Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài


- Ừm, xin chào.


Nhờ có Tiểu Thiên phiên dịch nên Dương Tử Mi biết cô ấy nói gì, nên cô cũng trả lời lại bằng tiếng Trung.


- Xin chào, chủ nhân!


Cô gái mặc kimono ấy thế mà lại đổi sang nói tiếng Trung:


- Sau này, tất cả mọi thứ của tôi đều là của người!


Ngọc Chân Tử và La Anh Hào đứng ở một bên nghe thấy lời này liền cảm thấy vô cùng hâm mộ, ghen tị, hận.


- Ừm, cô tên là gì?


Dương Tử Mi hỏi.


Cô gái mặc kimono lắc đầu:


- Xin chủ nhân ban tên!


- Vậy goi là Sadako nhé!


Dương Tử Mi có mấy phần đùa giai, nói.


La Anh Hào toát mồ hôi, bộ phim điện ảnh đáng sợ nhất Nhật Bản hiện nay đang rất hot, giờ khắp phố lớn ngõ nhỏ ai ai cũng biết đến cái cô Sadako tóc dài, đột nhiên bò từ trong TV ra.


Sadako là biệt hiệu của con ma nữ đó.


Nhưng mà, cô gái này cũng bò từ trong quan tài hơn trăm năm ra, nên gọi cô ấy là Sadako cũng không quá đáng.


- Cảm ơn chủ nhân!


Sadako rất vui vẻ tiếp nhận tên của mình.

Sadako rất vui vẻ tiếp nhận tên của mình.


Dương Tử Mi giương mắt nhìn về phía Ngọc Thanh:


- Sư phụ, về sau con nên làm thế nào? Có phải là phải đưa cô ấy đi cùng không?


Ngọc Thanh gật đầu:


- Có người hầu hạ con cũng tốt.


Có người hầu hạ cho mình thì dĩ nhiên là tốt, nhưng cô ấy có được coi là người không?


Dương Tử Mi nhìn Sadako, âm sát khí trên tay đột nhiên bắn thẳng vào trán cô ấy...


Âm sát khí hoàn toàn biến mất không dấu vết giống như châm kim vào bọt biển vậy, mà trên mặt của Sadako, không hề có gì khác thường cả.


Tính chất của xác sống này rốt cuộc là gì?


Có phải cũng đao thương bất nhập giống như người đàn ông mặt vest màu đen không?


Cô thực sự rất muốn lấy đao đâm cô ấy một lần thử xem sao, nhưng mà lại không xuống tay được.


Cô Sadako trước mặt này có làn da non mịn bóng loáng như trứng gà bóc, cả cơ thể đều giống như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ, cô cũng không có cái đam mê phá hủy những thứ xinh đẹp.


Dương Tử Mi đứng dậy.


Sadako chủ động lùi về sau, đứng ở sau người Dương Tử Mi, cơ thể hơi khom xuống, giống một tỳ nữ dịu dàng ngoan ngoãn, nhìn thấy thế Ngọc Chân Tử và La Anh Hào lại hâm mộ, đố kị, hận.


Dương Tử Mi đi đến trước mặt người chủ nhà bị dọa đến mức chân không cử động nổi kia, nói:


- Chú à, ở đây phát hiện hố chôn tập thể của vạn người, chú vẫn nên báo cho chính phủ giải quyết đi, từ nay về sau, chỗ này không thích hợp để ở nữa đâu.


Ông chú đó sợ tới mức vội càng lắc đầu nói:

Ông chú đó sợ tới mức vội càng lắc đầu nói:


- Cho tôi ở tôi cũng không dám, đáng sợ quá.


Ông ấy ngẩng đầu lên nhìn Sadako rồi lại sợ tới mức vội vàng nhìn đi nơi khác, cả người bị dọa run lẩy bẩy.


- Chuyện nhìn thấy cô ấy hôm nay, sau này mọi người không được hé răng nửa lời, nếu không thì tôi khó có thể đảm bảo mọi người sẽ không bị oan hồn đeo bám đâu nhé.


Dương Tử Mi đe dọa.


Cô không muốn chuyện của Sadako bị truyền đi, nếu không nhất định sẽ kéo một đám các nhà nghiên cứu tò mò đến.


Không đúng, hay là xóa trí nhớ của họ cho thỏa đáng!


Dương Tử Mi niệm chú mất trí nhớ, khóa toàn bộ kí ức nhìn thấy Sadako của bọn họ lại.


Bọn họ là người thường, ý chí rất yếu, không cần dùng đến vu thuật đặc biệt cũng có thể khóa kí ức của họ lại.


- Đạo trưởng, tiểu đại sư, hại vị đã cứu cả nhà chúng tôi, chúng tôi cũng không có gì để cảm ơn hai vị, chúng tôi xin tặng hai vị đồ dùng trong nhà ở phòng này để bày tỏ lòng biết ơn của chúng tôi.


Chủ nhà cũng không biết một phần kí ức của mình bị khóa lại, ông ấy nhìn thấy mấy người Dương Tử Mi phải đi bèn vội vàng nói.


Hai mắt Dương Tử Mi sáng lên, nhưng cô vẫn tốt bụng nhắc nhở: - Chú à, những đồ dùng gia đình này đều được làm ra từ gỗ lê vàng thời Minh Thanh đấy, giá trị rất cao, chú thật sự tặng cho cháu sao?


- Còn có gì quan trọng hơn tính mạng của năm ông cháu tôi chứ? - Chủ nhà có vẻ đã nhìn thấu sự đời,ông nói: - Đồ dùng gia đình trong cả căn phòng này cũng không đủ để biểu đạt lòng biết ơn của chúng tôi.


- Vậy được, cảm ơn chú.


Lần này, nguyên khí của Dương Tử Mi đã trải qua một lần tiêu hao nặng nề trước nay chưa từng có, nếu như không có Tiểu Thiên giúp đỡ, suýt chút nữa thì tinh khí nguyên trên người cô ấy đã bị Sadako hút hết rồi.


Thế nên cô cũng vô cùng yên tâm thoải mái nhận lấy bộ đồ dùng gia đình bằng gỗ lê hoa vàng này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận