Dạy Hôn


💎Nguồn: Editor Heavydizzy (Cung Quảng Hằng)💎


💋💋💋


Chương 19: Người phụ nữ xa lạ xuất hiện, đi chất vấn bị thầy hung hăng cường


(nội y tình thú dụ hoặc trước)


Cho dù cùng thầy nùng tình mật ý ăn điểm tâm, cũng cùng nhau vượt qua một đêm nhẹ nhàng vui vẻ đầm đìa, nhưng—— vẫn phải đi học!


Hơn nữa Triệu Thuần trời sinh tính tình nghiêm cẩn, cho Tống Thiển Thiển quy định một hai ba điều, cái gì ở trường học không được quá thân cận, cái gì đi học không được tùy tiện câu dẫn, cái gì một tuần nhiều nhất chỉ có thể ở nhà anh ngủ lại hai lần, thời gian khác phải đi về nhà cô. Anh còn viết ra toàn bộ quy định quan trọng lên giấy, ký tên mình, sau đó buộc Tống Thiển Thiển cũng phải kí tên. Đợi đến lúc Tống Thiển Thiển làm nũng xấu hổ bị trấn áp hết, không tình nguyện cũng phải ký tên, cam đoan sẽ nghe lời anh mới vừa lòng ban thưởng một cái hôn nhẹ lên trán. Mang theo Tống Thiển Thiển, một đường đi đến trường.


Thoạt nhìn làm điểm tâm quả thực là không công, Tống Thiển Thiển cầm tờ giấy anh viết cái gọi là "Điều lệ yêu đương (thử nghiệm)", mắt như dao tức giận nhìn chằm chằm Triệu Thuần trên bục giảng đang viết bảng.


Hôm nay thần thái Triệu Thuần có vẻ quá mức sáng láng, ôn hương nhuyễn ngọc làm bạn một đêm, buổi sáng lại được ăn no uống tốt, tinh thần dâng mười phần, ánh mắt sắc bén cũng càng có lực sát thương, vừa viết bảng vừa cảm giác được ánh mắt đằng sau, thanh âm chậm rãi không dừng lại, tiếp tục giảng: "... Cho nên đường phụ trợ này gắn kết hai điểm AB..." Phấn viết trên bảng đen tiêu sái từng nét, thậm chí không cần thước cũng có thể vẽ được đường thẳng tắp tuyệt đẹp, tiếp theo quay đầu bí ẩn trừng mắt, cô đành phải cất tờ giấy, ngoan ngoãn nghe giảng bài.


Ngồi ở cùng bàn cạnh Tống Thiển Thiển là Lý Hà cảm thấy thầy giáo toán học không hiểu sao hình như trừng mắt nhìn về phía này, không khỏi rùng mình, đáng sợ... quả nhiên thầy giáo toán học đẹp trai đều là tồn tại đáng sợ...


Tống Thiển Thiển giống như thường cẩn thận ghi chép, lúc cúi đầu lại nhịn không được mỉm cười, lúc sắp ra cửa, thầy không chịu đeo caravat, cố tình muốn mình đến giúp đeo, dù nói với anh mình không biết thắt, làm thật khó coi, vẫn phải kiên trì thắt cho anh một cái nút xiêu xiêu vẹo vẹo, tuy là không quá tệ nhưng so với tay anh làm không biết kém đến đâu. Nhưng không hiểu sao thầy rất vừa lòng, không chỉnh lại caravat, đeo cái caravat nghiêng lệch đắc ý một đường rêu rao huênh hoang. Mới vừa rồi hình như càng lệch đi, còn hồn nhiên không biết. Thật là... giống một đứa trẻ.


Tống Thiển Thiển miệng không tự giác tràn ra một chút mỉm cười ngọt ngào.


Cô khỏi bắt đầu suy tư... Kỳ thực trừ lúc buổi sáng nấu cơm cho anh, còn vụng trộm chuẩn bị một cái "Kinh hỉ" khác cho anh, cũng chính là muốn buổi tối cho anh xem...


Nghĩ đến đây, trên mặt không khỏi hiện ra ngượng ngùng lại nghịch ngợm tươi cười, vụng trộm chuyển động cái mông rất vểnh.


"Tại vị trí điểm C này... Chờ một chút."


Tống Thiển Thiển đang viết, bỗng nhiên thấy thanh âm Triệu Thuần lạnh lùng thản nhiên ngừng lại, phòng học yên tĩnh đột nhiên tranh cãi ầm ĩ một chút, đặt bút ngẩng đầu, lại nhìn thấy Triệu Thuần đã không ở bục giảng, đứng ở cửa, đang nói chuyện cùng một người phụ nữ xa lạ.


Triệu Thuần nghe thấy lớp học ồn ào, lập tức quay đầu, nhăn mày, nghiêm mặt giáo huấn, "Yên lặng! Tự xem đề."


Anh ở lớp học xây dựng ảnh hưởng rất lớn, vừa nói vậy, rất nhiều người không dám nhìn anh.


Dù vậy Tống Thiển Thiển vẫn nhìn bọn họ.


Người phụ nữ xa lạ kia, một thân quần áo công sở, cầm theo một túi nữ nhỏ, tóc cuộn sóng, màu hạt dẻ cực đẹp, mặt mày lãnh diễm, mặc âu phục ôm người màu đen, phía dưới mặc váy màu xám hoa văn, bộ ngực rất tròn đứng thẳng, nhìn ra tuyệt đối đến cup G, tương đối có một chút hương vị thục nữ. Lúc nói chuyện với Triệu Thuần, ngay từ đầu còn nghiêm mặt, sau đó không biết nói đến cái gì, Triệu Thuần thỏa hiệp gật gật đầu, gương mặt nhỏ ấy đỏ ửng, trong ánh mắt không dấu vài phần vui thích, thậm chí dựa vào Triệu Thuần một chút, Tống Thiển Thiển thậm chí thấy rõ ràng cô ấy sơn móng tay đỏ tươi, yêu kiều quyến rũ. Mà Triệu Thuần thế nhưng hoàn toàn không cự tuyệt, còn vỗ vỗ lưng cô ấy, môi mỏng khẽ mở, còn nói mấy câu.


Tống Thiển Thiển nhìn bọn họ ôm khẽ, cơ hồ muốn vò nát tờ giấy trong tay. Mặt phấn nén giận, tức không thôi.


Triệu Thuần rất ít, hoặc phải nói là cực ít dừng giảng lớp học để đi nhận điện thoại hoặc là đi ra ngoài nói chuyện, bởi vì anh thấy như vậy sẽ phá hỏng không khí lớp. Cho nên hôm nay cho cả lớp đợi mình, lại đi ra ngoài, có thể nói là rất hiếm có.


Người phụ nữ xa lạ kia chỉ hàn huyên một hồi với Triệu Thuần rồi đi, trước khi đi tựa hồ chú ý thấy caravat Triệu Thuần bị nghiêng, còn tự tay thay anh sửa sang lại, mà Triệu Thuần không cự tuyệt. Tống Thiển Thiển nhìn cô ấy lắc mông rời đi, trong lòng tức không chịu được, nào có người có thể trong giờ học trực tiếp tìm Triệu Thuần nói chuyện thân mật còn ôm như vậy? Bình thường anh lạnh nhạt sắc bén sao có thể đi ra ngoài nói lâu thế? Hơn nữa chuyện thân mật như sửa lại caravat không phải bạn bình thường có thể làm được —— có thể là... Có phải là...


Tống Thiển Thiển cắn cắn môi, hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm Triệu Thuần mới quay vào lớp học, nghĩ anh nhất định sẽ cho mình một ánh mắt! Cho dù không nói gì, chỉ cần một ánh mắt trấn an, mình cũng có thể tin tưởng khẳng định là có nguyên nhân. Nhưng mà Triệu Thuần biểu tình lạnh nhạt, bình thản, tiêu sái đi vào, tiếp tục cầm sách giáo khoa giảng bài, hoàn toàn không nhìn một cái, ánh mắt hoàn toàn không dừng ở trên người cô?


Tống Thiển Thiển trong lòng đau đớn, thầm nghĩ nhất định phải hỏi rõ ràng.


Triệu Thuần cứ theo lệ thường giảng xong tiết học, chuông tan học vang lên liền rời đi, không hề lưu luyến.


Tống Thiển Thiển lăng lăng ngồi tại chỗ.

Tống Thiển Thiển lăng lăng ngồi tại chỗ.


Lý Hà ngồi cùng bàn hưng phấn đẩy đẩy cánh tay Tống Thiển Thiển, khoa tay múa chân bát quái: "Oa a! Đó là bạn gái thầy Triệu sao? Dáng người thật tốt! Không nghĩ thầy Triệu còn giấu một bạn gái như vậy!" Cũng không để ý Tống Thiển Thiển cứng đơ không có phản ứng gì, Lý Hà tiếp tục nói: "Nhưng vì sao đột nhiên đến trường tìm thầy Triệu đây, kỳ quái... Ai nha không biết, quên đi..."


Tống Thiển Thiển hoàn toàn không nghe thấy Lý Hà nói gì, chỉ lẳng lặng nhớ lại sườn mặt lãnh đạm của Triệu Thuần bỏ qua mình. Lãnh đạm bỏ qua so với ánh mắt trực tiếp trào phúng còn đáng sợ hơn.


Tống Thiển Thiển vô ý thức sờ sờ váy mình, không thoải mái lắm giật giật. Bỗng nhiên nhớ mình còn không biết xấu hổ hôm nay chuẩn bị câu dẫn, đột nhiên thấy rất buồn cười.


Như vậy mới xứng đôi đi?


Thày giáo toán học phong độ phải có người xinh đẹp tri thức trình độ cao, trai tài gái sắc.


Không ai nghe nói thầy giáo sẽ cùng một nữ học sinh so với mình nhỏ hơn mười tuổi lại cùng một chỗ...


Bỗng nhiên di động trong ngăn bàn rung lên.


Tống Thiển Thiển vô ý thức sờ di động xem, vừa mở ra, tin nhắn của anh đập vào mắt: "Thiển Thiển, tháng này đừng tới nhà anh."


...Đừng tới nhà anh?


Buổi sáng còn quy định quy tắc và điều lệ yêu đường, hiện giờ thấy bạn gái trước đã lập tức đổi ý không cùng với mình?


Hoặc là... Căn bản không phải bạn gái trước?


Tống Thiển Thiển trong đầu lộn xộn, cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì.

Tống Thiển Thiển trong đầu lộn xộn, cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì.


Lý Hà tự cười ngửa tới ngửa lui, dư quang nhìn thấy Tống Thiển Thiển, kinh ngạc kêu lên: "Thiển Thiển! Sao cậu lại khóc?"


Ngày thu chạng vạng, mang theo hương vị làm cho người ta thoải mái. Dương quang không phải quá gay gắt, ấm áp chiếu vào ký túc xá, hiện ra hình ảnh hư không vàng chói.


Tống Thiển Thiển nắm tay đứng tại cửa khoa toán học.


Cô đứng yên rất lâu.


Tống Thiển Thiển biết anh có thói quen chưa phê chữa xong bài tập, sau đó tỉ mỉ chuẩn bị tốt ngày hôm sau anh mới trở về. Cho nên thường thường rời văn phòng cuối cùng.


Cách cửa, bên trong là Triệu Thuần, bên ngoài là Tống Thiển Thiển.


Tiết buổi chiều, Triệu Thuần như trước không giải thích gì với Tống Thiển Thiển, không có giải thích người phụ nữ kia, không nói vì sao không cho phép mình tới nhà anh, thậm chí so với bình thường ánh mắt càng ít đi nhiều lắm. Tựa như có vẻ muốn bỏ qua mình.


Tống Thiển Thiển trong lòng nghẹn một hơi, không hỏi rõ quyết không bỏ qua. Đúng lúc cô run rẩy vươn hai tay, dự tính đẩy cửa, đột nhiên cửa mở ra từ bên trong.


Triệu Thuần kéo tay nắm cửa, vẻ mặt mỏi mệt, ánh mắt lãnh đạm, nhìn thấy cô cũng chỉ nâng mí mắt, hờ hững nói: "Sao còn chưa về?"


Tống Thiển Thiển trong lòng ủy khuất và khó hiểu bốc thành cực kì khó chịu, thấp giọng nói: "Em đang đợi anh."


Triệu Thuần tựa hồ có chút không kiên nhẫn, nói: "Thiển Thiển, anh hiện giờ bề bộn nhiều việc, ngày mai lại cùng em."


Tống Thiển Thiển run rẩy ngẩng đầu, nhìn mặt anh cơ hồ xa lạ, nói: "Thầy... không cần em nữa sao?"


Triệu Thuần sửng sốt một chút, nói: "Em đang nói cái gì?"


Tống Thiển Thiển cúi đầu, tiếp tục nói: "Em đã biết, thầy cũng không cần giấu giếm em, không phải sao? Chỉ cần thầy nói với em... Em sẽ đi..." Nói đến câu sau giọng đã bắt đầu run rẩy.


Triệu Thuần càng nghe càng nghi hoặc, nói: "Thiển Thiển em nói rõ ràng."


Cô lập tức bạo phát, ánh mắt rưng rưng ngẩng đầu, úy kỵ nhìn thẳng mắt anh, nói: "Là thầy nói rõ ràng đi! Cái gì cũng không giải thích! Bỗng lạnh bỗng nóng rất có ý tứ sao? Hoặc là nói em căn bản chính là một đồ chơi của thầy, nghĩ tới sẽ gọi em đến, không thích cũng chỉ nói với em "Anh bề bộn nhiều việc"?"


Triệu Thuần rất ít nhìn thấy cô thất thố như vậy, trong trí nhớ của anh, Tống Thiển Thiển luôn xấu hổ hoảng hốt nhìn anh, ngẫu nhiên giống mèo hoang nhỏ, khi đó ánh mắt cũng sáng ngời, chưa từng có ánh mắt câm lặng, tàn khốc lại khủng hoảng như vậy.


Triệu Thuần yên tĩnh, kéo cô vào văn phòng, nặng nề nói: "Anh không muốn cãi nhau, chúng ta từ từ nói chuyện."


Tống Thiển Thiển khó được phản kháng kịch liệt, rơi lệ đầy mặt, "Không cần! Em thấy không có gì để nói! Thầy không cần em nữa, cứ như vậy đi! Em hiểu!" Rõ ràng giọng rất lớn, nhưng trong đó mang theo run rẩy, đúng là miệng cọp gan thỏ.


Khí lực anh thật lớn, trực tiếp đặt Tống Thiển Thiển sau cửa, híp mắt, cúi đầu nói: "Em... Dựa vào cái gì hoài nghi anh là người như vậy? Đã không nói rõ ràng, lại không tử tế nói chuyện, còn phát hỏa với anh? Là anh quá sủng em sao, Thiển Thiển? Hử?"


Không đợi cô đáp, anh cúi đầu ấn một cái hôn quá thô bạo lên đôi môi run rẩy của cô. Không xoa nhẹ, cũng không khiêu khích tình dục, mà là muốn chứng minh cảm giác mình tồn tại, thô bạo liếm cắn cánh môi cô, không chút do dự vươn đầu lưỡi tiến quân thần tốc, giống như xác nhận lãnh thổ của mình, liếm qua từng chỗ. Cô không hề phối hợp, ngược lại hung hăng cắn đầu lưỡi anh, anh bị đau, trong miệng đã nếm ra hương vị rỉ sắt của máu tươi, rõ ràng là bị cắn rách.


Triệu Thuần rút đầu lưỡi ra, vây lấy thiếu nữ quật cường trong cánh cửa và cánh tay mình, ánh mắt nguy hiểm mà lạnh nhạt, khe khẽ lau máu tươi bên môi, động tác này thong thả mà gợi cảm, nhưng mà vì lời nói kế tiếp, trở nên càng thêm nguy hiểm.


Cô rành mạch nghe được anh dùng một loại ngữ khí xa lạ nói: "Rất tốt."


💋💋💋


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận