Đẳng Cấp Quý Cô


Hiểu Khiết tự tin: “Mặc dù không thể giỏi bằng A Cơ[2], nhưng mấy món thường ngày không làm khó em được đâu!”


Cơ.


Tử Tề mỉm cười, chầm chậm lái xe đi.


Chẳng bao lâu sau, hai người đã tới một siêu thị nông sản tươi.


Tử Tề đẩy xe hàng, ngang qua một kệ bày rượu vang, anh khẽ chau mày phàn nàn, “Sao đến một chai rượu ngon cũng không có nhỉ?”


Lúc này, một người đàn ông mặc comple mỉm cười rạng rỡ tiến về phía anh. “Xin chào, anh là Cao Tử Tề phải không?”


Tử Tề và Hiểu Khiết dừng bước, hiếu kỳ nhìn người đàn ông.


Tử Tề lên tiếng: “Xin hỏi ông là…?”


Ông ta chìa danh thiếp ra, “Tôi là giám đốc siêu thị nông sản tươi

này, trước đây chúng tôi có gửi cho anh bản kế hoạch, muốn mời anh làm

cố vấn, không biết anh đã xem chưa?”


Hai chân mày thoáng nhíu vào, Tử Tề nhớ lại bản kế hoạch ngày trước

đã bảo Thiên Thiên vứt đi. Cậu ta ngoan ngoãn nghe lệnh, cho cái bản kế

hoạch không phù hợp với tiêu chuẩn đó vào thùng rác.


Anh mỉm cười rất lịch sự, nói thẳng: “Tôi chưa xem.”


Sắc mặt giám đốc siêu thị bỗng trở nên khó coi.


Tử Tề lại tiếp: “Cho nên tôi phải đích thân đến đây, thế này có ý nghĩa hơn nhiều so với việc xem bản kế hoạch.”


Ông ta lập tức gật đầu lia lịa.


Tử Tề đẩy xe hàng đi tiếp, Hiểu Khiết mỉm cười nhìn ngài giám đốc rồi vội vã theo sát Tử Tề. Cô lén liếc anh, càng thêm ngưỡng mộ thái độ đối với công việc ấy.


Hai người đi qua giá đặt catalogue hàng giảm giá, Hiểu Khiết tiện tay lấy một quyển. Đúng lúc đó, một đôi tình nhân đẩy xe hàng ngang qua, họ rất quấn quít, giống như cô và Tử Tề vậy. Cô lại nhìn trộm anh, hết

thảy sao như một giấc mơ.


Tử Tề phát hiện Hiểu Khiết lén nhìn mình, cố tình đùa cô, “Đang nhìn cái gì đấy?”


“Không có gì… Chỉ là…” Hiểu Khiết vội quay đi chỗ khác, giả vờ chỉ

vào chỗ bán dưa hấu giảmgiá, “Anh xem này, dưa hấu giá đặc biệt, 45 tệ

một quả, còn rẻ hơn các sạp bên ngoài, lại để được lâu, không mua thì

tiếc lắm!” Cô cười tít mắt, chạy lại ôm một quả đặt vào trong xe đẩy.


Tử Tề chau mày: “Anh chỉ mua cherry nhập khẩu thôi.” Anh đặt quả dưa hấu vào vị trí cũ, thay thế bằng một hộp cherry nhập khẩu.


Hiểu Khiết lấy lại hộp cherry, liến thoắng rằng: “Xin anh đấy, hàng

giảm giá đặc biệt là dưa hấu, đương nhiên phải mua dưa hấu chứ! Anh có

biết kiếm tiền rất cực không hả?”


Tử Tề nhìn cô chằm chằm, bất giác chế nhạo: “Em là bà cô già hả? Tính toán so đo thế! Hôm nay anh trả, yên tâm đi.”


Hiểu Khiết lắc đầu: “Không thể tiêu hoang như thế được. Thời buổi

kinh tế khó khăn, người có tiền như anh đừng làm thiên hạ nghĩ tiền dễ

kiếm lắm.


Lời Hiểu Khiết khiến Tử Tề chợt lóe lên một ý tưởng, anh vội hỏi lại cô, “Em vừa nói gì?”


Hiểu Khiết khệ nệ ôm quả dưa hấu đặt lại vào xe đẩy, “Em nói là tiền

rất khó kiếm, dưa hấu được giảm giá đặc biệt thì hãy mua dưa hấu đi!”


Tử Tề lắc đầu: “Không phải câu đó, câu khác kia.”


Hiểu Khiết trừng mắt, “Tiền của mấy người có tiền như anh dễ kiếm lắm.”


“Đúng thế, không sai chút nào? Đây chính là cái mà siêu thị Bách

Duyệt cần!” Tử Tề đầy phấn khích, lấy hộp cherry trên giá bỏ lại vào xe

đẩy.


Hiểu Khiết không hiểu, “Anh vẫn lấy cherry nhập khẩu?”


Tử Tề xua xua tay nói: “Không phải, là muốn kiếm tiền từ người có tiền.”


Anh lật giở cuốn catalogue siêu thị, “Mấy quyển catalogue này đối với chúng ta căn bản không có giá trị tham khảo, đối với những người có

tiền, tiền không phải vấn đề, cái mà họ cần…” Anh chau mày suy nghĩ, nắm chặt quyển catalogue, cần cái gì hiện giờ anh vẫn chưa nghĩ ra.


Hiểu Khiết tiếp lời: “Sự tiện lợi? Thương hiệu? Đúng sở thích? Sự đặc biệt? Sự cần thiết?”


Tử Tề cân nhắc, “Hãy mix tất cả những cái này lại.”


Rất nhanh, Hiểu Khiết lóe lên một ý tưởng. “Đúng yêu cầu!” Ngay lập

tức, cô tiếp tục, “Các bà các cô thường thích tới những chợ truyền

thống, hoặc các siêu thị giá trung bình. Trước đây em có xem qua một số

liệu, cho rằng nhóm khách hàng tiềm năng của mười năm tới sẽ là dân văn

phòng thu nhập cao và những cặp vợ chồng trẻ chưa có con. Họ thích những đồ ăn tinh tế vừa tiện lợi vừa nhanh chóng. Mà nhóm khách hàng tiêu

dùng lớn nhất của trung tâm thương mại Hải Duyệt hiện nay, cũng chính là những OL và các quý phu nhân trẻ tuổi.”


Tử Tề nói: “Cho nên chúng ta cần phải đưa ra những sản phẩm phù hợp

với họ, khách hàng sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền hơn một chút để mua được

đúng sản phẩm mình cần!”


Hiểu Khiết phấn khích: “Ý của em cũng là thế đấy!”


Hai người nhìn nhau cười. Tử Tề đưa cuốn catalogue cho Hiểu Khiết,

“OK, mua đồ về nấu ăn đã, về nhà chúng ta vừa ăn vừa nghĩ tiếp!”


Về đến nhà Tử Tề, anh quẹt thẻ mở cửa. Hiểu Khiết hơi hồi hộp bước vào trong.


“Dép ở bên cạnh, phòng bếp phía này, dụng cụ em cứ dùng tự nhiên.

Thiên Thiên thi thoảng cũng đến làm vài món nên nồi niêu bát đĩa đều đủ

cả.” Tử Tể xách túi đồ mới mua, vừa nói vừa xỏ dép, vào phòng bếp.


Hiểu Khiết thay giầy, ôm quả dưa hấu vào theo, bắt đầu nấu nướng.


Một hồi sau, cô nấu xong bốn món nóng sốt. Bưng đĩa thức ăn ra, bày

xếp bát đũa ngay ngắn lên bàn phòng khách, “Em nấu xong rồi, nhà anh

không có gạo, ăn tạm thế này vậy!”


Tử Tề ngồi trên sofa, chăm chú theo dõi trận golf trên kênh thể thao. Nghe thấy tiếng Hiểu Khiết, anh bèn đặt điều khiển tivi xuống, ngồi vào cầm đũa ăn từng món, chốc chốc lại tỏ ý khen ngợi.


Hiểu Khiết ngồi bên cạnh, hồi hộp hỏi: “Thế nào?”


Tử Tề cười đáp: “Có hương vị của mẹ.”


“Có vẻ không giống một lời khen…” Hiểu Khiết bĩu môi, nghĩ đến điều

gì đó, lại nói: “Thức ăn còn thừa em đã chia thành từng phần nhỏ để

trong tủ lạnh, anh muốn ăn bao nhiêu thì cho vào lò vi sóng quay lại

nhé. Dưa hấu em cũng cắt thành từng miếng vừa miệng, khi nào ăn thì lấy

ra, rất thuận tiện.”


Lại một ý tưởng nữa lóe lên trong đầu Tử Tề: “Đúng thế, thuận tiện!

Nếu chúng ta cung cấp thực phẩm đủ nấu cho một người, có lẽ sẽ kích

thích nhu cầu mua hàng của những người còn độc thân.”


Hiểu Khiết vui vẻ: “Một bữa ăn hạnh phúc cho những FA, gọi là khẩu

phần hạnh phúc được không nhỉ? Chúng ta sẽ bán kèm một cuốn sách dạy nấu ăn đơn giản và các loại gia vị cần thiết, giúp họ khỏi băn khoăn về

việc thức ăn thừa nữa.”


Tử Tề gật đầu, “Hay lắm, ngày mai chúng ta lập tức tiến hành biên tập thực đơn hạnh phúc với phong cách tinh tế, không giảm giá, chuyên để

kiếmtiền của những người giàu.”


Hiểu Khiết trêu chọc: “Họ cũng giống anh mà, sao phải vội vàng làm thịt người ta thế?!”


Giọng điệu của cô khiến Tử Tề bật cười.


Hiểu Khiết để ýthấy một tập tài liệu củatrung tâm đặc sản đặt trên

bàn trà: “Đây là tài liệu của hội nghị cấp cao các trung tâm thương mại

ngày mai ạ?”


Tử Tề đáp: “Ừ. Ngoài việc khai trương siêu thị Bách Duyệt, gần đây

còn phải chuẩn bị việc này nữa. Từ bắc tới nam, toàn bộ đặc sản tiêu

biểu nhất Đài Loan, chúng ta phải đi trước một bước, trở thành đại lý

độc quyền. Nếu như các trung tâm thương mại khác muốn tham gia, chúng ta cũng đã đi trước một bước.”


Hiểu Khiết khâm phục, tiện tay cầm tập tài liệu lên xem, cô hỏi: “Như thế cũng thêm một lượng khách hàng đáng kể đó.”


“Anh cũng nghĩ vậy.” Tử Tề mỉm cười.


Hai người tiếp tục thảo luận.


Ngày khai mạc hội nghị cấp cao các trung tâm thương mại, Thang Lan

bản lĩnh hơn người cùng các lãnh đạo khác tập trung tại trung tâm thương mại Hải Duyệt. Thang Tuấn bộ dạng nhởn nhơ, hai tay nhét túi

quần, đứng tận cuối đoàn. Thang Lan quay lại lườm cậu con trai, anh mới

ngoan ngoãn đi lên phía trước. Cao Quốc Thành đóng bộ comple truyền

thống dẫn đầu đoàn, phía sau ông là Tử Tề, Tử Hào và các nhân viên trong công ty, cùng đi về phía thang máy.


Hai bên gặp nhau trước cửa thang máy, chào hỏi và khách sáo vài câu qua lại.


Thang Tuấn liếc Tử Tề đứng ở giữa, anh ta chắc chắn là người nổi bật nhất trong đoàn người.


Cửa thang máy mở, mọi người lần lượt đi vào.


Trong phòng họp lớn của Hải Duyệt, lãnh đạo cấp cao của các trung tâm thương mại đều có mặt.


Thang Tuấn ngồi cạnh Thang Lan, vừa lơ đễnh nghe báo cáo, vừa nghịch điện thoại.


Tử Hào đứng trên bục: “…Trên đây là những trọng điểm kinh doanh của

Hải Duyệt trong năm 2012. Về kế hoạch kinh doanh siêu thị Bách Duyệt thì xin mời người phụ trách-anh Cao Tử Tề lên báo cáo.”


Nghe đến tên Cao Tử Tề, Thang Tuấn ngẩngđầu lên theo bản năng, nhìn anh một cái, sau đó lại xuống ngay lập tức.


Tử Tề đầy tự tin đứng lên, cầm tập tài liệu bước về phía bục. Tử Hào không giấu được vẻ khinh thường lúc em trai đi qua.


Tử Tề hắng giọng, vững vàng bắt đầu: “Kính thưa các vị khách quý,

trước khi bắt đầu báo cáo, tôi muốn hỏi quý vị một câu trước, các vị có

biết sau khi Đài Loan mở cửa cho phép du khách từ Đại Lục sang du lịch

đã tạo ra bao nhiêu giá trị sản lượng không?”


Tử Tề đưa mắt khắp một lượt, lúc này, Thang Tuấn hờ hững trả lời một cáchtùy ý: “Ngoại hối thu được tương đương 110 tỷ Đài tệ.”


Tử Tề quay sang nhìnThang Tuấn, hơi bất ngờ vì người đó có thể trả lời ngay được.


“Đúng vậy, cảm ơn anh. Khách Đại Lục đến Đài Loan, ngoài việc mua các hàng hóa cao cấp, bình quân mỗi người sẽ bỏ ra khoảng một vạn Đài tệ để mua các đặc sản nổi tiếng của Đài Loan. Chỉ riêng loại bánh dứa, giá

trị sản lượng đã tăng lên 60 lần. Do đó…” Tử Tề nhấn nút điều khiển từ

xa, trên màn chiếu xuất hiện một tiêu đề rất lớn – Dự án trung tâm đặc

sản Đài Loan tại Hải Duyệt.


Thang Lan đọc được tiêu đề này,tỏ ý tán đồng, quay sang định thảo

luận với Thang Tuấn thì phát hiện anh hoàn toàn lơ đễnh, không tập

trung. Bà tức giận cấu Thang Tuấn một cái, khiến anh đau nhói.


Thang Tuấn nhìn Thang Lan giả bộ ngây thơ, bà lại nhìn anh với vẻ

trách móc. Chẳng còn cách nào khác, Thang Tuấn đành miễn cưỡng lắng nghe báo cáo của Tử Tề.


Tử Tề nói: “Do đối tượng cung cấp chính là khách du lịch từ Đại Lục,

siêu thị Bách Duyệt tiến hành dự án trung tâm đặc sản Đài Loan, sẽ tập

trung bán những đặc sản nổi tiếng ở tất cả các vùng miền trên khắp Đài

Loan, trong đó các loại trà nổi tiếng sẽ là sản phẩm chủ đạo, được bán

với giá thành cao.”


Thang Tuấn đánh giá rất tốt ý tưởng của Tử Tề, quay sang Thang Lan,

thấy bà hơi ngả về phía trước, lắng nghe báo cáo của Tử Tề một cách

thích thú. Anh lặng lẽ cúi xuống, liếc điện thoại, avatar MSN của Hiểu

thích thú. Anh lặng lẽ cúi xuống, liếc điện thoại, avatar MSN của Hiểu

Khiết hiển thị offline.


Anh nhìn chằm chằm như mất hồn vào hình đại diện của cô, “Không biết Hiểu Khiết đang làm gì…”


Hiểu Khiết ở văn phòng, đang nói chuyện điện thoại với xưởng in.


“Catalogue của khẩu phần hạnh phúc phải loại giấy tráng nhập khẩu,

các trang phải nặng, trông tinh tế một chút. Được rồi, vậy anh định bao

giờ gửi tới?” Hiểu Khiết ghi chú nội dung quan trọng vào sổ tay, “Vâng.

Làm ơn gửi trực tiếp đến phòng kế hoạch marketing, cảm ơn!”


Hiểu Khiết cúp máy, gõ lại thông tin vào máy tính, điện thoại của cô

bỗng đổ chuông. Không kịp nhìn kỹ xem số của ai gọi đến, cô đã ấn nút

nghe ngay, “A lô, xin chào, tôi là Hiểu Khiết.”


Đầu dây bên kia lên tiếng: “A lô, xin chào cô Lâm, tôi là phóng viên của báo ‘Tintức Sisson’, tôi họ Hoàng.”


Hiểu Khiết sửng sốt, sao lại là nhà báo?


Cô hỏi: “Vâng, có chuyện gì ạ?”


Nhà báo nói: “Nghe nói cô phụ trách việc khai trương siêu thị Bách

Duyệt, xin hỏi hôm đó có dự định tiến hành hoạt động gì đặc biệt không?”


Hiểu Khiết nghe câu hỏi, tinh thần bỗng trở nên phấn chấn, cô vui vẻ

trả lời: “Đương nhiên là có, chúng tôi sẽ thiết kế những xuất cơm hộp

gọn nhẹ gồm những món ăn hạnh phúc.”


Nhà báo lại hỏi: “Những xuất cơm gọn nhẹ có kèm hoa quả chứ? Ví dụ như, dưa hấu?”


Hiểu Khiết cười: “Có kèm hoa quả đó.”


Nhà báo tiếp tục: “Nghe nói hôm qua có người nhìn thấy cô mua dưa hấu giảm giá trong siêu thị nông sản tươi, xin hỏi vì sao cô lựa chọn dưa

hấu?”


Hiểu Khiết không cần suy nghĩ đáp luôn: “Vì rau quả trong đó rất tươi ngon, hơn nữa gần đây dưa hấu được trồng nhiều nên vừa rẻ vừa ngon.”


Lúc này điện thoại nội bộ trên bàn reo lên, cô vội nói: “Xin lỗi, tôi có một cuộc gọi khác, anh chờ chút nhé.”


Hiểu Khiết nhấc điện thoại nội bộ lên, “A lô, thiết kế màu sắc món ăn có vấn đề ạ? Được rồi, tôi đi xử lý ngay đây.” Cô vội vã quay sang di

động, “Ngại quá, tôi có việc bận phải đi bây giờ.” Sau đó vội vàng cúp

máy.


Trong nhà hàng buffet, Thang Tuấn ngồi đối diện với Thang Lan, hai mẹ con đang dùng bữa.


Thang Lan ngẩng đầu liếc Thang Tuấn một cái, “Về hội nghị cấp cao các trung tâm thương mại sáng nay, con nghĩ thế nào? Có đề án nào hợp tác

được không?”


Thang Tuấn đáp: “Con thấy cũng bình thường.”


“Lúc họp, con không hề chú ý.” Nhìn điệu bộ nhởn nhơ của con trai, Thang Lan bỗng thấy rất buồn, “Con biết đấy, sức khỏe của mẹ càng lúc càng xấu. Như thế này bảo mẹ làm sao có thể yên tâm giao Spirit

Hoàng Hải cho con đây?”


Thang Tuấn bật cười, “Mẹ, cái chiêu giả bệnh này không có tác dụng

với con nữa rồi, dù gì đi nữa, con cũng không muốn tiếp quản Spirit

Hoàng Hải đâu. Món cá hồi hun khói này ngon lắm, mẹ có muốn ăn thêm

không?”


“Mỗi lần nhắc đến vấn đề này con đều tìm cách lảng tránh, rốt cuộc

con tính sao?” Thang Lan thấy Thang Tuấn chuyển chủ đề, đùng đùng nổi

giận.


“Phụ nữ quản lý việc trong nhà, đàn ông làm việc ngoài xã hội, mọi

việc ở nhà mẹ và chị phụ trách là được, con thích ra ngoài tự xây dựng

sự nghiệp.” Anh thản nhiên.


“Hừ, lần này con vấp ngã, nợ mẹ những bảy triệu bảng Anh, còn không chịu ngoan ngoãn?”


“Mẹ, đây là hai việc khác nhau, lập nghiệp khó tránh khi lời khi lỗ, con nhất định sẽ trả tiền cho mẹ mà.”


“Mẹ hỏi lại lần nữa, con thực sự không muốn trở về Spirit Hoàng Hải phải không?” Thang Lan cố kiềm chế, đưa ra tối hậu thư.


Thang Tuấn vẫn không thay đổi, quả quyết: “Vâng ạ.”


Thang Lan nhìn anh, không những không tức giận mà lại còn mỉm cười,

“Được lắm, con trưởng thành cứng cáp rồi, không coi sự nghiệp của gia

đình ra gì. Bây giờ không muốn tiếp quản gia nghiệp, mẹ sẽ khiến con

vĩnh viễn khỏi cần tiếp quản nữa.”


Thang Tuấn sửng sốt nhìn mẹ, không hiểu tại sao.


Thang Lan dứt khoát: “Coi như mẹ không có đứa con trai như con, toàn

bộ những thứ con có được từ mẹ bao gồm tài sản, cổ phiếu, tiền mặt, thẻ

tín dụng…mẹ sẽ thu lại hết. Con hãy biết trân trọng số tiền mà con đang

cótrong tay.”


Thang Tuấn vô cùng bất ngờ, “Mẹ, trên người con chỉ còn lại 200 tệ thôi.”


Thang Lan nói: “Vậy vừa hay, giúp con cảm nhận được cuộc sống của một ‘đứa trẻ mồ côi’ là như thế nào. Bắt đầu từ bây giờ, giống tất cả mọi

người, con sẽ phải gọi ta là chủ tịch Thang, làm việc bên cạnh ta với tư cách là trợ lý đặc biệt để trả hết khoản nợ bảy triệu bảng Anh.”


Thang Tuấnthấy mẹ kiên quyết, hiểu mẹ không nói đùa, đành ấp úng: “Con biết rồi, thưa chủ tịch Thang…”


Anh chưa dứt lời, một bản tin trên tivi đã thu hút sự chú ý của hai

mẹ con. Quay đầu xem, tiêu đề bản tin viết là “Lâm Hiểu Khiết đã thừa

nhận sản phẩm của siêu thị Bách Duyệt không tươi mới.”


“Buổi tối hôm qua, có thông tin cho biết đã gặp người phụ trách siêu

thị Bách Duyệt Cao Tử Tề và người yêu Lâm Hiểu Khiết tay trong tay xuất

hiện tại siêu thị nông sản tươi để mua đồ, họ đi bên nhau rất thân mật.

Khi nhà báo tìm đến Hiểu Khiết để xác nhận, Lâm Hiểu Khiết nói rằng thực phẩm trong siêu thị nông sản tươi còn tươi hơn cả thực phẩm của siêu

Khi nhà báo tìm đến Hiểu Khiết để xác nhận, Lâm Hiểu Khiết nói rằng thực phẩm trong siêu thị nông sản tươi còn tươi hơn cả thực phẩm của siêu

thị Bách Duyệt, cho nên hai người mới chấp nhận đi xa như vậy. Trước đây siêu thị Bách Duyệt đã từng vì bán đậu phụ quá hạn mà bị người tiêu

dùng kiện, xem ra sản phẩm của siêu thị Bách Duyệt thực sự có vấn đề.”


Thang Tuấn cau mày lại, bắt đầu thấy lo lắng cho Hiểu Khiết.


Thang Lan cảm thấy việc này thật không thể tưởng tượng nổi, tỏ vẻ

nghiêm nghị, “Trước ngày khai trương mà tin xấu lại bị lan truyền, e

rằng cô gái Lâm Hiểu Khiết sẽ không được yên đâu, chẳng biết Bách Duyệt

sẽ xử lý chuyện này thế nào nữa.”


Thang Tuấn bỗng hạ quyết tâm, nói: “Mẹ…chủ tịch, con quyết định chấp

nhận điều kiện của ngài, đồng ý làm trợ lý đặc biệt, nhưng con có một

yêu cầu.”


Với đôi mắt sắc bén, Thang Lan nhìn con trai từ đầu đến chân, thấy con trai tỏ thái độ không chịu nhượng bộ, bà khẽ mỉm cười.


Trong phòng làm việc, Joe trọc đầu như ngồi trên đống lửa, quẳng tờ

báo buổi chiều lên bàn, tiêu đề trang nhất là “Lâm Hiểu Khiết đã thừa

nhận sản phẩm của siêu thị Bách Duyệt không tươi mới.”


Ông tức giận quát: “Lúc đầu tôi cứ nghĩ cô cũng có chút đầu óc, ai

ngờ đầu óc cô chỉ để trang trí! Siêu thị Bách Duyệt sắp sửa khai trương

trở lại, cô còn để xảy ra rắc rối như thế này!”


Hiểu Khiết oan ức, cô giải thích: “Tôi không nói như vậy, tôi chỉ nói là dưa hấu của siêu thị nông sản tươi vừa rẻ vừa tươi…”


Joe trọc đầu ngắt lời cô, nghiêm giọng: “Cô là phát ngôn viên truyền

thông, lẽ nào không biết khi giao tiếp với nhà báo phải rất thận trọng

sao? Chỉ cần cô bất cẩn nói sai một từ, bọn họ cũng có thể vin vào đó mà thổi phồng lên!”


“Tôi xin lỗi…” Hiểu Khiết cúi đầu nhận lỗi.


Joe trọc đầu thở dài thườn thượt, ngồi phịch xuống ghế, lấy chiếc bấm móng tay ra sức dũa.


“Out!” Ông ta quát.


Hiểu Khiết dè dặt: “Có cần viết một bài gửi cho giới truyền thông không ạ?”


Joe trọc đầu mất hết kiên nhẫn, điên tiết quát: “Im mồm! Cô đứng ở đây chỉ làm lãng phí oxi mà thôi!”


Hiểu Khiết không còn biết mở miệng sao, thấy giám đốc Joe chau dúm

mày lại mà rấtthất vọng, cố gắng kiềm chế không khóc, lặng lẽ rời khỏi

văn phòng. Tất cả mọi người đều đang nhìn cô đắc ý. Tự dặn bản thân phải mạnh mẽ lên, Hiểu Khiết ra khỏi phòng làm việc của bộ phận kế hoạch.


Cô ngồi ở cầu thang lối đi bộ, hai mắt đỏ hoe, lúc này điện thoại từ Tử Tề gọi đến. Cô bắt máy, “Tử Tề, em xin lỗi…”


“Đừng khóc, việc này cứ để anh xử lý, không phải lo đâu.” Giọng Tử Tề hơi lạnh lùng.


Cô sụt sịt, gật gật đầu.


Tử Tề ngồi trong văn phòng, dịu dàng nói với Hiểu Khiết: “Anh sẽ

không trách em, đằng nào chuyện cũng xảy ra rồi, đừng để bị người ta đem ra làm trò cười, em hiểu không? Yên tâm, từ nhỏ anh đã bị anh trai đối

xử như vậy nên quen rồi, vấn đề này chỉ cỏn con thôi, anh sẽ xử lý. Anh

sẽ gọi lại cho em sau nhé, bye bye.”


Anh cúp điện thoại, mặt không chút biểu cảm, nhìn Quý Tinh đang đứng trước mặt. Thiên Thiên run run đứng ngay phía đằng sau cô.


Quý Tinh nghe hết những lời Tử Tề an ủi Hiểu Khiết, lòng cảm thấy

trống rỗng, “Tử Tề, em biết anh giận em, em thực sự muốn giúp anh, anh

không cần em nói chuyện với cánh nhà báo à?”


Tử Tề bình thản: “Việc nhỏ này không dám phải làm phiền cô Bạch.”


“Em có thể giới thiệu cho anh một vài nhà báo thâm niên, nhờ họ giúp

anh làm rõ việc này.” Bị từ chối nhưng Quý Tinh vẫn chưa bỏ cuộc, cô nắm lấy tay anh, “Một mình anh chống trọi vất vả quá.”


Tử Tề thấy cô chân thành cũng hơi mềm lòng, nhưng anh vẫn gạt tay cô: “Ý tốt của em anh xin nhận, nhưng anh không phải chỉ có một mình. Thiên Thiên.”


Cậu chàng lập tức đáp, “Vâng thưa boss.”


“Tiễn cô Bạch về đi, ngoài ra giúp tôi gửi một thông báo, tuyên bố

tôi chính thức nhận lời mời của siêu thị nông sản tươi.” Tử Tề đứng dậy, cố tình quay lưng lại Quý Tinh, lật giở cuốn sổ danh thiếp tìm lại tấm

danh thiếp của giám đốc siêu thị nông sản tươi.


Thiên Thiên ngạc nhiên, “Anh muốn làm cố vấn cho siêu thị nông sản tươi?”


Tử Tề ừ một tiếng, rồi tiếp: “Nhân tiện anh vào Recycle Bin lấy lại cho tôi cái bản kế hoạch mà họ đã gửi trước đây nhé.”


“Vâng.” Thiên Thiên bối rối nhìn Bạch Quý Tinh, “À ừm… Cô Bạch, xin mời.”


Quý Tinh không tin đây là sự thật. Tử Tề cố tình không quan tâm đến

cảm xúc của cô, nhấc điện thoại bấm gọi theo số liên lạc trên danh

thiếp.


“Cao Tử Tề, em chỉ muốn nói cho anh biết, nếu muốn trở thành người

điều hành của Hải Duyệt, anh cần một người bạn gái có thể giúp đỡ anh

trong sự nghiệp.” Dứt lời, Quý Tinh đứng dậy rời khỏi văn phòng, không

thèm quay đầu lại.


Nơi cầu thang bộ, Hiểu Khiết đang vô cùng chán nản. Cô ngồi trên bậc thềm, cúi đầu nhắn tin cho Tom.


“Tom, tôi không hề cố ý, nhưng tôi gây ra chuyện nghiêm trọng cho công ty rồi. Giờ nên làm thế nào?”


Chẳng bao lâu, điện thoại báo có tin nhắn, Tom trả lời, “Đừng lo, sẽ sớm có người giúp cô giải quyết thôi, hãy tin tôi.”


Hiểu Khiết đọc xong, lầm bầm tự nhủ: “Nếu đơn giản thế thì tốt quá.

Chuyện cần đối diện vẫn phải đối diện thôi. Lâm Hiểu Khiết cố lên.”


Lấy lại tinh thần, cô đứng dậy, ra khỏi chỗ cầu thang bộ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận