Đế Bá


Đại Hắc Ngưu hú lên:


- Phong khẩn, tát!!!


Đại Hắc Ngưu chạy trốn nhanh như tia chớp, tất cả học sinh khựng lại không ai đuổi theo nó nữa, mọi người nhìn Lý Thất Dạ.


Bọn họ đuổi theo Đại Hắc Ngưu không phải vì nó, nó rất mạnh, mọi người không làm gì được nó, bọn họ chỉ muốn có Ngưu Bảo của nó.


Bây giờ Ngưu Bảo nằm trong tay Lý Thất Dạ nên bọn họ không cần đuổi theo Đại Hắc Ngưu, nhằm vào hắn là được.


Thấy nhiều học sinh bu lại nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, nhóm Triệu Thu Thực thầm sợ. Bọn họ biết Lý Thất Dạ đã thành mục tiêu của các bạn học, bọn họ muốn thoát ra khỏi vòng vây thì rất khó khăn.


Nhóm Triệu Thu Thực cầu cứu nhìn Đỗ Văn Nhụy, gã không nóng nảy ngược lại khoanh tay trước ngực đứng một bên xem náo nhiệt.


Mọi người nhìn chằm chằm Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ, mắt lóe tia sáng tham lam. Vì ai đều biết khối Ngưu Bảo này ghê gớm, Kim Bồ Chân Đế cũng khen không ngớt. Gã là Chân Đế bát cung còn muốn có được Ngưu Bảo đủ biết giá trị của nó lớn đến đâu.


Mọi người nhìn chằm chằm Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ, nhiều học sinh liếc nhau. Dù sao bọn họ là học sinh của Quang Minh Thánh Viện, giành một khối Ngưu Bảo từ tay Lý Thất Dạ ngay trước mặt bao người thì hơi kỳ, sẽ bị người chỉ trích, chửi sau lưng.


Nhiều học sinh đều muốn có Ngưu Bảo nhưng không ai chịu làm người đầu tiên giành báu vật của bạn học. Bọn họ kiềm nén lòng rục rịch chờ đợi thời cơ, không khí đặc biệt căng thẳng.


Trong không khí căng thẳng có tiếng hét to:


- Ôi, Ngưu Bảo của ta bị mất rồi!


Mọi người nhìn lại, thấy Đại Hắc Ngưu từ khi nào đứng trên ngọn núi gần đó hét to:


- Đó là bảo bối của ta! Năm xưa ta ăn một cây Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ nhưng không tiêu hóa được ứ đọng trong bụng kết thành Ngưu Bảo. Lần này bị các ngươi rượt theo làm ta phun ra, ôi chao ơi, chàng trai mau trả lại cho ta. Vì cây Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ đó mà lão ngưu ta chín chết một sống!


Nghe Đại Hắc Ngưu nói nhiều học sinh tinh thần rung lên, sôi trào:


- Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ!


Có học sinh hút ngụm khí lạnh:

Có học sinh hút ngụm khí lạnh:


- Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ kết ra Ngưu Bảo thì vô giá!


Học sinh kiến thức hạn hẹp không biết đó là thứ gì:


- Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ là cái gì?


Có học trưởng hút không khí nói:


- Vật trong truyền thuyết, nghe nói là thóc lúa mà Nông Đế trong Tam Tiên gieo, không biết là thật hay giả, chưa từng có người thấy nó. Nghe nói chỉ có tiên nhân mới hưởng dụng Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ, là cơm của tiên nhân.


Nghe thế nhiều người mắt sáng rực:


- Tiên nhân mới hưởng dụng!


Có học sinh không tin được hỏi:


- Đây là thật sao?


Học sinh lớn tuổi nghiêm túc nói:


- Có thể là thật, không thì tại sao Kim Bồ Chân Đế muốn có được khối Ngưu Bảo này? Thử nghĩ xem báu vật bình thường có thể lọt vào pháp nhãn của Kim Bồ Chân Đế sao?


Mọi người thấy có lý. Kim Bồ Chân Đế là nhân vật thế nào? Chân Đế bát cung, đồ đệ của Lan Thư Tài Thánh. Đồ đệ của một vị Thủy Tổ có báu vật gì gã chưa từng gặp? Nhưng Kim Bồ Chân Đế xem trúng khối Ngưu Bảo này, suy ra nó thật sự kết từ Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ.


Đại Hắc Ngưu đau khổ cầu xin:


- Chàng trai, mau trả Ngưu Bảo cho ta. Ta muốn xẻ Ngưu Bảo ra lấy thóc lúa, được một hạt thóc lúa là ta sẽ hóa thành chân long.


Nghe Đại Hắc Ngưu cầu xin, nhiều học sinh lòng rung lên:


- Hóa chân long!

- Hóa chân long!


Giờ thì mọi người đều tin lời của Đại Hắc Ngưu, chắc chắn khối Ngưu Bảo kết từ Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ rồi.


Ánh mắt mọi người trở nên tham lam, nóng bỏng nhìn Lý Thất Dạ. Ngẫm lại xem, bị các cặp mắt nóng cháy nhìn chằm chằm Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ, nhóm Triệu Thu Thực rùng mình, bọn họ cảm thấy lần này chạy trời không khỏi nắng.


Đỗ Văn Nhụy cười khổ, gã biết con Đại Hắc Ngưu chỉ ngại thiên hạ không loạn.


Đại Hắc Ngưu thấy tất cả học sinh tham lam nhìn Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ thì lộ nụ cười đắc ý rõ ra mặt.


Lý Thất Dạ cười, hắn không quan tâm Ngưu Bảo nhưng các cặp mắt tham lam xanh ngắt gợi lên hứng thú của hắn.


Nhiều học sinh từ từ vây quanh, nhìn đăm đăm Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ.


Ai đều nhìn ra được Đại Hắc Ngưu là một con thánh thú siêu ghê gớm, cực kỳ nghịch thiên. Ngưu Bảo của nó giá trị bao nhiêu? Huống chi đây là Ngưu Bảo kết từ thóc lúa Cửu Nhụy Hoàng Kim Tuệ, đúng là báu vật vô giá.


Không khí trở nên đặc biệt căng thẳng, cũng rất quỷ dị. Mặc dù mọi người đều nhìn Ngưu Bảo trong tay Lý Thất Dạ, thèm nhỏ dãi nhưng không ai chịu là người đầu tiên cướp đi. Dù sao trước mắt bao người, không ai muốn cõng tiếng xấu, không muốn bị người chỉ trích sau lưng.


Có học sinh óc lóe tia sáng chào hỏi Lý Thất Dạ:


- Bạn học có bán khối Ngưu Bảo này không?


Nếu không tiện cướp Ngưu Bảo trước mặt công chúng vậy mua lại của Lý Thất Dạ chắc được? Dù sao một người chịu đánh một người chịu đòn.


Trong lòng học sinh có tính toán riêng, học sinh Tẩy Tội viện như Lý Thất Dạ chắc chưa thấy trường hợp lớn, không chừng cho hắn chút lợi nhỏ là hắn sẽ đồng ý bán Ngưu Bảo.


Học sinh mở miệng đòi mua thành tựu trong tay Lý Thất Dạ làm các học sinh mắt sáng rực, điều này gợi ý cho bọn họ. Cần gì cướp giật, mua là được, ai ra giá cao sẽ được.


Lý Thất Dạ nhìn đám học sinh, cười nghiền ngẫm hỏi:


- A, ngươi lấy cái gì mua với ta?


Học sinh này thấy có cơ may thì phấn khởi lấy một bảo phù ra:

Học sinh này thấy có cơ may thì phấn khởi lấy một bảo phù ra:


- Chỗ ta có một tấm bùa hộ mệnh, là đại thần thông, nó có ba lớp phòng ngự, có chú tàng hình. Nếu lúc ngươi gặp nguy hiểm mạng sống lấy phù này ra thì nó sẽ ngăn địch giúp ngươi, còn mang ngươi chạy trốn thật xa.


Tấm bảo phù lấp lánh bảo quang, bên trên có phù văn nét bút cứng cắp.


Lý Thất Dạ cười tươi gật đầu nói:


- Có thể được.


Học sinh mừng rỡ vội tiến lên:


- Nói vậy là ngươi đồng ý đổi?


Thấy Lý Thất Dạ động lòng, một học sinh khác lên tiếng ngăn cản:


- Khoan đã!


Học sinh mở túi Càn khôn ra, bên trong lấp lánh bảo quang.


Học sinh nói:


- Bạn học, chỗ ta có thánh quả ngũ phẩm, tổng cộng một trăm ba mươi hai trái, tất cả đều thuộc về ngươi, chỉ đổi một khối Ngưu Bảo.


Thấy học sinh muốn dùng hơn một trăm thánh quả ngũ phẩm đổi một khối Ngưu Bảo của Lý Thất Dạ làm nhiều học sinh ngạc nhiên:


- Đệt, chịu chơi thế!


Thật sự rất rộng rãi, điều này nói lên học sinh này thực lực rất cường đại, ít nhất là Bất Hủ Chân Thần.


Bị học sinh cướp mất cơ hội, học sinh đầu tiên biểu tình cực kỳ khó xem rồi lại không biết làm sao. Hơn một trăm thánh quả ngũ phẩm đúng là có giá cao hơn tám bảo phù của gã.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận