Đi Xem Mắt


Việc lớn, việc lớn nha. Bình Phàm cảm thấy bộ lòng

mới hồi phục chưa được vài ngày của mình lại bắt đầu xoắn.


Cơ quan công an nước ta quả nhiên thần thông quảng

đại, mới gọi một cú điện thoại mà người đã dịch chuyển tức thời .


Cái gì là thực lực của một nước? Đây chính là thực lực

của một nước.


Đem vấn đề cảm thán này bỏ qua một bên trước đã, nói,

bạn học Doãn Việt này đến đây gặp cô tột cùng là muốn làm cái gì?


Hơi khẩn trương cùng hơi kích động làm cho Bình Phàm

siết chặt chăn.


Ánh mắt Mộc Mộc ở một bên có chút đăm đăm, Bình Phàm

hiểu, đứa nhỏ này cứ nhìn thấy suất ca sẽ như vậy.


Dĩ nhiên, ngoại trừ Trang thập tam công tử, nhìn thấy

hắn, ánh mắt Mộc Mộc đỏ lên.


Thỏ nóng nảy muốn cắn người chính là ý này.


Lúc này Bình Phàm mới nhớ tới chuyện hình như Mộc Mộc

chưa rõ lắm người đang trước mặt, ánh mắt nhìn cô đăm đăm này chính là Doãn

Việt.


Giới thiệu sao, cảm thấy có chút khó khăn.


Giờ phút này, rốt cuộc nên coi Doãn Việt là bạn trai

trước hay là bạn tới thăm?


Rối, rối a, vô cùng rối a.


May mà trước khi cô rối đến mức đau trứng thì Doãn

Việt đã mở miệng. Giọng nói trầm thấp, từng chữ từng chữ phảng phất dường như

dừng lại một chút: "Khá hơn chút nào chưa?"


"Ừ, khá hơn rồi." Bình Phàm quyết định xem

như một người bạn đến thăm mình.


Bạn Bình Phàm.


Không hơn, cô âm thầm cảnh báo chính mình, đừng đập

loạn nữa tim ơi, đừng đập loạn nữa tim ơi.


Doãn Việt tiến về phía trước một bước, động tác không

Doãn Việt tiến về phía trước một bước, động tác không

lớn, không gây bất kỳ áp lực nào cho Bình Phàm.


"Vì sao bị bệnh ?" Doãn Việt hỏi.


Bình Phàm nằm đó, từ góc độ này nhìn lại, thân hình

Doãn Việt cao thẳng tuấn tú hơn rất nhiều.


Thật là một cây dương liễu khỏe mạnh a.


"Ăn tầm bậy tầm bạ gì đó, tiêu chảy." Mộc

Mộc cường lực sáp ~ vào, muốn cùng suất ca tiến hành tiếp xúc qua lời nói.


Bình Phàm đau tim, tuy nói lý do này rất thực, nhưng

mà chẳng duy mỹ chút nào, là bạn tốt, tại sao có thể bán đứng nhau như thế?


Thật chẳng có nghĩa khí chút nào.


"Dù thức ăn có ngon cũng không nên ăn

nhiều." Doãn Việt nói.


Giọng nói kia, giống như hạt hoa sen tròn tròn, bao

quanh bên ngoài là một tầng trách cứ thật mỏng, mà bọc bên trong, chính là nồng

đậm thứ gọi là ân cần.


Những lời này rất mỹ vị, không chỉ vẻ bên ngoài, ngay

cả bên trong còn tỏa ra hơi ấm lan vào lồng ngực.


"Tại sao ăn nhiều như vậy?" Doãn Việt hỏi

tiếp.


Mộc Mộc bị cảm động, lập tức đem hắn trở thành người

một nhà, không để ý bốn tám ba mươi sáu, bật thốt lên bắt đầu sự nghiệp bát

quái của mình: "Chuyện nhỏ, bị bạn trai đá thôi."


Nói những lời này, khuôn mặt xinh đẹp của Mộc Mộc quả

thật có chút xíu kiêu ngạo, dù sao bạn tốt nhà người ta thất tình nuốt thuốc

ngủ, còn bạn tốt nhà mình thất tình nuốt chocolate, như vậy rất khỏe mạnh rất

bảo vệ môi trường rất xanh biếc vô hại.


"Bạn trai?" Doãn Việt nói những lời này, mỗi

âm tiết phát ra càng lúc càng trầm thấp, dấu chấm hỏi cuối cùng lòng vòng nơi

cổ họng, có chút gợi cảm.


Bình Phàm cảm thấy, cảm thấy bạn học Doãn Việt rất đặc

biệt, toàn thân cao thấp đều là mùi vị dương cương đàn ông, nhưng luôn luôn lộ

ra một chút gợi cảm.

ra một chút gợi cảm.


Làm cho người ta kinh ngạc, làm cho người ta bị mê

hoặc.


Bình Phàm lơ đãng bị mê hoặc, đến nỗi không còn chú ý

tới vị bạn tốt nguy hiểm bên cạnh kia.


Được phép buồn bực hai ba ngày, Mộc Mộc bát quái có

thừa, hừng hực thiêu đốt bùng lên, lúc này liền lên tiếng giải đáp nghi vấn:

"Một tên họ Doãn bại hoại, ai nha~, không nhắc tới hắn nữa. Đúng rồi, anh

là ai? Vì sao tôi chưa từng nghe Bình Phàm nhắc tới bên cạnh cô ấy còn có một

vị suất ca đến bực này?"


Hoa nở đẹp lắm, Bình Phàm cảm thấy mình có thể đi chết

rồi.


Doãn Việt vẫn thủy chung đứng đó, vẻ mặt bình tĩnh như

nước: "Tôi tên là, Doãn Việt."


Thế giới hoàn thành, Mộc Mộc cảm thấy mình có thể đi

chết rồi.


Mộc Mộc dù sao cũng là Mộc Mộc, sau 1 phút đồng hồ

thất thần mù mắt mất thính giác không khống chế được bản thân, liền như không

có việc gì hướng về phía ngoài cửa phòng bệnh không có một bóng người nói:

"Bác sĩ chờ một chút, tôi lập tức tới ngay."


Sau đó, ve sầu thoát xác, chuồn mất, bỏ lại Bình Phàm

một mình đối mặt với gió thổi mưa giông trước cơn bão - Doãn Việt.


Không có nghĩa khí a, không có nghĩa khí a, Bình Phàm

vì mình kết bạn không cẩn thận mà cảm thấy vô cùng bi thương.


Mặc dù ngoài mặt vẫn tĩnh táo dị thường, nhưng toàn

thân Doãn Việt lại tản ra nồng đậm khí lạnh làm cho Bình Phàm sợ hãi.


Nhưng tỉnh táo nghĩ lại, cô đâu có làm sai điều gì,

cho nên lưng không khỏi ưỡng thẳng lên.


Tuy nói như thế, nhưng ánh mắt vẫn nhìn sàn nhà, cho

nên cô không biết giờ phút này vẻ mặt Doãn Việt như thế nào.


Không

khí trong phòng bệnh, rất cổ quái.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận