Đáng Yêu


Editor: Yulmi2704


Hồ Thừa Nghị quay về phòng, mở Ipad ra nhìn một chút. Ừm, không có thêm phần mềm mới nào, phần lịch sử duyệt web cũng không có thêm ghi chép gì mới.


Vậy thì là ai đã động vào?


Trong phòng chỉ có một mình Tô Bối sao? Chẳng lẽ lại là vật nhỏ? Hồ Thừa Nghị cảm thấy ý nghĩ này của mình quá kỳ quái, lắc lắc đầu ném thẳng suy nghĩ này ra ngoài.


Anh bèn truy cập vào diễn đàn vật nuôi, bắt đầu đăng thêm những hoạt động thường này của Tô Bối, không cần nói cũng biết mấy người trên diễn đàn đều vô cùng có kinh nghiệm về vật nuôi.


Sau khi tải lên một tấm ảnh Tô Bối đang ngủ, anh tự cảm thấy vật nhỏ nhà mình cũng thật là đáng yêu.


"Hôm nay Mở Cửa ở nhà một mình, sau khi tôi trở về thì thấy có ai đó động vào Ipad trong ngăn kéo, kiểm tra camera thì không phát hiện thấy điều gì bất thường, đột nhiên có chút nghi ngờ sóc bay nhà tôi thành tinh rồi."


Lầu 1: Chủ top mau tỉnh lại đi, còn đang mơ ngủ hả.


Lầu 2: Hình như trước đây tôi đã từng nghe qua chuyện kỳ quái về loài sóc bay này.


Lầu 3: Hóng chuyện của lầu trên.


Chủ topic: Chuyện kỳ quái gì?


Lầu 4: Nhiều lắm, nhưng cũng không biết có phải là ai đó bịa ra không nữa, chủ topic thử tra cứu xem.


Hồ Thừa Nghị đọc sơ qua bình luận rồi bắt đầu tìm kiếm, quả thật là có không ít.


Anh tìm ra được một sự kiện sóc bay cứu người.


Chủ nhật đột ngột phát bệnh trong phòng, nếu không kịp thời cứu chữa có thể sẽ mất mạng.


Ở bệnh viện bác sĩ nhận được một cuộc điện thoại từ số máy bàn riêng của chủ nhà.


Mặc dù không có ai lên tiếng nhưng bác sĩ kia lại là bạn của chủ nhà, cho nên mới phán đoán là chủ nhà phát bệnh gọi cho mình, sau đó ngất đi nên mới không nói gì.


Vậy là bác sĩ kịp thời chạy tới.


Đợi đến khi chủ nhà tỉnh lại, nói tới chuyện này, chủ nhà lại nói mình không hề gọi một cuộc điện thoại nào. Vậy thì ai là người đã gọi?


Chủ nhà là người có tiền của, ở trong một căn biệt thự hai tầng, an ninh không tệ, cũng không thể có khả năng có người tùy tiện đi vào nhà.


Lúc ấy ở cùng chủ nhà chỉ có mỗi con sóc bay đã bầu bạn mấy năm.


Chẳng lẽ là nó?


Nhưng mọi người nhìn tiểu tử kia cũng không thể nào tin được nó lại là người gọi điện thoại, cuối cùng chuyện này cũng đi vào bế tắc.


Những chuyện kỳ lạ thì có rất nhiều, nhưng loại chuyện về loài sóc bay này lại được lưu truyền nhiều nhất, cho nên rất nhiều người nói rằng những con sóc bay đó đã thành tinh rồi.


Đương nhiên bài đăng của Hồ Thừa Nghị trên diễn đàn cũng bị nhiều người nói là anh muốn nổi tiếng nên mới bịa chuyện lừa người.


Hồ Thừa Nghị cũng lười giải thích, dù sao thì anh cũng không thể giải thích rõ ràng được.


Nhưng đồ đạc đã bị động chạm đến thì vẫn nên cẩn thận thì hơn. Anh bảo quản gia đi mua một chiếc camera nhỏ, gắn bên trong ngăn kéo.


Người đó nhất định sẽ tìm đến lần nữa.


Nếu trong biệt thự có trẻ con thì Hồ Thừa Nghị còn có thể nghĩ là trẻ con không hiểu chuyện nên nghịch ngợm, lén vào chơi. Nhưng trong biệt thự chỉ có người lớn, những người này cũng không giống người sẽ lén lút làm loại chuyện này.


Ngày hôm sau Hồ Thừa Nghị lại ra ngoài.


Tô Bối khó chịu muốn đi theo anh, nhưng Hồ Thừa Nghị không đồng ý, anh muốn kiểm tra Tô Bối, nếu vật nhỏ này cũng đi theo thì còn kiểm tra cái gì nữa?


Tô Bối ỉu xìu ngồi trong phòng, trong lòng buồn bực không vui.


Cô cũng không kiểm tra bài đăng trên diễn đàn của mình có phản hồi nào không, chỉ chạy trên cái bánh xe lớn một lúc, sau đó mệt mỏi ngủ thiếp đi trên giường.


Sau khi Hồ Thừa Nghị trở về liền kiểm tra lại băng ghi hình, nhưng tất cả đều bình thường.


Hồ Thừa Nghị không biết làm gì, nghĩ có lẽ do bản thân nghĩ quá nhiều. Nhìn dáng vẻ của vật nhỏ kia thì sao có thể là yêu tinh được. Có loại yêu tinh ngốc nghếch như vậy sao?


Mấy hôm nay anh bận rộn thường xuyên ra ngoài, sợ vật nhỏ không vui, Hồ Thừa Nghị bèn bảo người giúp việc trong biệt thự chơi với cô.


Tô Bối suy nghĩ một chút, hay là vào rừng tìm Tùng Kê chơi.


Tùng Kê dùng móng chân tìm kiếm trên mặt đất, Tô Bối đi theo sau mông nó.


Lúc trở về người toàn là tuyết, người giúp việc trong biệt thự kêu lên một tiếng, sau đó cầm khăn lông tới.


"Tiểu tổ tông của tôi, mi chạy đi đâu vậy? Sao lại ướt thành cái dạng này rồi?"


Hồ Thừa Nghị trở về đúng lúc thấy người giúp việc đang lau cho Tô Bối, nhướn mày, lấy điện thoại ra chụp một tấm.


Anh nhận lấy khăn lông từ tay người giúp việc, nói: "Để tôi."


"Vâng, đại thiếu gia."


Hồ Thừa Nghị ôm Tô Bối trong ngực, tay cầm khăn nhẹ nhàng lau.


Lúc nãy người giúp việc hơi mạnh tay khiến Tô Bối đau nhe răng, mà Hồ Thừa Nghị lại tốt hơn nhiều, động tác rất cẩn thận, cô nghĩ nên làm gì đó cho anh.


Mình ở trong nhà anh ăn chùa uống chùa, cũng không biết nên làm gì để trả lại. Hồ Thừa Nghị nhìn thoáng qua thấy trong miệng Tô Bối dường như có vật cứng gì đó.


"Trong miệng có cái gì thế?" Hồ Thừa Nghị muốn nhìn một chút.


Tô Bối nhả hạt thông trong miệng ra, đưa cho anh.


Hồ Thừa Nghị không biết phải làm sao, tật xấu này vẫn chưa thay đổi được sao?


"Ở nhà buồn chán sao?"


Tô Bối gật đầu một cái.


Hồ Thừa Nghị giật mình nhìn dáng vẻ của Tô Bối, thầm nghĩ không lẽ mình đúng là đang nuôi một yêu tinh sao. Sao cái gì cũng có thể nghe hiểu được?


"Ngày mai mi có thể ra ngoài cùng ta." Hồ Thừa Nghị cảm thấy mình bị điên rồi, ma quỷ gì chứ.


Nhưng nhìn vật nhỏ trước mặt vui vẻ xoay vòng lại cảm thấy có gì không đúng.


Thôi cứ vậy đi.


Bởi vì ngày hôm sau sẽ ra ngoài cùng Hồ Thừa Nghị nên Tô Bối cũng không có tâm tư kiểm tra bài đăng trên diễn đàn.


Hồ Thừa Nghị có chút không hiểu, hai ngày nay anh đã cho nhiều cơ hội vậy mà tại sao không có chút động tĩnh gì?


Chẳng lẽ là anh nhớ nhầm, kể từ lúc chào đời đến giờ, đây là lần đầu tiên Hồ Thừa Nghị nghi ngờ chính bản thân mình...


Coi như anh nhớ nhầm vậy, dù sao cũng không phải chuyện lớn gì.


Bởi vì được ra ngoài mà Tô Bối bình thường luôn luôn không dậy nổi lại hưng phấn thức dậy chạy trên bánh xe to thật sớm. Cô rất thích chạy bộ, lúc trước ở trong rừng nhiều nguy hiểm nên không dám chạy lung tung, bây giờ thì có thể yên tâm rồi.


Hồ Thừa Nghị nằm trên giường cũng đã dậy, tựa người vào giường nhìn Tô Bối, ngoắc ngoắc tay, nói: "Lại đây..."


Tô Bối dừng bước, chạy từ bàn bên này qua.


Tô Bối: "Chuyện gì..."


Hồ Thừa Nghị nói: "Vui vậy sao?"


Đương nhiên Tô Bối rất vui, trong một lúc không thể nói rõ ràng, chỉ lăn qua lộn lại trong lòng bàn tay Hồ Thừa Nghị.


Hồ Thừa Nghị ra khỏi cửa lúc 8 giờ, quá sớm. Tô Bối đứng trên bả vai anh.


Thì ra Hồ Thừa Nghị phải đến công ty làm việc, Tô Bối nhìn tòa nhà cao ngất trước mặt khiếp sợ há to miệng.


Khoảng thời gian trước Hồ Thừa Nghị chỉ ở nhà không làm gì, Tô Bối còn tưởng anh vẫn tiếp tục nghỉ ngơi, ai ngờ hai ngày này anh lại tới công ty làm việc.


Tô Bối có chút ngượng ngùng, mình tới đây chẳng phải sẽ đem phiền phức tới cho anh sao?


"Sao vậy?" Hồ Thừa Nghị nói.


Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Tô Bối.


Cô lắc đầu, kêu chi chi hai tiếng, Hồ Thừa Nghị thấy không có vấn đề gì thì đi thẳng vào bên trong.


Bởi vì Hồ Thừa Nghị là ông chủ nên lúc bước vào đương nhiên sẽ hấp dẫn ánh mắt của người khác, nhưng thứ thu hút ánh nhìn của mọi người hôm nay không phải anh mà là Tô Bối đang ngồi trên vai trái của Hồ Thừa Nghị.


Vài cô gái trẻ tuổi có vẻ rất thích loài động vật nhỏ nhắn nhiều lông đáng yêu, một số người khác thì lại không hứng thú, chỉ giương mắt nhìn.


Nhưng một Hồ Thừa Nghị luôn hô mưa gọi gió lại nuôi một vật nhỏ đáng yêu như vậy sao, còn mang nó tới công ty nữa, gặp quỷ rồi!


Đợi sau khi Hồ Thừa Nghị bước vào thang máy đi lên tầng trên, mấy cô nhân viên lễ tân bắt đầu thì thầm to nhỏ với nhau.


"Có phải tôi nhìn nhầm không, ông chủ nuôi sủng vật sao?"


"Không nhầm đâu, là loài động vật có lông thì cũng thôi đi, nhưng sao ông chủ lại cưng nó đến mức đem đến công ty chứ?"


"Đây gọi là một phút cũng không rời sao?"


"Đáng yêu chết mất, là sóc bay đó!!!"


Hồ Thừa Nghị đưa Tô Bối đến phòng làm việc của mình, căn phòng bài trí khá đơn giản nhưng vẫn chiếm diện tích tương đối lớn. Bên ngoài có ba thư ký ngồi làm việc.


Lúc Hồ Thừa Nghị tới thì mới có 2 người thư ký đến, một nam một nữ, người thư ký nữ nhìn thấy Tô Bối thì mắt sáng lên, nhưng người đồng nghiệp nam kia lại không thích sủng vật nên cô không có ai để bàn tán cùng, đành chờ người thư ký còn lại tới.


Hồ Thừa Nghị đặt Tô Bối lên ghế salon, nói: "Mi ngồi yên trên ghế, đừng chạy loạn."


Nói xong Hồ Thừa Nghị tự cảm thấy có chút ngớ ngẩn, mình nói như vậy với một con sóc bay thì liệu nó có hiểu được không?


Nhưng sau khi nhìn thấy Tô Bối gật đầu thì anh lại thầm nghĩ sóc bay nhà mình đúng là có chỉ số thông minh vô cùng cao.


Tô Bối cảm thấy có chút nhàm chán, nhưng Hồ Thừa Nghị lại đưa cho cô một cái Ipad, bên trong có rất nhiều đoạn phim.


Tất cả đều liên quan đến sóc bay, có lẽ vật nhỏ sẽ thích.


Dựng thẳng Ipad lên bàn, Hồ Thừa Nghị thở phào nhẹ nhõm nhìn Tô Bối ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế nhìn màn hình trước mặt.


Thật ra thì trước đây anh không thích nuôi sủng vật, luôn cảm thấy loài động vật này vô cùng yếu ớt nhỏ bé, hơn nữa lại không nghe lời khó quản. Nhưng bây giờ xem ra là anh suy nghĩ quá nhiều rồi.


Ban đầu Tô Bối còn cảm thấy nhàm chán, kết quả thấy Hồ Thừa Nghị tỉ mỉ như vậy thì suýt chút nữa đã cảm động chảy nước mắt.


Đáng tiếc Hồ Thừa Nghị lại cho cô xem toàn phim về sóc bay, lại còn là loại phóng sự nữa.


Cô không muốn xem chút nào, làm sao bây giờ?


Hay nói chuyện với anh một chút?


Tô Bối suy nghĩ một lúc, lại nhìn Hồ Thừa Nghị đang xử lý công việc trước mặt, cuối cùng lựa chọn ngồi yên một góc xem phim.


Ngoại trừ mấy đoạn phim về sóc bay ra thì ứng dụng này còn có rất nhiều cái thú vị khác.


Tô Bối mở một đoạn phim đang nổi, chăm chú xem.


Hồ Thừa Nghị thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn vật nhỏ kia, hình như đang rất vui vẻ?


Ừm, xem phim về sóc bay có thể vui đến mức ấy sao?


Bởi vì Ipad của Tô Bối quay ngược hướng với Hồ Thừa Nghị nên anh cũng không biết cô đã lén lút đổi sang mấy đoạn phim khác.


Đối với anh mà nói thì chỉ cần vật nhỏ kia vui vẻ là tốt rồi.


Ở bên ngoài, người thư ký thứ ba đã đến, người nữ thư ký lúc trước cuối cùng cũng tìm được người để nói chuyện.


"Hôm nay ông chủ mang sủng vật tới!"


"Tôi biết rồi, lúc tôi đến có nghe người khác nói qua, là một con sóc bay nhỏ, có phải rất đáng yêu không? Lúc nãy tôi vừa tìm kiếm trên mạng, ôi đáng yêu chết mất thôi!" Cô nàng kích động nói.


"Đáng tiếc là công việc quá bận rộn, tôi không có thời gian để nuôi sủng vật, cứ nhốt nó ở nhà mãi cũng đáng thương. Nếu tôi có thể giống như ông chủ, mang sủng vật đến công ty thì có phải tốt không." Nữ thư ký ai oán nói.


Nam thư ký xen vào: "Đừng nói chuyện nữa, bắt đầu làm việc đi. Hôm nay có rất nhiều việc đấy."


"Được."


Nhưng người thư ký kia chưa được nhìn thấy sủng vật của ông chủ cho nên vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối, vậy nên khi nam thư ký định cầm tài liệu vào cho Hồ Thừa Nghị ký thì cô nàng bèn đứng dậy đón lấy, cười nói: "Để tôi đi cho."


Nam thư ký không biết phải làm sao, cười nói: "Nếu bình thường cô cũng có thể đoạt lấy công việc của tôi để làm thì có phải tốt không."


"Gì chứ, không biết xấu hổ." Nữ thư ký vừa cười vừa gõ cửa.


"Vào đi."


Hồ Thừa Nghị không ngẩng đầu chỉ cất giọng nói.


Tô Bối mải xem phim nên không nghe thấy.


Nữ thư ký mở cửa ra, vừa liếc mắt đã thấy Tô Bối đang ngồi trên salon xem phim.


Mẹ ơi, ngoan quá!


Chủ nhân ngồi làm việc bên cạnh, còn nó nghiêm chỉnh ngoan ngoãn ngồi yên xem phim. Nếu cô cũng có thể nuôi một sủng vật biết nghe lời như vậy thì không sợ ảnh hưởng đến công việc rồi.


"Ông chủ, đây là tài liệu đã được sửa lại..." Nữ thư ký đi tới trước mặt Hồ Thừa Nghị, tay đưa tài liệu qua nhưng ánh mắt lại dán vào Tô Bối.


Hồ Thừa Nghị ngẩng đầu nhìn cô nàng một cái, hắng giọng, nói: "Cô đang nhìn cái gì vậy?"


Nữ thư ký kêu lên một tiếng, không phản ứng kịp, cuối cùng lúng túng cười một tiếng.


Hồ Thừa Nghị biết cô nàng thích động vật nhỏ, cho nên cũng không nói gì. Nhìn qua tài liệu một chút, không có vấn đề gì lớn, ký tên sau đó đưa lại cho thư ký.


Nữ thư ký nói: "Ông chủ, đây là sóc bay nước E sao?"


"Ừ." Hồ Thừa Nghị trả lời.


Nữ thư ký nói: "Nhìn thật ngoan, ngài mua ở tiệm thú nuôi nào thế? Có thể gợi ý được không, tôi cũng muốn nuôi một con."


"Không phải mua."


"Hả?"


Hồ Thừa Nghị nói: "Là một vật nhỏ ngốc nghếch tự chui đầu vào lưới."


Nữ thư ký quyến luyến không thôi mở cửa đi ra ngoài, lúc đóng cửa lại, thấy Tô Bối vẫn còn đang xem, bèn nói: "Ông chủ, ngài cho nó xem loại phim hài này nó hiểu được sao?"


Hồ Thừa Nghị ngẩng đầu lên, chuyện gì đã xảy ra? Không phải là anh cho vật nhỏ xem phim tài liệu về sóc bay sao?


Hồ Thừa Nghị nhìn về phía salon, phát hiện vẻ mặt vật nhỏ vô cùng nghiêm túc, gọi một tiếng cũng không thấy phản ứng bèn đẩy xe lăn qua. Lúc đến phía sau lưng Tô Bối, quả nhiên mấy đoạn phim lúc trước anh bật đã bị tắt đi, bây giờ trên màn hình đang chạy một đoạn phim hài.


Tô Bối thẳng người, nghiêm túc ngồi trước màn hình, cái miệng nhỏ hơi giương ra, dường như vô cùng kinh ngạc.


Lúc chuyển cảnh đến cảnh hài hước có thể thấy người vật nhỏ này run run, đây là đang cười sao?


Lúc xem đến cảnh buồn cười hoặc là nơi nguy hiểm còn biết dùng móng vuốt che miệng nữa.


Hồ Thừa Nghị cảm thấy con sóc bay nhà mình có thể là thành tinh thật rồi.


Nhưng cũng có thể là do Ipad là màn hình cảm ứng theo nhiệt độ nên chỉ cần vô tình chạm qua là có thể tắt đoạn phim cũ đi, sau đó lại vô tình mở đoạn phim này ra.


Sau khi đoạn phim kết thúc Tô Bối còn chưa thỏa mãn, cô đang định tắt đi để tìm một đoạn phim tương tự thì may mắn lúc màn hình tối đi một chút lại hiện lên hình ảnh phản chiếu của Hồ Thừa Nghị phía sau lưng.


Tô Bối bị dọa thiếu chút nữa nhảy dựng lên.


Ông trời của tôi ơi, tới từ lúc nào vậy?


Tô Bối gắng gượng dừng cái móng vuốt nhỏ đang định tắt video của mình lại, làm bộ như không có gì lấy ra một hạt thông từ trong miệng.


Mặc dù động tác này nhìn rất khả nghi, nhưng vẫn tốt hơn là để cho người đàn ông này nhìn thấy mình có thể mở video.


Bởi vì cô sợ sẽ dọa anh nên vẫn chưa thể nói cho Hồ Thừa Nghị biết ngay lúc này được...


Hồ Thừa Nghị cũng biết vật nhỏ này đã biết anh tới rồi.


Anh mở miệng, nói: "Không xem tiếp sao?"


Tô Bối bắt đầu giả vờ ngốc nghếch, cô không biết, không biết gì hết.


Cô chẳng qua chỉ là một con sóc bay vô cùng bình thường mà thôi.


Tô Bối thầm nói trong lòng.


Trong tộc từng có tiền bối chưa để người mình chọn chuẩn bị tâm lý đã đột nhiên biến thành người, cuối cùng dọa người đó sợ hãi bỏ chạy.


Tô Bối cảm thấy cô muốn để Hồ Thừa Nghị từng bước một tiếp nhận, không thể tiến triển quá nhanh, thông minh một chút cũng không sao, chỉ cần không đột nhiên biến thành người là được...


Dọa người đàn ông này chạy mất thì không tốt chút nào.


Tô Bối mặt đầy vô tội cắn hạt thông, khuôn mặt nhỏ nhắn xoay qua xoay lại, mở to hai mắt giả bộ ngây thơ.


Hả, anh nói gì, tôi không hiểu đâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận