Đi Xem Mắt


Vốn là miếu linh nghiệm nhất, Bồ Tát linh nghiệm nhất

cũng đã nói như vậy, không chừng Doãn Việt chính là chân mệnh thiên tử của cô

cũng chưa biết chừng.


Tám chín phần mười.


Cầm lấy quẻ, bối cảnh phía sau Bình Phàm tràn đầy hoa

đào.


Đang lúc hoa hoa nở vui mừng, chuông điện thoại của

Doãn Việt lại vang lên.


Cô giáo dạy văn ở trường tiểu học đã nói, tình tiết

chuyện xưa nhất định phải thay nhau nổi lên, khúc mắc không ngừng, lúc này mới được

xưng tụng là một câu chuyện xưa đẹp.


Mà Bình Phàm cảm thấy, chuyện mình và Doãn Việt bị phá

ngang tuyệt đối là một chuyện xưa đẹp.


Nói, chất lượng điện thoại trái táo của đồng chí Doãn

Việt cũng không được tốt, chỉ cần đứng gần một chút là có thể nghe thấy tiếng

của đối phương.


Lỗ tai Bình Phàm thính, phát hiện bên trong truyền ra

một giọng nữ.


Lỗ tai Bình Phàm linh, phát hiện giọng nữ bên trong

rất quen thuộc.


Lỗ tai Bình Phàm nhớ tình bạn cũ, phát hiện giọng nữ

quen thuộc bên trong chính là của Phương Nhan.


Ngoan ngoãn đứng bên trong đám đông, lúc này người

càng đến càng đông.


Nhưng mà không có gì, trải qua kế hoạch thu mua đồ ăn

vặt, Bình Phàm đối với Doãn Việt vẫn có chút

tin tưởng, cho nên, giữ bình tĩnh, chững chạc, nghiêm cẩn.


Nếu tham khảo thành tựu của cô trong quá trình ngồi

trên ghế nhà trường thì sẽ biết.


Lòng tin của Bình Phàm cô nương luôn luôn không đủ.

Lúc học tiểu học rõ ràng bài thi được 90 điểm đỏ au mà cô vẫn gọi mọi người

chung quanh nhìn xem thử, hoài nghi đây là do 60 viết nhầm.


Thật vất vả, lần này lòng tin mới tràn đầy, không ngờ

ông trời lại giáng xuống một đại nạn lên đầu Bình Phàm. Khổ tâm, đau xương cốt,

đói bụng, không thiếu cái nào, cứ theo thứ tự mà ra.


Nói tóm lại, nói tóm lại là, bạn học Bình Phàm gặp

hạn.


Doãn Việt luôn luôn vững vàng trong trẻo thế mà lại có

chút gợn sóng thật nhỏ: "... Cậu bây giờ đang ở đâu... Ừ, tớ đến

ngay."


Ý chính là, lập tức đến chỗ Phương Nhan?


Nếu nói vừa rồi Bình Phàm là thực vật đại chiến cương

thi không ngừng cho hoa hướng dương nở ra, vậy bây giờ Bình Phàm chính là bị

từng đợt băng giá đánh thẳng vào cải thìa.


Cúp điện thoại, Doãn Việt chuyển hướng Bình Phàm:

"Thật xin lỗi, có chuyện rất quan trọng, anh phải tới ngay."


Cho tới bây giờ Doãn Việt vẫn trấn định tự nhiên làm

cho Bình Phàm có cảm giác cho dù nhà hắn trong một đêm biến thành chocolate thì

hắn cũng sẽ không nhăn mày một cái.


Nhưng bây giờ ngay trước mắt, lần này quân như mưa lớn

ập xuống hồ nước, mặc dù yên lặng nhưng vẫn còn động.


Bình Phàm thở dài, thở dài, dường như đem hết không

khí trong lồng ngực đều xuất ra ngoài, suy yếu đến xương cốt muốn rơi rụng hết.


Thì ra là, một khi gặp Phương Nhan, hắn không có cách

nào bình tĩnh.


Nhưng thua cũng muốn thua có khí chất, Bình Phàm mỉm

cười, nụ cười như bóng mát trong rừng cây, tươi mát tự nhiên nói: "Không

sao không sao, anh đi đi, em ở đây chơi một chút, phong cảnh rất đẹp."


Doãn Việt suy nghĩ một chút: "Nếu không, anh đưa

em về nhà trước?"


"Không cần, không cần! ! !" Bình Phàm lui về

phía sau một bước, nắm chặt cái quai mảnh khảnh của túi da: "Thật, anh cứ

phía sau một bước, nắm chặt cái quai mảnh khảnh của túi da: "Thật, anh cứ

về đi."


Doãn Việt nhìn cô, dừng một chút mới nói: "Cẩn

thận một chút, lát nữa anh gọi điện cho em."


Bình Phàm đồng ý, sau đó đứng trên đỉnh núi, nhìn Doãn

Việt bước nhanh xuống ngàn bậc thang đá, nhìn Doãn Việt ngồi lên xe, nhìn Doãn

Việt tan biến giữa núi rừng.


Cái quẻ trong tay, phảng phất như một khối sắt nóng

đỏ, rất phỏng tay.


Đứng ở đỉnh núi, quan sát cả vùng đất, Bình Phàm rất

muốn giống mấy đồng chí hộ pháp phi thân một cái.


Dĩ nhiên, bạn học Bình Phàm rất thuần khiết, cái từ

phi thân này không phải là hàm nghĩa rộng.


(Chắc ý là nhảy xuống ấy)


Một người đứng trên đỉnh núi cũng không có gì thú vị.

Xuống núi, trên đường vô tình gặp mấy người coi bói, tất cả đều híp mắt liếc

tròng làm ra vẻ mê mang, lời kịch cũng cùng một câu.


Cô nương, dây tơ hồng đã kết, ôi chao, chuyện tốt gần

tới rồi.


Tâm tư Bình Phàm chết chìm, có tai như điếc.


Nói, mê tín phong kiến không đáng tin a.


Trên núi không có xe buýt, chỉ có thể dựa vào hai chân

cứng rắn mà đi, đợi đến khi Bình Phàm về tới nhà thì đã xế chiều, toàn thân xụi

lơ nhưng cũng không dám chợp mắt, sợ bỏ qua điện thoại của người kia.


Dù sao tâm cũng đã động, muốn hoàn toàn buông tay

không phải dễ dàng.


Mở laptop, mở vô số websites, nhưng một chút nội dung

cũng xem không vào, ngay cả vào nhà vệ sinh cô cũng mang theo điện thoại, chỉ

sợ không để ý, bỏ qua điện thoại của ch Doãn Việt.


Nhưng Doãn Việt luôn luôn hăng hái lần này vô cùng

không hăng hái, suốt cả một ngày ngay cả một tiếng hừ trong cổ họng cũng không

có.


Bình Phàm mất bình tĩnh, dù sao cô cũng là một cô gái,

cũng có thất tình lục dục, lúc này tức giận, quyết định dao sắc chặt dây rối,

hoàn toàn đem tất cả dấu vết của Doãn Việt trong sinh hoạt loại bỏ hết.


Số di động của hắn, thủ tiêu.


QQ của hắn, thêm vào sổ đen.


Cái chăn hắn từng đắp, vứt bỏ.


Cuối cùng chỉ còn lại căn nhà chocolate nhỏ cô cùng

hắn làm đang bỏ trong tủ lạnh kia, ăn hết.


Cũng không thèm rửa tay, trực tiếp phủi phủi, bẻ từng

cục nhét vào miệng, e sợ trì hoãn một hồi nữa căn nhà nhỏ sẽ mềm ra thành hình

thù quái dị.


Ngôi nhà nhỏ tinh xảo bị phá thành từng mảnh nhỏ, khó

coi.


Nhưng hơn mười phút đồng hồ sau, Doãn Việt người này

vẫn hoàn toàn mất tung mất tích.


Thì ra, một người tiến vào hoặc bước ra khỏi sinh mệnh

của một người khác cũng rất dễ dàng.


Chẳng qua, quá trình lại là thống khổ.


Không chỉ tâm linh, còn có thể xác.


Ví dụ như, giờ phút này bụng Bình Phàm đau đến như có

đao nhọn khuấy đảo bên trong.


Hai mắt biến thành màu đen, mồ hôi ra như mưa, Bình

Phàm đau đến kêu rên.


Đây là vừa thất tình vừa gặp bụng đau, Bình Phàm cảm

thấy mình quả thực chính là xui xẻo đến Vương mẫu nương nương cũng cảm động.


Nhưng có oán ông trời cũng vô dụng, tự cứu mình quan

Nhưng có oán ông trời cũng vô dụng, tự cứu mình quan

trọng hơn.


Bình Phàm giống như một con ốc sên nhỏ, bò đến bên

điện thoại di động. Cha mẹ gần đây đi Hải Nam chơi, cho dù có phóng máy bay

cũng về không kịp, chỉ có thể bấm số Mộc Mộc, thất thanh kêu cứu mạng.


Thật may bên cạnh còn có một người bạn tốt, nếu không

có chết cũng không biết mình chết như thế nào.


Mười phút đồng hồ sau, Mộc Mộc kéo Trang thập tam công

tử quần áo bồng bềnh đến đây cứu giá.


Bình Phàm đã không còn sinh lực để đi bát quái hai

người bọn họ vì sao lại ở cùng một chỗ, động tác duy nhất chính là bắt lấy tay

áo của Trang thập tam, hơi thở mong manh.


Công ~ tử ~ cứu ~ mạng ~


Trang thập tam công tử cười nhạt: Cô nương chớ vội,

đợi ta uống chút trà trước đã.


Sau đó, Trang thập tam trực tiếp đi vào bếp, lấy ra

trà trúc diệp thanh mà Bình Phàm trân quý bắt đầu pha.


May là Mộc Mộc có đủ nghĩa khí, lập tức tranh luận với

hắn: Anh cũng thật quá quá đáng, gọi anh tới vốn để cứu người, vì sao động tác

chậm chạp như vậy, anh định kéo dài đến bao lâu hả?


Trang thập tam mút nhẹ trà xanh, cười yếu ớt lạnh

nhạt: Giữa ban ngày, xã hội hài hòa, cô nương xin chú ý tìm từ.


Sắc mặt Bình Phàm trắng bệch, lần đầu tiên trong đời

sinh ra ý muốn muốn văng tục thô lỗ.


Mộc Mộc khéo hiểu ý người, không chú ý tìm từ mà ngược

lại động võ luôn. Cô một chưởng níu lấy cổ áo Trang thập tam: Anh thật rất đáng

giận, lần trước làm thịt bổn cô nương một số tiền lớn nợ cũ còn chưa tính hết,

lần này lại tỏ vẻ thiêu thân như thế, chớ trách tôi đại khai sát giới.


Trang thập tam không chút hoang mang, dưới tình huống

bị túm cổ áo như vậy vẫn tiếp tục uống trà: Cô nương nói thế sai rồi, lần trước

rõ ràng là cô muốn làm thịt tại hạ mà không như nguyện ý.


Rất tốt, hai người hoàn toàn không để ý đến người đang

nằm trên mặt đất.


Bình Phàm không chịu nổi nữa, quyết định tự mình chấm

dứt, đập đầu xuống sàn nhà một cái, như ý muốn - té xỉu.


May là hai người trong phòng bếp còn có nhân tính, lúc

Bình Phàm kề cận cái chết liền đưa cô vào bệnh viện.


Sau đó chính là một trận bối rối, lúc Bình Phàm hơi

tỉnh táo lại mới phát hiện mình đang mặc đồ ngủ nằm trên giường bệnh trong bệnh

viện.


Viêm ruột cấp tính, căn cứ theo lời bác sĩ chẩn đoán,

ăn đồ không sạch sẽ.


Nhất định là căn nhà chocolate kia, Bình Phàm rơi lệ

đầy mặt, đoạn chuyện xưa với Doãn Việt này thật là vừa thương tâm vừa thương

thân.


Phòng bệnh có hai người, bên cạnh cô cũng là một cô em

thanh tú, nhưng cảnh ngộ lại khác rất lớn với Bình Phàm. Bạn trai người ta cả

ngày hầu hạ một bên, vô cùng ân cần, so sánh thì Bình Phàm lại càng thêm ảm

đạm.


Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể vò đã mẻ thì cho sứt luôn,

nói với Mộc Mộc đến nhà trẻ xin phép dùm, lấy dùm điện thoại dùng laptop, cả

ngày ở trong bệnh viện đánh thực vật đại chiến cương thi.


Thất tình cũng phải sống mà, Bình Phàm an ủi mình như

vậy.


Hai ngày sau, Mộc Mộc ngồi bên giường bệnh, gương mặt

hóa trang tinh xảo có chút méo mó.


Dù sao cũng là bạn tốt nhà mình, Bình Phàm hỏi thăm:

"Cậu và Trang thập tam đang yêu nhau à?"


Kết quả suy đoán là sai lầm, Mộc Mộc nghe vậy vô tình

ngừng lại con dao nhọn.


Cô ấy vuốt móng tay đỏ chót của mình, Bình Phàm nghi

ngờ: "Vậy cậu rối cái gì vậy?"


Lúc Mộc Mộc nói ra lý do bản thân mình rối rắm thì

Bình Phàm cũng rối theo, ruột non cũng khuấy đảo ba vòng.


Ngày hôm qua, Doãn Việt gọi cho Mộc Mộc hỏi thăm tung

tích Bình Phàm.


Theo như Mộc Mộc hiểu thì Doãn Việt qua lại với Bình

Phàm nhà mình nhưng thật ra lại yêu thầm Phương Nhan bại hoại, cho nên cô nghe

cũng không thèm nghe, trực tiếp ngắt máy.


À, bây giờ hắn tới tìm cô, Bình Phàm nghĩ.


Trầm mặc một hồi, cuối cùng cô cầm lấy điện thoại di

động của Mộc Mộc, bấm cái số đã bị mình thủ tiêu kia.


"Lâm tiểu thư?" Bên kia, Doãn Việt dường như

nhớ được số của Mộc Mộc.


Giọng nói cường tráng có chút từ tính.


Ngực trái Bình Phàm căng thẳng, chóp mũi có chút cay

cay, dùng sức đè nén cảm xúc đang nổi lên, nói: "Là em."


Nhưng chỉ nói ra hai chữ ngắn ngủn thôi mà cổ họng đã

đau đau.


Bên kia dừng một chút, hít một hơi, một hồi lâu sau

mới truyền đến một câu: "Bình Phàm."


Cũng hai chữ ngắn ngủn nhưng rơi vào tai Bình Phàm lại

giống như a- xít sun-phu-rít, ăn mòn xương cốt.


"Em đang ở đâu?" Doãn Việt hỏi.


"Bệnh viện." Bình Phàm nói.


"Anh tới tìm em " Giọng nói Doãn Việt nhè

nhẹ; "Khỏe không?"


Bình Phàm rất muốn nói, ừ, vô cùng vô cùng khỏe, nhưng

mấy chữ này giống như núi đè, không có cách nào bật thốt nên lời.


Chẳng qua là, dù sao cũng đều là người trưởng thành,

như thế nào đi nữa cũng có thể khống chế bản thân mình.


Hít sâu một cái, Bình Phàm lắc đầu, phảng phất như

Doãn Việt đang đối diện mình: "Không được, Doãn Việt... Em cảm thấy chúng

ta không hợp, sau này không nên liên lạc nữa."


Tiếp theo, "Sập" một tiếng cúp điện thoại.


Mộc Mộc nhìn cô, ánh mắt sùng bái sáng ngời, gì kia,

quả nhiên là chó không sủa là chó cắn người, tiểu Bình Phàm quả nhiên đủ quyết

tuyệt.


Cúp điện thoại, Bình Phàm tiếp tục đánh thực vật đại

chiến cương thi.


Mặc dù bề ngoài không có gì khác thường, nhưng Bình

Phàm biết, nơi nào đó trong lòng mình đang bị thương .


Mấy ngày nay, vào ban đêm, nhìn lên mặt trăng bên

ngoài cửa sổ, ngực trái cô mơ hồ đau nhói.


Hạt đậu đã từng ước mơ ước cùng loại người như Doãn

Việt long phượng một hồi yêu đương, cho dù thất bại, nhiều năm sau có nhớ lại

thì cũng đã là hồi ức giống như tằm ăn rỗi.


Còn chân chính thử qua cô mới hiểu được, mình không

chịu nổi.


Nhận được quá nhiều hưng phấn, mất đi liền chịu nhiều

thống khổ.


Như vậy tốt lắm, cứ cùng một người bình thường sống

cuộc đời bình thường, mặc dù không quá vui nhưng, cũng không quá buồn.


Trang bị tinh lực, tập trung vào trò chơi, đánh thẳng

đến khi nhập thần, đột nhiên cô có cảm giác không khí trong phòng bệnh có chút

khác thường.


Lơ đãng ngẩng lên đầu, ngón chân Bình Phàm đang xòe ra

liền cứng lại.


Đồng chí Doãn Việt đang đứng trước giường bệnh của cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận