Đế Quốc Mỹ Nữ


- Lâm Khôn là cái thằng chim cảnh nào thế?- Chim cảnh? Lâm Khôn chính là đệ tử nhân tài kiệt xuất đệ tử đời thứ ba của Lâm gia. Mà Lâm gia cũng chính là loại đại gia tộc mà như Kiều gia chúng em cũng không thể động chạm đến.Kiều Hi Nhi trên mặt biểu lộ rõ vẻ lo lắng mà nói:- Nghe đồn, Lâm Khôn của Lâm gia cùng với Tây Thần Tĩnh Lan của Tây Thần gia từ bé đã có đính ước, hiện tại nếu tuổi tác đã đến bây giờ thì cũng là lúc nên chính thức đính hôn. Anh nói xem, cái này chính là mấu chốt vấn đề đấy, Tây Thần Tĩnh Lan chạy đến Mai Ninh này thì anh tính xem người của Lâm gia sẽ nghĩ như thế nào?Trương Dương nghe rõ, đây chính là một trong những kiểu kịch bản phim Hàn quốc ngày xưa mà, công chúa đại gia tộc giàu sang quyền thế sớm đính hôn, sau đó lại đào hôn dẫn đến một chuỗi phiền phức kéo theo…- Cho nên… Tây Thần Tĩnh Lan không thể giữ lại được?Trương Dương nhíu mày.- Cô ấy là vị hôn thê của người ta, cô ấy muốn công tác ở nơi nào hẳn là không có vấn đề gì chứ?- Quả thật không có vấn đề gì, nhưng mà em chỉ sợ anh gặp chuyện không hay.Kiều Hi Nhi nhìn nhìn Trương Dương, ý vị thâm trường mà nói lại.- Ở trong này? Biệt thự này giờ rất là an toàn!- Không phải ý là cái chuyện không may đấy, em sợ là chuyện tình cảm của cô ấy gặp chuyện không may kia.Kiều Hi Nhi liếc mắt nhìn Trương Dương một cái, thản nhiên mà nói rằng.- Thẳng thắn mà nói cho anh vậy, Tây Thần Tĩnh Lan em đã có quen biết từ trước rồi. Hơn nữa, thời gian trước cô ấy còn gọi điện cho em nói là hy vọng Công ty Nữ Oa có thể tiếp nhận cô ấy, bởi vì chuyên môn phi thường của cô ấy thật là hữu dụng với chúng ta, nhưng mà em vẫn không thể đáp ứng nguyện vọng cô ấy được, anh có biết tại sao không?Trương Dương vuốt tay:- Không phải em vừa rồi đều đã nói qua sao, cô ấy nào là công chúa đại gia tộc quyền thế, nào là còn có một vị hôn thê tên Lâm Khôn nữa.- Chuyện này cũng không phải là chuyện em lo lắng, điều em lo lắng chính là anh cùng với cô ấy sẽ phát sinh chuyện gì kia… Với cái khuôn mặt "hại nước hại dân" của anh như thế, cô nàng nào lại không động lòng cho được?- Cái gì mà "hại nước hại dân"?Trương Dương túa mồ hôi một phen:- Em dựa vào cái gì mà lại bảo anh cùng cô ấy sẽ phát sinh cái gì đó? Hiện tại không phải là em cảnh cáo anh đấy chứ, anh không phải là thằng ngốc đâu nhé… Anh xin thề với em! Giơ tay phát thệ luôn.- Được rồi, được rồi… Em cũng đã nghĩ rồi, dù sao thì hiện tại cô ấy cũng đến đây rồi còn có thể làm thế nào được chứ?Kiều Hi Nhi nhìn nhìn Trương Dương, nhịn không được mà mở miệng nói:- Có điều, ngàn vạn lần anh phải nhớ kỹ lời của em nói đừng có bất cứ vướng mắc gì với cô ấy… công việc là công việc, chuyện tình cảm không thể xằng bậy. Nhất là, không được phép mò tới phòng cô ấy lúc đang đêm đang hôm, cô ấy ở phòng nào? Anh nói với cô ấy dọn đến ở cạnh phòng em, em còn trông chừng!Trương Dương nghe Kiều Hi Nhi nói với bộ dạng điềm đạm, thực ra hắn biết rõ nội tâm cô đang rất lo lắng cho hắn cho nên trong lòng không khỏi một trận cảm động, gật đầu nói:- Chị Kiều! Em đúng thật là bà vợ tri kỷ của anh. Hì. Anh biết rồi, hiện tại Tây Thần Tĩnh Lan đang ở phòng 407, buổi tối em bảo cho cô ấy dọn đến cách vách phòng em, hoặc là cùng ngủ với em luôn cho an toàn, dù sao hai người cũng đã quen biết qua rồi.- Cam đoan đấy nhé, không được có ý đồ gì, không được câu kéo cô ấy…Cô nhìn Trương Dương một chút, vốn định để hắn thề một câu, nhưng rồi nghĩ thế nào lại thôi, chỉ nói bổ sung một câu:- Nếu anh mà muốn dụ dỗ được cô ấy, cũng phải chờ sau khi anh có đủ bản lĩnh cái đã, hì hì.- Em đi tìm cô ấy…Kiều Hi Nhi nhìn Trương Dương rồi đột nhiên ghé lại gần lỗ tai Trương Dương mà hỏi:- Nói, giữa anh và bác sĩ Dương đã xảy ra những chuyện gì?Trong lòng Trương Dương gióng lên một trận lộp bộp, lắc lắc đầu:- Không có đâu!Kiều Hi Nhi liếc nhìn hắn một cái, lộ ra một tia ý vị sâu xa nhưng tươi cười mà nói:- Em thấy mấy ngày nay hai mắt bác sĩ Dương có vẻ sáng láng lắm, nhất định là có chuyện gì vui mà.- Chị ấy cũng muốn dọn vào ở trong này, vậy… có tính là chuyện tốt hay không?Trương Dương do dự một chút, cảm thấy vẫn nên nói chuyện khai báo trước với cô một tiếng.- Ha! Em nói không sai mà. Nguồn tại http://Truyện FULLKiều Hi Nhi nhìn thật sâu vào mắt hắn nói.- Hai người có chuyện gì?- Chuyện gì là chuyện gì?Trương Dương giả bộ hồ đồ, đương nhiên hắn đích thực không có làm gì, cô bé ạ, em không biết bây giờ anh đang phải hoàn thành một cái nhiệm vụ chết tiệt của hệ thống giao cho đâu.- Thì chuyện đó... là chuyện đó.Kiều Hi Nhi dù sao cũng vẫn thẹn thùng, nói xong khuôn mặt liền hiện lên một vẻ đỏ hồng thấy rõ.Nếu đổi thành Cao Kỳ nhất định sẽ không e thẹn mà còn lộ ra vẻ mặt dâm đãng cùng vài động tác khoa tay múa chân phụ họa cho xem.- Em suy nghĩ nhiều quá rồi.Trương Dương ngắm nhìn cô, hôm nay cô mặc một bộ đồ bó ôm sát cơ thể, đính kèm một chút tơ tằm, bên ngoài bộ đồ là một chiếc áo len màu đen, đeo trên cổ là chuỗi tràng hạt xanh biếc, mái tóc tết đuôi ngựa xinh xắn, quan trọng là đôi đại meo meo của cô, gần đây có thể là nhìn thấy bộ dạng Lộ Lộ phô ra nhiều thành quen mà lây nhiễm thói này của cô nàng, cỗ ý độn lên cao cao giống như thể sắp bung ra khỏi áo vậy, khiến người nhìn thấy không khỏi ngứa ngáy trong lòng.Trong lòng Trương Dương vừa nhìn không khỏi động lòng, lại nhìn xung quanh không có ai nên vươn tay ôm lấy cái eo thon nhỏ của cô mà thấp giọng hỏi:- Ngày ấy đã qua hết chưa em?- Muốn chết à?Kiều Hi Nhi từ sau ngày đó bị Trương Dương nhìn thấy đại meo meo, trong lòng cũng nảy sinh những cảm giác khác thường, chừng như nửa mong chờ cái ngày ấy đến nửa lại có chút sợ hãi.- Không được nhắc lại chuyện đó nữa.Cô giãy giụa thoát khỏi Trương Dương, rồi nhanh như chớp chạy về phía cầu thang:- Em đi tìm Tĩnh Lan bàn chuyện.- Này này, anh nhất định sẽ nhanh chóng tìm được nơi có cả gấu bắc cực và chim cánh cụt hoàng đế đấy nhé…Trương Dương nhìn chăm chăm vào bóng dáng cao gầy của cô chạy khuất, lầm bầm mà nói.- Đi tìm chết!Vốn là hắn có chút lo lắng cho Tây Thần Tĩnh Lan ở một mình sẽ rất buồn chán, hiện tại Trương Dương rốt cục cũng có thể yên tâm một chút vì dù gì cũng đã có Kiều Hi Nhi trò chuyện với cô ấy, chính hắn cũng đỡ đi một việc.Hắn nhìn đồng hồ, không còn mấy thời gian nữa là đến giờ học cho nên hắn đi tìm Dương Phi.Vừa định ra khỏi cửa thì hắn lại nhớ ra Dương Phi hiện tại chính là đang ở tại tầng năm trong căn biệt thự của hắn. Hôm nay bận bịu nguyên một ngày, không biết lúc này cô còn có ở nhà hay không nữa.Nghĩ nghĩ hắn liền leo lên trên tầng năm, Dương Phi hiện đang ở trên này, phòng năm lẻ một, là căn phòng thuộc tầng cao nhất của biệt thự, có cả ban công và hai cái cửa sổ. Căn phòng này nếu so với căn phòng lúc trước của cô ở ký túc xá thì lớn hơn rất nhiều, nhưng đương nhiên, Trương Dương biết cô không phải chọn ở đây vì căn phòng lớn hơn, mà bởi vì trời sinh tính tình cô vốn lãnh đạm, tùy ý mà an, cho nên căn bản cô cũng không tính toán gì những tiểu tiết ấy.Đứng trước cửa phòng cô, Trương Dương nghĩ một hồi rồi lấy điện thoại di động ra gọi cho cô một cuộc để báo trước vẫn hơn.- Ừ?Cô "ừ" một tiếng vừa đủ nghe, nói cách khác ý là hỏi: "Cậu tìm tôi có chuyện gì" mà.Rõ ràng là một câu hỏi vô nghĩa mà, Trương Dương lắc đầu, hỏi:- Ở trong phòng không?- Có!Trương Dương quả nhiên nghe mơ hồ được từ trong phòng có chút động tĩnh vọng ra.- Tôi đang đứng ngoài cửa!Qua một lát, cửa mở, hé lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ của Dương Phi. Cô nhìn nhìn Trương Dương, rồi thu thân mình nép vào sau cửa:- Vào đi!- Cô giáo ăn chưa?Trong ấn tượng, hôm nay xem ra cô còn chưa có đi ra khỏi phòng nữa? Buổi chiều lúc hắn và Dương Tĩnh đi đón Tây Thần Tĩnh Lan, vốn là định đưa cô cùng đi ăn cơm nhưng đi lên thì thấy cửa phòng đang khóa cho nên cũng đành bỏ đi, dù sao thì qua một đêm chưa ngủ chính hắn thân thể còn mỏi mệt rã rời huống chi là cô.Trang trí trong phòng rõ ràng là đã được chính cô tự tay sắp xếp lại, không còn như trước mà mang theo chút gì đó ấm áp hơn. Nhưng mà cũng bởi vì đồ đạc từ ký túc xá mang đến cũng không nhiều, chỉ có một chút sách vở cùng quần áo, với chút ít trang sức, vật dụng linh tinh mà cô tự chọn lấy cho nên thực sự mà nói thì trong phòng cô bây giờ cũng chưa có cái gì cả.- Cũng chưa ăn, mới ăn chút sô cô la.Cô vươn tay chỉ chỉ vào cái hộp đã mở còn đang để trên bàn, đó là chiếc hộp sô cô la mà Trương Dương đặc biệt tặng cô.- Như vậy sao được, cô giáo, trước tiên chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đã.- Không vội, học trước đi.Dương Phi lại lần nữa vươn tay hướng trên giá sách, lấy xuống quyển giáo khoa anh Văn 3.Trương Dương có chút lo lắng, nhưng mà nhìn bộ dạng của cô bây giờ thì cho dù chính hắn có cưỡng ép cũng vô dụng, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo lời cô nói mà thôi. Chỉ có điều thời gian đi học cũng đỡ tốn hơn trước cho nên cũng có dư nửa tiếng thời gian.Dương Phi khép lại sách vở, nhìn nhìn Trương Dương, khóe miệng thở hắt ra một hơi mà nói:- Hồn vía cậu đang ở trên mây rồi còn có thể học hành gì nữa. Ngày mai kiểm tra kết quả không đạt thì về sau tôi không dạy cậu nữa.Trương Dương túa mồ hôi hột một trận, chực mang theo cái ánh mắt ngây thơ vô số tội mà cầu xin cô, Dương Phi nhìn thấy hơi hé miệng mà nói:- Đừng có dùng ánh mắt đáng thương mà nhìn tôi, chúng ta giao hẹn trước rồi.- Vậy đi ăn cơm đi thôi, chuyện ngày mai để ngày mai lại nói.Trương Dương trong lòng hơi hơi có chút kích động, đây đã là lần thứ hai hắn cùng Dương Phi đi ăn cơm, nhưng mỗi lần đều có thể khiến trong lòng hắn tạo nên một tia gợn sóng. Hiện tại, hắn đối mỹ nữ đã có chút mệt nhọc, nhưng mà Dương Phi như vậy thì có trăm nhìn cũng không ngại.- Được!Dương Phi cũng không nói thêm nhiều, với tay lấy chiếc áo bành tô dài lục sắc, khoác lên trên người. Hôm nay cô mặc một bộ váy ngắn màu trắng có đính viền ren, cặp đùi thon dài trắng nõn non mịn không che đậy bởi tất chân thấp thoáng dưới chân váy.Trương Dương giúp cô đi ra cửa, đúng lúc chuẩn bị xuất phát thì hắn lại nhận được một cuộc điện thoại, nhìn thấy ngay là Dương Tĩnh gọi tới.- Bây giờ có thể dọn qua hay không, tôi nghĩ là buổi tối dọn qua…Tại đầu dây bên kia điện thoại, Dương Tĩnh chần chừ một chút rồi nói.Trương Dương ngẩn ngơ, bây giờ là muốn chuyển sang đây?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận