Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài


Chẳng trách cả nhà cô trông lúc nào cũng thiếu sinh khí. Ba và ông nội cô thì có vẻ như thiếu sức sống, còn bà nội và mẹ cô thì lúc nào cũng than đau nhức tay chân mình mẩy, còn em gái Dương Tử Hi thì thì cứ hay khóc đêm, thì ra là do nhà cô có âm sát khí.


Nhưng âm sát khí này rốt cuộc là ở đâu ra?


Cô ngỡ ngàng nhìn sư phụ.


Ngọc Thanh đạo trưởng dẫn cô vòng ra sau nhà.


Sau nhà cô có một ao cá nhỏ, cái ao cá này chính là cái ao mà một năm trước thôn trưởng Dương Đức Minh đã đào.


- Nhà tựa về hướng Nam, cửa hướng về hướng bắc, thủy hỏa tương trợ, khảm chấn tương thông, vốn là một hướng nhà có phong thủy tốt, sẽ được phú quý, nhưng giờ lại có nước ở sau nhà, đây chính là hung tinh, phạm sát khí.


Ngọc Thanh đạo trưởng vừa nhìn cái ao cá sau nhà cô vừa thở dài nói, ngừng một chút, ông lại tiếp:


- Phong thủy nơi này vốn rất tốt, nhưng lại bị cái ao cá này và gốc cây khô trước cửa nhà kia phá vỡ phong thủy nên cả nhà con mới gặp nhiều tai nạn, bệnh tật như vậy, thậm chí còn có thể tan cửa nát nhà nữa.


Nghĩ đến chuyện tan cửa nát nhà của kiếp trước, trái tim bé nhỏ của Dương Tử Mi chợt run lên, cô vội hỏi:


- Sư phụ, có cách nào hóa giải không ạ?


...........


- À, cách tốt nhất là lấp cái ao cá này lại, và dời cây khô ở trước cửa nhà đi chỗ khác. “Mộc” ở trước cửa nhà vốn dĩ đã hình thành chữ “khốn”, mà đây còn là một cây khô không một chút sức sống nào, nên đã ảnh hưởng trực tiếp đến vận khí và sức khỏe.


- Nhưng ao cá này là của trưởng thôn, ông ta chắc chắn sẽ không chịu lấp cái ao cá này đâu ạ.


- Vậy thì chỉ còn có thể áp dụng biện pháp ngăn chặn sát khí, xây một vách tường ngăn cách giữa nhà và ao cá, ngăn sát khí từ bên ngoài vào, đồng thời nên trồng thêm một hàng thông để chúng có tác dụng điều hòa âm dương.


- Sư phụ, sư phụ có thể nói với ông nội con không?


Nghe sư phụ bảo rằng có cách hóa giải, Dương Tử Mi vô cùng mừng rỡ, cô vội vã nắm tay áo Ngọc Thanh đạo trưởng khẩn nài.

Nghe sư phụ bảo rằng có cách hóa giải, Dương Tử Mi vô cùng mừng rỡ, cô vội vã nắm tay áo Ngọc Thanh đạo trưởng khẩn nài.


Ngọc Thanh đạo trưởng giơ tay vuốt vuốt đầu cô nói:


- Đương nhiên là được rồi, bần đạo sẽ không để cho cô học trò cưng của mình ở trong một nơi có âm sát khí như vậy đâu.


- Con cám ơn sư phụ.


Dương Tử Mi có cảm giác là vận mệnh của cả nhà cô sẽ bắt đầu thay đổi kể từ ngày hôm nay.


- Vậy thì con phải chăm chỉ, siêng năng học hành để có thể kế thừa đạo thuật của vi sư, nhanh chóng tiếp thu, tiếp tục lưu truyền và phát triển Huyền Học thật sự sắp bị biến mất này nhé.


Ngọc Thanh đạo trưởng hiền từ và kỳ vọng nhìn cô nói, sau đó ông nói tiếp:


- Con phải cho mọi người biết rằng, Huyền Học không phải là thứ mê tín của thời phong kiến!


- Dạ.


Dương Tử Mi gật gật đầu.


Sau khi Ngọc Thanh đạo trưởng lên núi, Dương Tử Mi cũng không thể chuyên tâm đọc sách. Cô muốn tiếp tục thử mắt phong thủy của mình. Thế là cô chạy một vòng quanh thôn, đến từng nhà quan sát, nhưng mỗi lần xem xong một nơi là cô lại bị chóng mặt, thể lực tiêu hao rất nhiều.


Khi cô ngước đầu lên nhìn nhà chú họ của mình thì đột nhiên cô nghe thấy có tiếng rít nho nhỏ đang bay về hướng mình, cô vội vã né qua một bên.


Bịch!


Một hòn đá to bay về phía cô, sượt qua đầu và đập trúng vào gốc cây to ngay trước mặt cô.


Hòn đá to như thế nếu chọi trúng đầu thì không chết cũng sẽ bị tét đầu chảy máu!


Cô quay đầu lại nhìn thì thấy hòn đá đó là do thằng nhóc mập Dương Tráng, con trai trưởng thôn ném.

Cô quay đầu lại nhìn thì thấy hòn đá đó là do thằng nhóc mập Dương Tráng, con trai trưởng thôn ném.


Lúc này, Dương Tráng đang lè lưỡi trêu chọc Dương Tử Mi, sau đó nó lại cúi xuống nhặt đá ném tiếp về phía cô.


Dương Tử Mi đã tu luyện thuật đạo khí được nửa năm, thân thể cô trở nên nhẹ nhàng linh hoạt hơn nên không bị ném trúng, chỉ là cô vô cùng tức giận. Một đứa trẻ còn nhỏ như vậy mà đã ngông cuồng, hống hách như thế. Càng tệ hơn là mẹ nó, Lương Như Hoa, đang đứng kế bên nhìn mà không hề ngăn cản nó.


Dương Tử Mi tức giận mắng:


- Con heo mập kia, không biết rằng ném đá như thế sẽ gây chết người sao?


- Ơ, cái con nhỏ vô dụng, mạng rẻ như bèo kia dám mắng Tiểu Tráng nhà tao à. Dù nó có ném đá mày chết đi nữa thì cũng đã sao nào.


Lương Như Hoa chống tay lên hông sườn béo mỡ của bà ấy, bắt đầu xúi con trai:


- Tiếp tục ném nó đi con, không có gì phải sợ hết.


Dương Tráng được mẹ khuyến khích nên càng thích thú hơn, nó tiếp tục nhặt đá ném liên tục vào Dương Tử Mi!


Dương Tử Mi tức quá cũng nhặt đá ném trả lại.


Cô là người luyện nội công, nên độ chính xác hiển nhiên là sẽ hơn người bình thường rất nhiều. Thế nên, hòn đá cô ném ra trúng ngay vào cánh tay của Dương Tráng nghe bốp một tiếng.


Dương Tráng đau đến nỗi khóc bù lu bù loa. Nó ngồi phịch xuống đất giãy nãy lên cứ tưởng như là có gì kinh thiên động địa lắm.


Lương Như Hoa thấy Dương Tử Mi dám ném trả con trai mình thì vừa đau lòng vừa tức giận. Bà ta nhanh chóng chạy về phía Dương Tử Mi, muốn bắt cô lại.


Dương Tử Mi đã leo núi và luyện đạo khí suốt nửa năm nay nên vốn dĩ cô chạy còn nhanh hơn thỏ nữa, Lương Như Hoa kia khó mà bắt được cô.


Nhưng hôm nay, lúc xem phong thủy ở mộ tổ tiên nhà mình, cô đã bị nội thương, lại thêm đôi chân hiện tại chỉ là đôi chân của một đứa trẻ mới hơn năm tuổi nên dĩ nhiên sẽ chạy không lại Lương Như Hoa. Cuối cùng cô cũng bị Lương Như Hoa tóm lấy và nhấc bổng lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận