Đế Quân



Thần Dạ vẫn một mực bảo trì tư thế như thế….

Từ sau khi quay trờ về, Thần Dạ chỉ nói với người trong nhà vài câu liền tiến vào trong phòng của mình.

Hôm nay hắn đang tiêu hóa, tiêu hóa sau khi hắn đạt tới cảnh giới Sơ Huyền, ở trong óc đột nhiên xuất hiện một đạo tin tức bàng bạc.

Cái gọi là tiêu hóa, chính là dài đằng đẵng cả hai ngày!

Vào một thời điểm nào đó, mí mắt của Thần Dạ mạnh mẽ nhảy dựng lên, tinh thần của hắn lại trở nên kích động, mừng rỡ:

- Vậy mà, dĩ nhiên lại…

Với người đã sống hai kiếp như Thần Dạ, đã từ trong những kinh nghiệm mà luyện ra được tâm tính cứng cỏi, thế nhưng giờ phút này cũng trở nên thất thố như thế.

Trong đầu của hắn tin tức kia đã được tiêu hóa, chuyển hóa thành một bộ công pháp tu luyện, xuất hiện một cách rõ ràng, phù hợp, còn có khả khẩu quyết tu luyện tâm pháp, chờ một chút…

Sau khi công pháp biến đổi lại khắc họa nên một vũ kỹ!

Vô luận là công pháp hay là vũ kỹ ở trong vương phủ trấn quốc đều nhiều vô số kể, chỉ cần Thần Dạ có đủ thực lực để đi tu luyện, tuyệt đối người trong phủ sẽ đưa cho hắn những thứ tốt nhất.

Nhưng thật sự Thần Dạ đã bị công pháp và vũ kỹ đột nhiên xuất hiện làm cho rung động.

Công pháp tên là : Đại tịch diệt tâm thuật!

Vũ kỹ: Phá diệt đao!

Công pháp và vũ kỹ cuối cùng là tới như thế nào, trong đầu Thần Dạ loáng thoáng đã hiểu rõ, khẳng định là có liên quan tới Tiểu Đao. Bởi vì thân thể của hắn, ngoại trừ Tiểu Đao ra cũng không có bất kỳ vật nào khác.


Mà ngay cả điện Cổ Đế thân bí khó lường kia cũng tồn tại ở bên trong Tiểu Đao.

Nếu như là công pháp và vũ kỹ xuất phát từ Tiểu Đao, như vậy nhất định sẽ là vật phi phàm!

Mười ngón tay đều có dài ngắn khác nhau, như vậy thì công pháp tự nhiên cũng có phân loại cao thấp, càng là công pháp cao thâm, vào thời điểm vận hành thì tốc độ hấp thu linh khí thiên địa và tốc lộ vận chuyển luyện hóa linh khí trong cơ thể sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Vũ kỹ cũng giống như vậy, vũ kỹ càng cao thâm thì uy lực có thể phát ra sẽ càng cường đại hơn! Như thế thì sao Thần Dạ có thể không mừng rỡ cơ chứ!

Ở bên trong Tiểu Đao còn có lưu truyền cả công pháp và vũ kỹ, Thần Dạ cũng tuyệt đối không tin tưởng, ngoại trừ những thứ này ra, Tiểu Đao cũng chỉ đơn giản là một thanh binh khí sắc bén mà thôi.

Huống hồ còn có cả điện Cổ Đế… hắn có thể hấp thu được Thái Âm lực bên trong cơ thể tiểu Nha, cùng với uy thế cường đại hùng hậu cổ xưa….

Hai thứ này đều là chỗ dựa của Thần Dạ trong kiếp này, cũng là chỗ dựa lớn nhất để tương lai đi tìm mẫu thân, mà muốn để bọn chúng phát huy ra tác dụng lớn nhất, điều kiện đầu tiên chính là được quyết định bởi tu vi của Thần Dạ, có đủ khiến bọn chúng thỏa mãn để khiến chúng khôi phục lại trạng thái nguyên trạng hay không?

Những thứ này còn phải chờ đợi Thần Dạ chậm rãi khai quật, tuy rằng Thần Dạ cũng không biết phải đạt tới trình độ như thế nào, mới có thể làm cho Tiểu Đao và điện Cổ Đế phát huy ra uy lực ban đầu của bọn chúng, nhưng hôm nay đã có một cánh cửa mới được mở rộng vì hắn, chỉ cần hắn kiên trì bền bỉ tu luyện, cuối cùng sẽ có một ngày hắn làm được chuyện tình mà mình vô cùng khát vọng.

- Mẫu thân, ngài hãy chờ đợi, hài nhi sẽ hảo hảo cố gắng, để cho người một nhà chúng ta lại đoàn tụ một lần nữa!


Ni thầm một tiếng, Thần Dạ chậm rãi nhắm mắt lại, tu luyện theo môn pháp Đại tịch diệt tâm thuật, nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện!

- Tịch, điểm bắt đầu của vạn vật, diệt, điểm cuối của vạn vật! Tâm tùy ý động, ý thượng cửu tiêu, tự tịch phi diệt, chung thành đại đạo. . .

Hỗn loạn trong hoàng thành đế đô giằng co suốt trong ba ngày!

Ở trong ba ngày này, mọi người đều thấy được khí phách cùng bá đạo phi thường của Thần lão gia tử, mà có một ít người lại lần nữa mở mang thêm được kiến thức.

Trong thời gian ba ngày, đại bộ phận các hào môn thế gia trong đế đô đều bị người của Thần gia ghé thăm một lần, khi bọn họ đi rồi, cảnh tương còn lại chính là khắp nơi hoang tàn, vô cùng thê thảm.

Giết chóc đã không còn thảm thiết như buổi tối đầu tiên, nhưng trình độ phá hư lại còn hơn cả lúc trước!

Hành động của Thần lão gia tử làm rung động tất cả mọi người, nhưng cũng làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu.

Nếu như nói mượn cơ hội này để trắng trợn thanh trừ một số người, vậy thì thời gian một buổi tối cũng đã đủ rồi, vì sao lại còn muốn náo loạn đến ba ngày chứ?

Điều này làm cho những lão cáo giá kia không cách nào nghĩ thông suốt!


Ở trong sân nhỏ, Thần lão gia tử mặt hướng về hư không, nhàn nhạt cười nói:

- Buổi tối ngày đầu tiên lão phu là giết gà dọa khỉ. Hai ngày tiếp theo, lão phu chính là muốn ọi người nhìn rõ ràng, lão phu có năng lực và quyết đoán để ứng phó với mọi khiêu chến, nhất là khiêu chiến của hoàng đế.

- Dạ nhi, lão phu làm như vậy có thay đổi được lòng tin của con đối với lão phu không, có bỏ được hoài nghi bi phẫn như trong giấc mơ của con hay không?

Đế đô rối loạn trong ba ngày, Thần Dạ cũng một mực tu luyện trong ba ngày!

Đại Tịch Diệt Tâm Thuật xác thực là không giống như bình thường, mặc dù hắn chỉ vừa mới tiếp xúc nhưng đã có thể phát giác được, bộ công pháp này rất cao thâm.

Không chỉ hấp thu linh khí thiên địa nhanh hơn, tốc độ vận chuyển linh khí nhanh hơn, mà khi dùng Đại Tịch Diệt Tâm Thuật để luyện hóa Huyền khí, thì lại càng thêm tinh thuần hơn so với ngày xưa.

Hoàng thành đế đô ba ngày sau đó, trên bầu trời vẫn còn lơ lửng một cổ hương vị khẩn trương nồng đậm, bởi vì không ai biết tối hôm nay Thần gia có làm ra hành động tương tự nữa hay không.

Bởi vậy thành trì náo nhiệt ngày xưa, bây giờ trên đường dài đã không có bao nhiêu người, cho dù có người cũng đều mang theo dáng vẻ vội vàng, sợ gặp phải một ít phiền toái không cần thiết.

Cả đế đô mặc dù không có quá nhiều cảnh hoang tàn ở khắp nơi, nhưng mà vẫn tràn ngập một cổ hương vị hiu quạnh, không khỏi làm cho người ta có vài phần thổn thức.

Nhìn thoáng qua tòa tửu lâu phía trước, Thần Dạ cười cười chậm rãi đi vào, sau khi tùy tiện tìm một cái bàn bên gần cửa sổ ngồi xuống, liền kêu:

- Chưởng quầy, mang ra một ít thức ăn và pha một bình trà.

- Dạ được!

Đế đô phát sinh hỗn loạn làm cho những nơi bình thường có sinh ý cự tốt cũng trở nên ảm đạm, mắt thấy có khách nhân vào cửa, chưởng quầy của tửu lâu vội vàng mang theo tiểu nhị làm trong điếm của mình ra nghênh đón.

Mà sau khi hắn nhìn thấy dung nhan của vị khách nhân trước mặt, nụ cười hân hoan lập tức hóa thành mây đen vô tận, lúc trước nói năng rất nhanh nhẹn hoạt bát, giờ phút này lại lắp bắp mãi cũng không nói ra được một câu đầy đủ.

- Thần, Thần tiểu thiếu gia, ngài, ngài….

Ngài cả nửa ngày cũng không nói ra được vế phía sau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận