Đế Quốc Mỹ Nữ


- Xong rồi, hỏng rồi. . .Bạch Văn Thanh từ chối đi vào trong tán gẫu với các đại lý, nới lỏng cà-vạt, nóng nảy đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng.- Phải làm sao bây giờ?- Chủ tịch, kìa. . .trung tâm hồi sức của công ty Nữ Oa bên kia bắt đầu khai mạc rồi. . .Trợ lý bên cạnh hắn không biết sống chết mà chỉ vào tin tức trên màn ảnh, nhắc nhở hắn.Bạch Văn Thanh nghe vậy, liền bạt tai:- Cút đi, anh ác tâm với tôi sao?Nhưng hai mắt vẫn hướng vào màn hình LED to của phòng hội nghị đa năng, nơi đó vốn phải là phát trực tiếp cái hội trường này, nhưng giờ phút này lại đang phát sóng bệnh viện Trung Sơn.Bạch Văn Thanh nhìn chằm chằm vào màn hình LED to, trong mắt không khỏi hiện lên một tia oán độc.- Tiểu Văn, đi, đi với ta, ta muốn nhìn một chút cái trung tâm hồi sức là cái gì. . .- Còn công tử, nên làm như thế nào ạ?Trợ lý lo lắng nói.- Đã đi đến bước này rồi …Bạch Văn Thanh lông mày chau lại thành một đường, bất đắc dĩ nói.- Lần trước Bạch Cương không phải giới thiệu Đỗ Ngọc Hằng sao, trước mắt xem ra chỉ có thể tìm Đỗ gia nhờ giúp.- Chủ tịch, Đỗ gia chính là một con sói đói, bọn họ như hổ rình mồi với Bạch Thị chúng ta, chúng ta không bằng trực tiếp tìm Kiều công tử, đây mới thực sự là chỗ dựa vững chắc ạ. Text được lấy tại Truyện FULL- Kiều Hi Kiệt?Bạch Văn Thanh cười khổ lắc lắc đầu:- Người ta lần trước bằng lòng gặp chúng ta, chẳng qua là anh ta nhất thời hứng khởi mà thôi, cậu thực cho rằng chúng ta có tư cách nói chuyện với anh ta ư?- Nhưng. . .- Được rồi, ngươi không cần nhiều lời.Bạch Văn Thanh phẩy tay áo, quả quyết mà nói rằng:- Ta tự có chừng mực, trước mắt cứu Lượng Phong, những thứ khác về sau nói đi, cậu buổi tối tới nhờ Bạch Cương giúp tôi liên hệ với Đỗ Ngọc Hằng.- Bây giờ?Hắn nhìn chằm chằm màn hình lớn đang phát trực tiếp tin tức, thân hình mập mạp đột nhiên khẽ run lên, hai mắt muốn phun ra lửa.- MAHLE cái khỉ, hay là CCTV. . . Đi, chúng ta đi xem một chút, ta muốn nhìn trung tâm phục hồi như thế nào, còn có thể thu hút cả bộ trưởng y tế.Vừa mới đi được vài bước, chủ nhiệm phụ trách báo chí hỏi:- Chủ tịch, còn mở họp báo nữa không?Đi tới cửa Bạch Văn Thanh nghe vậy thiếu chút nữa ngã sấp xuống, quay đầu lại vẻ mặt tối sầm nhìn trợ lý, hung tợn nói:- Tên khốn kia, ngày mai bảo hắn không cần phải đi làm nữa.Mai Đại phụ thuộc bệnh viện Trung Sơn, bên cạnh hội trường chiêu đãi báo chí, Trương Dương trốn ở trong góc, ngáp ngủ trên bàn, bên cạnh hắn, Kiều Hi Nhi duỗi ngón tay không ngừng đâm vào eo anh:- Way, họ Trương, đã đến giờ chính thức treo biển hành nghề, làm đại diện pháp nhân của công ty, anh lên bục nói mấy câu tỏ vẻ một chút đi.- Không. . . Anh còn chưa tỉnh ngủ!Trương Dương hai tay kéo chân bàn, đánh chết cũng không chịu rời đi, không phải anh không muốn ra, cũng không phải anh không nghĩ ra tên, mà là. . . thời gian chính thức treo biển hành nghề là tại gần ba giờ chiều, mà lúc này, đúng lúc hệ thống Nữ Oa cập nhật.Nếu. . chết thì sao, lúc đó hệ thống đột nhiên nói, mục tiêu trong vòng bán kính 20m.. . Anh vừa rồi đã đi xem qua, đến lúc đó tham gia nghi thức yết bài, ngoài người phụ trách Trương Dương, tổng giám sát phòng thuốc Kiều Hi Nhi ra, còn có phòng thực nghiệm, lại thêm mấy ký giả nữ..Trương Dương nghĩ, nếu như vậy, chính mình rõ ràng phải dứt khoát, ngoài kia có mười mấy em.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận