Đáng Yêu


Editor: Yulmi2704


Vì để theo kịp người đàn ông này mà Tô Bối đã rất cố gắng.


Nhưng những việc này cũng không được coi là gì, cô nghĩ vậy. Nhưng lúc nào cô mới có thể biến thành người được cơ chứ? Hình như là lúc trưởng thành, mà hình như cũng không phải...


Lúc trước cha mẹ đã từng nói qua nhưng lúc đó cô mông lung căn bản không hiểu được. Nếu có thể tìm được cha mẹ thì tốt rồi, cô cũng rất mong chờ dáng vẻ kia của mình.


Đến lúc đó cứ đưa người đàn ông kia về nhà là được.


Cái hốc trên cây của cô quá nhỏ, chắc chắn anh ấy không chui vào được. Cô phải cố gắng kiếm tiền, tranh thủ xây một ngôi nhà để người đàn ông kia vào ở.


Cố lên, cố lên!


Khuôn mặt nhỏ nhắn ngập tràn hạnh phúc, suy nghĩ mơ mộng về tương lai.


Nhưng mà làm thế nào mới tìm được cha mẹ đây? Tự đi về thì hẳn là không thể rồi, Tô Bối bắt đầu suy nghĩ đến việc có nên dựa vào sự giúp đỡ của Hồ Thừa Nghị để tìm cha mẹ hay không.


Giống như đi một vòng cuối cùng lại tìm thấy ở ngay trước mặt.


Nhưng liệu khi người đàn ông này biết được sự thật thì liệu có bị dọa sợ đến chết không?


Sự lo lắng này của cô không phải là không có lý, bởi vì trước đây trong tộc có một con sóc bay không hiểu chuyện biến thành người trước mặt loài người, cuối cùng người kia bị dọa sợ đến xỉu đi.


Kết cục thế nào thì Tô Bối không biết, nhưng cô phải cố gắng tránh không để những chuyện như vậy xảy ra, nếu không được nữa thì chỉ có thể lén dùng điện thoại và máy tính của anh ấy để lên mạng thôi.


Trước đây cha mẹ đã từng tạo cho cô một tài khoản trên mạng rồi, nhưng bây giờ cô lại không nhớ nổi mật mã.


Nhưng việc Tô Bối muốn dùng trộm mấy thứ này của Hồ Thừa Nghị là việc không khả thi, bởi vì anh thường xuyên ở nhà, rất ít khi đi ra ngoài. Hẳn là vì hai chân không được tiện cho lắm.


Hừ, nếu lúc đó tìm được cha mẹ thì cô phải nhờ bọn họ nghĩ cách chữa khỏi chân cho Hồ Thừa Nghị mới được.


Ngày hôm sau thời cơ đã tới.


Hồ Thừa Nghị phải ra ngoài một chuyến, đương nhiên là quản gia cũng sẽ đi cùng anh.


Trước khi đi Hồ Thừa Nghị đặc biệt hỏi qua ý kiến của Tô Bối, lúc đó cô đang ăn điểm tâm, ôm hạt thông sung sướng gật đầu.


Nghe thấy người đàn ông nói chuyện, cô đưa cái vuốt nhỏ lên lau miệng, sau đó lắc đầu tỏ vẻ mình không đi.


Hồ Thừa Nghị cũng không ép buộc cô, chỉ một mình đi ra ngoài.


Tô Bối chậm rãi ăn xong hạt thông trong tay, chắc chắn Hồ Thừa Nghị đã ra ngoài, cả người run lên một cái vô cùng hưng phấn.


Chắc chắn không thể tìm được điện thoại di động trong phòng bởi vì Hồ Thừa Nghị đã đem đi rồi. Còn có máy tính ở trong phòng làm việc, vậy thì phải tới phòng làm việc sao?


Tô Bối tìm được trong ngăn kéo một chiếc Ipad, suy nghĩ một chút cuối cùng quyết định dùng cái này, bởi vì trong phòng làm việc khá tối, nếu dùng máy tính trong đó thì ánh sáng phát ra từ màn hình sẽ dễ bị người khác phát hiện.


Bị phát hiện là chuyện không hề tốt một chút nào.


Chiếc Ipad này cũng không tệ.


Sau khi mở máy ra Tô Bối rất vui mừng vì không có mật mã, nhìn qua một lượt thì có lẽ chiếc Ipad này dùng để giải trí, trên màn hình chỉ hiển thị một vài phần mềm trò chơi và mấy trang tin tức bình thường.


Tô Bối nhìn một chút, không có phần mềm nhắn tin cô muốn dùng, vậy thì phải vào kho ứng dụng tìm vậy.


Nhưng cô lại không tìm thấy gì trong kho ứng dụng, sau một hồi tìm kiếm thì Tô Bối phát hiện cái Ipad này có tường lửa.


Cái gì vậy???


Sao cô có thể phá tường lửa chứ? Tô Bối không thèm nghĩ nữa, chỉ cố gắng lục tìm trong máy, nếu không có phần mềm kia thì cô đành lên diễn đàn vậy.


Cha cô rất thích lên mạng, chỉ cần là mấy diễn đàn tám chuyện bát quái thì nhất định sẽ có dấu chân của ông, thậm chí ông còn là thành viên chính thức nữa.


Trước kia Tô Bối đã từng nhìn thấy ông vì cãi nhau với người ta mà tức giận đến mức ngay cả cơm cũng không thèm ăn. Vì vậy nhờ có sự dạy dỗ của cha màTô Bối rất quen thuộc với những thứ này.


Chẳng qua mẹ nhất định không cho cô chơi, bà nói không thể để cô biến thành một người như cha được.


Tô Bối truy cập vào diễn đàn nhưng lại không biết nên vào mục nào, tuy cô chưa bao giờ dùng cái này nhưng cũng tự hiểu nếu gửi sai sẽ bị chửi chết.


Cuối cùng sau khi nhìn màn hình hơn nửa ngày cô mới thận trọng lập một topic ở mục vật nuôi.


Vì muốn để cha nhận ra mình nên cô còn chụp thêm cả một bức ảnh của bản thân để đăng lên.


Cô tốn biết bao tâm tư mới có thể dựng được cái Ipad vào tường, cô chỉ chụp một bức hình chính diện, không dám tạo dáng vì sợ cha mẹ không nhận ra.


Móng vuốt nhỏ nhắn rất khó đánh chữ, Tô Bối lại cực khổ tiếp một phen.


"Nhờ giúp đỡ: Mới tìm được con sóc bay nước E vô cùng đáng yêu, con cái nhà ai đi lạc thì mau đến đưa về đi."


"Vật nhỏ này có một cái bảng tên, bên trên có viết một cái tên, chỉ cần chủ nhân có thể đọc đúng được cái tên đó thì sẽ có thể nhận lại sủng vật của mình."


Sau khi đăng được lên Tô Bối mới thở phào nhẹ nhõm, hi vọng cha sẽ vào mục vật nuôi xem qua, nếu không thì sao cô có thể liên lạc với cha mẹ được?


Thoát ra khỏi diễn đàn, Tô Bối cẩn thận xóa toàn bộ lịch sử trình duyệt, đây cũng là do cha đã nói cho cô biết, nhưng lúc đó không phải là sợ Hồ Thừa Nghị phát hiện, mà là sợ bị mẹ biết.


Tô Bối đặt chiếc Ipad vào lại trong ngăn kéo, trong lòng thầm tính toán thời gian, ba ngày nữa cô sẽ thử lên diễn đàn lần nữa xem thế nào.


Ngồi trong phòng cũng không có gì chơi, Tô Bối bèn đi vào rừng tìm Tùng Kê.


Tùng Kê mỗi ngày vẫn luôn tìm thức ăn ở đây, lúc Tô Bối đi đến nó vô cùng vui vẻ kêu lên hai tiếng.


"Ta còn tưởng rằng cháu xảy ra chuyện rồi chứ, lâu như vậy mà không thấy quay về!"


Tô Bối xin lỗi, nói: "Bây giờ tôi ở chung với loài người rồi."


Tùng Kê thở dài, nói: "Thật hâm mộ quá, nếu là ta thì đã sớm bị ăn thịt rồi."


Tô Bối lắc lắc cái đuôi, ừm một tiếng, nói: "Loài người thích những động vật đáng yêu, chú chỉ cần tỏ ra đáng yêu một chút là được rồi..."


Tùng Kê ngẩng đầu lên, nói: "Loài người cũng thích ăn những động vật có thịt ngon."


Sau đó nó lại hỏi: "Cháu có muốn về nhà không?"


Tô Bối im lặng, cô rất muốn.


Nhưng bây giờ suy nghĩ về chuyện này không thể quá bi quan. Cô còn trẻ, vẫn có cơ hội đi để trở về, nếu lúc đó quay về mà có thể dẫn theo một người bạn tình thì thật tốt.


Trong lòng Tô Bối đã quyết định, nói với Tùng Kê: "Đừng, lo, tôi không sao, chờ sau khi cha mẹ tìm được tôi, tôi, tôi sẽ dẫn chú đi dạo, đi dạo được không?"


Có lẽ là bởi vì kích động nên Tô Bối lại nói lắp. Tùng Kê dùng mỏ gõ gõ lên cái đầu nhỏ, nói đồng ý.


Tô Bối chạy một vòng xung quanh khu rừng rồi trở về căn biệt thự. Người giúp việc cũng đã quen, thậm chí thấy cô quay lại còn có người chủ động mắng con mèo béo đang ngủ trên bệ cửa sổ.


"Con mèo béo ngốc nghếch này, đây không phải là chuột, nếu mày dám ăn tiểu tổ tông này thì tao sẽ lột da!"


Con mèo béo kia lười biếng nhìn Tô Bối đang đứng dưới đất, sau đó lại tiếp tục ngủ. Đám lông xù lên trên lưng cô lúc này mới mềm xuống.


Buổi tối lúc Hồ Thừa Nghị về đến nhà đã là rất khuya, Tô Bối không đợi nổi nên đã đi ngủ trước rồi.


Hồ Thừa Nghị đẩy xe lăn nhìn cô một chút, sau đó đắp lại cái chăn nhỏ lên người cô.


Lúc anh định đi tắm thì lại thấy ngăn kéo bàn không được đóng chặt.


Hử?


Không thể nào có chuyện anh không đóng kín được, lúc trước anh nhớ bên trong còn có một chiếc Ipad nữa. Thói quen của anh là luôn để mặt màn hình lên trên, mà bây giờ màn hình lại bị úp xuống.


Ai đã động vào?


Là người giúp việc trong biệt thự sao?


Hồ Thừa Nghị không yên lòng mặc dù trong Ipad cũng không có tài liệu gì đặc biệt.


Anh đến phòng camera xem qua một lượt, trên màn hình hiển thị lúc ban ngày cũng không có ai ra vào căn phòng này.


Hồ Thừa Nghị hoang mang, trong phòng dường như cũng chỉ có một mình Tô Bối...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận