Đêm Khuya Minh Hôn: Thú Cưng Của Diêm Vương


Edit: Emily Ton.


Người âm dương, cũng chính là những người sống gần âm phủ nhất. Nói một cách đơn giản, mặc dù bọn họ đang sống, nhưng có thể nhìn thấy quỷ, đôi mắt của người âm dương chính là như thế.


Đương nhiên, người âm dương chính thống nhất chẳng những có thể nhìn thấy quỷ, mà còn có thể giao lưu và tiếp xúc cùng với quỷ. Lợi hại hơn, bọn họ còn có thể xuất ra linh hồn của bản thân mình, đi tới âm phủ, dẫn đường giúp người vừa mới qua đời, tiện thể nhắn vài lời tới thân nhân bọn họ.


Tuy nhiên, đa số bọn họ sẽ lựa chọn trở thành một nhà tâm linh, hoặc là người trừ tà.


Vì thế, người âm dương còn có một cách gọi khác —— người chỉ dẫn, người đưa đò.


Chỉ sợ An gia gia cũng là dạng người thế này, nếu như ta nhớ không lầm, lão vu bà trong thôn cũng là người âm dương.


"Ông là người âm dương?"


Ông ấy gật gật đầu, đặt chiếc quạt trong tay lên trên bàn nhỏ một bên, đôi mắt luôn nhìn vào chiếc vòng tay ở trên cổ tay ta.


"An Ninh, người bạn này của cháu không thể chơi được đâu."


An Ninh hiển nhiên vẫn trong tình trạng hỗn loạn, cô ấy nuốt nước miếng vài lần, ngón tay chỉ chỉ về phía ta, sau đó mới hỏi gia gia mình: "Gia gia, ông nói Tiểu Hoa đã minh hôn với Diêm Vương? Ông đang đùa đúng không?"


Cô ấy hiển nhiên vẫn không thể tin.


"Những lời như thế sao có thể nói đùa?!"


An gia gia cau mày, đầu tóc bạc trắng thưa thớt có cảm giác sắp dựng thẳng lên, ông ấy chỉ chỉ vòng tay trên cổ tay ta: "Cháu nhìn thấy cái vòng tay đó không, đó chính là đồ của âm phủ, vì thế nên ta mới bảo cháu cách xa cô ấy một chút, đừng đến quá gần."


"Cháu không giống gia gia. Gia gia vốn luôn tiếp xúc với những đồ vật linh tinh bên kia, vì thế, âm khí hay sát khí nặng một chút cũng không ảnh hưởng gì. Nhưng An Ninh, cháu thì khác."

"Cháu không giống gia gia. Gia gia vốn luôn tiếp xúc với những đồ vật linh tinh bên kia, vì thế, âm khí hay sát khí nặng một chút cũng không ảnh hưởng gì. Nhưng An Ninh, cháu thì khác."


"Cháu là người bình thường, nếu như bị hơi thở không thuộc về dương gian xâm nhập tới, sẽ tổn hại tới thân thể của cháu."


An Ninh nhìn ta một cách đáng thương: "Nhưng, Tiểu Hoa......" Cô ấy vốn không phải là người mê tín, nói cô ấy tin vào một cái vòng tay sẽ khiến mình thương tổn, và phải từ bỏ một người bạn tốt bên mình gần mười năm, cho dù nói gì cô ấy cũng đều không muốn.


Ta có chút ngượng ngùng nhìn An Ninh, trong lòng không thể không cảm thấy có chút thương tổn. Ta đã nghĩ buổi hẹn hò hôm nay sẽ rất vui vẻ, cùng nhau tâm tình, giờ phút này đều tan thành mây khói.


"Không sao, An Ninh." Ta gượng cười, nhìn cô ấy.


"Tiểu Hoa......" An Ninh đứng bất động tại chỗ, không biết nên làm gì.


An gia gia đi tới, nắm lấy tay nhỏ của An Ninh trước khi đi về phía ta.


Khi ông ấy vừa mới đến gần ta một chút, lập tức giống như đã nhận ra điều gì đó, thân mình chấn động, mắt ông bất giác ngó về phía bụng nhỏ của ta.


Ta cả kinh, tay không tự giác sờ lên bụng mình, trái tim vừa mới buông xuống lại bắt đầu nhấc lên.


Mặc dù đã biết An gia gia là người âm dương, nhưng điều này không có nghĩa ông ấy nhất định là "người tốt".


Trên thế giới này, có rất nhiều người âm dương vì lợi ích của mình đã làm một số sự tình khiến người quỷ công phẫn. Có một số người trong số bọn họ, đã đoạt lấy những di nguyện từ những linh hồn đã chết. Một số người vì muốn có được lão bà, không màng tới đạo đức sẽ bắt đầu mua bán trên cơ thể phụ nữ. Thậm chí còn tàn hại một số phụ nữ lưu lạc, minh hôn cho những người đã chết.


Không ngờ ông ấy thật sự chú ý tới hài tử trong bụng của ta, chẳng lẽ......


"Quả nhiên, thì ra là như thế."


Tầm mắt An gia gia không tiếp tục dừng lại ở trên bụng nhỏ của ta, thay vào đó dùng ánh mắt đan chéo nhau với ta.


Ông ấy nhìn chằm chằm ta hồi lâu, lúc này mới bắt đầu mở miệng: "Tiểu Hoa, chú ý bảo vệ tốt cho mình, đặc biệt là tiểu quỷ trong bụng ngươi."


Ông ấy đã nhìn ra... nhìn ra trong bụng ta có thai nhi.


An gia gia, thật sự chỉ là người âm dương đơn giản như vậy hay sao?


Ta nhíu mày nhìn ông, nhưng khuôn mặt ông ấy đã không còn biểu hiện của sự nghiêm túc, giọng điệu cũng dịu đi không ít.


"Cháu là bạn của An Ninh, chỉ sợ An Ninh sẽ không thể qua lại và tiếp xúc thân mật với cháu quá nhiều như trước. Nhưng ông là gia gia An Ninh, vì thế vẫn có thể giúp đỡ cháu một chút."


An Ninh đã hoàn toàn bối rối. Tuy nhiên, sự trao đổi giữa ta và gia gia cô ấy, bằng cách nào đó cô ấy vẫn có thể hiểu được rõ ràng toàn bộ bức tranh.


Ta minh hôn với Diêm Vương, hơn nữa, còn đang mang thai.


An Ninh ngây ngốc đứng ở bên kia, nhìn xem ta một hồi, lại nhìn xem gia gia cô ấy một hồi, trên mặt tràn ngập khó tin.


"Gia gia, ông là người âm dương...... Tiểu Hoa, cậu là thê tử của Diêm Vương...... Hai người rốt cuộc có xem ta là cháu hay và bạn thân hay không?! Loại chuyện như thế này nhưng không hề nói cho ta biết, giấu ta khiến ta thật khổ sở!"


An Ninh nhăn mặt nhìn ta, ta đành phải bất đắc dĩ thừa nhận tất cả: "Tớ là người hiện đại, vẫn luôn không tin quỷ thần. Nếu như tớ nói cho cậu, hơn phân nửa cậu cũng sẽ không tin, chắc chắn sẽ xem tớ đã bị thần kinh."


"Cho đến khi tớ...... gần đây gặp phải một số sự cố, vì vậy mới tin."


Thần kinh của ta vẫn luôn căng chặt rốt cuộc cũng được thả xuống, cúi đầu nói nhỏ, giọng điệu rất yếu mềm. Trên mặt An gia gia hiện lên một nụ cười trấn an, gật gật đầu với ta: "Cháu gái, ông biết, cháu nhất định đã gặp phải rất nhiều sự kiện. Tuy nhiên, nếu như sau này gặp phải điều gì nguy hiểm, cháu có thể tới tìm ông."

Thần kinh của ta vẫn luôn căng chặt rốt cuộc cũng được thả xuống, cúi đầu nói nhỏ, giọng điệu rất yếu mềm. Trên mặt An gia gia hiện lên một nụ cười trấn an, gật gật đầu với ta: "Cháu gái, ông biết, cháu nhất định đã gặp phải rất nhiều sự kiện. Tuy nhiên, nếu như sau này gặp phải điều gì nguy hiểm, cháu có thể tới tìm ông."


"Ông nhất định sẽ cố hết sức giúp cháu."


"Cháu thì sao?" An Ninh nắm lấy cánh tay gia gia, lắc lắc, "Cháu không muốn tách ra khỏi Tiểu Hoa."


"An Ninh."


An gia gia bất đắc dĩ nhìn cháu gái bên người, ai ngờ, cô ấy đã lườm ông mình một cái, nói với ông nhà mình: "Nếu cháu sớm biết được điều này, cháu cũng sẽ trở thành người âm dương!"


"Nói hươu nói vượn!"


An gia gia tức giận đến nỗi râu bay tán loạn, ông ấy dùng ngón tay búng mạnh vào trên trán của An Ninh: "Cái đầu nhỏ này đang suy nghĩ gì vậy!"


"Người âm dương tuyệt đối không tốt giống như cháu nghĩ, mỗi ngày có thể nhìn thấy quỷ lơ lửng ở trước mắt, nếu như thể chất tâm linh cực kỳ ưu tú, còn có thể chạm vào những tiểu quỷ đó."


"Tuy nhiên, quỷ ở trong dương gian, có rất nhiều ác quỷ, chẳng những lớn lên rất xấu, còn sẽ tàn hại người sống. Cháu có chắc là muốn làm người âm dương?"


An Ninh nháy mắt không nói câu nào, An gia gia bất đắc dĩ vuốt ve đầu cô ấy, nhìn thấy bộ dáng cô ấy có thể muốn khóc bất cứ lúc nào, đành phải thối lui một bước.


"Được rồi, khi ở chung với Tiểu Hoa, đừng quá gần gũi với cô ấy, đặc biệt là vòng tay bên người cô ấy."


Ta nhìn thấy khuôn mặt An Ninh lập tức giống như được chiếu sáng bởi một tầng tia nắng ấm áp, nở rộ như một đóa hoa.


"Cảm ơn gia gia!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận