Đế Quốc Mỹ Nữ


Buổi họp thông báo tuyển dụng tại Đại học Y khoa Dung Hợp được cử hành ở hội trường, mặc dù ngoài trời có tuyết rơi nhưng lúc Dương Tĩnh và Trương Dương đến bên trong đã hết mất chỗ ngồi từ lâu rồi.Vừa nhìn thấy trong hội trường thông báo tuyển dụng người đến xin ứng tuyển đã rất nhiều, quả nhiên nổi tiếng thì vẫn chính là nổi tiếng, nhân tài nào cũng muốn cướp lấy.Tổng thể bên trong hội trường chia làm hai khối, một khối là những xí nghiệp dược phẩm như của Trương Dương, một khối là của bệnh viện. Bởi Đại học Y khoa Dung Hợp cũng là một bộ phận trực thuộc bệnh viện, ví dụ như bệnh viện Dung Hợp, bệnh viện u, bệnh viện Thiên Đàn ngoài ra còn có hơn sáu viện nghiên cứu. Hơn nữa người từ khắp các nơi vì tiếng tăm cơ cấu khám chữa bệnh khổng lồ mà đến, dùng cụm từ người đông nghìn nghịt để hình dung cũng không quá đáng.Trương Dương vất vả lắm mới tìm cho mình được một vị trí, chỗ đó không đến nỗi tồi, nhưng khổ nỗi bên cạnh lại chính là người của hai tập đoàn lớn EP dược nghiệp và Hằng Hà dược nghiệp, bên cạnh nữa còn có Mỹ Linh dược nghiệp, tập đoàn Vân Thảo, xí nghiệp dược Tinh Vân nổi tiếng, vân vân... Tất cả đều là những tập đoàn mạnh trong nước, thuộc nhóm một trăm tập đoàn mạnh nhất trong nước. Những người này đối với bọn Trương Dương mà nói, không thể nghi ngờ, đúng là một áp lực lớn.Những công ty này lợi nhuận kinh doanh mỗi năm lên đến hơn trăm tỷ, phải gọi đó là những siêu tập đoàn, sự nổi tiếng hơn Nữ Oa bây giờ rất rất nhiều.Càng quan trọng hơn, những công ty này đều có trụ sở chính hoặc là chi nhánh ở Bắc Kinh, đối với những người muốn ở lại Bắc Kinh lập nghiệp mà nói thì đó là một sự lựa chọn vô cùng tốt.Cho nên thực ra Trương Dương cũng không đặt cả hy vọng gửi gắm vào buổi thông báo tuyển dụng này cho lắm, hắn đặt hy vọng vào chỗ sinh viên đề cử của vị giáo sư của Dương Tĩnh nhiều hơn.Nếu nói là chạy theo hình thức cũng được, dù sao thì hắn cũng đến góp vui.Tìm được vị trí tốt rồi, sau khi ngồi xuống bên phía trường học còn cử ra hai cô bé xinh đẹp đến giúp đỡ, một cô hỗ trợ việc phân phát tư liệu một cô hỗ trợ việc viết biển quảng cáo.Trương Dương nhìn các quảng cáo thông báo tuyển dụng của đơn vị khác đều phải qua những chuyên gia thiết kế, so sánh với cái của mình dưới đây...Biết sớm vậy thì thà không đến cho rồi.Quả nhiên, phía trước quầy thông báo tuyển dụng dành riêng cho từng doanh nghiệp của những đại xí nghiệp đi đầu cùng các đơn vị trực thuộc bệnh viện ngay từ đầu đã chật kín người. Còn mình và một ít công ty dược nghiệp phổ thông không biết tên thì trước quầy thông báo chỉ có thể dùng từ giăng lưới bắt chim để hình dung cái ảm đạm này.Điều này hoàn toàn có thể lý giải được, dù sao thì bây giờ ai cũng muốn được vào biên chế. Những bác sĩ, thạc sĩ đều hướng vào phía quầy của khối bệnh viện, chỉ có một vài người không phải chuyên ngành lâm sàng mới ngẫu nhiên đi qua liếc nhìn mấy xí nghiệp không có tên tuổi.Trương Dương nhìn Dương Tĩnh, Dương Tĩnh lại nhìn Trương Dương, hai người chỉ có thể dùng từ xấu hổ để hình dung. Hai cái cô hỗ trợ quản lý xinh đẹp đằng sau thì nhàn hạ đến nỗi mở di động ra chơi.- Hay là đi tìm thấy hướng dẫn đi?Dương Tĩnh đề nghị.- Ừ, xem ra cũng chỉ có thể là làm như vậy.Trương Dương suy nghĩ, thực còn không bằng tính toán. Hai người đang tính thu dọn thì đột nhiên có một âm thanh quen thuộc truyền đến.- Này, học muội, khéo thật đấy, em cũng đến thông báo tuyển dụng sao?Trương Dương theo tiếng mà ngắm mắt, tục ngữ có câu thật là đúng "tiểu quỷ nan triền âm hồn bất tán". Lôi Bình Minh kia không biết từ đâu xông ra mang theo hai tiểu đệ mặc giày da âu phục, xuất hiện trước quầy tuyển dụng của Trương Dương.Nhìn dáng vẻ của bọn họ hình như cũng là đến để thông báo tuyển dụng, nhưng cảm giác đầu tiên của Trương Dương cũng vẫn là giả bộ mà đến đây...- Đúng là khéo quá, lớp trưởng, hôm nay anh đến đây là...- Ha ha, không có việc gì chỉ là đến để góp vui thôi.Lôi Bình Minh ngẩng đầu lên nhìn quầy hàng của Trương Dương, tấm biển quảng cáo chỉ dùng bút đen viết trên giấy hồng, trên mặt anh ta lộ ra ngay tiếng cười thản nhiên nhạo báng nhưng rất nhanh đã che dấu được, nhìn quầy hàng trống trơn không có một tập hồ sơ ứng tuyển nào, anh ta biết rõ nhưng còn cố ý hỏi:- Học muội, thế nào? Thành tích tuyển dụng như thế nào?Dương Tĩnh nhìn anh ta một cái rồi thản nhiên đáp:- Chúng em cũng cùng cảnh ngộ giống như các xí nghiệp không tên, xí nghiệp dược phẩm phi dược phẩm, bệnh viện phi bệnh viện, anh cũng thấy rồi đấy.- Ha ha, lời này của em thực ra cũng không hoàn toàn đúng.Lôi Bình Minh chỉ tay vào biển quảng cáo phía sau Trương Dương nói:- Vấn đề chủ yếu là ở biển quảng cáo của các em. Công ty các em là công ty mới thành lập, nếu không có gì nổi tiếng thì nên yêu cầu thấp một chút, ví dụ như sinh viên trường dạy nghề hoặc cùng lắm là sinh viên y khoa tốt nghiệp chính quy, chứ cái gì mà ngũ quan thanh tú kia thì phải bỏ đi. Còn nữa, điều kiện phải đi đến Mai Ninh thì càng phải cắt bỏ như vậy may ra còn có người đến nhìn một chút.- À, cám ơn lớp trưởng đã góp ý.Dương Tĩnh nhìn biển tuyển dụng phía sau, thản nhiên cười nói:- Tuy công ty Nữ Oa của bọn không nổi tiếng nhưng yêu cầu của bọn em cũng sẽ không hạ thấp xuống đâu.- Ha ha, thế thì anh đây cũng hết cách rồi.Lôi Bình Minh lấy một sấp hồ sơ từ chỗ tiểu đệ rồi quơ quơ nói:- Nếu vậy thì thế này, chỗ công ty của anh ngược lại nhận được không ít hồ sơ dự tuyển dù sao anh cũng không cần nhiều như vậy, hay là để anh tặng cho các em một ít, các em có thể trực tiếp gọi điện thoại hỏi người ta, ha ha, biết đâu lại lừa được một hai người đấy.Cũng không biết là anh ta có ý tốt hay là châm chọc nhưng Trương Dương nghe xong thấy rất không thoải mái. Hắn đi đến bên Dương Tĩnh nhìn anh ta mà nói:- Cảm ơn, không dám phiền anh, không có việc gì thì anh đừng có đứng ở đây mà gây cản trở chúng tôi tuyển người, như vậy là chúng tôi rất cảm ơn anh rồi.- A, này chàng trai, đừng có bướng bỉnh nhé. Tôi đứng ở đây thì điều này sao lại gây trở ngại cho các cậu được? Bởi cho dù thế nào thì quầy giới thiệu này của các anh cũng không có ma nào ngó ngàng qua đâu.Nói xong, anh ta không nhìn Trương Dương mà chuyển ánh mắt về phía Dương Tĩnh:- Em này, không phải trước kia em rất hy vọng ở lại Bắc Kinh xây dựng sự nghiệp sao. Thế này, chỗ công ty anh hiện nay còn đang trống chức vị Tổng giám thị trường quốc tế, lương một năm tối thiểu là một trăm vạn, nếu em đồng ý thì xin mời em về, thế nào?Trương Dương thấy rất là bực mình, Lôi Bình Minh này đúng là quá xấu tính đi, lại còn dám tuyển người trực tiếp ngay bên cạnh mình.Hắn lăm lăm nắm chặt bàn tay, nếu không vì nơi này nhiều người ắt hắn liền cho tên tạp nham này một quyền nhớ đời. Lời hắn nói mới xong thật quá sức lố bịch. Bản thân mình đến đây thông cáo tuyển người nhưng một con chim cũng chưa thèm đến đã là nguyên nhân khiến hắn bực bội rồi, nay tên tạp nham này lại còn thản nhiên muốn chiêu mộ Dương Tĩnh tỷ đi theo y, như thế mà không đáng đánh hay sao?- Lớp trưởng, anh lại nói đùa rồi?Dương Tĩnh nhìn bộ dáng cường tráng của Lôi Bình Minh, trên mặt vẫn cười thản nhiên, mắt híp híp.- Không, không phải anh nói đùa đâu. Nguyên là em muốn vào trong biên chế đơn vị sự nghiệp nên anh không dám nói gì, nhưng hiện tại cái chức gì ở công ty Nữ Oa kia... không phải là nhân tài mà không được trọng dụng sao. Tuy rằng, anh biết Trung tâm khôi phục sức khỏe đang rất nổi tiếng, nhưng cái gì mà Nam Tinh số 1 đơn giản chỉ là thổi phồng, mấy tháng rồi em xem khẳng định là chẳng có động tĩnh gì chắc chắn cả.Lôi Bình Minh nhìn Dương Tĩnh một cách nghiêm túc, rồi lại tiếp tục hỏi:- Anh là thật lòng, chỉ cần em đồng ý đến công ty của anh thì ngoài vị trí chủ tịch ra anh cho em tùy thích lựa chọn. Lương một năm trăm vạn, không, chỉ cần em đồng ý thì hai trăm, ba trăm vạn cũng có thể được.Lại quay về nhìn Trương Dương với vẻ đắc ý:- Trương tiên sinh, anh trả lương em tôi được bao nhiêu?- Lương một năm 10 vạn!Dương Tĩnh nhìn Lôi Bình Minh mà đáp, mỉm cười ngăn cơn cuồng nộ của Trương Dương, đồng thời còn lôi nhẹ cánh tay hắn nhẹ nhàng, nhìn hắn có ý bảo hắn hãy bình tĩnh. Sau đó quay đầu nhìn Lôi Bình Minh, lại bình thản nói tiếp:- Nhưng dù là Dương tử chỉ có trả cho em chút ít tiền thì em cũng vẫn nguyện ý ở lại Công ty Nữ Oa này làm, có sao không, lớp trưởng? Còn bây giờ, nếu không có điều gì để nói thì xin mời đừng đứng ở đây làm cản trở chúng em tuyển người nữa.Lời này của cô cũng đủ hiểu, Lôi Bình Minh nhìn tận mắt Dương Tĩnh thân mật với Trương Dương sắc mặt ngay tức thì trở lên khó coi. nguồn TruyenFull.vnDù sao thì anh ta vẫn kìm chế được chút tức giận ấy để không nổi điên lên ngay tại chỗ mà chỉ nhìn chằm chằm Trương Dương rồi bỏ đi.Nhưng không lâu sau Trương Dương liền phát hiện, cái quầy thông báo tuyển dụng của EP dược nghiệp được đổi thành khoa học kỹ thuật Bình Minh. Hai tiểu đệ vừa rồi đi theo anh ta còn kiếm thêm cả bốn người mặc đồng phục suất ca. Hơn nữa, cùng với hai cô em quản lý còn có bốn người mặc đồng phục Khoa học kỹ thuật Bình Mình nữa, làm thành một đám thông báo tuyển dụng to vĩ đại, ngang nhiên càn quấy ngay trước cái quầy thông báo của Trương Dương.So với cái quầy tuyển dụng nhỏ bé của Trương Dương mà nói thì hoàn toàn đối lập. Điều khiến Trương Dương không thể chịu đựng được chính là yêu cầu về chuyên môn, nghiệp vụ bên đó, cũng là tuyển mộ hộ sư cao cấp, dược sư, vân vân…, cũng yêu cầu tốt nghiệp chuyên ngành giống như bên Trương Dương. Hơn nữa, chế độ đãi ngộ của bên đó đều vượt qua hẳn Trương Dương!Cái này hiển nhiên là cố ý, vốn Trương Dương đã định rút đi nhưng hiện tại nhìn thấy cảnh tượng này hắn thực tình như phát hỏa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận