hộ và ban tràn đầy vô số ơn thiêng.


[2] Chim cánh cụt hay QQ : một chương trình chat

của Trung Quốc


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận