Đế Quân



Ở trên nóc nhà, Thần Dạ từ từ thu hồi ánh mắt. Chỉ trong tích tắc, ẩn chứa ở chỗ sâu trong con ngươi là sát ý vô cùng vô tận!

Sáu năm sau này, Thần gia sẽ phát sinh điều gì, hắn vô cùng rõ ràng. . . .

Từ đầu đến cuối, Thần gia chưa từng có chút xíu lòng dạ phản bội đối với đương kim hoàng thất. Mặc dù có người trong Thần gia, trong lòng hàm chứa câu oán hận, nhưng lại cũng không hề tuyên bố ra miệng. Mọi mệnh lệnh của hoàng đế, đều là ra sức tận tụy chấp hành.

Nếu không, với uy danh của gia gia Thần Trung, với thế lực của Thần gia, chỉ cần có tâm phản kháng, thông đồng với địch phản quốc thì đã làm sao? Đại Hoa hoàng triều, cũng là đoạt được từ trong tay tiền triều. Bọn họ có thể nắm giữ giang sơn, vì sao Thần gia không thể?

Thần Dạ thật sự không hiểu, vì sao đối mặt với sự giết chóc của hoàng thất, gia gia Thần Trung tại sao không phản kháng, thậm chí ngay cả giải thích cũng không có.

Nhưng những điều này có hiểu hay không đều không có vấn đề gì. Thần Dạ mộng tưởng quay về sáu năm trước, tất cả đều vừa mới bắt đầu. Hắn còn có thời gian sáu năm , có khả năng thay đổi mệnh số hôm nay cho Thần gia!

Nếu hoàng đế bất nhân, Thần gia vì sao phải giảng giải nhân nghĩa cùng bọn họ!

Sát ý, hãy giấu kín đi!

Chuyện phát sinh năm đó, tất cả nhà Thần gia đều bỏ mạng. Gia gia Thần Trung, chưa từng từng có bất cứ hành động phản kháng nào. Mà nay, nếu lại trải qua thêm một lần nữa, tin tưởng đến lúc xuất hiện cái ngày đó thì gia gia vẫn sẽ có cùng hành động như thế.

Chuyện phát sinh năm đó, tất cả nhà Thần gia đều bỏ mạng. Gia gia Thần Trung, chưa từng từng có bất cứ hành động phản kháng nào. Mà nay, nếu lại trải qua thêm một lần nữa, tin tưởng đến lúc xuất hiện cái ngày đó thì gia gia vẫn sẽ có cùng hành động như thế.

Thần Dạ tuyệt không cho phép chuyện đồng dạng lại phát sinh lần nữa. Bởi vì hắn không chịu đựng nổi lần thứ hai cùng một nỗi đau đớn giống nhau như đúc.

Cho nên, hiện tại nếu nó lại xảy ra, nếu có chuyện gì thì đều phải thận trọng, không thể có bất cứ sai lầm nào. Lần này đã không chỉ có là sự đấu tranh giữa Thần gia cùng hoàng thất , mà là Thần Dạ hắn đấu tranh cùng trời cao, bởi vì hắn đã trở lại quá khứ!

Thần Dạ từ từ đứng lên, địa phương xuất hiện trong ánh mắt đúng là Hoàng Thành trong đế đô. Một mảng kiến trúc hùng vĩ hào hùng nhất, so sánh với Trấn Quốc Vương phủ dưới chân chính mình này, phải càng thêm khí thế.

Nơi đó, đúng là vùng đất của hoàng cung!

Nhưng mà lúc này, ở trong mắt Thần Dạ đã không có chút xíu sát ý cùng lửa giận. Hắn chỉ là yên lặng nhìn kỹ chốn hoàng cung, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh.

Tranh giành cùng hoàng thất, kỳ thật phi thường đơn giản. Đơn giản là đương kim hoàng đế kiêng kỵ công cao át chủ của gia gia Thần Trung sẽ uy hiếp đến hoàng quyền cùng địa vị của ông ta, nên trong mắt hoàng đế, Thần gia không thể không diệt!

Nhưng vì không diệt không thể yên, chỉ cần gia gia Thần Trung không cho phép thì hoàng thất, không thể diệt được Thần gia!

Khó khăn thì khó khăn, phải nói như thế nào để lay động lão gia tử, khiến cho ông ta hiểu rõ ràng, coi như Thần gia hiện tại từ bỏ tất cả vinh hoa phú quý, ẩn cư trong rừng sâu núi thẳm thì hoàng thất cũng sẽ không bỏ qua cho Thần gia.

Lão gia tử xuất thân chốn cùng khổ, sau khi tập được một thân bản lĩnh đã đi theo Thánh Chủ Gia, khai sáng vạn dặm giang sơn này. Cái tên Thần Trung của ông ta do chính Thánh Chủ Gia ban tặng, ý là trung thành và tận tâm.

Lão gia tử xuất thân chốn cùng khổ, sau khi tập được một thân bản lĩnh đã đi theo Thánh Chủ Gia, khai sáng vạn dặm giang sơn này. Cái tên Thần Trung của ông ta do chính Thánh Chủ Gia ban tặng, ý là trung thành và tận tâm.

Vì phương diện tình cảm này, có lẽ đúng là lão gia tử tình nguyện hy sinh Thần gia, cũng không muốn phụ ơn tri ngộ năm đó của Thánh Chủ Gia sao?

- Có hơi khó làm a!"

Thần Dạ gãi gãi đầu, đau khổ kêu một tiếng. Hắn tin tưởng, sáu năm sau này, sau khi sự kiện kia lại phát sinh thì những người khác trong nhà khẳng định cũng đã khuyên can lão gia tử. Nhưng Thần gia vẫn cửa nát nhà tan, điều đó đã nói lên, lão gia tử cũng không hề chịu nghe theo.

Khi nguy cơ đến trước mắt, đều không chịu nghe theo, vậy hiện tại khi vẫn chưa phát sinh chuyện gì thì càng không chịu nghe theo.

Xem ra, chỉ có thể dùng cách không nhận thức được, từ từ thay đổi suy nghĩ của lão gia tử .Hơn nữa, trong lúc này, gây ra một số động tĩnh tương đối lớn, khiến cho trước tiên lão gia tử thấy, không thể trông chờ vào hoàng thất được .

Mặc dù lão gia tử trong lòng cũng biết những dấu hiệu của đương kim hoàng đế . Nhưng biết và tận mắt thấy, đây chính là khái niệm không giống nhau. Sau đó lại có thêm một vài người thỉnh thoảng nói không ngừng bên tai. Coi như vô phương thay đổi suy nghĩ trung quân ái quốc của lão gia tử, ít nhất cũng có thể làm cho ông ta trong chuyện lựa chọn quan trọng, thì giữa Thần gia và ân tình của Thánh Chủ Gia đều đặt ở trên cùng một tuyến đầu suy nghĩ.

Chỉ cần làm được điểm này, vận mệnh của đông đảo người nhà Thần gia sẽ tùy thời thay đổi.

. . . . .

Mà chỉ cần Thần gia không lo, Thần Dạ mới có thể an tâm đi hoàn thành một chuyện khiến cho hắn kiếp trước mãi cho đến lúc chết cũng không thể làm được. Để rồi phần áy náy cùng tự trách đó kéo dài đến giờ này ngày này!

Mà chỉ cần Thần gia không lo, Thần Dạ mới có thể an tâm đi hoàn thành một chuyện khiến cho hắn kiếp trước mãi cho đến lúc chết cũng không thể làm được. Để rồi phần áy náy cùng tự trách đó kéo dài đến giờ này ngày này!

Vào năm mười một tuổi kia, Thần Dạ còn trẻ không hiểu, chỉ nghe nói trên đế đô Nam, Bắc Vọng Sơn có cảnh tượng cực kì đặc biệt. Hắn cũng không biết Bắc Vọng Sơn rất nhiều nguy hiểm, nên đã năn nỉ mẫu thân dẫn hắn đi lên núi du ngoạn.

Bởi ngay vào lúc hắn xem ra, đó chỉ là một chuyến du ngoạn cực kỳ bình thường, thì ngay tại ngày đó, ngay trước mặt hắn, mẫu thân bị bắt đi. . . .

Trước lúc đi xa, mẫu thân rỏ nước mắt khóc cùng những lời nói li biệt, cho đến ngày nay Thần Dạ cũng không dám quên một chút nào. Ngày hôm đó lên Bắc Vọng Sơn, khi đi thì mẫu tử hai người. Còn lúc trở về, sau khi tỉnh táo đã chỉ có chính mình một người.

Thần Dạ không dám yêu cầu xa vời, trong một đêm chính mình liền có khả năng lớn lên. Nhưng hắn cũng biết, nếu như không phải do hắn tùy hứng, mẫu thân chưa chắc sẽ bị bắt đi. Mà mặc dù người trong nhà chưa từng trách hắn, hắn cũng không thể không tự trách mình.

Từ sau lần đó, Thần Dạ phong bế chính mình, trầm lặng ít nói. Giống như là người ở ngoài trần thế , một lòng chỉ nghĩ làm như thế nào mới có thể tìm ra được mẫu thân, cứu mẫu thân về.

Nhưng đáng tiếc, từ đó về sau , đã qua nhiều năm cố gắng, vào lúc Thần Dạ còn chưa thấy chút xíu hy vọng thì bởi vì sự cố của Thần gia , nên phải nuốt hận mà chết!

May mà, trời xanh thương tiếc, cho hắn có được cơ hội trở lại. Lần này đây, tuyệt không thể buông tha bỏ lỡ cơ hội này, nhất định phải thay đổi vận mệnh người nhà, nghênh đón mẫu thân quay về , khiến cho cả một nhà đoàn viên!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận