Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài


Cho nên, Dương Tử Mi không thể vì hiệu trưởng ngăn cản mà để mặc vị ân nhân của mình như vậy được.


- Mọi người tránh ra dùm ạ, có vấn đề gì, em sẽ chịu trách nhiệm.


Dương Tử Mi đẩy hiệu trưởng sang một bên và tiến đến cạnh Hoàng Đức An, nhẹ nhàng nói với ông:


- Chú Hoàng, con sẽ châm cứu cho chú, chú đừng sợ, sẽ không sao đâu.


Hoàng Đức An đương nhiên là nhận ra cô. Ông chớp mắt biểu thị sự đồng ý.


- Trời đất ơi, không thể như vậy được. Em không phải là bác sĩ chuyên nghiệp, tùy tiện châm cứu như thế là phạm pháp đấy.


Hiệu trưởng lo lắng la lớn và định tiếp tục ngăn cản.


- Thầy đừng làm ồn nữa!


Nói xong, Dương Tử Mi châm kim vào huyệt oa và huyệt động của thầy hiệu trưởng và lại đẩy ông sang một bên.


Thầy hiệu trưởng đột nhiên đứng bất động, ông muốn nói chuyện nhưng lại không thốt nên lời. Lúc này đây, ông vô cùng hoảng sợ.


Các lãnh đạo và thầy cô giáo đang có mặt trong phòng thấy thầy hiệu trưởng đột nhiên bị vậy bèn đưa mắt nhìn nhau. Họ không biết là Dương Tử Mi đã làm gì nên cũng không dám đứng ra can ngăn.


- Tử Mi, mau bắt đầu đi.


Tần Khải Văn gọi.


Sau khi sát trùng kim châm, Dương Tử Mi bèn nhanh chóng châm kim vào huyệt trung, mười đầu ngón tay và huyệt bách hội hai bên đầu của Hoàng Đức An để thúc đẩy nội kình bổ sung nguyên khí đồng thời khai thông các dây thần kinh não bộ đang bị tắc nghẽn...


Những người có mặt thấy cô châm cứu vừa nhẹ nhàng vừa chuẩn xác nên cũng chăm chú đứng nhìn.


Năm phút sau, thấy mặt Hoàng Đức An đã trở lại bình thường, miệng không còn sùi bọt mép nữa, Dương Tử Mi liền rút kim ra, nói:


- Chú Hoàng, chú thử động đậy tay chân thử xem sao.


Hoàng Đức An giơ tay lên, sau đó lại duỗi chân thẳng ra, hiện tượng tê cứng chân tay không còn nữa.


- Giờ chú từ từ ngồi dậy nào.


Dương Tử Mi nói tiếp.


Hoàng Đức An làm theo lời cô, từ từ ngồi dậy. Mọi người có mặt thấy thế vô cùng vui mừng. Họ cũng bắt đầu nhìn Dương Tử Mi bằng ánh mắt khác hẳn trước đó.


Họ không ngờ là một cô học trò còn nhỏ tuổi như vậy mà đã biết châm cứu, hơn nữa còn cứu cục trưởng một cách rất nhanh chóng nữa.


Lúc này, Tần Khải Văn mới thở phào nhẹ nhõm.


Tần Khải Văn cũng chưa từng tận mắt thấy Dương Tử Mi châm cứu qua. Anh chỉ biết là cô đã châm cứu chữa bệnh nặng mùi và trị mụn cho Hoàng Nhất Phong và Hoàng Thu Nhàn, nên mới đánh liều gọi cô đến giúp để kéo dài thời gian. Nhưng không ngờ kết quả lại vượt ngoài sự mong đợi của anh.


Anh hết sức bất ngờ.


Thấy gương mặt xinh xắn, bình thản của Dương Tử Mi hiện tại, anh rất muốn biết là rốt cuộc cô còn khả năng nào có thể làm người khác kinh ngạc nữa không.


Đúng lúc này, xe cấp cứu cũng đến. Bác sĩ cùng y tá mang theo giường chạy vào hỏi:


- Bệnh nhân đâu?


Hoàng Đức An lúc này cũng đã khỏe lại. Ông không để tâm đến các bác sĩ, y tá vừa đến mà chỉ quay sang hỏi Dương Tử Mi:


- Tiểu Mi, chú có cần đến bệnh viện nữa không?


Dương Tử Mi mỉm cười đáp:


- Nếu chú muốn đến bệnh viện để nghỉ dưỡng thì cũng không sao ạ. Còn nếu không thì thi thoảng chú có thể đến tìm con, con sẽ châm cứu giúp hoạt huyết và khai thông các dây thần kinh não cho chú cũng được ạ.


- Chú ghét bệnh viện lắm. Sau này chú nhờ con giúp vậy, ha ha. Không ngờ là Dương Thanh lại có một cô con gái giỏi châm cứu như vậy. Trước đây sao chú lại không biết nhỉ.


Hoàng Đức An được cứu nên tâm trạng cũng đặc biệt vui vẻ.


- Tử Mi, thầy hiệu trưởng...


Thấy thầy hiệu trưởng vẫn đang cứng đờ người, miệng cố gắng nói gì đó nhưng vẫn không nói được, Tần Khải Văn liền quay sang nhắc Dương Tử Mi.


- Thầy hiệu trưởng cũng bị trúng gió tạm thời, chỉ cần châm một kim là được thôi ạ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận