Đế Quốc Mỹ Nữ


Dương Tĩnh ngẩn người, trên mặt dĩ nhiên hiện lên một mảnh mây đỏ hồng.- Không!Cô đem chăn trùm kín mặt, dùng thanh âm chừng như chính cô cũng không nghe được từng chứ, run rẩy từ trong chăn mà đáp ra.Vừa dứt lời, Trương Dương nhẹ nhàng kéo thân mình cô xích lại gần, để mặt của cô kề sát mặt của mình.Dương Tĩnh kinh hãi một trận, hàng lông mi thật dài chớp mắt một cái, nhưng rồi rất nhanh khôi phục bình thường. Cô nhìn chằm chằm Trương Dương, Trương Dương cũng nhìn chằm chằm lại cô, bốn mắt nhìn nhau, còn có thể nghe rõ tiếng trái tim đập thình thịch thình thịch của đối phương, và cả hơi thở càng ngày càng nóng của nhau.- Đừng!Ý thức được sau đó sẽ xảy ra chuyện gì cho nên hai mắt Dương Tĩnh lăng loạn hết cả lên, lộ ra một chút lưỡng lự!Nhưng chút do dự này không có ảnh hưởng gì, Trương Dương đã ôm chặt lấy vai cô, hãm chặt, trực tiếp lấp kín đôi môi anh đào hồng hào của cô, môi chỉ chạm nhẹ cô một chút cũng đủ để cảm giác được một mảnh mềm mại.Dương Tĩnh ngây người, giống như đợi người ta làm thịt dê con, hai mắt nhắm lại, Trương Dương liền tùy ý ghì sát vào hai mảnh môi anh đào của cô. Khi ấy, cô còn chưa kịp ưm lấy một tiếng thì đã nháy mắt mất đi tự chủ, cái lưỡi đinh hương giống như đã bị cuốn vào một trận lốc xoáy.Đây là hôn sao? Thật đúng là hâm mộ tiếng tăm mà. Một cái cảm giác ấm áp lan truyền từ ngực đi lên, cô theo bản năng mà đưa tay ra sau lưng ôm lấy Trương Dương, bất tri bất giác, một dòng thanh lệ chậm rãi chảy xuống từ đôi mắt khép chặt của cô, thẳng xuống đôi môi đang đắm chìm trong nụ hôn đầu tiên, có thể đây chính là một loại nước mắt chờ mong.Trương Dương có thể cảm giác được thân thể của hắn đang ngày càng nóng lên, cái lưỡi đinh hương mềm mại bắt đầu sinh ra mùi hương mới lạ, hắn tham lam mà chiếm đoạt hết, quấn lấy thật chặt, chậm rãi hướng dẫn cho cô bớt đông cứng lại.Hít thở nặng nhọc, nước bọt cực nóng theo đầu lưỡi mà trao đổi qua lại…Mãi cho đến khi hai người sắp thở không nổi nữa, Dương Tĩnh mới mãnh liệt một phen đẩy Trương Dương ra, vẻ mặt ửng đỏ mà nhìn trực tiếp hắn, vươn mạnh tay ra tựa hồ như muốn đánh nhau với Trương Dương:- Cậu thế nào lại có thể…Nhưng mới được một nửa, cô lại mềm nhũn xuống, ôm chặt lấy cổ Trương Dương, ôm chặt thân thể hắn, biến bị động thành chủ động, đôi môi anh đào như con rắn chủ động quấn lấy môi hắn.Mùi vị loại này cô chưa bao giờ cảm giác đến, sợ hãi cùng với hưng phấn tụ tập cùng một lúc. Hóa ra hôn môi lài dễ chịu đến như vậy, giờ phút này đây, cô không thèm màng tới cái gì là tình cảm chị em, cái gì là đạo đức lễ nghi liêm sỉ nữa, cho dù là trời sập xuống cô cũng không quản!Hai người không biết đã quấn lấy nhay trong bao lâu, mãi cho đến khi không thở nổi mới muốn buông nhau ra. Quần áo trên người của cả hai đã lộn xộn hết cả.Sắc mặt Dương Tĩnh ửng đỏ, hai mắt vẫn nhắm lại, trên một góc đôi môi anh đào hồng nhuận còn lưu lại một ít nước bọt, áo ngủ trên người không biết từ khi nào lỏng ra làm lộ ra nội y giữ ấm mỏng manh màu vàng nhạt đã bị trễ xuống dưới xương quai xanh, hiển nhiên là khiến hai đại núi non cao ngất nhô ra.Thế nhưng bên trong lớp áo ấm cô không có mặc áo nâng ngực cho nên áo phông màu vàng nhạt bó sát người càng làm cho hai đại thỏ ngọc cao ngất như muốn xổ ra ngoài, hai nụ hoa bé nhỏ như ẩn như hiện ở bên trong lớp áo mỏng bất cứ lúc nào cũng như muốn sổ lồng mà ra.- Đừng!Dương Tĩnh vừa cúi đầu lập tức phát hiện chính mình có chỗ không ổn, nhưng cô còn chưa kịp che lấp đi thì Trương Dương đã lại ôm lấy cô, quấn lấy cô. Cô hít vội một hơi cố lấy lại chút bình tĩnh, vội vàng nhẹ đẩy Trương Dương ra, thở gấp gáp mà nói rằng:- Không được đâu, Dương tử. Cậu mà xuống nữa chúng ta sẽ phạm sai lầm, xin cậu, dừng ở đây thôi.Ánh mắt cô giờ đây lộ rõ hẳn ý chí kiên định, Trương Dương cũng không miễn cưỡng thêm điều gì, chỉ lẳng lặng mà gật đầu chấp thuận.- Nhưng mà… Cậu có thể tiếp tục ôm tôi, nhưng… Nhưng chúng ta không thể đi xa hơn.Dương Tĩnh có lẽ cảm thấy thẳng thừng từ chối, cự tuyệt Trương Dương như vậy là có chút không thỏa đáng, hơn nữa trong lòng cô cũng có chút không muốn buông tay, cuối cùng cho phép Trương Dương một chút không gian mơ màng vậy.- Vậy được rồi, tôi chỉ ôm chị thôi!Trương Dương gật gật đầu.Dương Tĩnh vươn tay chỉnh lý lại quần áo cho gọn gàng, rồi liền cuộn mình gọn lại trong lòng Trương Dương như một cô mèo nhỏ, Trương Dương vẫn giữ tư thế như trước vòng tay ra phía sau ôm chặt lấy vai cô.Chỉ có điều cảm xúc mạnh mẽ vẫn chưa rút đi, khi Trương Dương gần sát thân thể mềm mại của cô hương khí kiều diễm lại truyền đến hắn, thân dưới hắn lúc này tức tốc bành trướng lên, cứng như sắt dính sát vào phía dưới của cô.- Đừng…Dương Tĩnh rõ ràng cảm thấy phía dưới có chút khác thường, không tự chủ được mà thân thể run lên như mềm nhũn ra.- Dương tử, có phải là cậu khó ở đến mức khó chịu?Vì là bác sĩ nên cô tự nhiên biết về thường thức sinh lý, và cũng biết là dưới cái tình huống như thế này, một nam nhân bình thường sẽ có những phản ứng gì.- Vâng!Vừa rồi có những cảm xúc mạnh liệt như vậy, trong lòng Trương Dương cũng không còn kiêng nể gì nhiều nữa. Hiện tại, Dương Tĩnh trong mắt hắn đã trở thành tình nhân tỷ tỷ cần chính mình giữ gìn.- Nếu không thì… Cậu nghĩ đến những chuyện khác đi… Nói thí dụ như là những chuyện ngoài chuyện tình cảm ấy, như vậy sẽ đỡ hơn.Dương Tĩnh thân hình có chút mất tự nhiên mà xoay xoay, kỳ thật cô cũng biết, phương pháp tốt nhất, chính là để thân thể phía dưới Trương Dương rời đi, nhưng mà cô xấu hổ không muốn nói như vậy, hơn nữa trong lòng cũng là có chút không muốn hắn rời đi.- Tôi sẽ cố gắng hết sức!Trương Dương nhìn chiếc cổ mịn màng trắng nõn như tuyết của cô, cùng hương thơm cơ thể tự nhiên của một mỹ nữ trưởng thành, cũng lại cảm nhận được thân thể mềm mại kinh người của cô, phía dưới hắn chỉ có thể nói là càng thêm khó chịu chứ làm sao có thể hạ nhiệt độ được đây.- Đều là chị không tốt...Dương Tĩnh cố gắng giãy giụa vài cái, liền phát hiện ra cô càng cố gắng giãy giụa thì Trương Dương ngược lại hung khí càng thêm hung hãn, mà không dám lộn xộn thêm nữa.Trương Dương chìa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt sáng bóng không tỳ vết của cô, cọ cọ đôi môi anh đào ướt át của cô, Dương Tĩnh cũng không có kháng cự mà ngược lại còn như đồng tình, chìa tay ra nắm chặt lấy tay Trương Dương trên gương mặt mình.- Chị Tĩnh, thực ra trong đoạn thời gian trước kia khi chị hỗ trợ, chiếu cố đến ông nội của tôi trong bệnh viện, tôi đã từng lập một lời thề.- Ừ, thề cái gì?- Tôi lúc ấy đã thề rằng, nếu có một ngày tôi phú quý, nếu mà chị Tĩnh còn chưa có lập gia đình thì tôi nhất định sẽ lấy chị về nhà.Dương Tĩnh nghe vậy, trong lòng có chút sóng dậy, nhưng lập tức nhẹ nhàng mà cười, vươn tay vỗ nhẹ lấy tay Trương Dương còn đang đặt trên khuôn mặt cô một chút rồi nói:- Nói bừa. Chị so với cậu lớn hơn nhiều, như thế nào có thể… gả cho cậu.- Là thật!Trương Dương trở tay nắm thật chặt đôi tay mềm mại của cô, nắm thật chặt rồi nói:- Còn chị mà lấy cớ lớn hơn nhiều tuổi cũng thật là buồn cười quá đi thôi, chị mới có hai mươi sáu tuổi… Vừa vặn là chị cực hợp với tôi, chị không biết chuyên gia nói như thế nào sao?- Nói như thế nào?Tuy rằng biết là Trương Dương chuẩn bị nói hươu nói vượn nhưng Dương Tĩnh vẫn là mang theo một chút ánh mắt chờ đợi, hỏi.- Chuyên gia nói, phụ nữ ba mươi tuổi muốn tìm đàn ông hai mươi tuổi khỏe mạnh, mà đàn ông ba mươi tuổi lại muốn tìm phụ nữ hai mươi tuổi.- Hả… Vì cái gì?Dương Tĩnh mơ mơ hồ hồ đoán được cái gì, nhưng vẫn là hỏi lại.- Đấy là bởi vì, phụ nữ ba mươi tuổi là thời điểm ham muốn cao nhất cho nên chỉ có đàn ông khoảng chừng hai mươi tuổi mới có đủ tài năng và khả năng thỏa mãn, còn đàn ông ba mươi tuổi ngược lại không hề muốn coi cái gì là duy nhất, lúc này lại muốn tìm vài phụ nữ hai mươi tuổi trẻ trung mà sinh lấy em bé.- Ngụy biện!Dương Tĩnh mặt cười cười đến ửng đỏ lên, vươn một tay đánh nhẹ Trương Dương một cái. nguồn TruyenFull.vn- Hơn nữa bà chị đây mới hai mươi sáu tuổi thôi, còn xa mới đến ba mươi tuổi!Đúng là kể cả đối với mỹ nữ xinh đẹp, thì đối với vấn đề tuổi tác vẫn rất hay là để ý.Trương Dương mỉm cười, nói rằng:- Thật mà, nếu không tin chị cứ đi hỏi người khác mà xem.- Thế mới không tin!Dương Tĩnh quay đầu đi, giả bộ không để ý tới Trương Dương, quay lưng lại phía mặt Trương Dương, nhưng cũng không tự chủ mà đưa ra một tia nghi ngờ chẳng lẽ những điều hắn nói là thật sự sao? Trong lòng mình, đích thực có một cảm giác giống như chờ mong chuyện nam nữ ấy… Hơn nữa, đúng là thực rất mong chờ, rốt cuộc hai mươi sáu tuổi đầu giờ đây lần đầu tiên nếm được hương vị nụ hôn, chậc, tuổi thanh xuân nhiều điều tốt đẹp vậy mà đã bỏ lỡ.Nói xong lời này, hai người lặng im trong chốc lát, hồi lâu sau, đang lúc Trương Dương cho rằng Dương Tĩnh đã ngủ rồi thì Dương Tĩnh lại đột nhiên mở miệng nhẹ giọng nói:- Dương tử, nếu không được thì chị giúp cậu cái kia… xuất ra nha.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận