Đi Xem Mắt


Không muốn để kim quy ba mươi tuổi lâm vào tình trạng

rủi ro giống như tiểu Quang nam chính, Bình Phàm bận rộn cả buổi chiều sắp xếp

lời từ chối cô giáo Lưu sao cho nhã nhặn.


Sau một hồi bận rộn, tan học, đưa từng bạn nhỏ đến cửa

vào tận tay phụ huynh đến trường đón bọn họ xong, công việc hôm nay mới tính là

hoàn thành.


Kết quả, lại là tình huống của bạn nhỏ Đổng Tự Lập——

Đổng ba ba sáng nay làm những hành động kỳ quái vậy mà chậm chạp nhất.


Bình Phàm chỉ còn lại Đổng Tự Lập, dù sao cũng không

có chuyện gì, vậy thì tán gẫu một chút.


Bình Phàm hỏi, Tự Lập à, hôm nay ba ba có nói lúc nào

tới đón em không?


Đổng Tự Lập ngậm một viên kẹo đường to trong miệng, mơ

mơ hồ hồ nói, không có, hôm nay là cậu tới đón em.


À, cậu em làm nghề gì? Nội tâm Bình Phàm thấp thỏm,

người cậu này nếu làm thêm giờ, vậy thì thảm.


Cậu là cảnh sát đẹp trai, bé Đổng Tự Lập tiếp tục nhét

một viên kẹo đường khác vào miệng, mặt trái táo phồng to thành mặt bí đỏ.


Từ giờ phút này, Bình Phàm quyết định đặt cho nó một

ngoại hiệu miễn phí – tiểu dưa.


Nhưng mà, cảnh sát, lại là cảnh sát, gần đây tại sao

lại có duyên với cảnh sát như vậy?


Bình Phàm thở dài, đứng dậy chuẩn bị đi rót cho Đổng

Tự Lập một ly nước dự bị —— xem cái kiểu ăn kẹo đường này, rất có thể bị nghẹn.


Không ngờ, lúc xoay người, cô sửng sốt.


Gì kia, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, em họ cũng

có thể biến thành cậu.


Đứng trước cửa phòng học, chính là em họ nhà Bình

Phàm, cậu nhà Đổng Tự Lập, cũng là bạn học Doãn Việt.


Ngượng ngùng, lúng túng, đây là cảm giác của Bình

Phàm.


Cô thật sự không ngờ sẽ gặp Doãn Việt trong tình huống

như vậy, vốn định đem Đổng Tiểu Dưa nhét vào ngực hắn rồi rời đi, nhưng ánh mắt

bình tĩnh của bạn học Doãn Việt lại để lộ ra ba chữ.


"Không đời nào."


Cho nên, xế chiều hôm nay, duy nhất Doãn Việt đón đi

Cho nên, xế chiều hôm nay, duy nhất Doãn Việt đón đi

hai người.


Nhìn thấy cậu nhà mình, ánh mắt Đổng Tiểu Dưa phải nói

là thèm thuồng a, giống như nhìn thấy chocolate vậy.


Bình Phàm vốn tưởng tiểu tử này là nhân vật nhỏ tuổi

trong đam mỹ cậu cháu... Sau này tiếp xúc lâu mới phát hiện Đổng Tiểu Dưa nhìn

thấy người mình yêu mến sẽ lộ ra ánh mắt giống như ánh mắt nhìn thấy thức ăn.


Nhìn thấy mẹ mình, ánh mắt Đổng Tiểu Dưa giống như

nhìn thấy một hộp sữa tươi.


Nhìn thấy ba ba mình, ánh mắt Đổng Tiểu Dưa giống như

nhìn thấy một chén thịt kho tàu.


Trải qua rất nhiều lần quan sát thí nghiệm, Bình Phàm

phát hiện, ánh mắt Đổng Tiểu Dưa nhìn mình, giống như nhìn thấy một củ khoai

lang.


Kết quả này làm cho cô nửa vui nửa buồn.


Dĩ nhiên, chuyện này nói sau, bây giờ, Đổng Tiểu Dưa

giống như một con chó con mới đầy tháng, ngoắt ngoắt đuôi chạy đến bên chân

Doãn Việt để hắn ôm một cái.


Đổng Tiểu Dưa là một cục thịt, rất nặng, nhưng Doãn

Việt chỉ cần một tay đã nâng nó lên giống như nâng một quả bóng da vậy. Đi tới

trước xe, sau đó mở cửa xe ra, "Soạt soạt" một tiếng đem quả bóng

thịt nhét vào.


Bình Phàm cũng đặc biệt muốn hưởng thụ đãi ngộ giống

như tiểu dưa, cũng vểnh cổ muốn tiến vào ghế sau xe. Đáng tiếc Doãn Việt lại

đối đãi khác —— đè cửa ghế sau lại, mở cửa ghế phụ ra.


Còn có thể nói gì? Ngoan ngoãn một chút lên xe đi.


Vốn nghĩ trong xe còn có người thứ ba, có thể cùng

Đổng Tiểu Dưa nói chuyện dời lực chú ý đi chỗ khác. Không ngờ, Doãn Việt không

biết từ đâu móc ra một bao đậu phụng to, kín đáo đưa cho Đổng Tiểu Dưa.


Được, Đổng Tiểu Dưa đắm chìm trong đại dương đồ ăn

vặt, căn bản không để ý tới người khác.


Trong chớp mắt, trong xe biến thành thế giới hai

người.


Lúng túng mà lúng túng mà, cánh môi Bình Phàm nhớ lại

nụ hôn tối hôm qua, bỗng nhiên nóng rát.


Vì không muốn mình tự cháy, cô chỉ có thể chủ động tìm

đề tài.

đề tài.


"Cái kia, thì ra là, anh là cậu Đổng Tự

Lập." Thuần túy không có gì thì nói nhảm.


"Ừ" Như cũ đơn giản rõ ràng.


"Ha hả, vừa hay nhỉ." Khóe miệng cười có

chút cương cứng.


"Ừ."


"Ha hả, chắc không phải anh giới thiệu trường để

Đổng Tự Lập chuyển tới chứ?" Nói đùa, tuyệt đối là nói đùa.


"Ừ."


"..."


Bình Phàm ngây dại, ngây người, không còn gì để nói.


Cái này, nhìn kỹ mặt Doãn Việt, giống như dường như

không giống như đang nói đùa.


"Anh nói với anh họ, em rất kiên nhẫn lại có

trách nhiệm." Dường như đang nói về lý do.


Đầu óc Bình Phàm có chút mơ hồ, gì kia, nhưng mà, cô

chẳng qua chỉ cùng hắn hôn một cái, vì sao có thể nhìn ra bản thân cô kiên nhẫn

có trách nhiệm?


Sherlock Holmes cẩn thận nhớ lại, lần đầu tiên Doãn

Việt đưa cô tới nhà trẻ nhìn bảng hiệu một hồi, chẳng lẽ khi đó hắn đã muốn đem

cháu họ tới đây?


Này này này, Bình Phàm có chút không thể tiếp thu được

a.


"Chẳng lẽ vì em kiên nhẫn chịu trách nhiệm nên

anh họ anh mới để con chuyển tới trường chúng em?" Bình Phàm nhớ tới ánh

mắt của vị Đổng ba ba kia khi nhìn mình, đúng là cổ quái x3 a.


"Chủ yếu là để tiện hơn." Doãn Việt là một

tài xế tốt, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về tình hình giao thông phía trước.


"Ý anh là nhà Đổng Tự Lập gần đây, nên đi lại

tiện hơn à?" Ừm, như vậy cũng dễ hiểu, Bình Phàm bắt đầu xua đuổi những ý

nghĩ cổ quái vừa rồi của mình.


"Không, anh đón em tiện hơn."


Bình Phàm buồn bã, gì kia, ý nghĩ cổ quái, rất ngộ

thương người.

thương người.


Bình Phàm đang suy nghĩ làm thế nào để làm rõ ý nghĩ

của mình thì Doãn Việt đã lên tiếng: "Tối mai có bận gì không? Chúng ta đi

xem phim nhé."


Bình Phàm tiếp tục buồn bã, nói, tối mai đúng là không

có chuyện gì, nhưng, Doãn Việt à, anh có thể đừng bình tĩnh như vậy được không?

! Dù thế nào thì tối qua cũng xảy ra tiết mục nam chính hôn trộm nữ chính, nữ

chính cướp đường chạy như điên a! ! !


Đang suy nghĩ nên trả lời như thế nào thì quả bóng

thịt phía sau đang gặm đậu phụng bỗng nhiên ôm lấy cổ Bình Phàm, dùng cái miệng

nhét đầy đậu phụng mơ hồ không rõ nói: "Tối mai cô giáo Mộ muốn đi gặp một

chú ba mươi tuổi."


Bình Phàm buồn bã hơn, gì kia, Đổng Tiểu Dưa à, em

dùng ngón tay dính đầy dầu thực vật lau trên cổ áo cô thì không nói, em còn

dùng cái miệng đầy vụn đậu phụng chùi lên người cô. Dùng miệng đầy vụn đậu

phụng chùi lên người cô coi như xong, sao em còn nói ra những lời làm cho người

khác hiểu lầm như thế này? ! Uổng công cô đưa khoai tây chiên cùng cola cho em,

đâu có dễ dàng gì! ! !


Cậu mặt than vẫn tiếp tục lái xe, vẫn lái, vẫn lái,

lái qua cả một con đường rồi mới nói một chữ: "À."


Không thể không nói, chữ này vừa phun ra, Bình Phàm

cảm thấy cổ mình có chút lạnh.


Nghịch đồ tiếp tục phản bội ân sư: "Chú kia có

nhà có xe, còn không cần đồ cưới của cô giáo Mộ, cũng không cần cô giáo Mộ hấp

dẫn... Cậu, hấp dẫn là gì vậy?"


Bình Phàm buồn bã đến cấp độ cao nhất, Đổng Tiểu Dưa à

Đổng Tiểu Dưa, em cũng không phải thất học a, tại sao có thể quy nạp văn chương

khinh khủng như vậy? !


Cậu mặt than vẫn tiếp tục lái xe, vẫn lái, vẫn lái,

lái qua cả một con đường khác rồi mới nói một câu: "Hấp dẫn, là thứ rất

xấu."


Cẳng chân Bình Phàm cũng bắt đầu lạnh.


Vốn muốn vội vàng giải thích, nhưng Doãn Việt đã dừng

xe lại —— đến nhà nghịch đồ.


Doãn Việt ôm quả bóng thịt xuống, ném cho cha mẹ nó.

Mà Bình Phàm, ở trong xe đổ đầy mồ hôi lạnh.


Chết rồi chết rồi chết rồi, lần này danh tiếng của cô

sẽ bị bình luận sai.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận